
Thưa Bà Con,
Đã đến thời điểm cần phải nhận diện Bạn – Ta –
Địch – Thù cho rõ ràng. Nhận xét phiếm diện sẽ làm chậm tiến trình đuổi
Trung Cộng về Tàu và xóa tan cơ chế chuyên chính vô sản của CSBV mà thôi.
Sự kiện bà Nguyễn Thị Lan,
Bí thư đảng ủy kiêm Chủ tịch Hội đồng nhân dân xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức, Hà Nội,
bị Huyện ủy Mỹ Đức khai trừ đảng cho thấy ba vấn đề:
Thứ nhất, trong xã hội vẫn
còn đâu đó nhiều đảng viên cộng sản đương chức mang tâm thế hướng về phía nhân
dân.
Thứ hai, Đảng Cộng sản Việt
Nam đã không còn thể chấp nhận và dung nạp đảng viên nào bảo vệ quyền lợi của
nhân dân, thay vì lợi ích của đảng.
Thứ ba, Đảng Cộng sản Việt
Nam đang ở vị thế đối lập hoàn toàn với nhân dân, một vị thế giống như của thực
dân Pháp từ hơn một thế kỷ trước.
Nhân dân luôn là nước, cộng
sản dù hùng mạnh đến đâu cũng chỉ là một con tàu. Những người tranh đấu cho dân
tộc không cần phải đóng một con thuyền nhỏ nhoi để đối chọi với chiến hạm cộng
sản, hãy hòa mình làm nước và tạo nên sóng thần trong nước.
Vì vậy, bài viết dưới đây tuy đã viết cách đây ba năm, nhưng tính thời sự
vẫn còn có giá trị đầy đủ.
Phải biết dứt khoát và nhận định sáng suốt Bà Con ơi.
Còn các thành phần của dân tộc ở Việt Nam hiện tại được nêu ra dười đây
mong được “suy nghĩ lại” một lần nữa trước khi đã muộn.
Nhóm Chống Tàu Diệt Việt Cộng
Thử Nhận Diện Thành Phần Chấp Nhận Sự Thay Đổi Của ĐCSBV
Điều lệ Đảng CSBV đã ghi rõ:
“Lực lượng vũ trang
là công cụ bạo lực cách mạng của Đảng đối với lực lượng vũ trang (Quân đội,
Công an) là sự lãnh đạo của Đảng đối với lực lượng vũ trang (Quân đội, Công an)
là sự lãnh đạo “tuyệt đối, duy nhất, trực tiếp và toàn diện”.
Trong điều lệ Đảng, được sửa đổi trong Đại hội VI, những
câu trên vẫn được lập lại, không sai một dấu phẩy. Và thêm vào đó việc thành lập
Đảng ủy Quân sự Trung ương (thay Quân ủy Trung ương trước đó và trước hơn nữa
mang tên Tổng Quân ủy). Cũng theo điều lệ Đảng: “Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung
ương Đảng đương nhiên kiêm nhiệm chức Bí thư Đảng ủy Quân sự Trung ương”.
Trong quân đội, từ khi có chế độ một thủ trưởng (được ban hành đầu thập niên
80, thay cho chế độ hai thủ trưởng: một quân sự, một chính trị như trước) tất cả
các sĩ quan có chức vụ Đại đội trưởng hoặc tương đương trở lên, bắt buộc phải
là đảng viên và trong lực lượng công an, 100% sĩ quan là Đảng viên. Lực lượng vũ
trang là xương sống và cũng là cái mộc che của chế độ. Trong bối cảnh Đảng đã biến thành
bộ máy cầm quyền độc tài, bóc lột, lực lượng vũ trang cũng theo đó biến thể
thành công cụ đàn áp và kềm kẹp quần chúng.
Từ đó, phân tích và bình luận về những thành phần chấp
nhận sự thay đổi của Đảng CSBV rất phức tạp, dễ đưa đến những sai lầm tai hại
có thể gây khó khan cho tiến trình mang lại tự do dân chủ cho Việt Nam.
Chúng ta phải hết sức thận trọng trong khi phân tích
đâu là những ai chống Đảng và đâu là những ai muốn cứu Đảng. Điển hình là Trần
Độ, người đã nhận định và kiến nghị điều này, điều nọ, nhưng tất cả vẫn là tư
tưởng: “Duy trì sự lãnh đạo của Đảng và không rời bỏ chủ nghĩa chủ nghĩa Mác
Lê-nin (và bây giờ lại thêm tư tưởng Hồ Chí Minh)”.
·
Những
gì Trần Độ kiến nghị với Đảng không phải là kêu gọi sự từ bỏ lãnh đạo toàn diện
của Đảng, mà chỉ nhằm làm cho sự lãnh đạo này vững chắc hơn, ít lộ
liễu hơn; và mang một bộ mặt dễ coi hơn về hình thức. Mấu chốt là Đảng
vẫn phải bằng mọi cách duy trì cho được quyền lực và nhiệm vụ lãnh đạo toàn diện.
1-
Cuộc Cách mạng Môi trường hiện tại qua chiến
lược “xa luân chiến”
Kể từ ngày 5 tháng 3 tới nay, chưa bao giờ hết, những
cuộc biểu tình xảy ra trên toàn quốc đã mang một hình thức hết sức đặc biệt, có
vẻ “tự phát” và “thiếu tổ chức”, nhưng thực sự các sự kiện diễn ra trên là sự
đúc kết ý chí của cả dân tộc, đứng dậy, dứt khoát và trực diện “đối đầu” với một
đảng độc tài đang đi dần đến sự tự hủy!
Chúng ta nhận thấy nếu toàn dân đã ý thức được vận mệnh
đất nước, tương lai của mình mà nổi dậy, biểu tình lớn thì kẻ nắm quyền không
thể đàn áp vì với thế trận xa luân chiến xảy ra khắp nơi, từ Bắc chí Nam, người
dân luôn nhận diện và tiêu diệt những kẻ phản quốc.
Đây là một triết lý, một chiến thuật rất tốt để chống
lại sự đàn áp tàn bạo của kẻ nắm quyền.
Chiến thuật xa luân chiến không chỉ có vậy. Nếu khéo
léo có chiến lược triển khai thế trận xa luân chiến, chúng ta hoàn toàn có thể
có một cuộc nổi dậy của dân chúng trước bạo quyền và đạt thành công nhanh
chóng, mỹ mãn mà không gây ra cảnh loạn lạc tức là “bất chiến tự nhiên thành”.
2-
Thế trận hiện tại trong nước
Qua phân tích trên, chúng ta hình dung được một thế
trận khá phức tạp thể hiện qua ba đối lực. Đó là:
·
Đại
khối dân tộc;
·
Thành
phần trong Đảng chấp nhận đi cùng với Đại khối dân tộc để cứu Nước;
·
Thành
phần trong Đảng CSBV chống đối tới cùng việc thay đổi hay chuyển hóa Đảng trong
tiến trình dân chủ hóa Việt Nam
Đây là một cuộc chiến dằn co giữa ba đối lực trên mà
phần thắng chắc chắn sẽ dành cho hai thành phần trên.
Vì sao?
Vì thành phần thứ ba luôn “quyết tử” với đảng và chấp
nhận theo Tàu để giữ vững quyền lực và quyền lợi cho chính họ. Nhưng họ có biết
đâu, nếu theo Tàu rồi cũng sẽ mất đảng và …mất mạng luôn!
Vì vậy, chúng ta thử phân tích thế trận:
3-
Tầng lớp chống đối sự thay đổi dân chủ
Đây là những thành phần nằm trong bốn tầng lớp “nồng
cốt” của Đảng CSBV. Đó là:
* Ủy viên Bộ Chính trị và Trung ương Đảng;
* Công an;
* Quân đội;
* Cán bộ, Công nhân viên chức nằm trong bộ máy hành chánh.
Nếu đi vào chi tiết, chúng ta có thể phân tích rõ hơn
là:
- Đảng viên:
niềm tin lý tưởng đảng Cộng sản hiện nay không phải là mối liên kết hay trở lực
lớn, vấn đề chính chi phối mọi người
là quyền lực và quyền lợi. Lý tưởng đảng hiện nay đã trở nên vật
trang trí rẻ tiền cho toan tính quyền lợi.
- Lớp cầm quyền:
chỉ nhóm thật sự chóp bu cỡ ủy viên bộ chính trị và Ủy Viên
Trung Ương Đảng đang nắm thế thượng phong mới hưởng lợi, hiện tại
quyền lợi của chúng cũng đang lung lay cùng với thời cuộc và sức khỏe của nền
kinh tế. Một lối thoát an toàn cho tính mạng và tài sản là điều có thể nhóm này
đang hướng đến và đang suy nghĩ thoát nạn. Lá bài chính trị nhóm này muốn
là thay đổi từng bước với việc nắm dao đằng chuôi hạ cánh an toàn như Myanmar .
- Lớp lãnh đạo
doanh nghiệp nhà nước (nằm trong nhóm Lợi
ích): Đây là lớp đã quá no đủ, đang đánh đu với những con tàu chìm, một số
nhỏ vẫn còn có thể hưởng lợi từ sự tái cơ cấu nhưng luôn luôn mang tâm trạng mất
hơn được. Muốn có sự thay đổi trong tình thế bảo toàn quyền lợi đang có. Luôn
luôn cân nhắc giữa đượcmất để chọn lựa phương án hành động.
- Lớp doanh
nhân ăn theo: đây là tầng lớp sân sau, lâu nay kiếm ăn rất tốt, nhưng tình
hình kinh tế hiện nay cũng đang khốn đốn để lấy lòng “sân trước”, tâm lý cũng
như lớp lãnh đạo doanh nghiệp nhà nước.
- Lớp hy vọng
hưởng lợi: Lớp này đang bước vào đảng, vào cơ quan nhà nước, tình hình hiện
nay như gáo nước lạnh dội vào đầu chúng, tuy nhiên với bản chất kiên trì “cố
bám” trường kỳ mai phục để chờ thời cơ “ăn cỗ” chúng vẫn không muốn có sự thay
đổi. Lực phản ứng chống lại của nhóm này tương đối yếu.
- Lớp công lực:
công an, quân đội. Đây là nhóm được
cưng chiều, lương và thu nhập cao nhất hiện nay,
nhiều người trong nhóm này không muốn có sự thay đổi. Khi quân lệnh
ban ra chúng sẽ thẳng tay đàn áp. Hãy đánh vào quyền lợi bản thân, gia đình, họ
hàng liên quan để những người thân chúng quản lý chúng. Công nghệ nhận diện và
truyền thông hiện nay giúp cho việc trên rất đơn giản để thực hiện. Sự trừng phạt
nhắm vào tầng lớp chỉ huy. Hãy cho chúng biết người dân không còn chấp nhận kiểu
ngụy biện “chỉ vì theo lệnh trên” nữa!
4- Tầng lớp muốn thay đổi: cuộc sống bế tắc, ủng hộ thay đổi
-Báo chí: Đây là lực lượng có tính chiến lược,
quan trọng như yết hầu trong cuộc chiến này. Lớp này không phải mù thông tin
hay nhận thức kém mà không biết hiện tình đất nước, cái khổ của nhóm này là cái dạ
dày bị kẻ quyền chức nắm (nắm dạ dày sai khiến cái đầu là bài học kinh
điển của chủ nghĩa CS). Vấn đề làm sao cho nhóm này biết là thời thế
đã thay đổi, thời cơ đã đến, đứng về nhân dân. Hãy cho họ biết họ cần
chiến đấu để giành lại phần hồn của mình
lâu nay bị kẻ khác điều khiển. Lực lượng nhân dân nổi dậy hãy chăm sóc các cơ sở
truyền thông chu đáo: đài truyền hình, truyền thanh, các tòa soạn báo chí. Hãy
đặt nhóm này vào tình thế nếu không đứng về phía người dân thì mất tất cả.
-Nhân sĩ, Trí thức gồm Giáo
viên, Giáo sư, Bác sĩ, Kỹ sư: Trong nền kinh tế thị trường tự do, giáo dục, y tế, xây dựng…đóng góp
vào việc phát triển đất nước chung. Nhưng, hiện tại những ngành nghề trên thực sự là những siêu công ty nhà
nước, kém hiệu quả, chứa nhiều tham nhũng, rút ruột.
-Doanh nhân: Đây là lớp bị khủng hoảng kinh tế tàn
phá nặng nề niềm tin vào chế độ, rất mong muốn có sự thay đổi để mở ra chương mới
đẩy nhanh kinh tế hồi phục, tuy nhiên vì có của nên thận trọng quan sát, sẽ thờ
ơ không ủng hộ, gây khó khăn cho sự lớn mạnh của lực lượng. Cần đặt họ vào việc
buộc phải lựa chọn và bản năng con người sẽ tìm đến cái có lợi hơn. Hãy nắm những
người đầu mối: lãnh đạo các hiệp
hội, các câu lạc bộ doanh nhân, các doanh nghiệp có tài sản lớn.
-Nhân viên công ty nhà nước (công nhân các công ty nhà nước): Đây là
nhóm có cuộc sống chật vật với đồng lương thấp kém, cái níu kéo là công việc. Cần
nhắm vào những vị trí chủ chốt: giám đốc, trưởng phòng, lãnh đạo công đoàn để nắm lấy lực lượng.
Đứng về phía người dân hoặc mất tất cả, cho họ biết họ lên tiếng vì miếng cơm
manh áo chính họ. Hãy đặt tất cả
nhân viên còn lại phải lựa chọn, phải hành động tránh bị vài tên
lãnh đạo cao nhất dắt mũi, xúi dục.
-Công nhân: Đây là tầng lớp đông đảo, muốn có cuộc sống
tốt hơn vì, hiện tại bị giới chủ nhân ông bốc lột. Đây là một thành phần đã bị CS BV lợi dụng nhiều nhứt trong “công cuộc thống
nhứt đất nước”. Chỉ cần một ngọn lửa cách mạng nổi lên là tình thế có thể thay
đổi nhanh chóng.
-Nông dân: Đây là một lực lượng đông đảo chiếm khoảng
40% dân số, nhưng chưa được tổ chức vì thiếu ý thông tin liên lạc để cùng phát
động phong trào đòi quyền được sống. Hãy nắm lấy lực lượng này thông qua con
cháu họ: có thể là nhân viên, trí thức, sinh viên, ràng buộc tất cả lại nếu một
nhân viên nhà nước, một sinh viên mà không báo cho bố mẹ ở quê nhà biết thì cũng
bị liên lụy, bị tước một phần quyền sở hữu công sản. Hãy nắm từ những người dân
oan mất đất, đây là lực lượng tuyệt vọng và có sức tranh đấu mạnh mẽ nhất.
-Tiểu thương: Bị ảnh hưởng nặng vì kinh tế suy thoái,
buôn bán ế ẩm bị quốc doanh chèn ép.
-Cán bộ nhà nước: Đây là nhóm có cuộc sống chật vật vì đồng
lương thấp kém, bấu víu vào “cơ chề công chức” để giữ nồi cơm “chiều”, một
thành phần sẳn sàng chấp nhận tiếp tay vào cuộc trở mình của đất nước.
-Công an: bất cứ xã hội nào, việc trị an vô cùng
quan trọng, trong xã hội mới lực lượng này, những ai đứng về phía nhân dân cũng
được trọng dụng. Chỉ loại khỏi ngành những tên chống lại sự thay đổi, chống lại người
dân. Lực lượng này được ưu tiên phân chia tài sản trong các công ty nhà
nước. Vì vậy, hãy đặt lực lượng này chọn lựa giữa dân chúng hay
đảng mục nát, trở về với đại khối dân tộc hay chịu sự trừng phạt.
-Quân đội: Đây là một lực lượng được tổ chức chính
quy, có võ khí, nếu không thông về tư tưởng và giải pháp chính trị, mà vẫn bị
nhà cầm quyền mua chuộc thì một khi bạo lực xảy ra sẽ rất thảm khốc. Toàn
dân cần cảnh giác bị lực lượng này vin cớ bạo loạn xã hội thực hiện đảo chính,
ban hành thiết quân luật và biến đất nước thành một nền độc tài quân sự.
Đây là một kịch bản tồi tệ.
-Tài xế: Đây là lực lượng cơ động, vô cùng quan
trọng trong trận quyết chiến này. Hơn ai hết, từ lâu họ thấy ra bản chất xấu
xa, tồi tệ, mục nát của chế độ của xã hội: đường xá xuống cấp, nạn mãi lộ trắng
trợn, ăn tiền trên mồ hôi nước mắt. Lực lượng nổi dậy cần có bộ phận liên kết,
lãnh đạo họ, khi nổ ra biểu tình phải huy động hàng ngàn xe khắp nơi tràn về Hà
Nội.
-Hưu trí: Đây là lực lượng được dẫn dắt do niềm
tin về chủ nghĩa cộng sản, kinh qua những cuộc chiến tranh thảm khốc và thời kỳ
nghèo đói kinh hoàng của đất nước. Với họ luôn thấy đất nước phát triển hơn xưa
nhiều, tuy vai trò xã hội không còn nhiều nhưng tiếng nói có uy tín với con cháu.
Với niềm tin bị tuyên truyền về đấu tranh giai cấp và sự tàn khốc của chiến
tranh, họ luôn e ngại sự thay đổi. Họ sợ chiến tranh, sợ mất lương
hưu, sợ bị trả thù... với họ rất khó để nói chuyện bằng lý trí vì kiến thức, niềm
tin quá cách biệt.
-Trí thức: Đây là tinh hoa của dân tộc nhưng bị hạn chế nhiều vì nền giáo dục lạc hậu và bị mắc nạn công
danh trong tay đảng nắm quyền, số cấp tiến có nhưng số thủ cựu
thụ động còn rất lớn. Niềm tin vào lý tưởng đảng xem như đã hết nhưng niềm tin vào đường
thăng tiến còn rất mạnh, kiến thức về dân chủ, tự do còn nhiều hạn chế, nhất là
kiến thức về kinh tế thị trường tự do.
-Sinh viên: Đây là tầng lớp đông đảo, số thức tình
trước hiện tình đất nước, nhưng cũng có số còn u mê, chạy theo vật chất, đứng
bên lề nỗi đau của dân tộc. Nỗi lo lớn nhất là học hành và sợ ảnh hưởng
tương lai nếu dính vào chính trị. Số ủng hộ rất hữu ích có thể là thủ lĩnh
truyền tin tức, liên kết mọi người. Số thờ ơ không tạo ra lực cản. Cần cho sinh
viên biết vai trò của họ và quyền lợi của họ, nếu bản thân không đóng góp thì
gia đình cũng mất phần quyền lợi. Hãy trao cho họ phương cách an toàn để đóng
góp: thông tin, chuyển tải tin tức qua mạng.
-Lực lượng đấu tranh dân chủ: Đây là một lực lượng rất đa dạng từ quan
điểm, chủ trương đến hành động. Đây quả thật là một cuộc chiến rất dân chủ.
Trong một đất nước mà lề lối sinh hoạt, nguyên tắc dân chủ chưa hình thành rõ
ràng, kiến thức dân chủ chưa đến thực sự với người dân thì đây là… một nguy cơ.
Việc này có thể tạo ra đất nước rối loạn, kiệt quệ và
từ đó xu hướng ủng hộ độc quyền để đổi lấy ổn định như bên nước Nga là một ví dụ.
Qua kinh nghiệm trên thế giới có rất nhiều lực lượng đấu tranh muốn một chính
quyền dân chủ trong một nền kinh tế nhà nước bao cấp để lấy lòng dân, lấy sự miễn
phí, giá rẻ làm phước lành cho dân nghèo.
Phong trào cách mạng cần làm rõ nguyên tắc: kinh tế cũng
là chính trị. Kinh tế bao cấp nhà nước chính là cái nôi của suy đồi kinh tế,
chính trị phi dân chủ. Hãy tuyên truyền những giá trị căn bản của một nền dân chủ, những
nguyên lý để đưa một nền toàn trị sang nền dân chủ và những nhân tố giúp chống
lại việc trở lại sự độc tài.,
-Người Việt trong nước: Nhiều phong trào dân chủ được phát động
và lãnh đạo bỡi tôn giáo và gắn liền dân chủ như là một giá trị của tôn giáo,
điều này thực sự có thể gây trở ngại cho con đường tiến đến dân chủ ở Việt Nam
khi mà các tôn giáo vẫn còn khoảng cách ngăn chia lớn trước vấn đề quốc gia.
Cần phải tách bạch vấn đề dân chủ và tôn giáo.
Dân chủ là giá trị phổ quát của nhân loại chứ không phải sản phẩm của
tôn giáo.
-Người Việt nước ngoài: Việt Nam có lịch sử của một cuộc chiến tranh dai dẳng
ý thức hệ lâu dài, và có lịch sử di dân to lớn. Đó thật sự là vết thương luôn rỉ máu
của dân tộc. Chính bộ phận “thua cuộc” và “di dân” lại là một bộ phận
có kiến thức dân chủ cao vì vừa là nạn nhân của chuyên chính vô sản, vừa tiếp cận
những giá trị dân chủ, tư do cao của các quốc gia trên thế giới.
Họ miệt mài đấu tranh cho tự do dân chủ nhưng bị nhà
cầm quyền CSBV tuyên truyền là họ đấu tranh vì sự thù hận chiến tranh và phục
quốc dựng lại chế độ Việt Nam Cộng Hòa trước đây. Đây là một trở lực lớn khi mà người dân trong nước sau
bao nhiêu năm sống trong môi trường thiếu thông tin đã bị nhiễm độc âm mưu
tuyên truyền của Cộng Sản, xem những thành phần chiến đấu cho dân chủ tại Hải
Ngoại là hoạt động chống phá nhà nước, rước ngoại bang để chịu hàng phục
làm nô lệ! Tuy nhiên, ngoài lực cản như trình bày thì lực lượng trí thức
của người Việt nước ngoài đông đảo mang nguồn tư tưởng dân chủ tiến bộ là một
nguồn lực vô cùng quí giá sẵn sàng cổ vũ sự thay đổi, xây dựng lại đất nước sau
ách toàn trị.
-Lực lượng quốc tế: Trong môi trường toàn cầu hóa, không nước
nào thoát khỏi mối ràng buộc chằng chịt, chung qui cũng vì quyền lợi. Lực lượng
ủng họ sự vận động đến dân chủ là thế giới tự do, đứng đầu là nước Mỹ. Lực lượng
muốn duy trì độc tài là nhóm các nước độc tài toàn trị như Trung Cộng và Nga.
Do đó, cần vận động và tiếp cậnsự ủng hộ của nhân dân các nước văn minh, các nước
cổ võ cho giá trị dân chủ truyền thống.
5- Kết luận:
Lá thư gần đây của Tập hợp Quốc Dân Việt có nhận định
như sau: “Quốc nội: Số ít chưa nhận
ra đại họa Tàu Cộng. Trong số Dân đã nhận thức được đại họa của Quốc Dân, thì
đa số Dân quá ù lì thụ động, kể cả hàng ngũ Chức Sắc các Tôn giáo, Nhân sĩ, Trí
thức, chỉ thở dài thất vọng hoặc khóc, mà không biết nên làm gì. Và Hải ngoại: Chưa tập trung vào hai mục
tiêu then chốt trong giai đoạn này là: Chống Formosa - Bảo vệ môi trường - Bảo vệ Sự Sống & Chống Tàu Cộng”.
Hoàn toàn đúng. Yêu cầu dân chủ hiện là một yêu cầu cấp
bách của xã hội Việt Nam . Bệnh thiếu dân chủ đã kéo quá dài và
ở mức độ trầm trọng đến mức báo động.
Từ việc phân tích, nhận định tình hình trên, ta thấy
tất cả đều hưởng lợi từ chủ trương thay đổi của đất nước và thay thế Đảng cầm
quyền CS
BV .
“Đức Phật ngày xưa bỏ hết để đi vào rừng tìm đường cứu vớt
nhân sinh, năm 1963, Hoà Thượng Thích Quảng
Đức bỏ hết để đi vào lửa trao ra một thông điệp yêu thương, bình đẳng. Ngày nay tuổi trẻ Việt Nam cũng đang bỏ hết để hằng ngày gióng lên tiếng chuông cảnh tỉnh đại họa mất
đất, mất biển, mất nước, mất tự do mà đân tộc ta đương gánh chịu.
Con đường thương yêu đồng bào, thương yêu đồng loại
là con đường liên tục nhưng thể hiện bằng nhiều cách thế. Cái khó là nhìn thấy
hướng đúng, hướng phù hợp với từng người! Cái khó vạn nan kế tiếp là hăng hái
bước lên đi vào hành động…” (trích Nguyễn Văn Sâm).
Vì vậy, vấn đề là làm sao tạo ra thế trận xa luân chiến
để lực lượng ngày càng to lớn và “đi vào tổ chức” để cùng tấn công, cùng lên tiếng
đáp lời sông núi. Khi đó, tầng lớp chống đối sự thay đổi dân chủ hiện tại sẽ đầu
hàng, thúc thủ.
Cuộc cách mạng
sắp tới mới thực sự là một tập hợp giữa đại đa số người dân đang đứng bên bờ vực
thẳm và những thành phần trong Đảng, trong một nhứt điểm lương tâm nào đó, chấp
nhận đi cùng với Đại khối dân tộc để bỏ đảng và cứu Nước.
Nhóm Chống Tàu Diệt
Việt Cộng







Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire