Tâm linh, thể xác và vũ trụ đã có từ thời Hồng hoang, nay xuất hiện trong bối cảnh
trường ca "Thí Nghiệm Ngôn Ngữ", không phải là hai lĩnh vực tách biệt, mà là hai mặt của cùng một hiện tượng: Sự vận hành của ý thức trong không gian vô hạn.
Tâm linh ở đây không mang
nghĩa tôn giáo, mà là khả năng tự nhận thức
sâu, nơi con người quan sát chính mình như một thực thể đang dao động trong trường năng lượng vũ trụ. Khi câu thơ có hệ thần kinh, khi chữ
có DNA, đó không phải là ẩn dụ, mà là cách diễn đạt rằng
mọi cấu trúc ý nghĩa đều có đời sống riêng, có thể sinh ra, biến đổi,
và chết đi.



















