TRƯỜNG CA MỘT TRĂM TÁM CỬA NGHIỆP [1] * Hiền Tài/Huỳnh Tâm.

D
ẪN NHẬP.
Từ thuở hồng hoang của vũ trụ, khi Linh Quang đầu tiên rơi xuống cõi trần, hành trình của linh hồn đã bắt đầu như một cuộc du phương bất tận giữa vô minh và giác ngộ. Mỗi kiếp người là một bước chân nhỏ trên con đường dài vô lượng, nơi bóng tối và ánh sáng luôn đan xen, nơi khổ đau và hạnh phúc chỉ là hai mặt của cùng một bài học tiến hóa.

TRƯỜNG CA MỘT TRĂM TÁM CỬA NGHIỆP [2]. * Huỳnh Tâm.

XVIII. NHÂN LOẠI
ĐẠI ĐỒNG.
Không còn chém 
Không còn thù 
Người thương người 
Như sương thu. 

Đại Đồng hội 
Giữa trời xanh 
Muôn chủng tộc 
Hết chiến tranh. 

TRỜI ĐẤT NHÂN SINH. * HUỲNH TÂM.

Trường ca "Trời Đất Nhân Sinh" là một tác phẩm thơ đặt con người vào trung tâm của vũ trụ, không phải như một thực thể thống trị, mà như một hạt bụi biết tự soi chiếu, biết rung động trước sự mênh mông của tồn tại. Tác phẩm mở ra một hành trình xuyên qua bóng tối, ánh sáng, ký ức, mất mát, hồi sinh và sự trở về. Đây không chỉ là một bản trường ca, mà là một "bản đồ tinh thần"

HÒA BÌNH NÀO CỦA NHÂN LOẠI. * Huỳnh Tâm.

Trường ca Hòa Bình Nào Của Nhân Loại không chỉ là một tác phẩm thi ca, mà còn là một hành trình tư tưởng đi qua những tầng sâu nhất của hiện hữu. Trong thế giới hiện đại, nơi xung đột, đứt gãy và khủng hoảng bản sắc diễn ra song hành với tiến bộ khoa học, câu hỏi về "hòa bình" không còn đơn thuần là vấn đề chính trị hay xã hội. Nó trở thành một câu hỏi bản thể học: Con người có thể hòa giải với chính mình hay không? 

CÕI SỐNG KHÔNG RIÊNG AI – [ I ] * Huỳnh Tâm.

Trong mọi nền văn minh, con người luôn đứng trước câu hỏi: Ta là ai trong vũ trụ này? Không phải như một sinh vật đơn lẻ, mà như một cấu trúc ý thức đang liên tục tự viết lại chính mình. Trường ca này không nhằm kể một câu chuyện, mà mở ra một phòng thí nghiệm của linh hồn, nơi các lớp bản ngã được bóc tách như mô sinh học, nơi ngôn ngữ không còn là phương tiện mà trở thành chất liệu sống, có thể đau, có thể rỉ máu, có thể tái sinh. 

CÕI SỐNG KHÔNG RIÊNG AI – [ II ] * Huỳnh Tâm.

Phòng Thí Nghiệm Ngôn Ngữ.
1 . Vần Thơ Xương.
Tôi đặt câu xuống bàn mổ, 
Xương câu lộ trắng như cổ tay người. 
Bạn cầm kẹp sắt lên soi, 
Thấy từng đốt chữ rã rời khớp xưa. 
 
Tôi bảo: "Đây là xương thơ, 
Mỗi đốt là một nỗi chờ chưa tan." 
Bạn gõ nhẹ cạnh xương tàn, 
Nghe vang tiếng vỡ như sàn ký ức. 

SỐNG TRÊN DÒNG SÔNG DINH. * Huỳnh Tâm.

Trường ca "Sông Dinh" không chỉ là một tác phẩm thi ca, mà là một hành trình nội tâm, nơi dòng nước trở thành ẩn dụ của bản thể, ký ức và sự vận động của vũ trụ. Khi con người soi mình xuống dòng sông, họ không chỉ thấy bóng dáng hiện tại, mà còn thấy những lớp trầm tích của vô số kiếp sống, những mảnh linh hồn chưa kịp gọi tên.

NGÔN NGỮ DÒNG SÔNG DINH. * Huỳnh Tâm.

Từ góc nhìn học thuật, trường ca "Sông Dinh" có thể được xem như một tác phẩm giao thoa giữa thi ca siêu thực, triết học hiện sinh và mỹ học phương Đông. Cấu trúc phi tuyến tính của tác phẩm phản ánh quan niệm về thời gian như một vòng xoáy, không phải một đường thẳng. Ngôn ngữ lục bát được sử dụng như một nhịp thở, tạo ra sự dao động giữa hữu hạn và vô hạn.

TRÔI NỖI TRÊN DÒNG SÔNG DINH. * Huỳnh Tâm.

"Trôi Nỗi Trên Dòng Sông Dinh" trường ca tâm sự của một người và dòng nước mỗi khi rút khỏi bờ cát, và lời thơ thể hiện hành trình siêu hình, gửi đến bạn đọc sẽ nhận ra rằng mọi câu hỏi lớn của cõi sống ta là ai, ta từ đâu đến, ta sẽ đi về đâu, tất cả đều được trả lời bằng sự im lặng của dòng sông. Tác giả đã từng ngâm mình trên dòng sông Dinh vào những trưa mùa nắng hạm cho đến nay vẫn còn động lại trong tri thức, nói lên mọi triết lý sống ở đây của một thuở niên thiếu, đên nay thì mọi khát vọng xưa đều tan vào dòng chảy vô tận của thời gian.

NGỤ NGÔN MẸ SÔNG DINH – [1] * Huỳnh Tâm.

Trong lịch sử văn minh nhân loại, những dòng sông luôn mang trong mình một bản thể kép: Vừa là thực thể địa lý, vừa là ký ức sống động của cộng đồng. Sông không chỉ chảy qua đất đai, mà còn chảy qua tâm thức, qua những tầng sâu vô thức tập thể, nơi con người tìm thấy nguồn cội của chính mình. Trường ca về Mẹ Sông Dinh được hình thành từ tinh thần ấy: Một cuộc đối thoại giữa con người và vũ trụ, giữa ký ức và tương lai, giữa hữu hạn và vô hạn. 

NGỤ NGÔN MẸ SÔNG DINH – [2] * Huỳnh Tâm.


XVI – NÚI HÒN HÈO VÀ HUYỀN BÍ.
Đứa trẻ dẫn bước con lên 
Đến nơi ngọn núi giữ nền bí linh 
Núi cao như thể bình minh 
Đứng từ thuở đất chưa hình dáng xưa 

Núi nói bằng tiếng gió thưa: 
"Ta giữ bí mật của mùa nhân gian 
Giữ lời thề của trăng tàn 
Giữ hơi thở cuối của ngàn linh hồn."

TRƯỜNG CA HOÀ BÌNH MỘT PHÍA. * HUỲNH TÂM.

Trường ca "Hoà Bình Một Phía" có thể được xem như một thực nghiệm thi ca mang tính tổng hợp, nơi truyền thống lục bát Việt Nam được tái cấu trúc trong một không gian thẩm mỹ mới, giàu tính siêu thực, triết lý và ký ức tập thể. Tác phẩm mở ra một trường văn học rộng lớn, trong đó hòa bình không được định nghĩa như một trạng thái chính trị, mà như một hiện tượng tinh thần, một cấu trúc cảm xúc được hình thành từ những đổ vỡ, ly tán và khát vọng hồi sinh của con người. 

BIỂN LÒNG TÌNH SÂU. * Huỳnh Tâm.

"Biển Lòng Tình Sâu" là một trường ca được sinh ra từ giao điểm của ký ức, triết lý và những rung động thẳm sâu trong cõi người. Tác phẩm không chỉ là một dòng chảy thơ ca, mà còn là một hành trình nội tâm, nơi người đọc được dẫn dắt đi qua những miền cảm xúc mơ hồ, những lớp sương vô thường, và những khoảng lặng mà bản thể con người thường né tránh. Ở đó, trăng-song-mưa-bóng-hư vô… không còn là hình ảnh thuần túy, mà trở thành những biểu tượng sống động, mang hơi thở của tâm linh và triết học phương Đông. 

TRƯỜNG CA MÙA ĐÔNG. * Huỳnh Tâm.

Họa phẩm Đinh Cường


Trên những cánh đồng mọi miềm đất nước cho đền nay đã từng in dấu chân người, vẫn còn sót lại những vết thương của chiến tranh, những mảnh kim loại vô tri nhưng đủ sức cướp đi một tuổi thơ. Cũng như những mùa đông không chỉ lạnh bởi gió trời, mà còn lạnh bởi những mất mát cuộc đời.
Trường ca Mùa Đông được viết để tưởng nhớ những em trẻ linh hồn bé nhỏ, đã rời thế gian khi chưa kịp hiểu hết ý nghĩa của nụ cười. Đây không chỉ là câu chuyện của những em bé, mà là tiếng vọng của bao phận người đã nằm xuống trong im lặng.

SÔNG DINH ĐỒNG NỘI. * Huỳnh Tâm.

Nỗi đau nào và sự thức tỉnh trong mùa đông không phải là tiếng khóc bi lụy, mà là lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng sâu sắc về giá trị của hòa bình. 
Tác giả vần thơ này, hy vọng bạn chia sẻ và nối tiếp cho nhau, những nhịp thở dài không đứt quãng của đất trời: 
- Để lấn át tiếng nổ. 
- Cả tiếng gió. 
- Cả tiếng thầy cô lặng im.

KẾT LẠI VÒNG TAY. * Huỳnh Tâm.

Họa phẩm Đinh Cường

Có những thời khắc trong lịch sử, dân tộc phải đứng trước những ngã rẽ lớn lao. Và chính trong những thời khắc ấy, vòng tay con người trở thành nhịp cầu nối liền núi với biển, nối miền xuôi với miền ngược, nối những trái tim tưởng chừng xa cách thành một mạch sống chung.

MẸ SÔNG DINH. * Huỳnh Tâm.

Dòng Sông Dinh
Có những dòng sông không chỉ chảy qua vùng miền địa dư, mà còn chảy qua mỗi đời người, qua ký ức, qua những nỗi đau và niềm thương không bao giờ khép lại. Sông Dinh dòng nước nhỏ hiền hòa của xứ Trầm Hương đã chứng kiến bao phận người chìm nổi, bao mái nhà tan tác trong những mùa binh lửa.

Kịch Thơ. MÙA ĐÔNG. * Huỳnh Tâm.

Độc Thoại Trên Sân
Khấu.
CẢNH 1 – TIẾNG NỔ TRONG SƯƠNG.
* Ánh sáng xanh nhạt. Một người đứng giữa sân khấu, tay run nhẹ. Gió thổi qua tiếng nhạc nền.

NHÂN VẬT:
Sáng nay… sương còn đọng trên đồng. 
Một bước chân nhỏ… 
một tiếng nổ xé trời… 
và mùa đông bỗng già đi một tuổi. 

RỬA SẠCH VẾT THƯƠNG CŨ. * Huỳnh Tâm.

Họa phẩm Đinh Cường

M
ẹ đứng bên chiều gió lạc loài 
Nhìn con lưu lạc giữa trần ai 
Đất cháy từng đêm còn vết cũ 
Trời nghiêng mỗi sớm rụng tương lai 
Mẹ hóa sử thi gìn bản sắc 
Thành mây che chở những hình hài 
Gia sản mẹ trao không của cải 
Chỉ là nỗi nhớ chẳng nguôi phai. 
* Huỳnh Tâm.

NHỮNG CƠN GIÓ CŨ. * Huỳnh Tâm.

Họa phẩm Đinh Cường

Tr
ên cánh đồng xưa, mây ngủ lại 
Gió chạm vai người, gió thở dài 
Có bước chân ai vừa qua đó 
Để hồn đất gọi mãi không phai.
 
Mặt trời đỏ lửa trong câu hát 
Như máu cha ông gửi tháng ngày 
Như giọt thương yêu còn vương mãi 
Trên từng nhánh cỏ biết sum vầy.