PHÁT BIỂU TRƯỚC BÁO CHÍ. * Huỳnh Tâm.

Kính thưa quý nhà báo, quý biên tập viên, quý đại diện truyền thông,
Trước hết, cho phép tôi gửi lời cảm ơn chân thành đến sự hiện diện của quý vị hôm nay. Sự có mặt của quý vị không chỉ là một vinh dự cho cá nhân tôi, mà còn là một sự khích lệ lớn lao đối với hành trình nghệ thuật kéo dài hơn nửa thế kỷ mà triển lãm này đại diện.

HÀNH TRÌNH SÁNG TẠO. * Huỳnh Tâm.

Trong thời đại mà những giá trị tinh thần liên tục bị thử thách, khi nghệ thuật đứng trước những đổ vỡ của truyền thống và sự phân mảnh của ngôn ngữ thị giác.
Cho nên có những cuộc triển lãm được hình thành như một lời mời gọi trở về với bản chất nguyên sơ của sự sống, nơi cái Đẹp không còn là ảo ảnh mô phỏng, mà là một năng lượng tự thân, một nhịp sống thầm lặng nhưng mãnh liệt.

HƯỚNG CẦN THIẾT CỦA MỸ HỌC VÀ TỰ DO. * Huỳnh Tâm.

Nghệ thuật là hành trình tìm kiếm tự do: 
- Tự do sáng tạo, 
- Tự do cảm thụ, 
- Tự do đối thoại với cái Đẹp.
Tôi tin rằng ý niệm tiên thiên trong mỗi con người vẫn tốt đẹp và tồn tại như một lý thuyết dẫn dắt, không cần giảng giải. Chỉ cần một nhịp sống, một ánh sáng, một hình thể chạm đến, con người sẽ rung động.
Và tôi tin rằng, dù thế giới có đổ vỡ đến đâu, nghệ thuật vẫn có thể tái sinh, từ một tế bào nhỏ bé, từ một nhịp sống mong manh, từ một linh hồn tranh biết tự thở.

ĐỐI THOẠI TÌM MẪU SỐ CHUNG CHO HỘI HỌA. * Huỳnh Tâm.

Tôi không tìm triết học để biện minh cho mình, mà để soi sáng con đường hội hoa cho mình, và tôi nhận ra nhiều điểm tương đồng:
- Platon: Cái Đẹp tự tính, không phải ảo ảnh. 
- Aristotle: Nghệ thuật là sáng tạo hình thể mới, không phải bắt chước. 
- Leibniz: Nhịp điệu hòa đồng giữa ta và vũ trụ. 

HỒN XÁC TÁC PHẨM TÁC GIẢ. * Huỳnh Tâm.

Tâm hồn chuyển vào cây cọ vẽ đường nét biến hóa không lường, và nguyên ủy màu sắc sinh thành những kỳ ảo làm nên sự sống động của tác phẩm.
Tôi chọn những tế bào sáng tác làm chất liệu họa phẩm, với những điểm giao nhau giữa hỗn mang và trật tự, giữa vi mô và vĩ mô, giữa cái tôi nguyên thủy và cái tôi hoàn chỉnh.

HỒN TRANH LÀ NỘI HÀNH CỦA TÁC PHẨM. * Huỳnh Tâm.

Tác giả muốn luận về mỹ học, triết học, phê bình và cấu trúc chiều sâu tư tưởng tương thích với diễn ngôn nghệ thuật.
Tác giả mở rộng hành trình sáng tác của một họa sĩ Việt Nam hoạt động hơn nửa thế kỷ tại châu Âu, trong bối cảnh hội họa Tây phương trải qua khủng hoảng bản thể sâu sắc. Tác giả đề xuất một hướng tiếp cận mới: Xây dựng "Hồn tranh" từ cấu trúc nguyên thủy của sự sống tế bào thay vì mô phỏng thực tại. Bài viết đồng thời đối thoại với các triết gia lớn từ Platon đến Kant, Schopenhauer, Croce, nhằm xác lập một mỹ học của tự do, nơi người xem và người sáng tác gặp nhau trong một không gian cảm thụ không báp đặt.

HÀNH TRÌNH TÁI KIẾN TẠO NGÔN NGỮ HỘI HỌA TRONG THỜI ĐẠI KHỦNG HOẢNG. * Huỳnh Tâm.

Hơn một thập niên sống và sáng tác giữa trung tâm nghệ thuật châu Âu, tôi chứng kiến một cuộc khủng hoảng sâu rộng của hội họa Tây phương, một cuộc khủng hoảng không chỉ về hình thức, mà về bản thể. 
Nó không phải là sự suy tàn của kỹ thuật, mà là sự lung lay của những nền tảng triết học từng nâng đỡ nghệ thuật suốt nhiều thế kỷ.
Khi "thực tại" không còn là điểm tựa.

TỰ DO CHIÊM NGƯỠNG CÁI ĐẸP TRONG TRANH. * Huỳnh Tâm.

"Xem tranh l
à một nghệ thuật, một kinh nghiệm sống động như kinh nghiệm của con bướm khi cất cánh bay, như con cá nhảy ngược dòng. Nếu người xem nhìn thấy điều gì trong sáng tác của tôi, ấy là họ đang nhìn thấy chính mình, như khi đứng trước tấm gương." 
Những họa phẩm của tôi đã từng noái lên như thế, và đến nay vẫn giữ nguyên niềm tin ấy.

ĐỐI THOẠI VỚI CÁI ĐẸP: TỪ TRIẾT HỌC HỘI HỌA CỔ ĐIỂN ĐẾN HỒN TRANH HIỆN ĐẠI. * Huỳnh Tâm.

D
ù đôi khi tự hỏi mình có ngông cuồng hay không khi dám mơ tái tạo thế giới từ những tế bào mong manh, tôi vẫn giữ một niềm tin vững chắc vào con đường sáng tác hiện tại. Bởi lẽ, khi đối chiếu những suy tư của mình với lời vàng ngọc của các bậc tiền bối cổ kim, tôi nhận ra không ít điểm tương đồng. Điều đó không phải để tự tôn, mà để tự kiểm nghiệm rằng con đường mình đi không hoàn toàn lạc lõng.
Tuy có phần ngần ngại khi phải dẫn chứng, tôi vẫn thấy cần thiết, vì nó giúp soi sáng thêm những ý kiến của tôi.

HỒN TRONG TÁC PHẨM HỘI HỌA. * Huỳnh Tâm.

Con đư
ờng nghệ thuật, cũng như mọi nẻo đường của kiếp nhân sinh, chưa bao giờ là một lối đi bằng phẳng. Thành công nếu có thể gọi tên luôn được đánh đổi bằng thử thách, bằng những lần gục ngã và đứng dậy, bằng ý chí không chịu khuất phục trước nghịch cảnh. Người nghệ sĩ, hơn ai hết, phải học cách đứng thẳng trước thất bại, chấp nhận nó như một phần của hành trình, nhưng tuyệt đối không được buông xuôi hay thụ động.

QUAN NIỆM VỀ XÂY DỰNG SÁNG TÁC TRONG HỘI HỌA CỦA HỌA SĨ PHẠM TĂNG. * Huỳnh Tâm và Nguyễn Văn An thực hiện.

Tạp chí Bách Khoa
số 407. Thực hiện Giai Phẩm Xuân, ông Lê Ngộ Châu, chủ biên tạp chí Bách Khoa. Gửi thư Họa Phạm Tăng ở Ý, xin phỏng vấn. HọaPhạm Tăng hồi âm, viết bức thư dài trả lời với báo Bách Khoa cuối năm 1973. Tạp chí Bách Khoa loan tải như sau:
L.T.S. Họa sĩ Phạm Tăng là người đã trình bày và minh họa cho Bách Khoa từ cuối năm thứ nhất (1957) đến liên tiếp hai ba năm sau để lại trên các số bào này nhiều hình vẽ tuyệt đẹp đã được dùng làm phụ bản cho một số tác phẩm văn nghệ xuất bản ở Saigon.

TƯỞNG NIỆM NHÀ VĂN HỒ TRƯỜNG AN. * Huỳnh Tâm.

Chuẩn
bị lễ di quan: Người đồng hương ôm lư hương, Huỳnh Tâm ôm di ảnh, Bernard Detrez bạn thân Hồ Trường An. Tại nhà quàn Troyes, France.
Tang lễ nhà văn-thơ Hồ Trường An đã mãn phần. Huỳnh Tâm họa thơ và viết trường ca để lưu đấu hơn nửa thế kỷ quen nhau. Đến năm 2020 Hồ Trường An từ giả chuyến xe trần, riêng tôi vẫn tiếp tục xe lăn bánh đi về phía trước.

SỰ NGHIỆP ÂM NHẠC TRỊNH CÔNG SƠN (1939-2001). Phần I. * Huỳnh Tâm.

Tiểu luận, biên khảo, học thuật, tư duy nhân văn.
LỜI MỞ ĐẦU.
Trong lịch sử âm nhạc Việt Nam hiện đại, hiếm có một tên tuổi nào vừa mang tính nghệ sĩ, vừa mang tính tư tưởng, lại vừa mang tính biểu tượng văn hóa như Trịnh Công Sơn. Ông không chỉ là người viết hơn sáu trăm ca khúc, mà còn là người kiến tạo một vũ trụ tinh thần, nơi con người đối diện với nỗi đau, sự mất mát, chiến tranh, cái chết, nhưng đồng thời cũng tìm thấy tình yêu, lòng nhân ái và niềm hy vọng.

SỰ NGHIỆP ÂM NHẠC TRỊNH CÔNG SƠN (1939-2001). Phần II. * Huỳnh Tâm.

Tiểu luận, biên khảo, học thuật, tư duy nhân văn.

 CHƯƠNG III
NGÔN NGÂM NHẠC TRỊNH CÔNG SƠN.
Triết học, Âm nhạc học, Ngôn ngâm nhạc.
Giai điệu, Hòa âm, Tiết tấu, Thi ca, Biểu tượng.
Âm nhạc của Trịnh Công Sơn không chỉ là những ca khúc được hát lên, mà là một hệ thống tư tưởng được mã hóa bằng âm thanh. 
Nếu triết gia dùng khái niệm, thi sĩ dùng hình ảnh, thì Trịnh Công Sơn dùng giai điệu, hòa âm, tiết tấu và ngôn từ để kiến tạo một thế giới quan.

Thơ Xướng Họa. * Hồ Trường An - Huỳnh Tâm.

MỘNG CŨNG KHÔNG
.
Ðã thấy in trên tuyết chớm đông,
Vết chân chim nhạn, móng chim hồng
Ðón tin xuân luống mòn tim đá
Khơi lửa lò chưa ấm đệm bông
Nguồn sống, tay cuồng vùi tắt mạch
Tiệc đời, rượu đắng rót đầy chung
Còn chi chờ nữa đời lưu lạc?
Hạnh phúc chưa về, mộng cũng không.
* Hồ Trường An.

Xướng Họa Thơ. * Nguyễn Thị Ngọc Dung, Hồ Trường An, Phan Khâm, Huệ Thu, Huỳnh Tâm.

Bài Xướng
.
TRẮNG NHƯ KHÔNG.
Mênh mang sương tuyết phủ chiều đông
Phơ phất tơ buông nhẹ cánh hồng
Cây lạnh đơm đầy hoa lá bạc
Vườn thưa ôm kín gối chăn bông
Bao la trời đất tình cao khiết
Gần gũi đá vàng nghĩa thủy chung
Ðường dẫu vương bay dăm hạt bụi
Tuyết sương bôi xóa trắng như không
 *Nguyễn Thị Ngọc Dung.

Trịnh Công Sơn "Khi Âm Nhạc Trở Thành Triết Học Của Lòng Nhân Ái." * Huỳnh Tâm.

GIỚI THIỆU VỚI BÁO CHÍ – I.
Trong khuôn khổ buổi ra mắt sách "Cuộc Đời Và Sự Nghiệp Âm Nhạc Của Trịnh Công Sơn (1939–2001)". Chúng tôi xin giới thiệu đến quý độc giả và giới nghiên cứu một công trình biên khảo toàn diện về một trong những biểu tượng văn hóa lớn nhất của Việt Nam hiện đại.

Gian Hùng Đại Bịp Hu Zhiming- Chương 3/14. * Huỳnh Tâm.

Hai Hồ Chí Minh: Hiện Tượng Phân Thân Chính Trị Và Chiến Lược Tuyên Truyền Maoist.
Một hiện tượng bất thường trong lịch sử cách mạng Đông Dương. Mở đầu bằng một nghịch lý lịch sử:
Trong khi Hồ Chí Minh (Hồ Tập Chương) đang bị giam giữ trong nhà tù của Quân đội Trung Hoa Dân Quốc, thì một "Hồ Chí Minh" khác vẫn hoạt động tự do, làm chủ bút tờ Việt Nam Độc Lập tại mật khu Túc Vinh.

Triết Lý, Xã Hội, Thẩm Mỹ Trong Nhạc Trịnh Công Sơn. * Huỳnh Tâm.

Ba phương diện triết lý, xã hội, thẩm mỹ có thể xem như ba trụ cột tạo nên sức sống lâu bền trong di sản của Nhạc Trịnh Công Sơn, có ảnh hưởng trong đời sống tinh thần Việt Nam. Ba phương diện này cùng tồn tại không thể tách biệt; chúng đan xen, bổ sung và nâng đỡ nhau, tạo thành một hệ giá trị văn hóa độc đáo mà nhiều thế hệ người Việt vẫn đang tiếp nhận, diễn giải, phản biện và tái sáng tạo.

Nhạc Phẩm Diễm Xưa Tình Yêu Triết Lý Không Chiếm Hữu. * Huỳnh Tâm.

Phân Tích Nội dung "Diễm Xưa" vố đã mang tính học thuật sâu sắc, nhưng không quá dài dòng, bởi trong cấu trúc rõ ràng, nhưng vẫn giữ tính súc tích. Phân tích về "Diễm Xưa" để mở rộng vẻ đẹp của tình yêu không chiếm hữu. Cần phải làm rõ những khía cạnh của tình yêu này, cách nó thể hiện sự tự do và không ràng buộc, đồng thời vẫn giữ được sự chân thành và sâu sắc trong mối quan hệ.