CÕI SỐNG KHÔNG RIÊNG AI – [ I ] * Huỳnh Tâm.

Trong mọi nền văn minh, con người luôn đứng trước câu hỏi: Ta là ai trong vũ trụ này? Không phải như một sinh vật đơn lẻ, mà như một cấu trúc ý thức đang liên tục tự viết lại chính mình. Trường ca này không nhằm kể một câu chuyện, mà mở ra một phòng thí nghiệm của linh hồn, nơi các lớp bản ngã được bóc tách như mô sinh học, nơi ngôn ngữ không còn là phương tiện mà trở thành chất liệu sống, có thể đau, có thể rỉ máu, có thể tái sinh. 
Lời dẫn nhập này mời bạn đọc bước vào một không gian không tuyến tính, nơi thời gian không chảy mà co giãn, nơi ký ức không nằm sau lưng mà đứng ngay trước mặt, nhìn lại ta bằng đôi mắt của chính ta trong một kiếp chưa thành hình. 
Ở đây, triết học không phải là hệ thống khô cứng, mà là nhịp thở của tư duy, là sự va chạm giữa trực giác và khoa học, giữa huyền nhiệm và phân tích. Mỗi hình ảnh, mỗi câu chữ đều được đặt vào trạng thái "căng", như một dây thần kinh đang chờ kích hoạt. 
Lời dẫn nhập không hứa hẹn điều gì, cũng không giải thích điều gì. Nó chỉ mở cánh cửa đầu tiên, để bạn đọc tự bước vào vùng giao thoa giữa nghệ thuật bản thể vũ trụ, nơi mọi giả định đều có thể bị phá vỡ.
 
* Lời Tựa.
Tác phẩm mà bạn đọc đang có trên tay không phải là một trường ca theo nghĩa truyền thống, mà là một cấu trúc tư tưởng đa tầng, nơi thi ca, triết học, khoa học và mỹ học và nhân văn giao thoa trong một hình thức biểu đạt vượt khỏi khuôn khổ thể loại. Mục đích của Lời Tựa này không phải để định nghĩa tác phẩm, mà để định vị nó trong dòng chảy tư tưởng nhân loại.
Từ thời Hy Lạp cổ đại, con người đã tìm cách mô tả bản thể bằng ngôn ngữ. Nhưng ngôn ngữ, vốn chỉ là ký hiệu, luôn bất lực trước những chiều sâu của ý thức. Tác phẩm này thử nghiệm một hướng tiếp cận khác: Biến ngôn ngữ thành sinh thể, để nó tự vận hành, tự đau, tự phân rã, tự tái sinh. Nhờ đó, bạn đọc không chỉ "đọc" mà còn chứng kiến sự sống của con chữ.
Trong truyền thống học thuật cổ điển, mọi công trình đều phải có một "địa vị tri thức". Trường ca này đứng ở giao điểm của ba dòng tư tưởng: 
- Triết học hiện sinh, nơi bản ngã bị chất vấn đến tận cùng. 
- Khoa học nhận thức, nơi ý thức được xem như một hiện tượng vật lý. 
- Mỹ học siêu thực, nơi hình ảnh vượt khỏi logic thông thường để chạm vào tầng vô thức.
Lời Tựa này xin được xem như một cánh cửa nghiêm cẩn, dẫn bạn đọc vào một thế giới nơi thơ không còn là trang trí của cảm xúc, mà là một phương pháp nhận thức, một dụng cụ để giải phẫu chính linh hồn mình.
- Tầng Bản Thể (Ontology) 
Đây là tầng đặt câu hỏi: "Ta là gì? "
Câu trả lời không cố định. Bản ngã trong tác phẩm liên tục phân rã, nhân bản, hoán đổi ngôi xưng. Điều này phản ánh quan điểm rằng "tôi" chỉ là một cấu trúc tạm thời, giống như một mô hình dao động trong trường thông tin vũ trụ.
- Tầng Nhận Thức (Epistemology)
Tác phẩm xem ngôn ngữ như một cơ quan nhận thức, không chỉ mô tả thế giới mà còn tạo ra thế giới. Khi chữ có DNA, khi câu thơ có hệ thần kinh, đó là cách tác phẩm mô phỏng quá trình tiến hóa của ý nghĩa.
- Tầng Hiện Sinh (Existentialism)
Nhân vật trữ tình không tìm kiếm chân lý, mà tìm kiếm khả năng tự chất vấn. Mọi câu hỏi đều dẫn về một điểm: Con người không thể thoát khỏi chính mình, nhưng cũng không thể nắm bắt chính mình.
- Tầng Vũ Trụ (Cosmology)
Vũ trụ trong tác phẩm không phải là không gian vật lý, mà là không gian của ý thức. Thời gian không tuyến tính, bản ngã không cố định, và mọi sự vật đều tồn tại trong trạng thái "chồng chất" một khái niệm gần với cơ học lượng tử.
- Tầng Mỹ Học (Aesthetics)
Hình ảnh siêu thực không nhằm gây ấn tượng, mà nhằm phá vỡ cấu trúc quen thuộc của tư duy, buộc người đọc nhìn thế giới bằng một giác quan chưa từng được sử dụng.
- Tầng Tâm Linh (Metaphysics of Spirit).
Tâm linh ở đây không phải tôn giáo, mà là khả năng tự phản chiếu của vũ trụ thông qua con người. Khi câu thơ biết đau, khi chữ biết sinh sản, đó là cách tác phẩm mô tả sự sống của ý niệm.

CÕI SỐNG KHÔNG RIÊNG AI.
Tôi đi qua một cõi ngoài, 
Nơi không gian thở sắc trời mờ phai. 
Ánh vàng rụng xuống vai người, 
Rực nhưng chẳng chói, mềm như tiếng thở dài. 

Thành quách lặng, phố không ai 
Vội vàng níu lấy tháng ngày mong manh. 
Hoa từ vực thẳm mọc xanh, 
Nở như ký ức tự mình hóa thân. 

Người đi dáng nhẹ như trần, 
Không phân giai cấp, chẳng cần xưng danh. 
Mỗi bữa chỉ một phần thanh, 
Ăn như để nhớ đời là tạm thôi. 

Thân ai cũng sáng một trời, 
Hồng hào khí lực như lời cổ thư. 
Đêm về thắp nến mộng hư, 
Tôi soi trang sách để trừ bóng đêm. 

Họ sống bằng khí Hạo Nhiên, 
Tắm trong nắng Đốc, thở miền Nhâm thông. 
Hơi người ngược với hơi tôi, 
Như hai nhánh suối lạc dòng từ lâu. 

Trước tôi đồng nội nhiệm màu, 
Rừng hoa nối tiếp đỉnh đầu cao nguyên. 
Suối ngân tiếng nhạc vô biên, 
Tựa như ai gảy dây huyền cổ tâm. 

Tóc người bạc tựa trăng ngâm, 
Mà môi vẫn ấm như cầm nắng xưa. 
Không gian tuyệt đối không thừa, 
Lời không nói nữa chỉ vừa ý nhau. 

Họ trao nhau ánh nhìn sâu, 
Cử tay thay tiếng, bút màu thay âm. 
Chữ bay thành những mảnh tâm, 
Trên thác nước hiện từng vần tri thức. 

Có câu mở cánh Đông–Tây, 
Có câu khai thị những ngày chưa sinh. 
Tôi nghe mà ngủ lặng thinh, 
Như thân rơi xuống bóng mình thuở nao. 

Sáng ra trẻ hát đồng dao, 
Hương hoa len lỏi qua rào vào tôi. 
Nắng lên chạm nhẹ bờ môi, 
Gọi tôi trở lại kiếp người tạm mang. 

Cùng nhau tập dưỡng sinh an, 
Ký Lực vận chuyển như làn khí xưa. 
Không thuốc, chẳng cần y thư, 
Mà thân vẫn thọ như vừa mới sinh. 

Trở về phòng khép không gian, 
Tôi gom tư tưởng để dành mai sau. 
Nàng thơ mộc mạc nhiệm màu, 
Dẫn tôi ghi lại nỗi đau dịu dàng. 

Tôi từng rong ruổi ngoại bang, 
Tạm trú một chốn không mang địa hình. 
Ngôn ngữ chẳng có chữ mình, 
Không ABC, chỉ bình minh trong đầu. 

Thân tôi lúc ấy nhiệm mầu, 
Hồng hào sức sống như câu chưa tàn. 
Bỗng nghe tiếng cắc kè vang, 
Tôi bừng tỉnh giấc, ngỡ tan giấc dài. 

Hóa ra một chuyến đi ngoài, 
Chỉ trong hơi thở một vài canh thâu. 
Về đây mới biết nỗi sầu: 
Trần gian là chốn nhiệm mầu thử thách. 

Dù mang móng vuốt hay danh, 
Dù tin thần thoại hay thành bụi tro, 
Cõi này vẫn giữ quyền cho 
Ta soi lại chính linh hồn phai phôi. 

Tôi nay tuổi đã ngoài đời, 
Tám mươi lặng lẽ như lời cuối đêm. 
Giá trị chẳng còn bao nhiêu, 
Chỉ còn trái tim khói chiều trắng trong. 

Tôi đem gửi lại cõi hồng 
Gia tài nhỏ bé tấm lòng người thôi. 
Ngày nào gió vỗ cánh tôi, 
Sẽ bay về lại một nơi đã từng. 

Nơi tôi ngủ giấc vô chừng, 
Một lần gặp gỡ ngoại tầng mộng sâu. 
Cõi sống không của riêng đâu, 
Chỉ là bóng tạm qua cầu nhân gian.

Bóng Của Kẻ Đang Mơ.
Có lần tôi hỏi hư không 
Rằng: "Ta là kẻ ở trong hay ngoài?" 
Tiếng im lặng đáp rất dài, 
Như dây thần kinh đứt hoài giữa đêm. 

Tôi nhìn lại chính thân mình, 
Thấy bao lớp mặt nát dần như sương. 
Mỗi vai, một chiếc áo thường, 
Mỗi tên, một kiếp lạc đường đã qua. 

Có tôi đứng giữa sân nhà, 
Có tôi ngồi khóc bên tà dốc xưa. 
Có tôi làm kẻ say mưa, 
Có tôi làm bóng thừa trên vách tường. 

Ngoại giới chỉ khẽ mỉm cười, 
Bảo: "Ngươi chỉ là một lời đang mơ. 
Mọi hình tướng, mọi bến bờ, 
Chỉ là ký ức tự vờ làm thân." 

Tôi nghe gió thổi qua trần, 
Mỗi luồng khí lạnh như lần lột da. 
Từng thớ ý niệm vỡ ra, 
Rơi vào vực tối gọi là "vô minh"

Tôi bỗng thấy rõ nguyên hình, 
Không còn "tôi" nữa, chỉ bình minh trôi. 
Một dòng sáng mỏng qua đồi, 
Không tên, không tuổi, không lời, không ai. 

Đối Thoại Với Hạt Bụi.
Tôi ngồi nói chuyện cùng tro, 
Một hạt bụi nhỏ nằm co trong lòng. 
Nó bảo: "Ta đã từng là 
Một vì sao cháy giữa xa vạn trùng. 

Ta từng là máu trong tim, 
Từng là tiếng khóc đầu tiên của người. 
Từng là chiếc lá rụng rơi, 
Từng là viên đá bên đồi vô danh." 

Tôi cười: "Ta cũng như ngươi, 
Từng là đứa trẻ, từng thời thanh xuân. 
Từng tin có một bản thân, 
Từng ôm lấy bóng mà cần gọi tên." 

Bụi cười, giọng rất bình yên: 
"Ngươi còn tin "tôi" là riêng được à? 
Ta đi qua triệu lần da, 
Mỗi lần tan rã lại là lần sinh. 

Không ai giữ nổi chính mình, 
Chỉ là một đợt sóng hình tạm thôi. 
Ngươi mang tên gọi là "tôi"
Nhưng trong từng sát-na trôi, khác rồi." 

Tôi nghe mà thấy bồi hồi, 
Như vừa bị tước hết lời biện minh. 
Tự dưng thấy nhẹ thân mình, 
Vì không còn chỗ cho mình bám vô. 

Thành Phố Không Có Trung Tâm.
Tôi lạc vào một đô thành,
Không có trung điểm, không ranh giới nào. 
Đường đi uốn khúc như dao, 
Cắt đôi mọi ý niệm vào ra, còn. 

Nhà không cửa, ngõ không mòn, 
Người đi như thể chẳng còn trọng tâm. 
Mỗi bước chân, một vết trầm, 
Lún sâu vào cõi âm thầm vô biên. 

Tôi hỏi một kẻ đang yên: 
"Ở đây, đâu là trái tim của thành?" 
Hắn cười, mắt rỗng như tranh: 
"Trung tâm là chỗ không dành cho ai. 

Mỗi người mang một hình hài, 
Nhưng tâm điểm lại ở ngoài thân thôi. 
Ngươi tìm một chỗ gọi "tôi"
Sẽ không thấy, chỉ thấy trời rỗng không." 

Tôi đi mãi giữa mênh mông, 
Thành phố như một vòng tròn vỡ đôi. 
Mỗi ngã rẽ dẫn vào tôi, 
Nhưng khi chạm tới, chỉ còn khoảng trống.  

Bản Ngã Tan Như Khói.
Đêm đó, tôi đứng bên sông, 
ớc đen như mực, bờ không có bờ. 
Tôi thả xuống một giấc mơ, 
Thấy mình tan chảy thành tờ khói bay. 

Khói bay qua những tầng mây, 
Qua bao mái ngói, qua ngày, qua đêm. 
Bay qua những cánh đồng im, 
Qua bao nghĩa địa lặng chìm tiếng chuông. 

Mỗi nơi khói chạm vào hồn, 
Lại sinh một bản ngã buồn khác nhau. 
Có tôi làm kẻ cúi đầu, 
Có tôi làm kẻ ngẩng cao vô cớ. 

Rồi gió nổi, khói tan vỡ, 
Mọi "tôi" rời rạc như tờ tro bay. 
Tôi nhìn lại, chẳng còn ai, 
Chỉ còn một vệt sương dài trên sông. 

Lúc ấy, ngoại giới thong dong, 
Nói: "Ngươi đã thấy cội nguồn chưa chưa? 
Không có "ta", chẳng có "ngươi"
Chỉ là một đốm sáng cười trong đêm." 

Tôi không trả lời được thêm, 
Chỉ nghe tim rỗng, êm đềm lạ thay. 
Cõi sống không của riêng ai, 
Ngay cả kẻ tưởng mình đầy bản ngã. 

*     *     *
Tôi đi lạc giữa da người, 
Những lớp biểu bì nói cười không môi. 
Thành phố mọc giữa chân trời, 
Không có mặt đất, chỉ đồi ký ức. 

Đèn giao thông tắt biên giới, 
Xe cộ là những ý nghĩ chạy ngang. 
Mỗi làn đường một mũi dao, 
Rạch vào khái niệm "ta là duy nhất". 

Tôi mang hộ chiếu vô thường, 
Đóng dấu sinh tử trên xương trán mình. 
Cửa khẩu mở giữa hư linh, 
Quan biên phòng chính là hình bóng tôi. 

Tôi xin nhập cảnh làm người, 
Họ bảo: "Quá hạn kiếp rồi, quay lui. 
Ở đây chỉ nhận ngậm ngùi, 
Không nhận bản ngã mang mùi tự tôn." 

Tôi bèn tháo bỏ linh hồn, 
Đặt lên bàn kiểm, chờ cơn soi chiếu. 
Máy quét chạy qua từng điều, 
Phát hiện vô số thương yêu giả vờ. 

Họ cười: "Ngươi sống bằng mơ, 
Bằng những bản thảo chưa giờ in ra. 
Ngươi tin có một "quê nhà"
Nhưng quê chỉ là vết nhòe trên trán." 

Tôi ký vào tờ biên bản, 
Thừa nhận mình chỉ là bản nháp thôi. 
Mọi điều tưởng vững trong đời, 
Chỉ là cột khói dựng chơi giữa đồng. 

Ngoại giới không còn màu hồng, 
Chỉ còn xám lạnh như vòng kim cô. 
Tôi đội lên trán hư vô, 
Nghe từng ý niệm gãy khô trong đầu. 

Tôi gặp một đứa trẻ sầu, 
Nó bảo: "Ta chính là câu hỏi ngươi. 
Từ khi ngươi biết làm người, 
Ngươi chưa trả nổi một lời cho ta." 

Tôi hỏi: "Ngươi muốn gì mà?" 
Nó im, rồi biến thành hoa trên tường. 
Cánh hoa rụng xuống vô thường, 
Rơi vào kẽ nứt trên xương ngón tay. 

Tôi bỗng hiểu: Cõi sống này, 
Không dành riêng bất cứ ai, kể cả 
Kẻ tin mình có bản ngã, 
Cũng chỉ là một vết xóa trên màn. 

Ngày mai, nếu gió sang trang, 
Tên tôi sẽ rụng khỏi hàng chữ in. 
Chỉ còn một khoảng trắng im, 
Cho ai đó khác đặt tên mình vào. 

Nếu bạn thấy khó chịu, đau, 
Thì tốt nghĩa là bài thơ chạm được 
Một phần giả định đã buộc 
Bạn tin vào "tôi" như một chân kinh. 

Nơi Thời Gian Tự Nuốt Đuôi.
Tôi sinh ra ở cuối ngày, 
Khi bình minh vẫn còn say trong hồn. 
Có tôi đứng giữa hoàng hôn, 
Nhìn tôi thuở nhỏ lom khom gọi mình. 

Tôi chết trước lúc tái sinh, 
Một lần thở ngược vào hình bóng tôi. 
Có tôi ngồi giữa mưa rơi, 
Nhưng mưa lại rớt từ nơi chưa từng. 

Tôi đi lạc giữa chính thân, 
Thấy tôi phía trước quay lưng đợi mình. 
Có tôi nói chuyện vô tình, 
Với tôi của kiếp chưa hình thành xong. 

Tôi nghe tiếng bước chân vòng, 
Nhưng không biết bước thuộc dòng thời gian. 
Có tôi đứng giữa không gian, 
Mà thân lại ở bên ngàn năm sau. 

Tôi tan giữa một sắc màu, 
Nhưng màu ấy lại từ nhau tách rời. 
Có tôi gọi chính tên tôi, 
Tên rơi xuống đất, hóa lời vô thanh. 

Tôi nhìn thấy một tấm hình, 
Chụp tôi đang đứng trong mình lúc xưa. 
Có tôi cười rất ngây thơ, 
Nhưng tôi hiện tại không chờ nụ cười. 

Tôi đi qua một chân trời, 
Chân trời ấy lại đi ngược về tôi. 
Có tôi bước khỏi luân hồi, 
Nhưng vòng xoáy vẫn gọi tôi quay vào. 

Tôi nghe tiếng gió lao xao, 
Gió bảo: "Ngươi đã đi vào chính ngươi." 
Có tôi đứng giữa khoảng trời, 
Không còn biết ai mới là người đang đi.

Khổ Thơ 1.
* Tôi sinh ra ở cuối ngày, 
Khi bình minh vẫn còn say trong hồn.
- An toàn: Vẫn là hình ảnh nghịch lý nhưng quen thuộc: sinh ra - cuối ngày - bình minh. 
- Vượt rào: Bình minh "say trong hồn" là một cú xoắn nhẹ: Thời gian nằm trong chủ thể, không phải ngược lại. 
- Phá tiếp: Có thể làm thời gian trở thành một cơ quan nội tạng, ví dụ: "Tôi mọc thêm một lá gan bình minh".

Khổ Thơ 2.
Có tôi đứng giữa hoàng hôn, 
Nhìn tôi thuở nhỏ lom khom gọi mình.
- An toàn: Gặp lại bản thân thời thơ ấu-motif quen thuộc. 
- Vượt rào: "Lom khom gọi mình" tạo cảm giác bản ngã bị phân mảnh.
- Phá tiếp: Cho hai "tôi" mâu thuẫn nhau, ví dụ: "Tôi thuở nhỏ bảo tôi già hãy biến đi".

Khổ Thơ 3.
Tôi chết trước lúc tái sinh, 
Một lần thở ngược vào hình bóng tôi.
- An toàn: Chết - tái sinh là cặp đối lập quen thuộc. 
- Vượt rào: "Thở ngược vào hình bóng" là một thao tác siêu thực mạnh.
- Phá tiếp: Có thể làm cái chết trở thành một hành động vật lý cụ thể: "Tôi gấp cái chết lại như tờ giấy".

Khổ Thơ 4.
Có tôi ngồi giữa mưa rơi,
Nhưng mưa lại rớt từ nơi chưa từng.
- An toàn: Mưa - nơi chưa từng: Hình ảnh mơ hồ nhưng vẫn dễ hiểu.
- Vượt rào: "Chưa từng" là một không gian phi thời gian. 
- Phá tiếp: Cho mưa rơi từ một khái niệm trừu tượng: "Mưa rơi từ ký ức chưa kịp nghĩ".

Khổ Thơ 5.
Tôi đi lạc giữa chính thân, 
Thấy tôi phía trước quay lưng đợi mình.
- An toàn: Lạc trong bản thân - motif triết học quen. 
- Vượt rào: "Tôi phía trước quay lưng đợi mình" là nghịch lý thời gian, không gian. 
- Phá tiếp: Cho thân thể trở thành mê cung vật lý: "Xương sườn tôi mọc thành ngã rẽ".

Khổ Thơ 6.
Có tôi nói chuyện vô tình, 
Với tôi của kiếp chưa hình thành xong.
- An toàn: Kiếp chưa hình thành ý niệm luân hồi. 
- Vượt rào: Đối thoại với một bản ngã chưa tồn tại. 
- Phá tiếp: Cho bản ngã chưa hình thành phản bác lại: "Nó bảo tôi hãy ngừng tồn tại trước".

Khổ Thơ 7.
Tôi nghe tiếng bước chân vòng, 
Nhưng không biết bước thuộc dòng thời gian.
- An toàn: Bước chân - thời gian - hình ảnh trừu tượng nhưng quen. 
- Vượt rào: "ớc không thuộc dòng thời gian" là một cú xoắn nhận thức. 
- Phá tiếp: Cho bước chân thuộc về một vật vô tri: "ớc chân của chiếc bóng đổ sai".

Khổ Thơ 8.
Có tôi đứng giữa không gian, 
Mà thân lại ở bên ngàn năm sau.
- An toàn: Tách thân - ý thức - motif triết học. 
- Vượt rào: Thân ở tương lai, ý thức ở hiện tại. 
- Phá tiếp: Cho thân và ý thức mâu thuẫn: "Thân tôi từ chối quay về".

Khổ Thơ 9.
Tôi tan giữa một sắc màu, 
Nhưng màu ấy lại từ nhau tách rời.
- An toàn: Tan vào màu - hình ảnh thơ mộng. 
- Vượt rào: Màu tự tách khỏi chính nó. 
- Phá tiếp: Cho màu trở thành âm thanh hoặc mùi: "Màu xanh phát ra tiếng kim loại".

Khổ Thơ 10.
Tôi nhìn thấy một tấm hình, 
Chụp tôi đang đứng trong mình lúc xưa.
- An toàn: Ảnh - ký ức - motif quen. 
- Vượt rào: "Đứng trong mình lúc xưa" là một cú xoắn bản thể. 
- Phá tiếp: Cho tấm hình tự chụp lại người đang nhìn nó.

Khổ Thơ 11.
Có tôi cười rất ngây thơ, 
Nhưng tôi hiện tại không chờ nụ cười.
- An toàn: Hai bản ngã đối lập - quen thuộc. 
- Vượt rào: "Không chờ nụ cười" là một phủ định cảm xúc. 
- Phá tiếp: Cho nụ cười trở thành một vật thể: "Nụ cười rơi xuống vỡ như thủy tinh".

Khổ Thơ 12.
Tôi đi qua một chân trời, 
Chân trời ấy lại đi ngược về tôi.
- An toàn: Chân trời - nghịch chuyển - motif siêu thực nhẹ. 
- Vượt rào: Chân trời chủ động di chuyển. 
- Phá tiếp: Cho chân trời nói chuyện: "Nó bảo tôi đừng cố thoát".

Khổ Thơ 13.
Tôi nghe tiếng gió lao xao, 
Gió bảo: "Ngươi đã đi vào chính ngươi."
- An toàn: Gió nói - motif cổ điển. 
- Vượt rào: "Đi vào chính ngươi" là một cú xoắn bản thể. 
- Phá tiếp: Cho gió trở thành một nhân vật có ý đồ.

Khổ Thơ 14.
Có tôi đứng giữa khoảng trời, 
Không còn biết ai mới là người đang đi.
- An toàn: Mất định danh - motif triết học. 
- Vượt rào: Phủ định chủ thể hành động. 
- Phá tiếp: Xóa luôn cả hành động: "Không còn biết có ai để đi".

Ngôn Ngữ Tự Nuốt Mình.
Tôi viết một chữ không tên, 
Chữ vừa hiện xuống đã quên nghĩa rồi. 
Có câu tự xóa chính tôi, 
Vừa gieo xuống đất đã trôi khỏi vần. 

Tôi nghe tiếng nói trong thân, 
Nhưng câu nói ấy lại gần như xa. 
Có lời vừa chạm vào da, 
Đã tan thành bụi, chẳng là âm thanh. 

Tôi thốt một tiếng rất xanh, 
Nhưng khi bật miệng hóa thành màu đen. 
Có câu tôi viết rất bền, 
Nhưng khi đọc lại chẳng còn đường cong. 

Tôi gieo một nhịp vào không, 
Nhịp rơi xuống đáy lại không phải mình. 
Có câu sáu chữ hiền lành, 
Nhưng câu tám chữ lại thành dao đâm. 

Tôi gom ngôn ngữ thành trầm, 
Đốt lên thì khói lại cầm lấy tôi. 
Có câu muốn nói thành lời, 
Nhưng khi mở miệng lại rơi mất rồi. 

Tôi nghe tiếng chữ lên ngôi, 
Nhưng ngai chữ dựng bằng môi vỡ nhàu. 
Có câu tưởng rất nhiệm mầu, 
Nhưng khi chạm đến chỉ màu tro bay. 

Tôi nhìn chữ chết trên tay, 
Nhưng tay lại sống bằng ngày chưa sinh. 
Có câu tự phá chính mình, 
Như tôi tự phá bóng hình của tôi.

Lễ Hội Hoán Ngôi.
Tôi đi giữa bóng của ngươi, 
Nhưng bóng ấy bảo: "Ta thời chưa sinh." 
Hắn ngồi trong chính thân mình, 
Nhìn tôi đứng đó mà hình như không. 

Nó cười giữa một cơn giông, 
Bảo tôi hãy chết để không làm người. 
Chúng ta đứng giữa khoảng trời, 
Nhưng ai cũng nghĩ mình rời khỏi nhau. 

Tôi nghe tiếng bước chân sầu, 
Nhưng bước ấy thuộc về ngươi hôm nào. 
Hắn nhìn tôi rất lao đao, 
Như đang soi bóng của nhau trong mình. 

Nó hỏi: "Ai mới là sinh?" 
Tôi không trả lời, vì hình đã tan. 
Chúng ta đứng giữa vô vàn, 
Nhưng không ai biết ai mang tên gì. 

Tôi thấy ngươi đứng thầm thì, 
Nhưng ngươi lại bảo: "Ta đi trước rồi." 
Hắn ôm lấy bóng của tôi, 
Nhưng bóng lại bảo: "Ta thời của nó."

Nó nhìn chúng ta nghiêng ngó, 
Như đang chọn kẻ để cho mượn thân. 
Tôi nghe tiếng gọi rất gần, 
Nhưng khi quay lại chẳng còn ai đây. 

Chúng ta tan giữa vầng mây, 
Nhưng mây lại nhận: "Ta đầy các ngươi."
Hắn, tôi, nó, ngươi, một người, 
Hay là tất cả chỉ lời chưa xong?

Ngôn Ngữ Thành Vật Thể.
Tôi bốc một nắm chữ lên, 
Chữ rơi lộp bộp như nền sỏi khô. 
Có câu nặng tựa hòn mo, 
Tôi nâng không nổi, phải cho xuống dòng. 

Tôi cầm một tiếng thở cong, 
Tiếng uốn như sắt bị nung giữa trời. 
Có câu sắc nhọn đến rơi, 
Cắt vào ngón nghĩ, bật lời thành đau. 

Tôi nghe một chữ lao xao, 
Chữ như con bướm đập vào trí tôi. 
Có câu lạnh đến chơi vơi, 
Chạm vào ký ức hóa đời băng tan. 

Tôi gõ vào một đoạn than, 
Đoạn than nứt vỡ, tro tràn ra câu. 
Có câu mềm tựa tơ sầu, 
Tôi vừa chạm nhẹ đã nhàu bóng đêm. 

Tôi nâng một chữ rất êm, 
Nhưng khi áp má lại thêm mùi tro. 
Có câu rỗng đến hư vô, 
Tôi soi qua thấy linh hồn rạn ra. 

Tôi cắn thử một chữ già, 
Chữ vỡ vụn đắng như là kiếp xưa. 
Có câu mọc mốc giữa trưa, 
Tôi đem phơi nắng vẫn chưa hết mùi. 

Tôi ôm một chữ ngậm ngùi, 
Chữ nặng như đá đè lui nhịp thở. 
Có câu tự mở từng tơ, 
Như con rắn nhỏ bò vào trí tôi. 

Tôi nghe tiếng chữ lên ngôi, 
Nhưng ngai chữ dựng bằng môi rách mềm. 
Có câu muốn sống bên thềm, 
Nhưng khi tôi gọi, nó chìm xuống sâu. 

Tôi gom chữ lại thành nhau, 
Nhau chữ thở khẽ như bầu thai non. 
Có câu đập mạnh vào hồn, 
Như tim của kẻ không còn hình dung. 

Tôi đem chữ xuống bờ sông, 
Chữ rơi xuống nước nở bông vô thường. 
Có câu trôi đến cuối đường, 
Hóa thành một khối mù sương gọi mình.
* Huỳnh Tâm.
 Home       1 ]  2 ] Tiếp Phần 2

Aucun commentaire: