TRƯỜNG CA MỘT TRĂM TÁM CỬA NGHIỆP [1] * Hiền Tài/Huỳnh Tâm.

D
ẪN NHẬP.
Từ thuở hồng hoang của vũ trụ, khi Linh Quang đầu tiên rơi xuống cõi trần, hành trình của linh hồn đã bắt đầu như một cuộc du phương bất tận giữa vô minh và giác ngộ. Mỗi kiếp người là một bước chân nhỏ trên con đường dài vô lượng, nơi bóng tối và ánh sáng luôn đan xen, nơi khổ đau và hạnh phúc chỉ là hai mặt của cùng một bài học tiến hóa.
Trường ca này được viết như một bản kinh mới, không phải để thay thế kinh điển, mà để đánh thức ký ức thiêng liêng trong mỗi linh hồn: ký ức về nguồn cội, về Đại Đạo, về tình thương vô biên vốn là bản thể của mọi sinh linh.
108 đoạn thơ tượng trưng cho bấy nhiêu cửa nghiệp, tứ đó  lần hồi gột rửa cho tâm hôn trong sạch, làm nhịp cầu trở về với Chân Tâm. 
Mỗi đoạn là một bước chuyển, mỗi chương là một tầng khai mở, dẫn người đọc từ khởi nguyên đến giác ngộ, từ mê đến tỉnh ngộ, từ ngộ đến nội tại tâm hòa an.
Trường ca không chỉ để đọc, mà để quán, để thở, để sống, để mỗi lời thơ trở thành một hạt ánh sáng gieo vào tâm, giúp con người tìm lại con đường trở về Đại Đạo, một con đường duy nhất của Tình Thương, Từ bi, Bác ái, Công Bình và Hòa Bình vĩnh cửu.
* Huỳnh Tâm.
 
Dâng Hiến Đại Phụ Hộ Pháp.
LỜI TỰA. * Huỳnh Tâm.
Từ thuở khai thiên lập địa, khi Linh Quang đầu tiên phân chiếu vào cõi hồng trần, con đường trở về nguồn cội đã được định sẵn trong huyền cơ của Tạo Hóa. Mỗi linh hồn, dù trôi lăn qua muôn kiếp, vẫn mang trong mình một hạt giống thiêng liêng, chờ ngày nảy nở thành ánh sáng.
Trường ca này được viết như một bản kinh tâm linh, không nhằm thay thế kinh điển, mà để khơi dậy tiếng vọng nguyên sơ trong mỗi người: Tiếng gọi của Đại Đạo, tiếng gọi của Tình Thương, tiếng gọi của sự hợp nhất giữa Thiên - Địa - Nhân.
108 bước chân vượt khỏi vô minh để trở về với Chân Tâm. Mỗi lời thơ là một hạt minh châu, mỗi chương là một tầng pháp giới, dẫn người đọc từ khởi nguyên đến giác ngộ, từ mê đến nội tâm ngộ.
Nguyện cho ai hữu duyên đọc đến đây đều được khai mở tâm trí, thanh lọc vọng niệm, và tìm lại con đường trở về Đại Đạo con đường của Tình Thương vô lượng, Công Bình vô biên, và nội tâm hiện hữu an bình.
* Hiền Tài/Huỳnh Tâm.
 
BỪNG SỰ SỐNG.
Hạt bụi giữa trời xa
Trôi từ miền tịch lặng
Rơi xuống cõi nhân gian
Theo duyên mà hiện hữu.
Thân sinh từ vô ngã
Thấm khí của đất trời
Ơn CHA bừng sự sống
Giữa biển trần mịt mùng.
Vạn kiếp vòng chuyển hóa
Học hạnh của khiêm nhu
MẸ trao nguồn giác tánh
Biết khổ để mà thương.
ớc vào dòng sinh t
Giữ tâm như pháp giới
CHA ban nguồn Linh khí
Sáng Tinh-Khí-và Thần.
Luyện phẩm hạnh Nhân giới
Nuôi từ bi trong sạch
Dũng lìa miền sân hận
Trí biết điều vừa đủ.
Bi mở lòng muôn loại
Thương khắp cả pháp thân
Tình thương là chìa khóa
Mở cửa về Quê xưa.
Ngọc Đình miền tịnh cũ
Nơi MẸ hằng chờ con
Thoát vòng luân hồi động
Trở lại cõi Nguyên sơ.
 
NGUYỆN CẦU.
Từ hư không m
Một điểm linh quang
Rơi vào trần giới
Theo nghiệp mà sinh.
Chân ngôn thầm hiện
Giữa nhịp thở sâu
Tự tâm là ấn
Tự tánh là minh.
CHA ban Linh lực
MẸ giữ Huyền đăng
Tinh - Khí - và Thần
Hợp thành pháp giới.
Một niệm Kim Cang
Chặt lìa vọng tưởng
Một hơi chú tụng
Rửa sạch trần tâm.
Từ bi làm ấn
Trí tuệ làm minh
Tình thương làm chú
Mở cửa Ngọc Đình.
Vòng luân hồi cũ
Tan giữa hư không
Con về Uyên Nguyên
Như tia quang tụ.
 
TĨNH LẶNG.
Hạt bụi rơi xuống
Gặp gió mà sinh
Gặp đất mà tr
Gặp duyên mà thành.
Tâm như mây trắng
Trôi giữa hư không
Không đến không đi
Không còn không mất.
Một niệm tỉnh sáng
Lìa mọi khổ đau
Một hơi thở nhẹ
Chạm cõi vô cùng.
Đường về tịch tĩnh
Không gần không xa
Chỉ cần buông xuống
Là về Quê Nhà.
 
NIKAYA.
Hạt bụi sinh khởi
Do duyên mà thành
Do duyên mà diệt
Pháp vốn vô thường.
Thân này tứ đại
Hợp rồi lại tan
Không có ai tạo
Không có ai mang.
Khổ do ái khởi
Ái diệt thì an
Tâm tĩnh thì sáng
Sáng thì giải thoát.
Một hơi chánh niệm
Một bước tỉnh tri
Không còn chấp thủ
Là vượt tử sinh.
Đường về tịch tịnh
Không xa không gần
Ngay trong từng niệm
Là cõi Niết bàn.
 
CÕI VỀ.
Từ vô minh khởi niệm
Hạt bụi rơi trần gian
Theo nghiệp duyên kết mối
Hiện thân giữa luân hồi.
Ơn CHA khai Linh khí
Thắp sáng mạch Tinh-Thần
MẸ trao nguồn giác tánh
Dẫn bước khỏi mê lầm.
Vạn kiếp hành chuyển hóa
Học hạnh của khiêm cung
Giữ tâm như pháp giới
Lìa sân hận, tham cầu.
Từ bi làm căn bản
Trí tuệ mở đường về
Tình thương là mật chú
Phá cửa chốn vô minh.
Ngọc Đình miền tịnh cũ
Nơi Hằng Sanh MẸ chờ
Thoát vòng luân luân chuyển
Trở lại cõi Nguyên sơ.
 
NGUYỆN CẦU TIA QUANG TỤ.
Từ hư không m
Một điểm linh quang
Rơi vào trần giới
Theo nghiệp mà sinh.
Chân ngôn thầm hiện
Giữa nhịp thở sâu
Tự tâm là ấn
Tự tánh là minh.
CHA ban Linh lực
MẸ giữ Huyền đăng
Tinh - Khí - và Thần
Hợp thành pháp giới.
Một niệm Kim Cang
Chặt lìa vọng tưởng
Một hơi chú tụng
Rửa sạch trần tâm.
Từ bi làm ấn
Trí tuệ làm minh
Tình thương làm chú
Mở cửa Ngọc Đình.
Vòng luân hồi cũ
Tan giữa hư không
Con về Uyên Nguyên
Như tia quang tụ.
 
CHÂN TÂM.
I . KHỞI NGUYỆN.
Hư vô hé mở 
Linh ảnh vừa sinh 
Một tia chớp mỏng 
Rơi xuống cõi trần. 
 
Hạt mầm nghiệp lực 
Trôi giữa vô minh 
Theo dòng duyên khởi 
Hiện tướng nhân sinh. 
 
II . HƠI THỞ CỔ TỰ.
Chân ngôn lặng thẳm 
Ẩn dưới hơi sâu 
Tự tâm thành ấn 
Tự tánh thành châu. 
 
Âm vang cổ tự 
Rung động hư không 
Một lời chưa thốt 
Đã sáng cõi lòng. 
 
III . SỐNG LỰC HUYỀN LINH.
CHA trao Linh lực 
MẸ giữ Đăng huyền 
Tinh hòa cùng Khí 
Thần hợp pháp nguyên. 
 
Ba dòng hội tụ 
Như suối Tam sinh 
Dệt thành pháp giới 
Không-Sắc-Ảnh hình. 
 
IV . KIM CANG NHẤT.
Một niệm Kim Cang 
Chặt phăng vọng tưởng 
Một hơi chú tụng 
Tẩy sạch trần hương. 
 
Tâm như gương cổ 
Rửa bóng bụi đời 
Lặng nghe tịch diệt 
Nở đóa hoa trời. 
 
V . ẤN MINH CHÚ.
Từ bi làm ấn 
Ấm cả hư linh 
Trí tuệ làm minh 
Sáng đường vô định. 
 
Tình thương làm chú 
Mở cửa Ngọc cung 
Đưa hồn lữ khách 
ợt khỏi mê tung. 
 
VI . TAN HỢP LUÂN CHUYỂN.
Luân hồi cổ lộ 
Tan giữa mịt mờ 
Như mây tan sớm 
Như gió rời bờ. 
 
Con tìm Uyên Nguyên 
Giữa lòng tịch tĩnh 
Như tia quang tụ 
Về lại chân hình. 
 
VII . TÂM HỢP NHẤT.
Hư vô khép lại 
Một cõi mở ra 
Tâm đồng pháp giới 
Thân nhẹ như hoa. 
 
Nguyện cầu tĩnh lặng 
Chảy giữa vô biên 
Con về nguồn sáng 
Không đến không đi. 
 
DÒNG CHẢY SIÊN HÌNH.
I . KHAI THIÊN QUỐC ĐẠO.
Hư vô m
Một điểm linh 
Rơi trần thế 
Khởi pháp sinh. 
 
Âm vang cổ 
Từ cõi Trời 
Gọi hồn nhỏ 
Vượt biển đời. 
 
II . LINH QUANG.
Tia quang tụ 
Giữa mịt mù 
Như sao sớm 
Xuyên sương thu. 
 
Hồn theo nghiệp 
Về cõi trần 
Mang thiên mệnh 
Giữ chân thân.  

III . TỰ HIỆN CHƠN TÂM.
Hơi sâu thở 
Chân ngôn vang 
Tâm thành ấn 
Ý thành quang. 

Tự tánh sáng 
Như gương thiền 
Rọi muôn kiếp 
Hết đảo điên. 

IV . TINH-KHÍ-THẦN.
CHA ban lực 
Tựa Thái Dương 
MẸ giữ lửa 
Tỏa mười phương. 

Tinh hòa Khí 
Khí sinh Thần 
Ba bửu hợp 
Lập pháp thân. 

V . THIÊN KHAI MỞ CỬA.
Một niệm bén 
Như Kim Cang 
Chặt vọng tưởng 
Rụng mê mang. 

Một hơi chú 
Tịnh trần tâm 
Như suối ngọc 
Rửa bụi trần. 

VI . MINH CHÚ.
Từ bi ấn 
Ấm linh hồn 
Trí tuệ minh 
Sáng càn khôn. 

Tình thương chú 
Mở Ngọc Lầu 
Đưa lữ khách 
ợt bể sầu. 

VII . HUYỀN CƠ.
Đạo khai mở 
Giữa vô biên 
Tam Giáo hợp 
Một gốc thiền. 
 
Nho gìn lễ 
Thích giữ tâm 
Lão dưỡng khí 
Hóa chân âm. 

VIII . KHAI LỐI CỬU TRÙNG.
Cửu Trùng điện 
Sáng mây vàng 
Hồn lữ khách 
ớc nhẹ nhàng. 

Mỗi tầng ngọc 
Một pháp âm 
Mỗi bước tiến 
Một chân tâm. 

IX . HỘ PHÁP NHÂN NGHĨA.
Hộ Pháp đứng 
Giữa hư không 
Tay nâng kiếm 
Chặt u mê. 

Hiền Tài giữ 
Đèn Chơn Lý 
Soi lối về 
Cửa Bát Huệ. 

X . LUÂN HỒI.
Luân hồi cũ 
Tan giữa trời 
Như mây sớm 
Rời đỉnh đồi. 

Hồn trở lại 
Nguồn Uyên Nguyên 
Như tia sáng 
Về cõi thiền. 

XI . QUY NGUYÊN.
Không còn đến 
Cũng chẳng đi 
Tâm đồng Đạo 
Hết phân ly. 

Một lời nguyện 
Giữa vô biên 
Xin phụng sự 
Đấng Chí Thiêng. 

XII . ĐẠI PHỤ.
Nguyện cho cõi 
Hết chiến tranh 
Nguyện cho chúng 
Sạch lợi danh. 

Nguyện cho Đạo 
Sáng muôn đời 
Nguyện cho Thế 
Hết luân hồi. 

XIII . BAO DUNG.
Hư vô khép 
Cửa Đạo khai 
Tâm hòa sáng 
Với Thiên Đài. 

Con trở lại 
Cõi Chơn Như 
Như giọt ngọc 
Tan vào hư. 

HUYỀN HỌC CAO ĐÀI.
Tinh thần Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ

XIV. TỪ BI.
Tình thương lớn 
Như biển ngời 
Xóa hận kiếp 
Giữa cõi đời. 
 
Đạo khai mở 
Từ vô biên 
Cho nhân loại 
Một đường thiền. 

XV. HÒA BÌNH.
Hòa bình đến 
Tựa mưa lành 
Rơi xuống cõi 
Đầy chiến tranh. 

Một lời nguyện 
Từ Thiên Nhãn 
Xoa dịu người 
Trong lầm than. 

XVI. PHỔ ĐỘ.
Đại Đạo gọi 
Khắp nhân gian 
Tam Kỳ mở 
Cửa thiên đàng. 

Người cùng Đạo 
Chung một lòng 
Xây thế giới 
Hết bão giông. 

XVII. TÌNH THƯƠNG CỨU KHỔ.
Tình thương tỏa 
Như trăng rằm 
Chiếu soi khắp 
Mọi cõi trầm. 

Một giọt ngọc 
Từ hư linh 
Rơi xuống cõi 
Hóa an bình. 
* Huỳnh Tâm. 
 Thu-Rừng Thiên Nhiên 2024.
 Home       [ 1 ]  [ 2 ] Tiếp Phần 2

Aucun commentaire: