Không còn
chém
Không còn thù
Người thương người
Như sương thu.
Đại Đồng hội
Giữa trời xanh
Muôn chủng tộc
XIX. THIÊN PHỤ.
Thiên Nhãn
sáng
Giữa hư không
Như mặt nhật
Giữa mênh mông.
Soi nhân loại
Hết mê lầm
Dẫn muôn kiếp
Về chân tâm.
XX. ĐẠO TÂM
Con xin nguyện
Phụng sự đời
Mang Đạo lý
Đến muôn nơi.
Một nụ cười
Một lời thương
Cũng hóa sáng
Cả mười phương.
XXI. VĨNH LẠC.
Hòa bình ấy
Không phai mờ
Như hoa đạo
Nở trong thơ.
Người cùng Đạo
Chung một nhà
Xây thế giới
Đậm tình cha.
XXII. HUY VỌNG.
Nguyện cho cõi
Hết khổ đau
Nguyện cho nước
Hết binh đao.
Nguyện cho Đạo
Sáng muôn đời
Nguyện cho Thế
Hết luân hồi.
XXIII. TRỞ VỀ NGUỒN CỘI.
Con trở lại
Cửa Cao Đài
Như chim nhỏ
Về tương lai.
Một lời nguyện
Giữa vô biên
Xin giữ Đạo
Trong tâm thiền.
ÂM HƯỞNG.
Hòa Bình, Cứu Khổ của Đạo Cao
Đài.
Nam mô Đại Đạo
Tình thương vô
biên
Xin soi nhân loại
Hết nỗi ưu phiền.
Thiên Nhãn chiếu sáng
Khắp cõi trần gian
Cho người tỉnh thức
Hết kiếp lầm than.
2. CUNG BẬC ÂM DƯƠNG.
Từ bi mở cửa Đạo
Hòa bình trải mười phương
Nhân loại đồng quy nhất
Tam Kỳ độ muôn đường.
3. NỘI LỰC ÂM DƯƠNG
Án Ma Ni
Đại Đạo Minh
Thiên Nhãn Tịnh
Chiếu Tâm Linh.
DIỄN GIẢI HUYỀN HỌC.
XIV. Đại Từ Đại Bi.
Tình thương vô điều kiện là nền tảng của mọi pháp môn trong Đại Đạo.
Không phải tình thương của cảm xúc, mà là "tình thương của bản thể", nơi mọi linh hồn đều được nhìn bằng ánh sáng bình đẳng.
Trong huyền học Cao Đài, năng lượng Từ Bi có khả năng:
- Giải nghiệp bằng cách làm tan những kết cấu tâm lý-nghiệp lực vốn được tạo
bởi sợ hãi và chấp ngã.
- Chuyển hóa những rung động thấp
thành rung động cao.
- Khai mở cánh cửa để linh hồn tiến hóa nhanh hơn.
Từ Bi không phải là hành động, mà là trạng thái tồn tại.
Khi tâm trở thành Từ Bi, mọi pháp đều thành.
XV. Hòa Bình Giáng Thế.
Hòa bình không phải là sự vắng mặt của chiến tranh, mà là sự hiện diện của tâm thức tỉnh giác.
Trong huyền học, chiến tranh
bên ngoài chỉ là phản chiếu của chiến
tranh bên trong mỗi con người.
Khi tâm thức nhân loại được nâng lên:
- Sự thù hận tan rã.
- Sự phân biệt mờ dần.
- Sự sợ hãi không còn chỗ bám.
Hòa bình giáng thế không từ chính trị, mà từ tâm linh.
Đại Đạo xuất hiện để
giúp nhân loại chuyển hóa từ bên trong, rồi thế giới tự nhiên sẽ hòa bình.
XVI. Tam Kỳ Phổ Độ.
Tam Kỳ là thời kỳ thứ ba của sự khai mở thiêng liêng, nơi mọi tôn giáo đều được quy nguyên về một mối.
Trong huyền học:
- Kỳ 1: Thần quyền dẫn dắt.
- Kỳ 2: Thánh quyền giáo hóa.
- Kỳ 3: Tiên quyền khai mở trí tuệ, đưa nhân loại vào thời đại tâm linh mới.
Tam Kỳ là thời kỳ:
- Mọi linh hồn đều có cơ hội được độ.
- Mọi tôn giáo đều được nhìn như những con đường khác nhau dẫn về cùng một Chân Lý.
- Mọi người đều có thể tiếp xúc trực tiếp với Thiêng Liêng qua tâm linh nội chứng.
Đây là thời kỳ của Đại Đồng-Đại Ái-Đại Hòa.
XVII. Tình Thương Cứu Khổ.
Tình thương là pháp môn tối thượng, vượt trên mọi hình thức tu tập.
Không có tình thương,
mọi pháp đều trở thành hình thức.
Trong huyền học:
- Tình thương là tần số cao nhất trong vũ trụ.
- Khi một linh hồn phát ra tình thương, nó hòa điệu với Thiên ý.
- Tình thương có thể chữa lành, giải nghiệp, độ hồn, chuyển
hóa đau khổ.
Tình thương không
cứu khổ bằng cách xóa
khổ, mà bằng cách chuyển hóa nhận thức, để khổ đau trở thành bài học tiến hóa.
XVIII. Nhân Loại Đại Đồng.
Đại Đồng là lý tưởng tối hậu của Đại Đạo.
Không phải là một chính phủ chung, mà là một tâm thức chung.
Trong huyền học:
- Khi con người nhận ra mình là một phần của Đại Linh Quang, mọi ranh giới tan biến.
- Không còn "Ta" và "Người", chỉ còn Chúng
ta.
- Không còn phân biệt chủng tộc, tôn giáo, quốc gia.
Đại Đồng là trạng thái mà nhân loại sống trong:
- Tình thương
- Hòa bình
- Tôn trọng
- Hợp nhất
Đó là mục tiêu của Tam Kỳ Phổ Độ.
XIX. Thiên Nhãn Chiếu Minh.
Thiên Nhãn là biểu tượng của "Trí Tuệ Tuyệt Đối".
Không phải con mắt vật lý, mà là ánh
sáng của Đại Linh Quang soi thấu mọi pháp.
Trong huyền học:
- Thiên Nhãn tượng trưng cho sự tỉnh thức.
- Khi Thiên Nhãn chiếu vào tâm, mọi vọng tưởng tan biến.
- Thiên Nhãn là ánh
sáng của Chân Lý, không thể bị che mờ.
Thiên Nhãn cũng là
biểu tượng của:
- Sự giám sát thiêng
liêng
- Sự bảo hộ
- Sự dẫn đường
Nó nhắc con người sống đúng với Thiên lý-Nhân đạo-Tâm linh.
XX. Đạo Tâm Phụng Sự.
Phụng sự là hành đạo bằng hành động, không phải bằng lời nói.
Trong huyền học, phụng sự là cách nhanh nhất để:
- Tăng công đức
- Giải nghiệp
- Mở tâm
- Hòa vào Thiên ý
Phụng sự không phải là hy sinh, mà là niềm vui của linh hồn khi được sống đúng bản chất yêu thương của mình.
Khi phụng sự, con người
trở thành cánh tay của Đại Đạo
trong cõi trần.
XXI. Hòa Bình Vĩnh Cửu.
Hòa bình vĩnh cửu không phải là mục tiêu chính trị, mà là trạng thái tâm linh tập thể.
Trong huyền học:
- Khi rung động của nhân loại đạt đến mức đồng thanh tương ứng, chiến tranh không thể tồn tại.
- Hòa bình không được "tạo ra", mà được hiện ra khi tâm thức đủ cao.
Đại Đạo hướng nhân loại đến hòa bình bằng cách:
- Nâng tâm
- Mở trí
- Hợp nhất tôn giáo
- Xóa bỏ phân biệt
Hòa bình vĩnh cửu là kết quả của tình
thương vĩnh cửu.
XXII. Nguyện Cầu Thế Giới.
Lời nguyện là dao động thiêng, có khả năng tác động lên trường năng lượng tập thể.
Trong huyền học:
- Mỗi lời nguyện chân thành tạo ra một làn sóng ánh sáng.
- Nhiều lời nguyện hợp lại
thành trường lực cứu độ.
- Lời nguyện có thể chuyển hóa nghiệp lực quốc gia, thậm chí nghiệp lực của cả nhân loại.
Nguyện cầu không phải để xin, mà để **kết nối** với Thiêng Liêng, để ánh sáng từ đó lan tỏa xuống trần gian.
XXIII. Trở Về Đại Đạo.
Trở về không phải là đi đâu, mà là
quay lại bản tâm, nơi Đạo vốn hiện hữu.
Trong huyền học:
- Đạo không ở ngoài, mà ở trong.
- Đạo không phải học, mà là nhớ lại.
- Trở về là hành trình từ mê sang ngộ, từ ngộ sang minh, từ minh sang hợp nhất.
Khi trở về Đại Đạo, linh hồn trở về với:
- Nguồn sáng
- Bản thể
- Thiên ý
- Tình thương vô biên
Đó là đích đến của mọi
kiếp người.
KHỞI NGUYÊN.
Hư vô mở
Một điểm linh
Rơi trần thế
Khởi pháp sinh.
Mây đầu kiếp
Chở duyên lành
Hồn lữ khách
Vượt tử sanh.
Từ vô tận
Gọi chân tình.
HƠI THỞ CHÂN TÂM.
Hơi sâu thở
Chân ngôn
vang
Tâm thành ấn
Ý thành quang.
Gương thiền sáng
Rọi mê mang
Hồn tỉnh thức
Giữa trần gian.
Một niệm tịnh
Hóa Kim
Cang.
TAM BỬU HỘI NHẤT.
CHA ban lực
Như Thái Dương
MẸ giữ lửa
Tỏa mười phương.
Tinh hòa Khí
Khí sinh Thần
Ba bửu hợp
Lập pháp thân.
Tâm hòa Đạo
Hóa chân
nhân.
ẤN-MINH-CHÚ.
Từ bi ấn
Ấm linh hồn
Trí tuệ minh
Sáng càn
khôn.
Tình thương chú
Mở Ngọc môn
Đưa lữ khách
Qua bể buồn.
Một hơi tụng
Hóa vô môn.
HOẰNG KHAI TAM KỲ.
Đạo khai mở
Giữa vô biên
Tam Kỳ đến
Gọi nhân duyên.
Tôn giáo cũ
Hợp một miền
Người cùng Đạo
Một gốc thiền.
Trời mở cửa
Độ muôn miền.
TÌNH THƯƠNG CHỨNG ĐỘ.
Tình thương lớn
Như trăng rằm
Chiếu nhân loại
Giữa cõi trầm.
Một giọt ngọc
Rơi âm thầm
Hóa an lạc
Khắp trần tâm.
Từ bi sáng
Xóa mê lầm.
NHÂN LOẠI ĐẠI ĐỒNG.
Không còn
chém
Không còn thù
Người thương người
Như sương thu.
Đại Đồng hội
Giữa thiên thu
Muôn chủng tộc
Một đường tu.
Tâm hòa sáng
Như thiên thu.
THIÊN NHÃN CHIẾU SÀNG.
Thiên Nhãn
sáng
Giữa hư không
Như nhật chiếu
Khắp mênh mông.
Soi nhân loại
Hết não nồng
Dẫn muôn kiếp
Vượt bão giông.
Một tia sáng
Hóa vô cùng.
PHỤNG SỰ ĐẠI ĐẠO.
Con xin nguyện
Phụng sự đời
Mang Đạo lý
Đến muôn nơi.
Một lời thiện
Một nụ cười
Cũng hóa sáng
Cả đất trời.
Tâm phụng sự
Hóa thảnh thơi.
HÓA THÂN BÌNH AN.
Hòa bình đến
Tựa mưa lành
Rơi xuống cõi
Hết chiến
tranh.
Người cùng Đạo
Một tâm thành
Xây thế giới
Hết tử sanh.
Tâm đồng điệu
Hóa an lành.
CÕI THẾ.
Nguyện cho cõi
Hết khổ đau
Nguyện cho nước
Hết binh đao.
Nguyện cho Đạo
Sáng thanh
cao
Nguyện cho Thế
Hết lao đao.
Một lời nguyện
Hóa trăng sao.
NGÀY VỀ.
Con trở lại
Cửa Cao Đài
Như chim nhỏ
Về tương lai.
Một lời nguyện
Giữa thiên đài
Xin giữ Đạo
Mãi trong
ai.
Tâm hòa Đạo
Hóa Như Lai.
HỒI HƯỚNG .
Nguyện đem công đức nhỏ nhoi của thân này,
Hồi hướng khắp pháp giới chúng sinh,
Cho người còn trong khổ được an,
Cho kẻ còn mê được tỉnh,
Cho tâm còn loạn được lặng,
Cho thế giới còn chiến tranh được hòa bình.
Nguyện ánh sáng Đại Đạo lan tỏa mười
phương,
Chiếu soi nhân loại trong thời Tam Kỳ Phổ Độ,
Để mọi linh hồn đều tìm lại đường về nguồn cội,
Để mọi tôn giáo hòa
chung một tiếng nói yêu
thương,
Để mọi dân tộc nắm tay nhau
trong Đại Đồng.
Nguyện cho mỗi lời thơ, trở thành một hạt giống thiện lành.
Gieo vào tâm người đọc sự tỉnh
thức,
Gieo vào đời sự an hòa,
Gieo vào thế giới một tương
lai sáng rỡ.
Nguyện tất cả đều trở về Chân Tâm,
Trở về Đại Đạo,
Trở về ánh sáng vốn có từ thuở ban sơ.
CHÚ.
1 - Nhẹ Như Khói Hương.
Từ Linh Quang mở lối,
Hồn rơi xuống trần ai.
Một hơi thiền tĩnh lặng,
Dẫn con về Cao Đài.
Tình thương như biển sáng,
Xóa hết nỗi u hoài.
Nguyện cầu cho thế giới,
Hóa an lạc ngày mai.
2 - Tiếng Chuông Nội Tâm.
Nam mô Đại Đạo Tam Kỳ,
Tình thương trải khắp muôn thì.
Nguyện soi tâm người tỉnh thức,
Nguyện cho thế giới an vi.
3 - Nội Lực Thiền Định.
Án Linh Quang
Tịnh Tâm Minh
Đại Đạo Hiển
Chiếu Nhân Sinh.
Tổng Quan.
"Trường Ca Một Trăm Tám Cửa Nghiệp" là một tác phẩm mang tính tâm linh, thiền học, huyền nhiệm,
được sáng tác nhằm truyền tải tinh
thần Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ trong thời đại mới. Tác phẩm không chỉ là thơ, mà là một hành trình nội chứng, dẫn người đọc đi qua 12 chương tượng trưng cho
Thập Nhị Thời, mỗi chương gồm 9 đoạn tượng trưng Cửu Phẩm Liên Hoa, hợp thành con số 108, biểu tượng của
sự giải nghiệp và thanh lọc tâm linh.
Trường ca mở đầu bằng
hình ảnh Linh Quang giáng thế, nhắc con người
nhớ rằng mỗi linh hồn đều mang trong mình một tia sáng thiêng
liêng. Từ đó, hành trình đi
qua các tầng tâm thức: Hơi thở tịnh định, hợp nhất Tam Bửu, khai mở Ấn-Minh-Chú, rồi bước vào thời kỳ Tam Kỳ Phổ Độ,
nơi mọi tôn giáo quy nguyên và nhân loại hướng về hòa bình.
Tác phẩm nhấn mạnh rằng tình thương là pháp môn tối thượng, là năng lượng có thể cứu khổ, giải nghiệp và chuyển hóa thế giới. Hòa bình không đến từ bên ngoài, mà từ sự tỉnh thức của từng cá nhân. Khi tâm người an, thế giới an.
Trường ca có 108 đoạn, vì thế là một lời mời gọi: Trở về với bản tâm, trở về với Đại Đạo, trở về với ánh sáng vốn có trong mỗi linh hồn. Đây là
hành trình của sự hợp nhất giữa Thiên, Địa và Nhân; giữa tôn giáo và khoa
học; giữa con người và chính mình.
Và trở về không phải đi đâu xa, mà là quay lại bản tâm, nơi Đạo vốn hiện hữu đời này.
* Huỳnh Tâm.
Thu-Rừng Thiên Nhiên 2024.

Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire