NGỤ NGÔN MẸ SÔNG DINH – [1] * Huỳnh Tâm.

Trong lịch sử văn minh nhân loại, những dòng sông luôn mang trong mình một bản thể kép: Vừa là thực thể địa lý, vừa là ký ức sống động của cộng đồng. Sông không chỉ chảy qua đất đai, mà còn chảy qua tâm thức, qua những tầng sâu vô thức tập thể, nơi con người tìm thấy nguồn cội của chính mình. Trường ca về Mẹ Sông Dinh được hình thành từ tinh thần ấy: Một cuộc đối thoại giữa con người và vũ trụ, giữa ký ức và tương lai, giữa hữu hạn và vô hạn. 
Tác phẩm này không chỉ là một chuỗi thơ ca, mà là một hành trình triết học, nơi mỗi hình tượng, từ linh hồn chưa siêu thoát, người gác cửa thời gian, đến đứa trẻ của tương lai, đều mang tính biểu tượng của những câu hỏi muôn thuở: Ta là ai? Ta đến từ đâu? Và ta sẽ đi về đâu trong dòng chảy vô thường của vũ trụ? 
Ở đây, nghệ thuật không đứng tách biệt khỏi khoa học hay triết học; ngược lại, chúng hòa quyện như ba dòng suối cùng đổ về một đại dương nhận thức. Những hình ảnh siêu thực, những ẩn dụ mang tính vũ trụ học, và những suy niệm về bản thể học được đan cài để mở ra một không gian nơi thơ ca trở thành phương tiện khám phá bản chất tồn tại. 
Lời dẫn nhập này xin được xem như cánh cửa đầu tiên – một lời mời bước vào thế giới nơi sông biết thở, núi biết giữ bí mật, và linh hồn con người tìm lại tiếng nói nguyên sơ của mình.
* Huỳnh Tâm.

NGỤ NGÔN MẸ SÔNG DINH
Dinh giang mở cánh tay dài 
Vỗ vào bến nhớ như ngày chưa sinh 
Mẹ ngồi hong nắng bình minh 
Chải từng sợi gió cho mình tuổi thơ. 

Con nghe tiếng nước đợi chờ 
Như nghe hơi thở của bờ nhân gian 
Mẹ là chiếc bóng dịu dàng 
Che con khỏi những mơ tàn thế gian. 

Lớn lên gió cuốn sang ngàn 
Con đi, bỏ lại tro tàn mái tranh 
Mẹ ngồi vá lại trời xanh 
Bằng đôi tay mỏng mong manh phận người. 

Con đi mang nửa mặt trời 
Nửa kia mẹ giữ để soi lối về 
Nhưng đời như cánh chim khuya 
Bay qua vực thẳm chẳng hề ngoái trông. 

Những đường mòn mọc trong lòng 
Chưa kịp đặt tên đã hồng rêu phong 
Con không có đóa hoa hồng 
Chỉ mang trái tim lưu vong dâng Người

Xuân về lá đổi đôi lời 
Mầm non hé nụ mà trời hóa sương 
Tiếng bom xé nát vô thường 
Hóa miền sa mạc đoạn trường nhân sinh. 

Không hoa dâng Mẹ hiền linh 
Không hương dâng Thầy giữa hình tro bay 
Con nâng bạch thủy trên tay 
Như nâng giọt lệ tháng ngày biệt ly. 

Vinh ca vọng giữa sầu bi 
Nhớ quê như nhớ chính khi chưa chào đời 
Nhớ Dinh giang chảy vào tôi 
Nhớ Mẹ con đổi đôi lời thành thơ. 

Quỳ bên gốc cổ thụ mờ 
Xin ân phước rọi vào bờ hư vô 
Nguyện uống ánh sáng ban sơ 
Thay dòng phù sinh lững lờ kiếp nhân. 

Làm thơ bé giữa gian trần 
Hát câu ngụ ngôn gửi dần vào mây 
Đồng dao trôi xuống bàn tay 
Gió mang đi hết những ngày trẻ thơ. 

Mây vàng mở lối bơ vơ 
Con đi vô đối giữa bờ mộng xanh 
Bàn tay mẹ khảm mong manh 
Như trang địa đàng còn đọng phù sa. 

Sớm mai nhân thế chan hòa 
Một màu vàng vỡ như là thủy tinh 
Con nghe tiếng gọi vô minh 
Như nghe tiếng mẹ ẩn mình trong mưa. 

Kim châm rỏ xuống đôi bờ 
Như sông Dinh khóc tiễn mùa phôi pha 
Tay cầm tay, nói thật thà 
Đây vườn tiền sử mẹ già từng qua. 

Rêu xanh phủ giấc sương sa 
Bàn tay mẹ tựa cánh hoa úa dần 
Sau tàng cây khổ hạnh gần 
Lá sen mỏng quá, nâng phần kiếp đau. 

Chiến tranh mộng mị phủ màu 
Dòng Dinh đục mắt, bạc đầu phù sa 
Mệt nhoài trước phút nguyện ca 
Đêm khuya mẹ đọc lời hòa bình rơi. 

Vết thương lòng chẳng ra chồi 
Tà áo múa như vời rạ khô 
Mà tim vẫn đắp bùn tro 
Giữ cho nhân thế chút hồ thiện lương. 

Tôi đi tìm bóng linh hồn 
Chỉ còn thân xác cháy mòn chiến tranh 
Đứng nhìn quê vỡ tan tành 
Mặt người hiền cũng nhuốm vành tang đau. 

Thân gầy mà mắt sáng sâu 
Như chim bồ câu bay vào tiềm sinh 
Tôi lạc miền cõi vô minh 
Bài thơ trôi giữa lá rình rơi theo. 

Còn vang ngụ ngôn tịch liêu 
Của người viễn xứ buổi chiều trở mưa 
Chiến lá mướt rụng lưa thưa 
Chưa rời cành đã tiễn mùa sang bên. 

Con xin lặng tiếng dịu mềm 
Dâng hoa héo cuối gửi lên Mẹ hiền 
Dinh giang còn chảy triền miên 
Giữ giùm con nốt ưu phiền cuối cùng.

I – KHỞI NGUỒN SÔNG DINH.
Dinh giang mở cánh thiên hà 
Rơi vào cõi thế như là giọt duyên 
Mẹ ngồi dệt ánh bình yên 
Từ mây cổ tích, từ miền chưa sinh. 

Con nghe tiếng nước hồi linh 
Như nghe tiếng mẹ gọi mình từ xa 
Sông là chiếc võng hiền hòa 
Đong đưa tuổi nhỏ trong tà nắng non. 

Mẹ là chiếc bóng vuông tròn 
Che con khỏi những đoạn hồn gió lay 
Thế gian mở cửa sang ngày 
Con còn bé bỏng trong tay mẹ hiền. 

II – ĐỨA CON PHÙ SA.
Lớn lên gió cuốn sang miền 
Con đi, bỏ lại lời nguyền quê hương 
Mẹ ngồi vá lại vô thường 
Bằng đôi tay mỏng đoạn trường phù sa. 

Con đi mang nửa trăng tà 
Nửa kia mẹ giữ để mà soi con 
Nhưng đời như cánh chim non 
Bay qua vực thẳm chẳng còn ngoái trông. 

Những đường mòn mọc trong lòng 
Chưa kịp đặt tên đã hồng rêu phong 
Con không có đóa hoa hồng 
Chỉ mang trái tim lưu vong dâng Người

III – BÓNG NGƯỜI TRONG CHIẾN TRANH.
Xuân về lá đổi đôi lời 
Mầm non hé nụ mà trời hóa sương 
Tiếng bom xé nát vô thường 
Hóa miền sa mạc đoạn trường nhân sinh. 

Không hoa dâng Mẹ hiền linh 
Không hương dâng Thầy giữa hình tro bay 
Con nâng bạch thủy trên tay 
Như nâng giọt lệ tháng ngày biệt ly. 

Đêm dài như tiếng thầm thì 
Của bao linh hồn còn đi giữa trời 
Sông Dinh đục mắt rã rời 
Nhìn con trở lại mà đời khác xưa. 

IV – LỜI MẸ TRONG GIÓ.
Một đêm gió thổi sang mùa 
Con nghe tiếng mẹ như vừa gọi tên 
"Con ơi, đừng khóc ưu phiền 
Đời là chiếc lá chưa yên phận mình. 

Sông ta chảy giữa vô minh 
Nhưng trong đáy nước vẫn hình mặt trăng 
Con đi dẫu có lỡ làng 
Thì ta vẫn giữ ánh vàng cho con." 

Con quỳ bên gốc cây mòn 
Xin ân phước rọi linh hồn phàm nhân 
Nguyện uống ánh sáng phù vân 
Thay dòng phù sinh lỡ lần kiếp xưa. 

V – TIÊN TRI TIỀN SỬ.
Con theo tiếng gọi gió đưa 
Vào vườn tiền sử như vừa mở ra 
Rêu xanh phủ giấc sương sa 
Những cây cổ thụ như là biết đau. 

Mẹ hiện thân giữa trăng thâu 
Tay nâng chiếc lá bạc màu chiến chinh 
"Con ơi, hãy nhớ nguyên hình 
Người sinh từ đất, rồi mình về đất. 

Đừng mang nỗi khổ đi hoài 
Hãy gieo một hạt lên vai cuộc đời." 
Con nghe lời mẹ rạng ngời 
Như nghe tiếng Phật giữa trời vô biên. 

VI – TRỞ VỀ BẢN THỂ.
Tôi đi tìm bóng bình yên 
Chỉ còn thân xác cháy phiền chiến tranh 
Đứng nhìn quê vỡ tan tành 
Mặt người hiền cũng nhuốm vành tang đau. 

Nhưng trong mắt mẹ thẳm sâu 
Vẫn còn ánh sáng nhiệm mầu chưa phai 
Như chim bồ câu bay dài 
Mang theo hơi ấm của ngày chưa sinh. 

Tôi lạc miền cõi vô minh 
Bài thơ trôi giữa lá rình rơi theo 
Còn vang ngụ ngôn tịch liêu 
Của người viễn xứ buổi chiều trở mưa. 

VII – LỜI CUỐI GỬI MẸ.
Chiến lá mướt rụng lưa thưa 
Chưa rời cành đã tiễn mùa sang bên 
Con xin lặng tiếng dịu mềm 
Dâng hoa héo cuối gửi lên Mẹ hiền. 

Dinh giang còn chảy triền miên 
Giữ giùm con nốt ưu phiền cuối cùng 
Nếu mai con hóa hư không 
Xin Mẹ giữ hộ linh hồn con đây. 

Để khi thế giới đổi thay 
Con còn nghe được bàn tay Mẹ hiền 
Chạm vào kiếp sống ưu phiền 
Như chạm vào ánh bình yên thuở đầu.

VIII – NHỮNG LINH HỒN HỘI NGỘ.
Đêm buông xuống tựa mây ngần 
Con nghe sông gọi âm thầm phía xa 
ớc dâng lên tựa lời ca 
Như trăm linh thể bước ra giữa dòng/ 

Một hồn mặc áo sương trong 
Nói bằng tiếng gió mênh mông thuở đầu: 
"Ta là ký ức nhiệm mầu 
Của bao người mẹ qua cầu trần gian." 

Một hồn tóc phủ mây ngàn 
Cất lời như thể suối vàng vỡ ra: 
"Ta là giọt lệ quê nhà 
Rơi khi chiến trận xé tà áo nâu." 

Một hồn mắt sáng như sao 
Nói bằng hơi thở nghìn màu phù sinh: 
"Ta là đứa trẻ vô hình 
Chết khi chưa kịp gọi mình là con." 

Con nghe từng tiếng héo hon 
Như nghe chính bóng linh hồn của mình 
Sông Dinh mở cánh bình minh 
Đưa con vào cõi nguyên sinh ban đầu

Mẹ hiện thân giữa trăng thâu 
Tựa như ngọn lửa nhiệm mầu chưa phai 
Mẹ nói: "Con chớ u hoài 
Những linh hồn ấy chính là con xưa." 

IX – ĐÊM NGỘ TRÊN DÒNG SÔNG.
Sông Dinh mở cánh thiên hà 
Đưa con trôi giữa hai tòa hư không 
Một bên là cõi mênh mông 
Một bên là bóng linh hồn chưa tan. 

Con đi giữa những âm vang 
Như đi giữa chính thời gian của mình 
Mỗi linh hồn một bình minh 
Một đêm tắt lửa, một hình phôi pha. 

Một hồn già tựa bóng ma 
Nói bằng tiếng đá: "Ta là chiến tranh 
Ta mang tro bụi nhân sinh 
Rải lên mái tóc của mình thuở xưa." 

Một hồn trẻ tựa cơn mưa 
Nói bằng tiếng nước: "Ta vừa hóa thân 
Ta chưa kịp biết phù vân 
Đã nghe tiếng súng nát phần tuổi thơ."

Một hồn mặc áo trăng mờ 
Nói bằng tiếng gió: "Ta chờ con đây 
Ta là bóng mẹ tháng ngày 
Đi theo con suốt những ngày lưu vong."

Con nghe tim vỡ thành sông 
ớc trôi như thể linh hồn mở ra 
Mẹ nhìn con giữa sương nhòa 
Nói bằng ánh mắt chan hòa vô biên: 

"Con ơi, hãy nhớ bình yên 
Không nằm trong cõi ưu phiền thế gian 
Bình yên ở chính nơi con 
Khi con biết khóc cho hồn người đau." 

X – THỆ NGUYỆN CỦA SÔNG.
Rạng đông mở cánh thiên thanh 
Sông Dinh sáng tựa ngọn ngành trời xưa 
Con quỳ bên gốc cây thưa 
Nghe linh hồn mẹ như vừa hóa mây. 

Mẹ nói: "Con hãy từ đây 
Giữ cho dòng nước những ngày trong veo 
Đừng để chiến trận gieo neo 
Đừng để tro bụi phủ theo phận người." 

Một linh hồn trẻ mỉm cười 
Đặt lên tay con một lời thệ nguyền: 
"Hãy mang ánh sáng bình yên 
Đi qua nhân thế, đi lên cõi người." 

Một linh hồn mẹ rạng ngời 
Đặt lên trán con một trời từ bi 
Một linh hồn lính thầm thì: 
"Hãy tha thứ cả những gì đớn đau." 

Một linh hồn bé cúi đầu 
Đặt lên tim con nhịp cầu tái sinh 
Sông Dinh mở cánh bình minh 
Đưa con trở lại với hình bóng xưa. 

Con đứng giữa gió ban trưa 
Nghe trong máu chảy lời thừa của sông 
Từ nay con giữ cõi hồng 
Giữ cho nhân thế một dòng hiền minh. 

Dinh giang chảy giữa tâm linh 
Chảy qua kiếp sống, chảy mình vào con 
Mai sau dù có hao mòn 
Con còn giữ được linh hồn của sông. 

Và khi thế giới mênh mông 
Con còn nghe được tiếng lòng Mẹ ru 
Như trăng rọi xuống sương mù 
Như lời Tagore còn ru kiếp người.

XI – NGƯỜI GÁC CỬA SÔNG.
Đêm nghiêng xuống tựa mây ngần 
Con theo sông bước sang phần hư linh 
Một cánh cửa mở lặng thinh 
Như khe ánh sáng giữa mình và mơ. 

Một người đứng tựa bến mờ 
Áo choàng dệt bởi trăng thơ thuở đầu 
Mắt Người sâu tựa giếng sâu 
Nhìn con như thể nhìn màu thời gian. 

Người nói: "Con của trần gian 
Đã đi đủ nửa đoạn tàn kiếp xưa 
Muốn sang bờ sáng hay chưa 
Hay còn vướng víu những mùa chiến chinh?" 

Con nghe tiếng gió hồi sinh 
Như nghe tiếng mẹ ẩn mình trong mây 
Con thưa: "Con muốn tìm ngày 
Không còn bóng tối phủ đầy nhân gian." 

Người cười: "Con trẻ mơ màng 
Thời gian chẳng giữ ai sang bến này 
Nhưng ta mở cửa hôm nay 
Vì nghe sông Dinh gọi bầy linh hồn."

Người đưa tay chỉ nguồn cơn 
Một dòng sáng trắng trôi dần giữa đêm 
"Đi đi, đừng sợ bóng đêm 
Vì trong đêm tối có mầm bình yên."

XII – IN DẤU LINH HỒN.
Con bước vào cõi vô biên 
Nơi linh hồn đứng thành miền sương bay 
Có hồn trẻ nhỏ còn say 
Chưa kịp gọi mẹ đã bay khỏi đời.

Có hồn lính trận tả tơi 
Mang theo tiếng súng rã rời kiếp thân 
Có hồn mẹ khóc âm thầm 
Tìm con thất lạc giữa trầm luân xưa. 

Có hồn già tựa bóng mưa 
Rơi không tiếng động xuống bờ hư vô 
Có hồn như chiếc lá khô 
Chưa rời cành đã hóa tro phận mình. 

Tất cả đứng giữa bình minh 
Nhưng không thấy được bóng hình mặt trời 
Họ nhìn con với đôi môi 
Muốn nói điều gì mà lời chẳng ra. 

Con nghe tim vỡ chan hòa 
Như nghe tiếng nước khóc qua phận người 
Con hỏi: "Sao chẳng về trời 
Sao còn đứng giữa dòng đời lỡ dang?" 

Một hồn trẻ nhỏ thở than: 
"Vì con chưa kịp gọi sang tiếng Mẹ."
Một hồn lính trận lặng nghe: 
"Vì ta còn nợ câu thề chưa xong." 

Một hồn mẹ khóc mênh mông: 
"Vì ta còn đợi con trong kiếp này." 
Một hồn già nói đắng cay: 
"Vì ta chưa kịp đổi thay chính mình."

Con nghe từng tiếng hồi sinh 
Như nghe tiếng mẹ gọi mình trở lui 
Con nói: "Nếu chẳng thể vui 
Con xin giữ hộ nỗi người chưa tan." 

XIII – LỜI THỆ NGUYỆN.
Người Gác Cửa bước nhẹ sang 
Đặt tay lên trán con vàng ánh trăng 
Người nói: "Con đã đủ rằng 
Đủ nghe tiếng khóc, đủ nâng linh hồn." 

"Nhưng muốn cứu cõi cô đơn 
Con phải giữ lấy nguồn cơn của mình 
Phải mang ánh sáng bình minh 
Đi qua nhân thế, đi vào cõi đau." 

Người trao con một nhành lau 
Trắng như hơi thở ban đầu của sông 
Người nói: "Khi trái tim hồng 
Biết thương kẻ khác, biết không trách đời.

Thì con sẽ mở được trời 
Cho bao linh thể rạng ngời siêu thăng." 
Con nghe lời ấy rưng rưng 
Như nghe tiếng mẹ giữa tầng mây xa. 

Sông Dinh mở cánh ngân hà 
Đưa con trở lại quê nhà mộng xưa 
Nhưng trong mắt nước ban trưa 
Con thấy bóng mẹ như vừa hiện ra. 

Mẹ nói: "Con đã đi qua 
Cửa thời gian để hiểu ta một đời 
Giờ con hãy giữ nụ cười 
Giữ cho linh thể một trời bình yên."

Con quỳ xuống giữa ưu phiền 
Nghe trong máu chảy lời nguyền của sông 
Từ nay con giữ cõi hồng 
Giữ cho nhân thế một dòng hiền minh. 

Dinh giang chảy giữa tâm linh 
Chảy qua kiếp sống, chảy mình vào con 
Mai sau dù có hao mòn 
Con còn giữ được linh hồn của Người.

XIV – TƯƠNG LAI CỦA TRẺ.
Sông Dinh mở cánh ban mai 
Đưa con đến gặp hình hài chưa sinh 
Một đứa trẻ mắt lung linh 
Như sao rơi xuống bình minh thuở đầu. 

Trẻ ngồi giữa cỏ nhiệm mầu 
Tay ôm quả đất bạc màu chiến chinh 
Trẻ nói: "Ta đến hồi sinh 
Những điều nhân thế bỏ mình quên đi." 

Con hỏi: "Con đến làm chi 
Giữa miền tương lai chưa ghi dấu đời? "
Trẻ cười: "Ta đến để mời 
Con gieo ánh sáng vào nơi tối tăm."

"Ta là hơi thâm thầm 
Của bao linh thể chưa nằm trong hoa 
Ta là giọt nước chưa ra 
Nhưng mang ký ức của ba nghìn năm."

Con nghe tim vâm thầm 
Như nghe tiếng mẹ gọi dần trong mây 
Trẻ nói: "Con hãy từ đây 
Giữ cho nhân loại một ngày biết thương."

XV – RỪNG GIÀ THỞ NƯỚC NONG.
Con theo đứa trẻ lên đường  
Đến nơi cánh rừng biết thương phận người 
Cây đứng thở giữa đất trời 
Như mang hơi ấm của thời nguyên sinh. 

Lá rơi xuống tựa bình minh 
Mỗi chiếc là một linh hồn chưa tan 
Cây già kể chuyện trần gian 
Bằng tiếng rì rào như đàn cổ xưa .

Một cây cổ thụ đong đưa 
Nói bằng tiếng gió: "Ta vừa thấy con 
Từ khi con mới chập chờn 
Trong hơi mẹ thở giữa hồn sông Dinh." 

Một cây khác nói lặng thinh: 
"Ta mang ký ức của nghìn chiến tranh 
Ta nghe tiếng súng tan nhanh 
Như nghe tiếng lá lìa cành phôi pha."

Một cây trẻ nói chan hòa: 
"Ta chưa biết khóc, chưa là nỗi đau 
Nhưng ta biết giữ sắc màu 
Cho con nhìn thấy nhiệm mầu của hoa."

Con nghe rừng thở chan hòa 
Như nghe tiếng mẹ gọi ta trở về 
Rừng nói: "Con chớ u mê 
Hãy mang hơi thở ta về với sông."  
 * Huỳnh Tâm.
 Home       1 ]  2 ] Tiếp Phần 2

Aucun commentaire: