TRÔI NỖI TRÊN DÒNG SÔNG DINH. * Huỳnh Tâm.

"Trôi Nỗi Trên Dòng Sông Dinh" trường ca tâm sự của một người và dòng nước mỗi khi rút khỏi bờ cát, và lời thơ thể hiện hành trình siêu hình, gửi đến bạn đọc sẽ nhận ra rằng mọi câu hỏi lớn của cõi sống ta là ai, ta từ đâu đến, ta sẽ đi về đâu, tất cả đều được trả lời bằng sự im lặng của dòng sông. Tác giả đã từng ngâm mình trên dòng sông Dinh vào những trưa mùa nắng hạm cho đến nay vẫn còn động lại trong tri thức, nói lên mọi triết lý sống ở đây của một thuở niên thiếu, đên nay thì mọi khát vọng xưa đều tan vào dòng chảy vô tận của thời gian. Nhưng chính trong sự tan rã ấy, con người tìm thấy sự giải thoát. Đôi suy tư này thay cho lời cảm ơn dành cho dòng sông Dinh. Một biểu tượng của sự kiên nhẫn đồng sinh Ninh Hòa, đầy trí tuệ và bao dung vô hạn. Chắc rằng mỗi người Ninh Hòa đều mang trong mình một dòng sông riêng, và chỉ khi dám soi xuống đáy nước, ta mới thấy được bóng hình chân thật nhất của mình, Và hy vọng mỗi người mở ra cho mình một hành trình mới, đó là hành trình sống với sự tỉnh thức.
Dòng Sông Dinh vận hành bằng một hệ thống biểu tượng dày đặc. Sông của thời gian và bản thể đang vận hành, với cây cầu là biên giới giữa hai cõi, hữu hình và vô hình. Trăng là ý thức, là ánh sáng soi vào bóng tối nội tâm. Sương là những linh hồn chưa thành hình, tượng trưng cho những khả thể chưa được khai mở.
Nước là sự sống, nhưng cũng là sự tan rã, bóng là phần vô thức của con người, nơi ký ức và bản năng trú ngụ.
Những đứa trẻ của sương xa là những ý niệm mới, những mầm linh hồn chưa sinh. Thần sông là trí tuệ cổ xưa, là tiếng nói của vũ trụ. Mỗi biểu tượng không đứng riêng lẻ, mà liên kết thành một mạng lưới ý nghĩa. Khi biểu tượng thành hình, cho ta những giải thích trường ca không chỉ nói về Sông Dinh, mà nói về chính con người, một dòng sông của ký ức, của khát vọng, của những điều chưa thành. Biểu tượng là ngôn ngữ của vô thức, và trường ca là bản đồ của ngôn ngữ.
* Sông Dinh Dưới Lăng Kính Quốc Tế. 
Tác giả đã giới thiệu "Sông Dinh" vào thơ ca, trước giới học thuật quốc tế, đây một trường hợp độc đáo của thi ca Đông Nam Á hiện đại. Từ sự kết hợp truyền thống thơ Lục-bát với tư tưởng siêu hình và mỹ học siêu thực.
Đã trình bày và bình giảng dòng Sông Dinh, nhấn mạnh rằng tác phẩm không chỉ là một sáng tạo văn học, mà là một hệ thống triết học được diễn đạt bằng ngôn ngữ thi ca. Tác phẩm có thể được so sánh cùng với các trường phái thơ ca tâm linh khác, nhưng vẫn giữ bản sắc Việt Nam qua nhịp điệu, hình ảnh và cảm thức văn hóa. Bình giảng đã làm rõ cách tác phẩm đặt con người vào trung tâm của vũ trụ, không phải như một chủ thể thống trị, mà như một phần của dòng chảy vĩnh cửu. Tác phẩm mở ra một đối thoại giữa Đông và Tây, giữa truyền thống và hiện đại, giữa thi ca và triết học. Đây là một văn bản có thể đóng góp vào các nghiên cứu về mỹ học liên văn hóa, triết học hiện sinh và thi pháp siêu thực.
* Huỳnh Tâm.

TRÔI NỖI TRÊN DÒNG SÔNG DINH.
Sông Dinh nước chảy lững lờ, 
Như mang hơi thở bơ vơ kiếp người. 
Cầu Dinh đứng mãi giữa trời, 
Hững hờ trông bóng tình rơi xuống dòng. 

ớc kia cứ thế mênh mông, 
Tình đầy hay cạn cũng không đổi màu.
Môi người vẫn nở nhiệm mầu, 
Dẫu trong sâu thẳm nỗi sầu chưa tan. 

Hỏi ai đã sống nhân gian, 
Mà không một thoáng bàng hoàng trước sông. 
Sông Dinh bao tuổi hư không, 
Mà nghe như đã chở trông muôn đời. 

Nào ai xuống đáy một thời, 
Mới hay nước sông cũng lời vấn vương. 
Dưới sâu là bóng vô thường, 
Là bao kiếp cũ trôi đường phù sinh. 

Có khi nước hát lặng thinh, 
Như ru linh thể ẩn mình trong đêm. 
Có khi nước khóc dịu êm, 
Như thương một nỗi chưa tìm được nhau. 

Cầu Dinh đứng giữa nắng sầu, 
Như người giữ hộ nhịp cầu nhân duyên. 
Ai qua cũng để lại miền, 
Một câu thương nhớ, một triền gió bay. 

Sông Dinh chảy giữa tháng ngày, 
Chảy qua bóng tối, chảy đầy ánh trăng. 
Chảy như tiếng gọi thăng bằng, 
Giữa bao tan hợp, giữa tầng hư vô. 

Ta nhìn xuống nước mà ngờ, 
Thấy trong đáy ấy chính ta thuở nào. 
Một ta lạc giữa chiêm bao, 
Một ta đứng khóc bên rào thời gian. 

Nước trôi, bóng cũng ngỡ ngàng, 
Như ta trôi giữa mênh mang phận người. 
Sông Dinh giữ hộ nụ cười, 
Giữ luôn cả những ngậm ngùi chưa phai. 

Có đêm gió thổi sang vai, 
Sông nghe như tiếng thiên thai vọng về. 
Có đêm nước sáng lê thê, 
Như soi linh ảnh chẳng hề có tên. 

Ai đi qua đó một phen, 
Cũng nghe bóng nước gọi lên phận mình. 
Sông Dinh - chiếc gương vô hình, 
Soi ta đến tận bình minh linh hồn. 

Và khi ta đã hao mòn, 
Sông còn giữ lại chút hồn mong manh. 
Để khi ta chạm mong manh, 
Của đêm cuối kiếp, vẫn lành trong sông. 

Sông Dinh chảy giữa mênh mông, 
Chảy qua kiếp trước, chảy vòng kiếp sau. 
Ta như giọt nước nhiệm mầu,
Tan trong dòng chảy để đau… rồi lành. 

Sông Dinh đêm ấy mơ màng, 
ớc như tấm lụa dịu dàng phủ sương. 
Gió đi qua cõi vô thường, 
Mang theo tiếng gọi mười phương vọng về. 

Có linh ảnh đứng bên lề,
Như chưa thuộc đất, chưa hề thuộc mây. 
Họ không nói, chỉ nhìn đây,
Nhìn ta như thể đã hay kiếp mình. 

ớc trôi mà bóng lặng thinh, 
Như đang giữ hộ bình minh chưa sinh. 
Có khi nước sáng lung linh, 
Như soi một cõi ẩn hình trong ta.

Ta nghe tiếng nước thì thà, 
Như lời của những linh ma chưa thành. 
Như lời của kiếp mong manh,
Đang tìm một chỗ để lành vết thương. 

Cầu Dinh đứng giữa vô thường, 
Như người gác cổng đoạn trường nhân gian. 
Ai qua cũng để lại làn, 
Một câu thương nhớ, một hàng lệ rơi. 

Sông Dinh chảy giữa đất trời, 
Nhưng trong đáy nước có nơi khác rồi. 
Một nơi chẳng thuộc luân hồi, 
Cũng không thuộc cõi con người trần gian. 

Có đêm nước vỡ mơ màng, 
Như tấm gương vỡ mở sang cõi ngoài. 
Ta nhìn xuống đáy mà hoài, 
Thấy ta của những kiếp dài chưa phai. 

Một ta đứng giữa sương bay,
Một ta ngồi khóc bên ngày đã qua. 
Một ta lạc giữa bao la,
Một ta đang hát như là chưa đau. 

Sông Dinh giữ bóng nhiệm mầu, 
Giữ luôn cả những nỗi sầu chưa tan. 
Giữ luôn cả những mơ tàn, 
Những linh ảnh đứng ngập tràn hư không. 

Có khi nước gọi ta trông,
Như gọi một kẻ đã không còn mình. 
Có khi nước hát thanh thanh,
Như ru linh thể ẩn hình trong đêm. 

Ta nghe tiếng nước dịu êm, 
Như nghe tiếng thở của miền vô biên. 
Như nghe tiếng gọi triền miên, 
Của bao linh ảnh chưa yên phận mình. 

Sông Dinh - chiếc gương vô hình,
Soi ta đến tận bình minh linh hồn. 
Soi luôn cả những hao mòn,
Những điều ta giấu từ hôm chưa thành. 

Và khi ta chạm mong manh, 
Của đêm cuối kiếp, của vành mi rơi, 
Sông Dinh vẫn hát bên trời, 
Rằng ta chỉ mất khi rời chính ta. 

ớc trôi, bóng cũng trôi qua,
Nhưng linh ảnh vẫn ở xa… đợi mình. 
Đợi ta trở lại bình minh,
Để nghe nước gọi: "Hữu tình - vô biên." 

* Tiên Nữ Trên Sông Dinh.
Đêm về nước sáng lạ lùng,
Như tấm gương vỡ giữa vùng hư không. 
Có bóng người bước trên sông,
Nhẹ như hơi thở chạm lòng trăng non. 

Họ đi không tiếng, không hồn, 
Như chưa từng thuộc cõi còn - cõi tan.
Mỗi bước để lại mơ tàn, 
Như hoa rụng xuống giữa ngàn sương bay. 

Sông Dinh giữ bóng trên tay,
Như giữ một nỗi đọa đày dịu êm. 
Có bóng đứng giữa màn đêm,
Nhìn ta như thể đã quen kiếp nào. 

Ta nghe nước gọi lao xao, 
Như đang kể chuyện chiêm bao của mình. 
Bóng kia không nói, chỉ nhìn, 
Như soi ta đến tận bình minh linh hồn.

* Đèn Trời Tren Bến Sông.
Có người cầm ngọn đèn xanh, 
Đi qua mặt nước mong manh giữa trời. 
Ánh đèn không sáng cho người, 
Mà soi linh thể lạc rời cõi xưa. 

Người đi như gió đong đưa, 
Như mang hơi thở của mùa chưa sinh. 
Đèn xanh chiếu xuống vô hình, 
Thấy bao linh ảnh ẩn mình trong sương. 

Có linh hồn đứng bên đường, 
Chờ ngọn đèn ấy soi tường bóng đêm. 
Có linh hồn khóc dịu êm, 
Như mong được gọi đúng tên kiếp mình. 

Người kia không nói, lặng thinh, 
Nhưng trong ánh mắt ẩn hình đại bi. 
Đèn xanh soi đến đâu đi, 
ớc sông mở lối cho vì sao rơi. 

Ta nhìn mà thấy chơi vơi, 
Như ta cũng đã một thời cầm đèn. 
Như ta cũng đã từng quen, 
Dẫn bao linh thể qua miền tối sâu. 

* Cánh Cửa Thời Gian
Có đêm nước mở đôi bờ, 
Như hai cánh cửa bất ngờ hé ra.
Một bên là cõi người ta, 
Một bên là cõi chưa là - chưa xong. 

Ta nghe tiếng nước thì thòng, 
Như đang gọi kẻ lạc dòng trở lui. 
Có khi nước vỡ ngậm ngùi, 
Như thương một bóng ngược xuôi kiếp này. 

Cánh cửa mở giữa đêm say, 
Cho ta thấy bóng của ngày chưa sinh. 
Thấy ta của những bình minh, 
Chưa từng biết khóc, chưa từng biết đau. 

Thấy ta của những kiếp sau, 
Đang ngồi đợi chính ta vào cõi mơ. 
Thấy ta của những bất ngờ, 
Đang đi giữa ánh trăng mờ thiên thu. 

Sông Dinh mở cửa âm u, 
Nhưng trong sâu thẳm là khu vĩnh hằng.
Ai đi qua đó một lần, 
Cũng nghe nước gọi: "Hóa thân - trở về." 

* Thức Giấc.
Có đêm nước bỗng dâng trào, 
Như thần sông thức giữa bao linh hồn. 
Nước run nhẹ dưới trăng non, 
Như nghe tiếng gọi từ cồn gió xưa.

Thần sông mở mắt trong mưa, 
Nhìn ta như thể đã thừa kiếp đau. 
Ngài không nói, chỉ cúi đầu, 
Để nghe tiếng nước nhiệm mầu thở ra. 

Ta đứng lặng giữa bao la, 
Cảm như bóng kiếp vỡ hòa trong sông. 
Thần sông chạm nhẹ vào lòng, 
Ta nghe bản thể tan trong vô thường. 

* Nữ Thần Sông Dinh.
Trăng đi xuống giữa đêm sâu, 
Nữ thần đặt nhẹ bàn tay lên dòng.
ớc run như chạm hư không, 
Như chạm vào nỗi chờ mong của đời. 

Ngài vuốt mặt nước chơi vơi,
Như vuốt linh ảnh rã rời kiếp xưa. 
Ánh trăng rơi xuống bất ngờ,
Hóa thành những mảnh thiên thơ giữa dòng. 

Ta nhìn mà thấy mênh mông, 
Như ta cũng được đặt trong tay Ngài. 
Nữ thần trăng nói không lời, 
Nhưng ta nghe rõ: "Hãy rời bản thân." 

* Đêm Linh Khí.
Sương sinh ra những linh nhi, 
Chạy trên mặt nước như đi giữa trời. 
Chúng cười như gió rong chơi, 
Như chưa từng biết một đời khổ đau. 

Chúng chạm vào nước nhiệm mầu,
Nước sáng lên tựa vì sao mới sinh. 
Mỗi đứa trẻ một bình minh,
Mang theo hơi thở vô hình của mây. 

Ta nhìn mà thấy mê say, 
Như ta cũng đã một ngày là sương.
Những đứa trẻ chạy vô thường, 
Như chạy qua những đoạn đường kiếp ta. 

* Bên Kia Sông Dinh
Có đêm nước gọi thiết tha, 
Như ai từ cõi bên kia vọng về.
Tiếng gọi mỏng tựa sương khuya, 
Nhưng sâu như tiếng linh thề ngàn năm. 

Ta nghe mà thấy âm thầm,
Như nghe chính bóng của mình gọi ta. 
Bờ kia chẳng thuộc người ta,
Cũng không thuộc cõi phù sa trần đời. 

Tiếng gọi ấy rất xa xôi, 
Nhưng sao lại chạm đến nơi tim mình.
Ta đứng giữa cõi hữu sinh, 
Mà nghe như đã một mình sang bên.

* Người Đi.
Có người bước giữa ánh vàng, 
Đi trên mặt nhật nhẹ nhàng như mơ. 

Ánh sáng phủ xuống đôi bờ, 
Như mang hơi thở thiên thơ xuống trần. 

Người đi không bóng, không thân, 

Như chỉ là ánh sáng gần - xa thôi. 
Ta nhìn mà thấy chơi vơi, 
Như thấy một kiếp rạng ngời đã quên.

Người đi qua những ưu phiền, 
Như đi qua cõi vô biên nhẹ nhàng. 
Ánh sáng rơi xuống mênh mang, 
Chạm vào nước sông hóa vàng linh quang. 

* Sông Dinh Vàng.
Đêm về sông hóa thành trời, 
Sao rơi xuống nước sáng ngời vô biên. 
ớc không còn thuộc nhân duyên, 
Mà như thuộc cõi thần tiên nhiệm mầu. 

Ta nhìn mà thấy trong sâu, 
Là bao tinh tú nhiệm mầu trôi qua. 
Sông Dinh mở cửa thiên hà, 
Cho ta thấy bóng của ta giữa trời. 

Đêm ấy nước chẳng còn trôi, 
Mà như đứng lại để soi linh hồn. 
Ta nghe tiếng nước thầm thôn, 
Như nghe tiếng gọi cội nguồn xa xưa. 

* Linh Hồn Sông Dinh.
Có linh hồn đứng bên bờ, 
Chờ ngày được xuống làm thơ giữa đời. 
Chúng nhìn ta với đôi môi, 
Như đang mỉm cười một thời chưa qua. 

Nước nâng bóng chúng lên hoa, 
Như nâng một nỗi thiết tha chưa thành. 
Có linh hồn đứng mong manh, 
Như giọt sương đợi bình minh gọi tên. 

Ta nhìn mà thấy ưu phiền, 
Như ta cũng đã một phen đứng chờ. 
Chờ ngày được xuống làm thơ, 
Chờ ngày được sống bơ vơ giữa đời. 

* Thần Sông Dinh.
Thời gian mở cửa một lần, 
Cho ta thấy bóng linh hồn của ta. 
Một ta đứng giữa bao la, 
Một ta ngồi khóc bên tà hoàng hôn. 

Một ta lạc giữa cô đơn, 
Một ta đang hát như còn trẻ thơ. 
Thời gian mở cửa bất ngờ, 
Cho ta thấy hết bến bờ kiếp sinh. 

Ta nhìn mà thấy bình minh, 
Không còn ở trước - ở mình mà thôi. 
Thần thời gian nói không lời, 
Nhưng ta nghe rõ: "Hãy rời nỗi đau." 

* Sông Dinh Mở Lòng.
Có người giữ tiếng sông ngân, 
Để ai lạc bước còn lần tìm nhau. 
Người ngồi giữa gió nhiệm mầu, 
Nghe từng tiếng nước thẳm sâu vọng về. 

Người không nói, chỉ lặng nghe, 

Như nghe tiếng gọi của quê linh hồn. 
Ai đi qua cõi cô đơn, 
Cũng nghe tiếng gọi trở về trong sông. 

* Sông Dinh Cài Hoa Tím.
Trong đêm nở những loài hoa, 
Chỉ ai đã mất mới là thấy hương. 
Hoa không nở giữa vô thường,  
Mà nở trong bóng đoạn trường kiếp xưa. 

Ta nhìn mà thấy như mưa, 
Như hoa rơi xuống giữa trưa linh hồn. 
Có hoa nở giữa cô đơn, 
Như nở để gọi linh hồn trở lui. 

* Ánh Trăng Trên Sông Dinh.
Có người bước giữa ánh vàng, 
Đi trong cõi sáng nhẹ nhàng như mây. 
Người đi không thuộc nơi này, 
Cũng không thuộc cõi trời mây xa vời. 

Ta nhìn mà thấy chơi vơi, 

Như thấy một kiếp rạng ngời đã quên. 
Người đi qua những ưu phiền, 
Như đi qua cõi vô biên nhẹ nhàng. 

* Lời Ca Sông Dinh.
Nước nói điều cuối cùng rằng: 
"Ai yêu sẽ sống, ai lặng sẽ tan." 
Lời nước nhẹ tựa mây ngàn, 

Nhưng sâu như tiếng thời gian vỡ òa. 
Ta nghe mà thấy bao la, 
Như nghe tiếng gọi quê nhà trong tim. 
ớc trôi mà vẫn lặng im, 
Như giữ một nỗi ẩn chìm muôn thu. 

* Sông Nước Hiền Hòa.
Có ngày nước bỗng ngừng trôi, 
Để nghe một tiếng gọi trời rất xa. 
Sông Dinh đứng lặng như là, 
Đang nghe tiếng bước của ta trở về. 

Nước thôi không hát lê thê, 
Mà im như thể lắng nghe linh hồn. 
Ta nhìn mà thấy cô đơn, 
Như thấy một cõi không còn thuộc ta. 

* Sông Dinh Hóa Thân.
Đêm về sông hóa thành trời, 
Sao rơi xuống nước sáng ngời vô biên. 
Ta nhìn mà thấy triền miên, 
Như ta đang đứng giữa miền thiên thu. 

ớc không còn thuộc âm u, 
Mà như thuộc cõi thiên thu nhiệm mầu. 
Ta nghe tiếng nước ngân sâu, 
Như nghe tiếng gọi nhiệm mầu của ta. 

* Vĩnh Cửu.
Ta tan - nhưng chính trong tan ấy, 
Ta hòa cùng nước, cùng mây, cùng trời. 
Sông Dinh giữ bóng muôn đời, 
Để ta trở lại giữa người… một phen. 

Không còn ta nữa để quên, 
Chỉ còn hơi thở dịu êm của dòng. 
Sông Dinh mở cửa hư không, 
Cho ta hợp nhất trong vòng vô biên. 
Ngôn Ngữ Học Thuật Trong Thơ. 
Trường ca "Sông Dinh" như một tuyên ngôn nghệ thuật, khẳng định rằng thi ca không chỉ là ngôn từ, mà là một phương thức nhận thức. Thơ không mô tả thế giới, thơ tạo ra thế giới. Trong tác phẩm này, nghệ thuật được xem như một cánh cửa dẫn vào bản thể. Mỗi câu thơ là một nhịp thở, mỗi hình ảnh là một tầng ý thức. Tuyên ngôn nhấn mạnh rằng nghệ thuật phải vượt qua cái đẹp bề mặt để chạm đến cái đẹp bản thể nơi con người đối diện với sự mong manh của chính mình. Nghệ thuật không nhằm giải trí, mà nhằm thức tỉnh. Nó không phải là sự trang trí cho đời sống, mà là một cách để hiểu đời sống. Trường ca "Sông Dinh" theo đuổi một mỹ học của sự tĩnh lặng, của ánh sáng mờ, của những chuyển động tinh tế. Tuyên ngôn nghệ thuật này khẳng định rằng thơ ca có thể trở thành một nghi lễ, một phương tiện để con người hòa nhập với vũ trụ. Nghệ thuật, trong tinh thần này, là sự giải phóng.
Tổng Quan. 
Trường ca "Sông Dinh" là một cấu trúc đa tầng, kết hợp thi ca, triết học, tâm linh và mỹ học. Dòng sông trở thành trục chính, nơi mọi biểu tượng hội tụ: Thời gian, bản ngã, ký ức, linh hồn, sự tan rã và tái sinh. Tổng quan tác phẩm cho thấy một hệ thống biểu tượng vận hành như một vũ trụ thu nhỏ. Sông là thời gian; cầu là biên giới giữa hai cõi; trăng là ý thức; sương là những linh hồn chưa thành hình; nước là bản thể đang vận động. Tác phẩm không kể chuyện theo tuyến tính, mà theo dạng xoáy trôn ốc, mỗi chương mở ra một tầng nhận thức mới. Người đọc không chỉ theo dõi một hành trình, mà còn được dẫn dắt vào một quá trình tự phản tỉnh. Cho thấy trường ca không nhằm mô tả "Sông Dinh" như một thực thể địa lý, mà như một thực thể siêu hình - nơi con người đối diện với chính mình. Tác phẩm vận hành như một nghi lễ: Bắt đầu từ khởi nguyên, đi qua tan rã, rồi hợp nhất. Đây là một trường ca về sự trở về - trở về với bản thể, với cội nguồn, với sự tĩnh lặng nguyên sơ của vũ trụ.

* Huỳnh Tâm.

Aucun commentaire: