KẾT LẠI VÒNG TAY. * Huỳnh Tâm.

Họa phẩm Đinh Cường

Có những thời khắc trong lịch sử, dân tộc phải đứng trước những ngã rẽ lớn lao. Và chính trong những thời khắc ấy, vòng tay con người trở thành nhịp cầu nối liền núi với biển, nối miền xuôi với miền ngược, nối những trái tim tưởng chừng xa cách thành một mạch sống chung.
Trường ca "Kết Lại Vòng Tay" chào đời từ tinh thần ấy, của những con người đã từng đi qua bão tố, vượt núi đèo, băng đồng hoang, để tìm lại nhau trong một vòng tay rộng lớn. Đó không chỉ là sự đoàn tụ của những bước chân, mà còn là sự hòa hợp của linh hồn, của dòng máu, của ký ức chung về một đất nước đã trải qua bao mùa tử sinh.
Khi con người biết nắm tay nhau, đất nước sẽ liền mạch. 
Khi trái tim biết hướng về nhau, dân tộc sẽ trường tồn.
Rồi lời thơ thì thầm rằng: 
I
Rừng núi mở vòng tay xanh 
Gọi biển xa thức dậy những mảnh tình chung 
Ta đi góp nhịp trùng phùng 
Nối liền sơn hải, chở cùng giấc mơ. 

Đất rộng đón anh em về 
Mừng nhau như gió bộn bề cát bay 
Bàn tay nắm lấy bàn tay 
Khép tròn một dải trời mây Việt mình. 

Cờ nối gió rung bình minh 
Đêm vui nối sáng, nghĩa tình nối tim 
Dòng máu đỏ chảy lặng im 
Mà nuôi đồng loại qua nghìn bão going. 

Thành phố nối thôn mênh mông 
Nhịp chân vượt suối, vượt đồng hoang vu 
Người khuất nối giấc thiên thu 
Vào trong hơi thở nhân từ đời sau. 

Nụ cười nối ánh trăng cao 
Soi lên mặt đất ngọt ngào bước chân 
Ta đi từ buổi phong trần 
Vượt đèo vượt thác, góp phần dựng xây. 

Từ quê nghèo đến phố đầy 
Tay trong tay nối tháng ngày bình yên 
Biển xanh sông gấm nối liền 
Một vòng tử - sinh vẹn nguyên giống nòi. 

II –    
Rừng núi mở vòng tay thôi 
Gọi biển xa hát lại lời ngàn xưa 
Ta đi giữ lấy sớm trưa 
Để non nước hóa thành mùa sum vầy

Đất rộng đón bước chân này 
Anh em gặp gỡ như ngày hội chung 
Bão cát xoáy giữa trời bùng 
Mà lòng vẫn ấm vô cùng Việt Nam. 

Cờ bay nối gió sang lam 
Đêm qua nối sáng, mơ làm nối tin 
Dòng máu chảy giữa nhân sinh 
Dựng nên tình nghĩa thanh bình ngày mai. 
 
Thành phố nối thôn xa dài 
Người đi kẻ ở chung hoài một tâm 
Người chết nối giấc âm thầm 
Vào trong hơi thở trăm năm của đời. 

Nụ cười nối ánh mặt trời 
Sưởi lên mặt đất rạng ngời bước chân 
Ta đi từ buổi phong trần 
Vượt đèo vượt thác góp phần dựng xây. 

Từ quê nghèo đến phố đầy 
Tay trong tay nối tháng ngày bình yên 
Biển xanh sông gấm nối liền 
Một vòng tử - sinh vẹn nguyên giống nòi. 

III –
Rừng Núi Mở Vòng Tay.
Rừng núi mở vòng tay xanh 
Gọi biển xa thức dậy những mảnh tình chung 
Ta đi góp nhịp trùng phùng 
Nối liền sơn hải, chở cùng giấc mơ. 

Đất rộng đón anh em về 
Mừng nhau như gió bộn bề cát bay 
Bàn tay nắm lấy bàn tay 
Khép tròn một dải trời mây Việt mình. 

Cờ nối gió rung bình minh 
Đêm vui nối sáng, nghĩa tình nối tim 
Dòng máu đỏ chảy lặng im 
Mà nuôi đồng loại qua nghìn bão going. 

IV –
Từ Đồng Hoang Đến Phố Lớn.
Ta đi từ buổi hoang vu 
Vượt đèo vượt thác, băng qua núi đồi 
Thác cheo leo gọi chân người 
Đèo mây hun hút mở lời thử thách. 
 
Từ quê nghèo đến phố phách 
Tay trong tay nối nhịp thở nhân gian 
Những con đường trải mênh mang 
Dẫn ta vượt hết dở dang tháng ngày. 

Thành phố nối thôn xa bay 
Nhịp chân hòa nhịp gió đầy trời xanh 
Người đi góp sức chung lành 
Đắp bồi đất nước mong manh thuở nào. 

Dòng Máu Nối Con Tim Đồng Loại
Dòng máu đỏ chảy ngọt ngào 
Nối tim đồng loại qua bao tháng ngày 
Người sống nối kẻ đã khuây 
Người khuất nối giấc sum vầy đời sau .

Linh thiêng thấm xuống ruộng màu 
Hóa thành hơi thở nhiệm mầu đất quê 
Người đi chẳng mất đi về 
Chỉ đổi dáng đứng bên lề thời gian. 

Nụ cười nối ánh trăng ngàn 
Soi lên mặt đất dịu dàng bước chân 
Tình người nối những phong trần 
Hóa thành sức mạnh muôn phần bền lâu. 

V –
Biển Xanh Sông Gấm Nối Một Vòng Tử Sinh.
Biển xanh nối sông gấm linh 
Một vòng tử - sinh vẹn tình giống nòi 
Sóng xô nhắc chuyện xa xôi 
Gió đưa tiếng gọi của người ngàn năm. 

Ta đi giữ lấy trăng rằm 
Giữ cho đất nước âm thầm nở hoa 
Nối miền ngược với miền xa 
Nối câu vọng cổ chan hòa câu thương. 

Tổ tiên đứng giữa mây sương 
Nhìn con cháu nối con đường ngày xưa 
Một vòng tay lớn đong đưa 
Nối liền đất nước bốn mùa bình an. 

VI –
Vòng Tay Việt Nam Bất Tận.
Rừng núi mở vòng tay thôi 
Biển xa đáp lại bằng lời sóng xanh 
Anh em gặp gỡ chân thành 
Như ngày hội lớn long lanh đất trời. 

Cờ bay nối gió reo vui 
Đêm qua nối sáng, nụ cười nối môi 
Tình người nối những xa xôi 
Hóa thành sức mạnh dựng đời ngày mai. 

Vòng tay Việt nối tương lai 
Nối bao thế hệ miệt mài dựng xây 
Nối non nước với trời mây 
Nối hồn dân tộc tràn đầy yêu thương.

Và khi bước giữa vô thường 
Ta còn vòng tay quê hương đợi mình 
Một vòng tay lớn thanh bình 
Nối liền đất nước - nối mình với ta. 

Lời Bình Luận.
Gắn Kết Vòng Tay Việt mang âm hưởng của một bản trường ca hiện đại, nhưng vẫn giữ được nhịp điệu truyền thống nhạc tính mềm mại ấy giúp cho thông điệp đoàn kết trở nên sâu lắng, không hô hào mà thấm dần như mạch nước ngầm.
Hình ảnh "rừng núi dang tay nối lại biển xa" mở ra một không gian rộng lớn, nơi thiên nhiên cũng như con người đều khát khao được liền mạch. Những câu thơ về "bàn tay nắm lấy bàn tay", "dòng máu nối con tim đồng loại" không chỉ là biểu tượng của sự đoàn kết, mà còn là lời khẳng định: 
Dân tộc Việt Nam mạnh nhất khi đứng bên nhau.
Điểm đặc biệt của tác phẩm là sự hòa quyện giữa hiện thực và linh thiêng. Người sống nối tay nhau, người đã khuất nối linh hồn vào đời. Đó là cách bài thơ mở rộng vòng tay không chỉ trong không gian, mà cả trong thời gian nối quá khứ với hiện tại, nối những mất mát với hy vọng.
Từ đồng hoang đến phố lớn, từ thác cheo leo đến biển xanh sông gấm, hành trình của con người Việt Nam được khắc họa như một cuộc vượt thoát khỏi chia lìa để đi đến hợp nhất. Và chính sự hợp nhất ấy tạo nên một vòng tròn Việt Nam tròn đầy, bền vững, bất khả phân.
Tổng Luận.
Trong mỗi vòng tay ta trao nhau, có bóng dáng của tổ tiên, của những người đã ngã xuống, của những mùa đất nước từng đứt gãy rồi lại liền mạch. "Kết Lại Vòng Tay" không chỉ là một bài thơ, mà là một lời nhắc nhở: 
Đất nước này được dựng nên từ những bàn tay biết tìm đến nhau, và sẽ trường tồn nhờ những trái tim biết hướng về nhau.
Khi rừng núi còn dang tay, khi biển xa còn vỗ sóng, khi con người còn biết nắm tay nhau vượt qua đèo dốc cuộc đời thì vòng tay Việt Nam vẫn còn nguyên vẹn. 
Và chính trong sự gắn kết ấy, dân tộc tìm thấy sức mạnh để đi tiếp, để dựng xây, để hóa giải mọi chia lìa, để nối liền một vòng tử sinh thành một vòng đời bất tận.
* Huỳnh Tâm.

Aucun commentaire: