SÔNG DINH ĐỒNG NỘI. * Huỳnh Tâm.

Nỗi đau nào và sự thức tỉnh trong mùa đông không phải là tiếng khóc bi lụy, mà là lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng sâu sắc về giá trị của hòa bình. 
Tác giả vần thơ này, hy vọng bạn chia sẻ và nối tiếp cho nhau, những nhịp thở dài không đứt quãng của đất trời: 
- Để lấn át tiếng nổ. 
- Cả tiếng gió. 
- Cả tiếng thầy cô lặng im.
- Cả tiếng hoa vàng rơi xuống, và có cả tiếng hỏi nhỏ của một linh hồn thơ dại.
Tác phẩm không chỉ kể về cái chết, mà còn kể về sự thức tỉnh: 
Khi một đứa bé ngã xuống, cả nhân loại phải đứng dậy.
Mùa đông nào rồi cũng sẽ qua.
Trường ca Mùa Đông khép lại bằng một tia sáng: 
hoa vẫn nở, gió vẫn thổi, và những đứa trẻ khác vẫn tiếp tục đến trường.
Nhưng mỗi bước chân của chúng là lời nhắc: 
Hãy giữ cho thế giới này an toàn, để không còn một mùa đông nào cướp đi tuổi thơ của bất kỳ ai.
 
I –
Tiếng Nổ Trong Sương Sớm.
Sương sớm phủ trắng đồng xa 
Một đứa bé bước chan hòa nắng non 
Cỏ nội đứng lặng héo hon 
Nghe trong đất lạnh mỏi mòn tiếng vang 
 
Mìn cũ giấu giữa mênh mang 
Bỗng tung tiếng nổ vỡ tan mặt trời 
Thân bé nhỏ rụng rời hơi 
Đôi chân bé bỏng rời đời gió đông. 
 
II –
Hoa Đồng Cúi Mặt.
Hoa đồng cúi xuống bềnh bồng 
Nhìn tim bé đập cuối cùng lặng rơi 
Cỏ nội đứng giữa đất trời 
Như nghe tiếng khóc rã rời gió sương
Mùa đông phủ trắng nẻo đường 
Ôm thân bé nhỏ đoạn trường phận thơ. 
 
III –
Sân Trường Chiều Vắng.
Chiều nay lớp học bơ vơ 
Sân trường gió đứng, thầy cô lặng nhìn 
Bạn bè nép bóng lặng thinh 
Trang vở mở gió rung rinh nét buồn
Một chỗ ngồi thiếu từ hôm 
Gió lay ghế trống như hồn gọi tên. 
 
IV –
Bàn Tay Bé Và Nhành Hoa Vàng.
Một đứa bé ngủ bên thềm 
Bàn tay nắm nhánh hoa mềm úa phai 
Hoa vàng rụng xuống heo may 
Như mang hơi ấm trao ngày cuối cùng 
Bờ môi bé khép ngại ngùng 
Như đang hỏi gió giữa vùng mù sương 
"Có nơi sáng giữa vô thường 
Cho con trú tạm đoạn đường đớn đau?" 
 
V –
Mùa Đông Khóc Trên Đồng.
Mùa đông đứng giữa mây ngâu 
Nhìn thân bé nhỏ bạc màu sương giăng 
Gió buồn thổi xuống đồng bằng 
Như mang tiếng khóc âm thầm đất quê 
Trời đất giữ phút lê thê 
Cho linh hồn bé quay về cội xưa. 
 
VI –
Bạn Bè Và Những Trang Vở Trắng.
Bạn bè đứng dưới trời mưa 
Nhìn trang vở trắng như vừa nhạt đi 
Thầy cô khép lại điều gì  
Trong đôi mắt đỏ thầm thì nỗi đau 
Bài học cũ vẫn còn đâu 
Nhưng trang giấy đã phai màu chữ thương. 
 
VII –
Lời Gió Trên Cánh Đồng.
Gió nói với cỏ bên đường 
Rằng bé nhỏ đã lên hương giấc lành 
Hoa vàng rụng xuống mong manh 
Như mang hơi ấm cho vành môi thơ 
Đồng hoang giữ bóng ai chờ 
Nhưng trong gió vẫn còn mơ trẻ nhỏ. 
 
VIII –
Mùa Đông Và Những Bước Chân Nhỏ.
Mùa đông đứng giữa hư vô 
Nhìn đôi dép nhỏ nằm chờ bên sương 
Bạn bè bước giữa sân trường 
Mà nghe thiếu một đoạn đường tuổi thơ 
Cánh chim lạc giữa bơ vơ 
Bay qua mái ngói như chờ bé sang. 
 
IX –
Hoa Nở Lại Trên Đồng.
Một sáng nắng mới dịu dàng 
Hoa đồng nở lại bên hàng cỏ xanh 
Như mang hơi ấm mong manh 
Gửi vào đất mẹ ngọn ngành yêu thương 
Dẫu bé nhỏ đã lên đường 
Nhưng hoa vẫn nở bên vườn sáng mai. 
 
X –
Mùa Đông Khép Lại.
Mùa đông khép cánh mây dài 
Đặt lên trán bé nụ cười cuối đông 
Cỏ nội đứng giữa mênh mông 
Nhìn hoa nở lại bên đồng sáng trong 
Bạn bè sẽ bước thong dong 
Sân trường lại sáng tiếng lòng trẻ thơ 
Nhưng nơi góc lớp bây giờ 
Vẫn còn một chỗ đợi chờ… chẳng ai
Mùa đông khép lại u hoài 
Nhưng trong đất mẹ còn hoài nhịp tim 
Một đứa bé ngêm đềm 
Như hoa nhỏ nở giữa miền gió sương.
* Huỳnh Tâm.

Aucun commentaire: