Họa phẩm Đinh Cường
Trên những cánh đồng mọi miềm đất nước
cho đền nay đã từng in dấu chân người, vẫn còn sót lại những vết thương của chiến tranh, những mảnh kim loại
vô tri nhưng đủ sức cướp
đi một tuổi thơ. Cũng như những mùa đông không chỉ lạnh bởi gió trời, mà còn lạnh bởi những mất mát cuộc đời.
I
Một sớm gió về trên đồng
Đứa bé nhỏ bước qua vùng cỏ xanh
Mìn xưa giấu dưới đất lành
Bỗng vang tiếng nổ
rung rinh mặt trời.
Thân bé bỏng rụng rời hơi thở
Đôi chân non chẳng ở lại đời
Ngực thơ tan giữa đất trời
Hoa đồng cúi xuống nghẹn lời gió run.
Cỏ nội đứng bâng khuâng nhìn
Như nghe tim bé phập phồng lần cuối
Mùa đông lạnh đến bồi hồi
Ôm thân bé nhỏ giữa trời
mênh mang.
II
Chiều nay lớp học thênh thang
Sân trường lặng gió, mây vàng đứng im
Bạn bè ngồi nép bên thềm
Thầy cô khẽ thở, nỗi niềm lặng rơi.
Bài học viết chữ yêu người
Trang giấy mới bỗng rã rời nét mơ
Một bé nhỏ chẳng còn chờ
Bàn tay nắm cỏ như mơ giấc hiền.
Hoa vàng rụng xuống bên miền
Mỏng manh như tiếng gọi tên cuối ngày
Đứa bé nằm giữa heo
may
Bờ môi khép lại như say một điều.
"Có thiên đường ở trên chiều
Cho con trú tạm qua nhiều đớn đau?"
Câu hỏi nhỏ thoảng qua đầu
Như mây trắng vỡ tan vào hư không.
III
Chiều nay lớp học sang
đông
Sân trường vẫn vắng, gió lồng qua cây
Bạn bè ngồi nép vai gầy
Thầy cô nhìn xuống bàn tay lặng buồn.
Bài học cũ vẫn còn luôn
Nhưng trang giấy đã lệ tuôn nhạt màu
Một bé nhỏ ngủ thật sâu
Bàn tay ôm cỏ như câu nguyện thầm.
Hoa vàng rụng xuống âm thầm
Như mang hơi ấm gửi trần gian đau
Đứa bé hỏi gió trên đầu
"Có nơi nào sáng
nhiệm mầu cho con?".
IV
Chiều xuống phủ màu sương giăng
Đồng hoang gió thổi lạnh băng lối về
Một đứa bé ngủ say mê
Giữa mùa đông trắng lê thê đất trời.
Cỏ nội đứng bên đời bé
Hoa vàng rơi như khẽ vỗ về
Mặt trời cuối buổi tái tê
Nhìn thân nhỏ quá, lặng nghe nỗi buồn.
Trường lớp vẫn còn vang
chuông
Nhưng âm thanh vỡ giữa muôn ngậm ngùi
Bạn bè nép bóng hiên vui
Mà đôi mắt đỏ ngậm ngùi gọi tên.
Thầy cô đứng lặng bên thềm
Trang vở mở gió thổi mềm nét xưa
Bài học viết chữ nhân từ
Sao hôm nay bỗng như vừa nhạt phai.
V
Một đứa bé nằm trong tay
Của mùa đông lạnh kéo dài tháng
năm
Bàn tay bé nắm âm thầm
Nhành hoa nhỏ rụng, trăm lần mong manh.
Bờ môi khép lại lặng thanh
Như đang hỏi gió về thành thiên
thu
"Có nơi sáng giữa mây mù
Cho con trú tạm qua mùa đớn đau?".
Câu hỏi nhỏ thoảng qua đầu
Như mưa cuối vụ tan vào hư không
Nhưng trong mắt trẻ mênh mông
Vẫn còn ánh sáng cuối dòng nhân gian.
VI
Lời tiễn mùa đông.
Mùa đông đứng giữa mây ngàn
Nhìn thân bé nhỏ nhẹ nhàng trôi xa
Cỏ nội cúi xuống hiền hòa
Hoa vàng rụng xuống như là tiễn đưa.
Trời đất giữ phút ban
sơ
Cho linh hồn bé như thơ trở về
Gió mang hơi ấm lê thê
Đặt lên trán nhỏ lời thề dịu êm.
Rằng mai nắng sẽ lên thềm
Trường xưa sẽ sáng bên
thềm trẻ thơ
Bạn bè sẽ lại đợi chờ
Nhưng còn thiếu một giấc mơ không về
Mùa đông khép lại lê thê
Nhưng trong đất mẹ vẫn
nghe nhịp hồng
Một đứa bé ngủ trong lòng
Như hoa nhỏ nở giữa đồng… sáng mai.
VII
Sớm Lạnh Trên Đồng Hoang.
Gió sớm thổi qua đồng xa
Một đứa bé bước chan hòa nắng sương
Cỏ nội đứng lặng bên đường
Nghe trong đất lạnh vấn vương tiếng buồn.
Mìn cũ giấu trong chiều hôm
Bỗng vang tiếng nổ
xoáy cồn mặt trăng
Thân bé nhỏ rụng đôi chân
Ngực thơ vỡ giữa muôn tầng gió đông.
Hoa đồng cúi xuống bềnh bồng
Nhìn tim bé đập cuối cùng lặng rơi.
VIII
Trường Xưa Chiều Vắng.
Chiều nay lớp học chơi vơi
Sân trường gió đứng, mây rời mái hiên
Bạn bè nép bóng ngồi yên
Thầy cô lặng tiếng nhìn lên cuối trời.
Bài học viết chữ yêu người
Trang vở mới bỗng rã rời nét mơ
Một chỗ ngồi thiếu
ai chờ
Gió lay ghế trống như mơ bóng hình.
IX
Hoa Vàng Trong Bàn Tay Bé.
Một đứa bé ngủ lặng thinh
Bàn tay nắm nhánh hoa xinh úa
vàng
Cỏ nội đứng giữa mênh mang
Nhìn hoa rụng xuống nhẹ nhàng bên môi.
Bờ môi bé khép bồi hồi
Như đang hỏi gió một lời cuối thôi
"Có nơi sáng giữa mù khơi
Cho con trú tạm qua đời đớn
đau?".
X
Mùa Đông Trở Mình Khóc.
Mùa đông đứng giữa mây ngâu
Nhìn thân bé nhỏ bạc màu sương giăng
Gió buồn thổi xuống đồng
bằng
Như mang tiếng khóc âm thầm đất quê.
Trời đất giữ phút lê thê
Cho linh hồn bé quay về cội xưa
Hoa vàng rụng xuống như mưa
Tiễn đưa hơi ấm ngày vừa tắt nhanh.
XI
Bạn Bè Và Những Trang Vở Trắng.
Bạn bè đứng dưới trời xanh
Nhìn trang vở trắng mong manh lệ đầy
Thầy cô khẽ khép đôi tay
Như ôm lấy nỗi đắng cay học
trò.
Bài học cũ vẫn còn đó
Nhưng trang giấy đã nhạt mờ chữ
thương
Một đứa bé ngủ bên đường
Mà hồn vẫn sáng soi gương
nhân tình.
XII
Lời Gió Trên Cánh Đồng.
Gió nói với cỏ rung rinh
Rằng bé nhỏ đã yên bình ngủ say
Hoa vàng rụng xuống heo may
Như mang hơi ấm trao tay đất trời.
Đồng hoang giữ bóng ai
rơi
Nhưng trong gió vẫn còn lời trẻ thơ
"Có thiên đường ở bên bờ
Cho con bước tiếp giấc mơ chưa thành?"
XIII
Mùa Đông Khép Lại.
Mùa đông khép
cánh mây lành
Đặt lên trán bé ngọn ngành yêu thương
Cỏ nội đứng giữa vô thường
Nhìn hoa nở lại bên đường sáng mai.
Bạn bè sẽ lại miệt mài
Sân trường sẽ sáng hình hài trẻ thơ
Nhưng nơi góc lớp bây giờ
Vẫn còn một chỗ đợi chờ… chẳng ai.
Mùa đông khép lại u hoài
Nhưng trong đất mẹ còn hoài nhịp tim
Một đứa bé ngủ êm đềm
Như hoa nhỏ nở giữa miền gió sương.
LỜI BÌNH. Về Nỗi Đau Và Sự Thức Tỉnh.
Mùa Đông không phải là tiếng khóc bi lụy, mà là lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng sâu sắc về giá trị của hòa bình.
Những chương thơ nối
tiếp nhau như những nhịp thở đứt quãng của đất trời.
Nay chỉ còn lại tiếng hoa vàng rơi xuống, và có cả tiếng hỏi nhỏ của một linh hồn thơ dại.
Tác phẩm này không chỉ kể về cái chết, mà còn kể về sự thức tỉnh:
Khi một đứa bé ngã xuống, cả nhân loại phải đứng dậy.
Tổng Quan.
Mùa đông nào rồi cũng sẽ
qua.
Ánh sáng sẽ bừng lên làm lành
nhưng nỗi đau của tuổi thơ đã nằm xuống trên ánh đồng hoang, và sẽ còn mãi trong ký ức của đất mẹ.
Trường ca Mùa Đông khép lại bằng một tia sáng:
Hoa vẫn nở,
Gió vẫn thổi, và những đứa trẻ khác vẫn tiếp tục đến trường.
Nhưng mỗi bước chân của chúng là lời nhắc nhở:
Hãy giữ cho thế giới này an
toàn, để không còn một mùa đông nào cướp đi tuổi thơ của bất kỳ ai.
* Huỳnh Tâm.

Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire