Tác phẩm Huỳnh Tâm
"Biển Lòng Tình
Sâu" là một trường ca được sinh ra từ giao điểm của ký ức, triết lý và những rung động thẳm
sâu trong cõi người. Tác phẩm không chỉ là một dòng chảy thơ ca, mà còn là một hành trình nội tâm, nơi người đọc được dẫn dắt
đi qua những miền cảm xúc mơ hồ, những lớp sương vô thường, và những khoảng lặng mà bản thể con người thường né tránh. Ở đó, trăng-song-mưa-bóng-hư vô… không còn
là hình ảnh thuần túy, mà trở thành những biểu tượng sống động, mang hơi thở của tâm linh và triết học
phương Đông.
Trong dòng chảy của lời
thơ rất mềm mại, tác giả đã khéo léo dệt nên một thế giới siêu thực, nơi thời gian
không còn tuyến tính, nơi ký ức và hiện tại hòa tan vào nhau như sóng vỗ vào bờ cát mỏng. Người đọc bước
vào tác phẩm như bước vào một cõi mộng, nhưng càng đi sâu càng nhận ra đó chính là tấm gương phản
chiếu những khắc khoải muôn đời của con người: nỗi cô đơn, sự tan rã của bản ngã, và khát vọng tìm lại chính mình giữa biển đời mênh
mông.
"Biển Lòng Tình Sâu" không chỉ để đọc, mà để lắng nghe. Không chỉ để thưởng thức, mà để soi chiếu. Và trên hết, để cảm nhận một cách tinh tế sự mong manh nhưng bất tận của tình yêu và kiếp người.
I
Em đi qua bến đời, thấy trăng
non nằm ngủ
Sông nép mình viễn xứ, gọi trăng là lãng du
Em đi qua bến đời, ối a trăng
còn trẻ
Sông chẳng hề hay biết ngày kia sẽ già nua.
Em đi qua bến đời, ối a trăng
đã úa
Trăng thiếu hoài một nợ mà sông chẳng nhớ ra
Em đi qua bến đời, lắng nghe sông khe khẽ
"Trăng ơi, trăng tệ lắm, em đi nhớ quay về".
II
Em đi qua chốn này, ối a như ngày hội
Tôi hóa thành
quán nhỏ chờ chân em ghé
chơi
Em đi qua chốn này, ối a sao em vội
Tôi hóa thành đá
cuội vương theo gót hài rơi.
Tôi rong chơi giữa đời, ối a
đâu nguồn cội
Bóng thu về một buổi, cây thu
bóng thật dài
Tôi rong chơi giữa đời, ối a
đâu nguồn cội
Tôi ru tôi bé dại làm mưa tan giữa trời.
III
Em đi qua kiếp này, để hư vô mở lối
Trăng rụng vào đáy cội, sông rụng vào hư không
Em đi qua kiếp này, để tôi còn đứng đợi
Nhặt chút tàn tro cũ mà
nghe gió thổi lòng.
Em đi qua kiếp này, ối a như mây trắng
Mây chẳng hề vướng bận mà tôi lại vấn vương
Em đi qua kiếp này, để tôi còn trống vắng
Như tiếng chuông chùa
cũ lạc trong buổi vô thường.
IV
Tôi đi qua chính
mình, thấy thân tâm rạn vỡ
Thấy bóng mình tan chảy như sương sớm bên thềm
Tôi đi qua chính
mình, nghe vô biên nhắc nhở
Rằng bản ngã chỉ là chiếc lá rụng bên thềm.
Tôi đi qua chính
mình, ối a nghe đời thở
Hơi thở nào cũng vội, hơi thở nào cũng
phai
Tôi đi qua chính mình, ối a nghe đời vỡ
Như tiếng lòng ai khóc giữa đêm dài miệt mài.
V
Em đi qua biển lòng, để tôi thành con sóng
Sóng vỗ vào hư mộng, sóng vỗ vào nhân gian
Em đi qua biển lòng, để tôi thành gió lộng
Thổi hết điều còn đọng trong những ngày hoang mang.
Em đi qua biển lòng, ối a trăng còn đó
Trăng soi vào bọt nhỏ,
trăng soi vào tàn phai
Em đi qua biển lòng, ối a tôi còn đó
Như bóng người đứng đợi
một kiếp chẳng ai hay.
VI
Tôi đi qua biển đời, thấy trăng xưa ngồi khóc
Khóc chuyện mình đánh mất một thuở đã xa rồi
Tôi đi qua biển đời, thấy sông buồn trước dốc
Sông biết mình sẽ cạn mà vẫn chảy rong chơi.
Tôi đi qua biển đời, ối a nghe đời gọi
Gọi những điều tan vỡ, gọi những điều chưa nguôi
Tôi đi qua biển đời, ối a
nghe đời nói
Rằng yêu là tan rã để thấy mình lại thôi.
VII
Em đi qua cõi người, để tôi còn ở lại
Giữ chút gì mỏng mảnh như khói sớm bên đồi
Em đi qua cõi người, để tôi còn nhớ mãi
Một tiếng cười khe
khẽ cũng hóa thành muôn đời.
Em đi qua cõi người, ối a trăng còn
sáng
Sáng giữa miền hoang vắng,
sáng giữa lòng tôi sâu
Em đi qua cõi người, ối a tôi còn lặng
Như biển lòng thăm thẳm giữ mãi một tình sâu.
VIII
Em đi qua nỗi buồn, để đêm nay thắp lửa
Lửa cháy vào tâm tưởng, lửa cháy vào hư
linh
Em đi qua nỗi buồn, để tôi còn lần nữa
Nhặt tiếng lòng rơi vỡ giữa những ngày mong manh.
Em đi qua nỗi buồn, ối a như
sương sớm
Sương phủ lên mái mộng, sương phủ lên tàn
phai
Em đi qua nỗi buồn, ối a tôi còn nhớ
Một dáng hình mờ nhạt cũng hóa thành
tương lai.
Tôi đi qua tháng ngày, thấy trăng xưa lạc nhịp
Thấy gió về ngơ ngác giữa cánh đồng hoang vu
Tôi đi qua tháng
ngày, nghe vô thường mải miết
Gọi những điều đã mất quay lại giữa thiên thu.
Tôi đi qua tháng ngày, ối a nghe đời thở
Thở những lời dang dở, thở những lời chưa nguôi
Tôi đi qua tháng ngày, ối a nghe đời vỡ
Như tiếng lòng ai khóc
trong một chiều đơn côi.
IX
Em đi qua cõi mộng, để tôi còn tỉnh giấc
Giấc mơ nào cũng thật khi trái tim còn
đau
Em đi qua cõi mộng, để tôi còn lận đận
Nhặt chút gì sót lại trong biển lòng thẳm sâu.
Em đi qua cõi mộng, ối a
trăng còn đứng
Đứng giữa miền tịch lặng, đứng giữa trời mênh mang
Em đi qua cõi mộng, ối a tôi còn lắng
Nghe tiếng đời rơi xuống như lá vàng cuối sang.
Tôi đi qua kiếp người, thấy thân tâm mỏi mệt
Thấy bóng mình tan biến như khói sớm bên đồi
Tôi đi qua kiếp người, nghe vô biên
tha thiết
Rằng yêu là tan rã để thấy mình lại thôi.
Tôi đi qua kiếp người, ối
a nghe đời gọi
Gọi những điều chưa nói, gọi những điều chưa trao
Tôi đi qua kiếp người, ối a nghe đời nói
Rằng biển lòng sâu thẳm vẫn giữ hoài trăng sao.
X
Em đi qua cõi lặng, để hư vô mở cửa
Cửa mở vào tịch mịch, cửa mở vào mông lung
Em đi qua cõi lặng, để tôi còn lần nữa
Thấy bóng mình tan chảy trong tiếng thở vô cùng.
Em đi qua cõi lặng, ối a
trăng rơi xuống
Rơi giữa miền u uẩn, rơi giữa lòng nhân gian
Em đi qua cõi lặng, ối a tôi còn muốn
Giữ chút gì mong manh
như khói sớm lang thang.
Tôi đi qua nỗi nhớ, thấy thân tâm rệu rã
Thấy tiếng lòng rạn vỡ như gốm cũ bên thềm
Tôi đi qua nỗi nhớ, nghe vô biên gọi lạ
Rằng bản ngã chỉ là một giấc mộng chưa êm.
Tôi đi qua nỗi nhớ, ối a
nghe đời thở
Thở những lời dang dở, thở những lời chưa trao
Tôi đi qua nỗi nhớ, ối a nghe đời vỡ
Như tiếng chuông chùa
cũ rụng xuống giữa trăng sao.
XI
Em đi qua bóng tối, để tôi còn thấy sáng
Sáng giữa miền hoang vắng,
sáng giữa lòng chơi vơi
Em đi qua bóng tối, để tôi còn lãng đãng
Nhặt chút gì sót lại trong kiếp sống
rong chơi.
Em đi qua bóng tối, ối a như mưa đổ
Mưa xuống miền cổ độ, mưa xuống miền hư linh
Em đi qua bóng tối, ối a tôi còn nhớ
Một ánh nhìn bé nhỏ cũng hóa thành bình minh.
Tôi đi qua cõi tịch, thấy
trăng xưa lạc nhịp
Thấy gió về ngơ ngác giữa cánh đồng vô ưu
Tôi đi qua cõi tịch, nghe vô thường tha thiết
Gọi những điều đã mất quay lại giữa thiên thu.
Tôi đi qua cõi tịch, ối a
nghe đời gọi
Gọi những điều chưa nói, gọi những điều chưa trao
Tôi đi qua cõi tịch, ối a nghe đời nói
Rằng yêu là tan rã để thấy mình nhiệm mầu.
XII
Em đi qua kiếp trước, để kiếp này gặp gỡ
Gặp giữa miền duyên nợ, gặp giữa miền chiêm bao
Em đi qua kiếp trước, để
tôi còn trăn trở
Về những điều chưa nói trong kiếp sống lao xao.
Em đi qua kiếp trước, ối a trăng còn đó
Trăng soi vào bọt nhỏ,
trăng soi vào tàn phai
Em đi qua kiếp trước, ối
a tôi còn đó
Như bóng người đứng đợi
một kiếp chẳng ai hay.
Tôi đi qua kiếp trước, thấy thân tâm rạn vỡ
Thấy bóng mình tan chảy như sương sớm bên đồi
Tôi đi qua kiếp trước, nghe vô biên nhắc nhở
Rằng yêu là tan biến để thấy mình lại thôi.
Tôi đi qua kiếp trước, ối
a nghe đời thở
Thở những lời dang dở, thở những lời chưa nguôi
Tôi đi qua kiếp trước, ối
a nghe đời vỡ
Như tiếng lòng ai khóc giữa đêm dài miệt mài.
XIII
Em đi qua cõi nhớ, để tôi còn giữ lại
Một chút gì tê tái như
tiếng gió bên thềm
Em đi qua cõi nhớ, để tôi còn hoang hoải
Nhặt bóng mình tan chảy trong giấc mộng chưa êm.
Em đi qua cõi nhớ, ối a
trăng rơi vỡ
Vỡ xuống miền tịch mịch, vỡ xuống miền hư linh
Em đi qua cõi nhớ, ối a tôi còn nợ
Một tiếng lòng chưa nói giữa những ngày lặng thinh.
Tôi đi qua cõi mộng, thấy thân tâm rạn vỡ
Thấy tiếng đời rơi xuống như lá úa cuối mùa
Tôi đi qua cõi mộng, nghe vô biên nhắc nhở
Rằng bản thể chỉ là một đốm lửa phai thưa.
Tôi đi qua cõi mộng, ối a nghe đời gọi
Gọi những điều chưa nói, gọi những điều chưa trao
Tôi đi qua cõi mộng, ối a nghe đời nói
Rằng yêu là tan rã để thấy mình nhiệm mầu.
XIV
Em đi qua cõi tịnh, để tôi còn xao động
Xao động như mây trắng trôi giữa trời vô ưu
Em đi qua cõi tịnh, để tôi còn mơ mộng
Mơ một lần gặp lại giữa kiếp sống lãng du.
Em đi qua cõi tịnh, ối a
như sương khói
Sương phủ lên mái cội, sương phủ lên tàn phai
Em đi qua cõi tịnh, ối a tôi còn hỏi
Vì sao người đi mãi mà bóng chẳng phai phai.
Tôi đi qua cõi tịnh, thấy trăng xưa lạc lối
Thấy gió về ngơ ngác giữa cánh đồng hoang vu
Tôi đi qua cõi tịnh, nghe vô thường mòn mỏi
Gọi những điều đã mất quay lại giữa thiên thu.
Tôi đi qua cõi tịnh, ối a
nghe đời thở
Thở những lời dang dở, thở những lời chưa nguôi
Tôi đi qua cõi tịnh, ối a
nghe đời vỡ
Như tiếng lòng ai khóc giữa đêm dài miệt mài.
XV
Em đi qua cõi rộng, để tôi còn bé nhỏ
Bé nhỏ như hạt bụi giữa vũ trụ mênh mông
Em đi qua cõi rộng, để tôi còn lần nữa
Thấy chính mình tan biến trong tiếng gọi hư không.
Em đi qua cõi rộng, ối a
trăng còn đứng
Đứng giữa miền tịch lặng, đứng giữa trời bao la
Em đi qua cõi rộng, ối a tôi còn lắng
Nghe tiếng đời rơi xuống như giọt lệ phai nhòa.
Tôi đi qua cõi rộng, thấy thân tâm mờ nhạt
Thấy bóng mình tan biến như khói sớm bên đồi
Tôi đi qua cõi rộng, nghe vô biên dào dạt
Rằng yêu là tan biến để thấy mình lại thôi.
Tôi đi qua cõi rộng, ối a
nghe đời gọi
Gọi những điều chưa nói, gọi những điều chưa trao
Tôi đi qua cõi rộng, ối a nghe đời nói
Rằng biển lòng sâu thẳm vẫn giữ hoài trăng sao .
XVI
Em đi qua cõi mỏng, để tôi còn dày dạn
Dày dạn như thân gỗ đã thấm đủ mưa ngàn
Em đi qua cõi mỏng, để tôi còn tan nát
Tan nát như tiếng gió vỡ giữa miền thênh thang.
Em đi qua cõi mỏng, ối a
trăng còn thở
Thở những lời dang dở, thở những lời chưa trao
Em đi qua cõi mỏng, ối a tôi còn nhớ
Một ánh nhìn bé nhỏ cũng hóa thành trăng sao.
Tôi đi qua cõi mỏng, thấy thân tâm rệu rã
Thấy bóng mình tan chảy như khói sớm bên đồi
Tôi đi qua cõi mỏng, nghe vô biên gọi lạ
Rằng bản thể chỉ là một đốm lửa chơi vơi.
Tôi đi qua cõi mỏng, ối a nghe đời vỡ
Vỡ những điều dang dở, vỡ những điều chưa nguôi
Tôi đi qua cõi mỏng, ối a
nghe đời thở
Như tiếng lòng ai khóc giữa đêm dài mịt mù.
XVII
Em đi qua cõi rộng, để tôi còn thu nhỏ
Thu nhỏ như giọt lệ rơi xuống giữa nhân gian
Em đi qua cõi rộng, để tôi còn lần nữa
Thấy chính mình tan biến trong tiếng gọi mơ màng.
Em đi qua cõi rộng, ối a
trăng còn đứng
Đứng giữa miền tịch lặng, đứng giữa trời bao la
Em đi qua cõi rộng, ối a tôi còn lắng
Nghe tiếng đời rơi xuống như giọt lệ phai nhòa.
Tôi đi qua cõi rộng, thấy thân tâm mờ nhạt
Thấy bóng mình tan biến như sương khói bên thềm
Tôi đi qua cõi rộng, nghe vô biên dào dạt
Rằng yêu là tan biến để thấy mình lại êm.
Tôi đi qua cõi rộng, ối a
nghe đời gọi
Gọi những điều chưa nói, gọi những điều chưa trao
Tôi đi qua cõi rộng, ối a nghe đời nói
Rằng biển lòng sâu thẳm vẫn giữ hoài trăng sao.
XVIII
Em đi qua cõi lặng, để tôi còn xao xuyến
Xao xuyến như mây tím
trôi giữa trời vô ưu
Em đi qua cõi lặng, để tôi còn lưu luyến
Lưu luyến một tiếng thở giữa kiếp sống lãng du.
Em đi qua cõi lặng, ối a
như sương khói
Sương phủ lên mái cội, sương phủ lên tàn phai
Em đi qua cõi lặng, ối a tôi còn hỏi
Vì sao người đi mãi mà bóng chẳng phai phai.
Tôi đi qua cõi lặng, thấy trăng xưa lạc nhịp
Thấy gió về ngơ ngác giữa cánh đồng hoang vu
Tôi đi qua cõi lặng, nghe vô thường tha thiết
Gọi những điều đã mất quay lại giữa thiên thu.
Tôi đi qua cõi lặng, ối a
nghe đời thở
Thở những lời dang dở, thở những lời chưa nguôi
Tôi đi qua cõi lặng, ối a
nghe đời vỡ
Như tiếng lòng ai khóc giữa đêm dài miệt mài.
XIX
Em đi qua cõi vắng, để tôi còn ở lại
Ở lại như tro bụi giữa tiếng thở nhân gian
Em đi qua cõi vắng, để tôi còn tê dại
Tê dại như giọt nắng rơi xuống buổi thu tàn.
Em đi qua cõi vắng, ối a
trăng còn khóc
Khóc chuyện mình đánh mất một thuở đã xa rồi
Em đi qua cõi vắng, ối a tôi còn nhặt
Nhặt chút gì sót lại trong tiếng gọi chơi vơi.
Tôi đi qua cõi vắng, thấy thân tâm rệu rã
Thấy bóng mình tan chảy như khói sớm bên thềm
Tôi đi qua cõi vắng, nghe vô biên gọi lạ
Rằng bản thể chỉ là một giấc mộng chưa êm.
Tôi đi qua cõi vắng, ối a
nghe đời vỡ
Vỡ những điều dang dở, vỡ những điều chưa nguôi
Tôi đi qua cõi vắng, ối a
nghe đời thở
Như tiếng lòng ai khóc giữa đêm dài mịt mù.
XX
Em đi qua cõi sáng, để tôi còn bóng tối
Bóng tối như mái tóc rũ xuống buổi hoàng hôn
Em đi qua cõi sáng, để tôi còn bối rối
Bối rối như tiếng gió lạc giữa miền cô đơn.
Em đi qua cõi sáng, ối a trăng còn thức
Thức giữa miền tịch mịch, thức giữa trời bao la
Em đi qua cõi sáng, ối a tôi còn nhức
Nhức nỗi buồn chưa cũ, nhức nỗi nhớ chưa xa.
Tôi đi qua cõi
sáng, thấy thân tâm mờ nhạt
Thấy bóng mình tan biến như sương khói bên đồi
Tôi đi qua cõi
sáng, nghe vô biên dào dạt
Rằng yêu là tan biến để thấy mình lại thôi .
Tôi đi qua cõi sáng, ối a nghe đời gọi
Gọi những điều chưa nói, gọi những điều chưa trao
Tôi đi qua cõi
sáng, ối a nghe đời nói
Rằng biển lòng sâu thẳm vẫn giữ hoài trăng sao.
XXI
Em đi qua cõi cuối, để tôi còn bắt đầu
Bắt đầu như mầm cỏ mọc giữa miền hoang vu
Em đi qua cõi cuối, để tôi còn đau thấu
Đau thấu từng hơi thở của kiếp sống lãng du.
Em đi qua cõi cuối, ối a
trăng còn đứng
Đứng giữa miền tịch lặng, đứng giữa trời mênh mang
Em đi qua cõi cuối, ối a tôi còn lắng
Nghe tiếng đời rơi xuống như giọt lệ lang thang.
Tôi đi qua cõi cuối, thấy thân tâm rạn vỡ
Thấy bóng mình tan chảy như khói sớm bên thềm
Tôi đi qua cõi cuối, nghe vô biên nhắc nhở
Rằng bản ngã chỉ là một đốm lửa chưa êm.
Tôi đi qua cõi cuối, ối a nghe đời thở
Thở những lời dang dở, thở những lời chưa nguôi
Tôi đi qua cõi cuối, ối a nghe đời vỡ
Như tiếng lòng ai khóc giữa đêm dài mịt mù.
PHÊ BÌNH.
"Biển Lòng Tình Sâu" là một trường ca hiếm hoi trong thơ đương đại Việt Nam khi dám bước vào lãnh địa của siêu thực và triết lý bằng thể thơ truyền
thống Song Thất Lục Bát. Sự kết hợp này tạo nên một không gian thẩm mỹ độc đáo: Vừa cổ điển, vừa hiện đại; vừa quen thuộc, vừa bí ẩn. Tác phẩm không đi theo lối kể chuyện
tuyến tính, mà vận hành như một dòng ý thức, nơi hình ảnh và cảm xúc liên tục biến hóa, trôi chảy, đan xen.
Điểm đáng chú ý là
cách tác giả sử dụng biểu tượng. Trăng không chỉ là trăng, sông
không chỉ là sông; chúng trở thành những thực thể mang linh hồn, có tuổi trẻ, có già nua, có nợ nần, có lãng du. Điều này tạo nên chiều sâu triết học, gợi nhớ đến tinh thần của Tagore, nhưng vẫn giữ
được bản sắc rất Việt Nam: Mềm mại, u hoài, và thấm đẫm tính nhân sinh.
Ngôn ngữ trong tác phẩm được trau chuốt
kỹ lưỡng, giàu nhạc tính, giàu tính tạo hình. Những câu thơ như những nhịp thở
dài, lúc nhẹ như sương, lúc nặng như đá, lúc mơ hồ như khói, lúc sắc lạnh như một lời
tiên tri. Tác phẩm không dễ đọc, nhưng càng đọc càng mở ra nhiều tầng
nghĩa.
"Biển Lòng Tình
Sâu" là một minh chứng rằng thơ ca vẫn có thể chạm đến những vùng sâu nhất của tâm hồn, nếu người viết đủ dũng cảm để đối diện với chính mình và đủ tinh tế để
chuyển hóa nỗi đau thành cái đẹp.
TỔNG LUẬN.
Khi khép lại "Biển Lòng Tình
Sâu", người đọc không chỉ kết thúc một hành trình thơ,
mà còn hoàn tất một cuộc du hành vào
chính nội tâm mình. Tác phẩm đặt ra nhiều câu hỏi hơn là câu trả lời, và chính điều đó làm nên sức sống của nó. Bởi lẽ, thơ ca lớn không phải để giải thích, mà để gợi mở; không phải để khẳng định, mà để đánh thức những vùng cảm xúc bị lãng quên.
Trường ca "Biển Lòng Tình Sâu"này như một bản giao hưởng của
vô thường: trăng thay đổi,
sông già đi, bóng tan, mưa rơi, ký ức rạn vỡ… nhưng tình yêu – dù mong manh – vẫn là sợi chỉ đỏ xuyên suốt, kết nối mọi hình ảnh, mọi suy niệm.
Tình yêu trong tác phẩm không phải là tình yêu đôi lứa đơn thuần,
mà là tình yêu của một linh
hồn đối với thế giới, đối với kiếp người, đối với chính sự tồn tại của mình.
Về mặt nghệ thuật, tác phẩm chứng minh rằng
thể thơ truyền thống vẫn có thể trở thành phương tiện để diễn đạt những tư tưởng hiện đại và siêu hình. Sự hòa quyện giữa nhạc tính cổ điển và tinh thần triết học đương
đại tạo nên một bản sắc riêng, khó trộn lẫn.
"Biển Lòng Tình
Sâu" không chỉ là một tác phẩm để thưởng thức, mà còn là một văn bản để suy tư. Nó mời gọi người đọc trở về với những câu hỏi muôn thuở: Ta là ai? Ta đến từ đâu? Ta sẽ đi về đâu? Và trong biển đời mênh mông ấy, điều gì còn lại khi mọi thứ đã tan rã?
* Huỳnh Tâm.

Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire