TRƯỜNG CA HOÀ BÌNH MỘT PHÍA. * HUỲNH TÂM.

Trường ca "Hoà Bình Một Phía" có thể được xem như một thực nghiệm thi ca mang tính tổng hợp, nơi truyền thống lục bát Việt Nam được tái cấu trúc trong một không gian thẩm mỹ mới, giàu tính siêu thực, triết lý và ký ức tập thể. Tác phẩm mở ra một trường văn học rộng lớn, trong đó hòa bình không được định nghĩa như một trạng thái chính trị, mà như một hiện tượng tinh thần, một cấu trúc cảm xúc được hình thành từ những đổ vỡ, ly tán và khát vọng hồi sinh của con người. 
Ngay từ những phần đầu, trường ca đã thiết lập một hệ biểu tượng dày đặc: Mùa xuân, dòng sông chảy ngược, bóng người trong sương, linh hồn không ngủ… Những hình tượng này không chỉ mang chức năng miêu tả, mà còn đóng vai trò như các "điểm tựa triết học", nơi người đọc được dẫn dắt vào những suy tư về bản ngã, vô thường và sự tan rã của ký ức.
Tác phẩm không đi theo tuyến tính thời gian, mà vận hành theo cấu trúc "dòng chảy ý thức", tạo nên một không gian thi ca đa tầng, nơi hiện thực và siêu thực đan xen. Nhịp điệu lục bát được sử dụng như một phương tiện giữ nhịp cho những chuyển động nội tâm phức tạp, đồng thời duy trì tính truyền thống trong một tổng thể hiện đại. 
Với cách tiếp cận này, "Hoà Bình Một Phía" không chỉ là một tác phẩm nghệ thuật, mà còn là một diễn ngôn về sự tồn tại của con người trong lịch sử và trong chính chiều sâu bản thể của mình.

Hoà Bình Một Phía.
Xuân về dệt lại mây xanh 
Lá non mở mắt nhìn quanh cõi đời 
Gọi nhau qua những lối trời 
Nửa đời ly tán, nửa rời gấm hoa. 

Em đi, gót mỏng chan hòa 
Mang theo hơi thở quê nhà bão giông 
Trao thân như thể trao lòng 
Như gom chín nụ vào vòng nhân duyên. 

Hòa bình một phía dịu mềm 
Như người thương khác dáng bên cuộc người 
Đường xa đá sắc ngậm lời 
Mà chân vẫn bước, mà trời vẫn xanh. 

Hỏi nhau câu mỏng mong manh 
Có nghe tiếng gió hóa thành tri âm 
Có nghe tro bụi âm thầm 
Rơi trên mái cũ, rụm dần hư vô. 

Trời xưa đan nắng lên tơ 
Áo thô bạc chỉ đợi giờ vinh quy 
Chim bay vỗ cánh phân kỳ 
Theo đàn tình tự, theo thì gió sương. 

Xứ Mẹ mở lối trùng phường 
Con về góp nhịp đoạn trường dựng xây 
Người đi từ dốc heo may 
Một bước xuống núi đổi thay phận mình. 

Trường Sơn nếm mật nằm sình 
Gai chông gối mộng, chiến tình gánh vai 
Cơm áo hòa giữa sớm mai 
Nghe trong tiếng thở bóng dài núi non. 

ớc dâng phù sa vuông tròn 
Đắp bồi thành lũy, nuôi hồn đồng hoang 
Giọt người rơi xuống mênh mang 
Hóa thành lúa chín, hóa vàng tháng năm. 

Em còn dày gió âm thầm 
Trên đường tranh đấu gieo mầm thiện lương 
Hy vọng nở giữa vô thường 
Quê hương hóa sáng, bình an một miền. 

Hòa bình một phía dịu hiền 
Như mưa cuối vụ rửa phiền nhân gian 
Như tay níu bóng thời gian 
Như em giữ lại mơ tàn cho tôi. 

Dẫu đời tan hợp nổi trôi 
Bản ngã rã xuống, thành lời ru xưa 
Ta còn đứng giữa sương mưa 
Nghe quê thở nhẹ, như vừa hồi sinh.

Phần I – Mùa Xuân Trên Vai Người Lữ Hành.
Xuân về mở lối mây trôi 
Lá non hé giấc bên đồi gió xưa 
Em đi, gót mỏng như thưa 
Như mang cả cõi sớm trưa vào long. 

Nửa đời đất nước chia dòng 
Nửa đời em gánh mênh mông phận người 
Hòa bình một phía xa vời 
Như tơ nắng rụng bên trời vô ưu. 

Trao thân như thể sương mù 
Tan trong hơi thở thiên thu dịu mềm 
Đường dài đá sắc buốt đêm 
Mà chân vẫn bước, mà tim vẫn bền. 

Hỏi nhau câu mỏng như tên 
Có nghe vọng lại tiếng hèn của mưa 
Có nghe bản ngã tan vừa 
Như tro ký ức bay lùa qua tay. 

Phần II – Những Cánh Chim Trở Về Xứ Mẹ.
Trời xưa dệt nắng lên mây 
Áo thô bạc chỉ đợi ngày vinh quy 
Chim bay vỗ cánh phân ly 
Theo đàn tình tự, theo thì gió sương. 

Xứ Mẹ mở lối trùng phường 
Con về góp nhịp đoạn trường dựng xây 
Người đi từ dốc heo may 
Một bước xuống núi đổi thay phận mình. 

Trường Sơn nếm mật nằm sình 
Gai chông gối mộng, chiến tình gánh vai 
Cơm áo hòa giữa sớm mai 
Nghe trong tiếng thở bóng dài núi non. 

ớc dâng phù sa vuông tròn 
Đắp bồi thành lũy, nuôi hồn đồng hoang 
Giọt người rơi xuống mênh mang 
Hóa thành lúa chín, hóa vàng tháng năm. 

Phần III – Bản Ngã Tan Trong Hư Vô.
Em còn dày gió âm thầm 
Trên đường tranh đấu gieo mầm thiện lương 
Hy vọng nở giữa vô thường 
Như hoa cuối vụ soi đường nhân gian. 

Hòa bình một phía dịu tan 
Như mưa cuối hạ rửa tàn tro xưa 
Như tay níu bóng ban trưa 
Như em giữ lại mơ vừa tàn phai. 

Ta đi qua những tháng ngày 
Nghe thân rã xuống thành mây phiêu bồng 
Nghe hồn rụng giữa hư không 
Như cơn gió lạc qua đồng cỏ xanh. 

Bản ngã rã xuống mong manh 
Hóa thành tiếng thở của anh của đời 
Hóa thành giọt nắng chơi vơi 
Hóa thành tiếng gọi xa vời của em. 

Phần IV – Khúc Ca Cho Một Miền Bình Yên.
Dẫu đời tan hợp êm đềm 
Dẫu mưa gội xuống bên thềm nhân gian 
Ta còn đứng giữa thời gian 
Nghe quê thở nhẹ, nghe tàn hóa sinh. 

Một miền bình yên thanh tinh 
Nở trong mắt trẻ, trong hình dáng em 
Trong câu hát cũ mềm êm 
Trong tay nắm lại giữa đêm mịt mờ. 

Hòa bình một phía như mơ 
Như lời ru vỡ bên bờ sông xưa 
Như trăng rụng xuống ban trưa 
Như em đứng đợi giữa mùa gió bay. 

Ta về nhặt bóng hôm nay 
Gieo lên đất mẹ những ngày mai trong 
Gieo lên cõi tạm mênh mông 
Một câu hò cũ, một dòng thương yêu.

PHẦN V – KHÚC KHẢI HOÀN CỦA NHỮNG LINH HỒN KHÔNG NGỦ.
Đêm sâu mở cánh vô thường 
Những linh hồn thức giữa đường gió bay 
Nghe trong mạch đất hao gầy 
Tiếng xưa vọng lại, tiếng ngày mai sinh. 

Họ đi qua những bình minh 
Không mang bóng tối, không hình dáng riêng 
Chỉ mang hơi thở thiêng liêng 
Của bao thế hệ nối liền núi song. 

Họ về từ những cánh đồng 
Nơi tro bụi cũ hóa hồng lúa non 
Họ về từ những linh hồn 
Ngủ trong đất mẹ, hóa hồn mây xanh. 

Khải hoàn chẳng tiếng chuông thành 
Chỉ là nhịp thở mong manh của đời 
Chỉ là giọt nắng chơi vơi 
Rơi trên mái cũ, sáng trời nhân gian. 

Những linh hồn chẳng ngủ yên 
Dẫn ta qua những ưu phiền phôi pha 
Dẫn ta về với quê nhà 
Nơi hòa bình một phía là ta là người.

PHẦN VI – DÒNG SÔNG CHẢY NGƯỢC VỀ NGUỒN.
Sông xưa chảy ngược về nguồn 
Như mang ký ức trăm muôn kiếp người 
Em ngồi gội tóc bên trời 
Nghe trong từng giọt rụng rời hư vô. 

ớc trôi mà chẳng hề trôi 
Như ta đứng giữa cuộc đời lặng im 
Như nghe tiếng gọi trái tim 
Từ nơi sâu thẳm chẳng tìm thấy đâu. 

Dòng sông chảy ngược nhiệm mầu 
Đưa ta trở lại buổi đầu sơ sinh 
Đưa ta về với chính mình 
Khi chưa biết khóc, chưa nhìn thấy đau. 

Sông mang bóng dáng em sâu 
Như mang cả những nỗi sầu nhân gian 
Như mang một phía bình an 
Chảy qua cõi tạm, chảy sang vô cùng.

PHẦN VII – NHỮNG BÓNG NGƯỜI TRONG SƯƠNG.
Sương giăng trắng cả lối mòn 
Những bóng người cũ vẫn còn quanh đây 
Họ đi như thể mây bay 
Không tên, không tuổi, không ngày trở lui. 

Họ là tiếng gió ngậm ngùi 
Là câu hát vỡ giữa trời hoang sơ 
Là người đã mất bao giờ 
Mà ta vẫn thấy trong mơ mỗi chiều. 

Họ về đứng dưới mái hiêu 
Nhìn ta lớn giữa bao điều đổi thay 
Nhìn em gánh cả tháng ngày 
Nhìn quê rũ bóng bên cây bến làng. 

Sương mờ phủ xuống mênh mang 
Những bóng người cũ dịu dàng gọi ta 
Rằng đừng quên cõi quê nhà 
Rằng đừng để mất những tà áo xưa.

PHẦN VIII – LỜI RU CỦA ĐẤT.
Đất ru ta giữa canh tàn 
Bằng mùi cỏ mọc, bằng làn gió xưa 
Bằng tro bụi của ban trưa 
Bằng bao giọt máu hóa mùa lúa xanh. 

Đất ru ta tiếng mong manh 
Của bao linh phận tan thành bụi tro 
Của bao giấc mộng hư vô 
Của bao người đã nằm co giữa đời. 

Đất ru ta tiếng gọi mời 
Về bên xứ mẹ, về nơi cội nguồn 
Về nghe tiếng đất tròn vuông 
Về nghe tiếng thở của muôn kiếp người. 

Đất ru ta giấc an vui 
Như ru em ngủ giữa trời bình yên 
Như ru một phía ưu phiền 
Tan trong tiếng đất dịu hiền vô thanh.

PHẦN IX – BẢN THỂ GIỮA TRỜI RỘNG.
Ta đi tìm bản thể mình 
Giữa trời rộng lớn, giữa nghìn hư không 
Giữa bao tiếng gọi mênh mông 
Giữa bao lớp sóng trong lòng nhân gian. 

Ta đi qua những gian nan 
Để nghe tiếng thở nhẹ nhàng của ta 
Để nghe bản ngã rã ra 
Như mây tan xuống mái nhà thời gian. 

Ta đi tìm một bình an 
Không trong chiến thắng, không vàng lợi danh 
Chỉ trong khoảnh khắc mong manh 
Khi ta biết sống vì anh – vì người

Bản thể chẳng ở trên trời 
Chẳng trong đá núi, chẳng nơi xa vời 
Bản thể ở chính nụ cười 
Ở trong ánh mắt rạng ngời của em.

PHẦN X – KHÚC KẾT: MỘT PHÍA HÒA BÌNH.
Cuối cùng ta đứng bên thềm 
Nhìn mưa rơi xuống êm đềm tháng năm 
Nhìn quê rũ bóng âm thầm 
Nhìn em đứng đợi giữa tầm gió bay. 

Hòa bình một phía hôm nay 
Không là tiếng súng ngừng bay giữa trời 
Không là chiến thắng rạng ngời 
Không là cờ phất giữa đời mênh mông. 

Hòa bình là những cánh đồng 
Lúa thơm gió thổi, trẻ trông mẹ về 
Là khi ta biết quay về 
Với nhau, với đất, với quê, với mình. 

Hòa bình là giấc bình minh 
Nở trong mắt trẻ, trong hình dáng em 
Là khi bản ngã mềm êm 
Tan trong tiếng thở dịu hiền của ta.  

Hòa bình một phía chan hòa 
Như câu hát cũ ngân xa cuối ngày 
Như tay níu bóng mây bay 
Như ta giữ lại phút này bên nhau.

PHẦN XI – ĐỒNG BÀO HỒI TƯỞNG.
Đêm lên, sao rụng xuống đồi 
Như bao ký ức của đời rơi theo 
Những linh hồn cũ gieo neo 
Thắp lên ánh sáng trong veo giữa trời. 

Sao xưa từng ngắm cuộc đời 
Từng soi bóng mẹ ru hời bên nôi 
Từng nhìn chiến sĩ xa xôi 
Từng nghe tiếng đất gọi người trở trăn. 

Sao rơi xuống giữa gian nan 
Như lời nhắc nhở muôn vàn kiếp xưa 
Rằng ta sống giữa ban trưa 
Nhưng mang bóng tối của mùa đã qua. 

Sao rơi xuống mái hiên nhà 
Như trao lại chút thiết tha cho đời.

PHẦN XII – NHỮNG CÁNH ĐỒNG NGỦ QUÊN.
Cánh đồng ngủ dưới trăng non 
Lúa thôi thở nhẹ, cỏ còn mơ say 
Em đi giữa những hàng cây 
Nghe trong đất gọi những ngày chưa sinh. 

Cánh đồng ngủ giấc bình minh 
Như mang hơi thở của nghìn năm qua 
Như mang tiếng gọi quê nhà 
Như mang bóng dáng mẹ già đợi con. 

Cánh đồng ngủ giữa hoàng hôn 
Như gom hết những cô đơn của người 
Như gom tiếng thở chơi vơi 
Của bao phận nhỏ giữa đời mênh mang.

PHẦN XIII – TIẾNG GỌI TỪ VÙNG ĐẤT MẸ.
Có tiếng gọi giữa hư không 
Không từ đất mẹ, không trong gió trời 
Không từ những nỗi chơi vơi 
Không từ giấc mộng rã rời tháng năm. 

Tiếng gọi từ cõi xa xăm 
Nơi không có bóng, không tầm mắt ai 
Nơi không có những hình hài 
Chỉ còn hơi thở miệt mài của ta. 

Tiếng gọi ấy tựa như là 
Một lời nhắc nhở: đừng xa chính mình.

PHẦN XIV – NHỮNG NGƯỜI GIỮ LỬA.
Có người giữ lửa trong đêm 
Không tên, không tuổi, không thèm vinh quang 
Họ ngồi giữa chốn mơ màng 
Thắp lên ánh sáng dịu dàng cho ai. 

Lửa không cháy bởi hình hài 
Mà do hơi thở miệt mài của tâm 
Lửa không sáng bởi trăm năm 
Mà do giọt máu thăng trầm của người. 

Họ giữ lửa giữa chơi vơi 
Để ta khỏi lạc giữa đời mông lung.

PHẦN XV – BÓNG TRĂNG TRÊN ĐỈNH ĐỒI CŨ.
Trăng lên đỉnh núi mơ hồ 
Như người lữ khách đứng chờ kiếp sau 
Trăng soi bóng núi bạc màu 
Như soi ký ức đã nhàu của ta. 

Trăng rơi xuống mái hiên nhà 
Như rơi xuống những xót xa nhân tình 
Trăng tan giữa cõi bình minh 
Như tan bản ngã của mình hôm qua. 

Trăng còn đứng đó chan hòa 
Như em đứng đợi ta qua vô thường.

PHẦN XVI – KHÚC CA CỦA NHỮNG NGƯỜI ĐI MÃI.
Có người đi mãi không về 
Không vì lạc lối, chẳng hề quên ai 
Họ đi để giữ sớm mai 
Để cho đất mẹ còn hoài bình yên. 

Họ đi qua những ưu phiền 
Qua bao dốc núi, qua miền gió sương 
Họ đi để giữ quê hương 
Để cho lúa trổ trên đường trẻ thơ. 
 
Họ đi chẳng đợi ai chờ 
Nhưng ta vẫn nhớ như vừa hôm qua.

PHẦN XVII – LỜI THÌ THẦM NGƯỜI XƯA.
Người thì thầm giữa canh khuya 
Như lời của đất gửi về cho ta 
Gió mang hơi thở quê nhà 
Mang theo tiếng khóc của bà năm xưa. 

Gió mang bóng dáng ban trưa 
Mang theo tiếng gọi của mùa đã qua 
Gió ru bản ngã rã ra 
Như ru giấc ngủ chan hòa của em. 
 
Gió thì thầm giữa êm đềm 
Như ru ta sống dịu mềm hơn xưa.

PHẦN XVIII – ĐỂ LẠI DÒNG THỜI GIAN,
Thời gian trôi chẳng mang hình 
Không chân, không cánh, không mình, không ta 
Thời gian chẳng biết tuổi già 
Chỉ ta biết sợ phôi pha tháng ngày. 

Thời gian trôi giữa mây bay 
Như dòng nước chảy qua tay chẳng còn 
Thời gian chẳng giữ linh hồn 
Chỉ ta giữ lấy những hòn đá đau. 

Thời gian trôi giữa trăng sao 
Như trôi bản ngã tan vào hư không.

PHẦN XIX – NGƯỜI ĐỨNG GIỮA VÔ BIÊN.
Ta đứng giữa cõi hư vô 
Không nghe tiếng thở, không chờ bóng ai 
Ta đứng giữa những tháng ngày 
Như cây đứng giữa gió bay vô tình. 

Ta nghe bản ngã rung mình 
Như tơ mỏng vỡ giữa hình dáng xưa 
Ta nghe tiếng gọi ban trưa 
Như nghe chính bóng của ta trở về. 

Ta đứng giữa cõi u mê 
Mà nghe sáng tỏ lời quê vọng về.

PHẦN XX – KHÚC HỒI CHUNG: MỘT PHÍA HÒA BÌNH.
Cuối cùng ta trở về đây 
Nơi em đứng đợi bên cây bến làng 
Nơi trăng rụng xuống mênh mang 
Nơi ta bỏ lại muôn vàn đớn đau. 

Hòa bình chẳng đến từ đâu 
Không từ chiến thắng, không màu cờ bay 
Hòa bình đến giữa bàn tay 
Khi ta biết nắm lấy ngày hôm nay. 

Hòa bình đến giữa đôi vai 
Khi ta biết gánh những ai khổ đời 
Hòa bình đến giữa nụ cười 
Khi ta biết sống vì người vì nhau. 

Hòa bình một phía nhiệm mầu 
Là khi bản ngã tan vào yêu thương 
Là khi ta biết vô thường 
Chỉ là cánh cửa mở đường bình an. 

Hòa bình một phía dịu tan 
Như câu hát cũ ngân vang cuối chiều 
Như em giữ lấy những điều 
Ta từng đánh mất giữa nhiều bão going. 

Hòa bình một phía trong lòng 
Là khi ta biết thong dong trở về. 
Tổng Quan.
Trường ca "Hoà Bình Một Phía" gồm 20 phần, được kiến tạo như một cấu trúc sử thi mang tính nội tâm, trong đó lịch sử dân tộc và lịch sử tinh thần của cá nhân được đặt song song và soi chiếu lẫn nhau. Tác phẩm vận dụng thể thơ lục bát truyền thống nhưng mở rộng biên độ biểu đạt, đưa thể thơ này vào một không gian triết học và siêu thực hiếm gặp trong thi ca đương đại. 
Mỗi phần của trường ca là một "đơn vị ý niệm", nơi hình tượng được sử dụng như công cụ tư duy. Những cánh đồng ngủ quên, thời gian không bóng, người đứng giữa hư vô, hay lời ru của đất… đều là những biểu tượng mang tính đa nghĩa, cho phép người đọc tiếp cận tác phẩm từ nhiều tầng bình diện: lịch sử, tâm linh, bản thể học và mỹ học. 
Điểm nổi bật của trường ca nằm ở cách nó đặt vấn đề về hòa bình. Không xem hòa bình như một kết quả của chiến tranh, tác phẩm định nghĩa hòa bình như một tiến trình nội tâm, một sự giải trừ bản ngã, một sự trở về với căn tính sâu nhất của con người. Đây là một cách tiếp cận mang tính triết luận, gợi nhớ đến tinh thần của tác giả, nhưng vẫn giữ bản sắc Việt Nam qua chất liệu ngôn ngữ, ngữ cảnh và giai điệu. 

Tổng thể, "Hoà Bình Một Phía" là một đóng góp đáng chú ý cho thi ca Việt Nam hiện đại, khi nó mở ra khả năng kết hợp giữa truyền thống và tư duy hậu hiện đại, giữa cảm xúc dân tộc, và suy niệm phổ quát về thân phận con người.

* HUỲNH TÂM.

Aucun commentaire: