TRƯỜNG CA LƯU DẤU HƯ VÔ. * Huỳnh Tâm.

DẪN NHẬP.
Trong hành trình tìm kiếm bản thể, con người luôn đứng giữa hai bờ: Một bên là thế giới hữu hình với những chuyển động không ngừng, một bên là miền tĩnh lặng vô hình nơi linh hồn lắng nghe chính mình. Tác phẩm này được hình thành từ khát vọng nối lại hai bờ ấy bằng một dòng chảy duy nhất: Dòng chảy của hơi thở, của tỉnh thức, của sự trở về. 
Dẫn nhập này không nhằm mở ra một hệ thống giáo điều, mà là lời mời bước vào một không gian nội tâm, nơi mỗi độc giả tự trở thành người hành hương của chính mình. Ở đó, từng trang viết như một nhịp thở, từng ý niệm như một hạt sáng, từng khoảng lặng như một cánh cửa mở vào chiều sâu vô tận của tâm linh.
Trong thời đại đầy biến động, khi con người bị cuốn vào tốc độ và áp lực, việc quay về với hơi thở, với sự tĩnh lặng, với bản chất thuần nguyên của mình trở thành một nhu cầu thiết yếu. Tác phẩm này được viết ra để đồng hành cùng hành trình ấy: nhẹ nhàng, nhưng kiên định; giản dị, nhưng thấm đẫm chiều sâu; hàn lâm, nhưng vẫn giữ được hơi ấm của trái tim. 
Dẫn nhập này xin được xem như một lời chào trang trọng gửi đến độc giả - những người đang tìm kiếm sự an hòa giữa trí tuệ và cảm xúc, giữa khoa học và tâm linh, giữa hư vô và hiện hữu.
 
LỜI TỰA. 
Từ thuở bình minh của tư tưởng nhân loại, con người đã không ngừng truy vấn về bản chất của sự sống: Ta là ai? Ta đến từ đâu? Và đâu là con đường đưa ta trở về với sự an tĩnh nguyên sơ? Những câu hỏi ấy, qua hàng nghìn năm, vẫn vang vọng như tiếng chuông ngân giữa cõi nhân sinh. 
Tác phẩm này được viết ra trong tinh thần tiếp nối truyền thống ấy - một truyền thống không thuộc về riêng tôn giáo hay học phái nào, mà thuộc về di sản chung của những tâm hồn khát khao minh triết. Lời tựa này xin được đặt như một cột mốc đầu tiên trên hành trình ấy: trang nghiêm, giản lược, và hướng thượng. 
Những trang viết tiếp theo không nhằm thuyết phục, mà nhằm soi sáng; không nhằm áp đặt, mà nhằm gợi mở. Chúng được kiến tạo như những nấc thang nhỏ, dẫn người đọc từ bề mặt của tri thức đến chiều sâu của chiêm nghiệm. 
Trong tinh thần kinh điển, lời tựa này xin được cúi chào sự tĩnh lặng - người thầy vĩ đại nhất của mọi thời đại. Và cũng xin cúi chào độc giả - người bạn đồng hành trên con đường trở về với chính mình.
 
LƯU DẤU HƯ VÔ.
Bóng vừa chạm 
Tan vào gió 
Hư vô gọi 
Một lần qua. 
 
Mây lặng lẽ 
Trôi không dấu 
Dòng tâm thức 
Rỗng mà đầy
 
Hạt bụi nhỏ 
Rơi trong sáng 
Như chuông ngọc 
Gõ vào không. 
 
Tôi đứng lại 
Giữa thinh lặng 
Nghe đời thở 
Nhẹ như mây. 
 
Thực hay mộng 
Ai phân được 
Một niệm khởi 
Cả trời rung. 
 
Bước vô ngã 
Như lá rụng 
Rơi xuống đất 
Hóa thành hương. 
 
Không gian mở 
Như lòng mẹ 
Ôm vạn vật 
Vào bình an .
 
Tôi cúi chào 
Khoảnh khắc nhỏ 
Nơi hư thực 
Hợp làm một.
 
HƯ ẢNH.
I . Bóng Đầu Ngày.
Bóng vừa hiện 
Như lời gọi 
Từ vô thủy 
Rơi vào tôi. 
 
Gió khẽ chạm 
Tan hình sắc 
Một thoáng mộng 
Trở thành không. 
 
Tôi đứng lặng 
Giữa sớm trắng 
Nghe mặt đất 
Thở dịu dàng. 
 
II . Dòng Vô Thanh.
Mây trôi nhẹ 
Không dấu vết 
Như tâm thức 
Buông từng niệm. 
 
Giọt nắng nhỏ 
Rơi lên lá 
Như tiếng hát 
Của hư vô. 
 
Tôi cúi xuống 
Chạm vào đất 
Thấy trong bụi 
Một trời sâu .
 
III . Hư Vô Mở Cửa.
Cửa vô ngã 
Khẽ mở rộng 
Gọi linh hồn 
Về nguyên sơ 
 
ớc chân nhẹ 
Như lá rụng 
Rơi xuống đất 
Hóa thành thơ. 
 
Tôi nghe được 
Tiếng thì thầm 
Của vũ trụ 
Trong từng hơi. 
 
IV . Thực Tại Mềm.
Thực hay mộng 
Ai phân được 
Một niệm sáng 
Rung nghìn sao. 
 
Không gian tĩnh 
Như lòng mẹ 
Ôm vạn vật 
Vào bình an. 
 
Tôi ngồi xuống 
Giữa hư thực 
Thấy đời này 
Chỉ là mây. 
 
V . Khúc Tụng Cuối.
Bóng tan mất 
Nhưng còn lại 
Một hơi ấm 
Trong lòng tôi. 
 
Gió đi mãi 
Nhưng để lại 
Một tiếng gọi 
Từ vô biên. 
 
Tôi cúi chào 
Khoảnh khắc nhỏ 
Nơi hư ảnh 
Hóa chân như. 
 
I . Khởi bóng.
Bóng vừa hiện 
Như lời gọi 
Từ vô thủy 
Rơi vào tôi 
 
Gió khẽ chạm 
Tan hình sắc 
Một thoáng mộng 
Trở thành không 
 
II . Hạt Sáng Đầu Ngày.
Giọt nắng nhỏ 
Rơi lên lá 
Như linh tự 
Của trời xanh. 
 
Tôi đứng lại 
Giữa sớm trắng 
Nghe hơi thở 
Của đất mềm. 
 
III . Dòng Vô Thanh.
Mây trôi nhẹ 
Không dấu vết 
Như tâm thức 
Buông từng niệm. 
 
Một tiếng động 
Từ hư tĩnh 
Chạm vào tôi 
Như tiếng chuông. 
 
IV . Cửa Vô Ngã.
Cửa vô ngã 
Khẽ mở rộng 
Gọi linh hồn 
Về nguyên sơ. 
 
ớc chân nhẹ 
Như lá rụng 
Rơi xuống đất 
Hóa thành thơ. 
 
V . Lời Của Gió.
Gió đi mãi 
Qua đồng vắng 
Mang theo lời 
Của vô biên. 
 
Tôi lắng nghe 
Trong tĩnh lặng 
Thấy bóng mình 
Tan vào mây. 
 
VI . Thực Tại Mềm - II.
Thực hay mộng 
Ai phân được 
Một niệm sáng 
Rung nghìn sao .
 
Không gian tĩnh 
Như lòng mẹ 
Ôm vạn vật 
Vào bình an. 
 
VII . Hư Vô Mở Cửa - II.
Hư vô gọi 
Như tiếng hát 
Từ xa thẳm 
Của linh quang. 
 
Tôi cúi xuống 
Chạm vào đất 
Thấy trong bụi 
Một trời sâu. 
 
VIII . Bài Ca Của Bụi.
Hạt bụi nhỏ 
Rơi trong sáng 
Như linh hồn 
Vừa tỉnh mơ. 
 
Tôi nghe được 
Tiếng thì thầm 
Của vũ trụ 
Trong từng hơi. 
 
IX . Dòng Trở Về.
Tôi trở lại 
Với chính mình 
Như con sóng 
Về biển xưa. 
 
Một hơi thở 
Đủ mở cửa 
Cả thiên thu 
Trong lòng người
 
X . Ánh Sáng Ẩn Mật.
Ánh sáng ẩn 
Sau tĩnh lặng 
Như hạt giống 
Chờ nở hoa. 
 
Tôi ngồi xuống 
Giữa hư thực 
Thấy đời này 
Chỉ là mây. 
 
XI . Hợp Nhất.
Bóng tan mất 
Nhưng còn lại 
Một hơi ấm 
Trong lòng tôi. 
 
Hư và thực 
Như hai cánh 
Của một con 
Chim vô hình. 
 
XII . Lời Kết Của Hư Ảnh.
Tôi cúi chào 
Khoảnh khắc nhỏ 
Nơi hư ảnh 
Hóa chân như 
 
Một tia sáng 
Từ vô tận 
Rơi vào tôi 
Thành nụ cười. 
 
TRƯỜNG MÔN TỊNH
I . Khởi Bóng.
Bóng vừa hiện 
Như lời gọi 
Từ vô thủy 
Rơi vào tôi .
 
II . Gió Mở Cửa.
Gió khẽ chạm 
Tan hình sắc 
Một thoáng mộng 
Trở thành không. 
 
III . Sớm Trắng.
Sớm tinh khiết 
Như hơi thở 
Của đất mềm 
Vừa thức dậy. 
 
IV . Hạt Sáng.
Giọt nắng nhỏ 
Rơi lên lá 
Như linh tự 
Của trời xanh. 
 
V . Dòng Vô Thanh.
Mây trôi nhẹ 
Không dấu vết 
Như tâm thức 
Buông từng niệm. 
 
VI . Chuông Hư Tĩnh.
Một tiếng động 
Từ hư tĩnh 
Chạm vào tôi 
Như tiếng chuông 
 
VII . Cửa Vô Ngã.
Cửa vô ngã 
Khẽ mở rộng 
Gọi linh hồn 
Về nguyên sơ. 
 
VIII . Lá Rụng.
Bước chân nhẹ 
Như lá rụng 
Rơi xuống đất 
Hóa thành thơ. 
 
IX . Lời Của Gió.
Gió đi mãi 
Qua đồng vắng 
Mang theo lời 
Của vô biên. 
 
X . Bóng Tan.
Tôi lắng nghe 
Trong tĩnh lặng 
Thấy bóng mình 
Tan vào mây. 
 
XI . Thực Tại Mềm. 
Thực hay mộng 
Ai phân được 
Một niệm sáng 
Rung nghìn sao. 
 
XII . Lòng Mẹ
Không gian tĩnh 
Như lòng mẹ 
Ôm vạn vật 
Vào bình an. 
 
XIII . Hư Vô Gọi
Hư vô gọi 
Như tiếng hát 
Từ xa thẳm 
Của linh quang 
 
XIV . Đời Theo Bụi.
Tôi cúi xuống 
Chạm vào đất 
Thấy lòng bụi 
Một trời sâu. 
 
XV . Bài Ca Bụi
Hạt bụi nhỏ 
Rơi trong sáng 
Như linh hồn 
Vừa tỉnh mơ 
 
XVI . Hơi Thở Vũ Trụ. 
Tôi nghe được 
Tiếng thì thầm 
Của vũ trụ 
Trong từng hơi. 
 
XVII . Sóng Trở Về.
Tôi trở lại 
Với chính mình 
Như con sóng 
Về biển xưa 
 
XVIII . Thiên Thu Mở.
Một hơi thở 
Đủ mở cửa 
Cả thiên thu 
Trong lòng người
 
XIX . Ánh Sáng Ẩn.
Ánh sáng ẩn 
Sau tĩnh lặng 
Như hạt giống 
Chờ nở hoa. 
 
XX . Mây Của Đời. 
Tôi ngồi xuống 
Giữa hư thực 
Thấy đời này 
Chỉ là mây.
 
BỘC BẠCH. 
Khi bắt đầu viết tác phẩm này, tôi không tìm kiếm sự hoàn mỹ, cũng không mong muốn dựng nên một hệ thống tư tưởng lớn lao. Tôi chỉ lắng nghe một điều rất nhỏ: Tiếng thì thầm của nội tâm, tiếng gọi của hơi thở, tiếng rung nhẹ của một niệm sáng vừa khởi lên trong tĩnh lặng. 
Lời bộc bạch này là sự thành thật của một người đang học cách trở về với chính mình. Mỗi dòng chữ được viết ra không phải để phô diễn tri thức, mà để ghi lại những khoảnh khắc mà tâm hồn chạm vào sự an hòa hiếm hoi giữa cuộc đời đầy biến động. 
Tôi tin rằng trong mỗi con người đều có một miền sáng - một không gian tĩnh lặng, thuần khiết, không bị thời gian hay khổ đau làm hoen mờ. Tác phẩm này chỉ là một chiếc gương nhỏ, mong soi lại phần ánh sáng ấy trong lòng mỗi độc giả. 
Nếu có điều gì khiến tôi cảm thấy biết ơn nhất, thì đó chính là cơ hội được chia sẻ hành trình này với Bạn - người đang đọc những dòng này bằng sự trân trọng và lắng nghe. 
Lời bộc bạch xin khép lại bằng một niềm mong mỏi giản dị: mong rằng mỗi trang viết sẽ trở thành một hơi thở nhẹ, một giọt sáng nhỏ, một bước chân êm đưa Bạn trở về với chính mình.
* Huỳnh Tâm.
Hạ - Luxembourg Paris 2016.

Aucun commentaire: