Trường Ca "THUYỀN
TÂM TRỞ VỀ".
Có những hành trình bắt đầu từ một bước chân, và có những hành trình bắt đầu từ một hơi thở.
"Thuyền Tâm Trở Về" không phải là câu chuyện của biển,
cũng không phải câu chuyện của một con thuyền.
Đây là câu chuyện của mỗi linh hồn,
khi nó rời bến vô minh,
đi qua phong ba nhân thế,
Trong từng câu Lục‑Bát,
có tiếng sóng của nghiệp,
có tiếng gió của hơi thở,
có ánh trăng của trí tuệ,
có ngọn sao của minh tâm,
có bóng Mẹ của bản lai diện
mục,
có dáng Cha của ý chí vượt sinh tử.
Và trên hết,
có ánh sáng của sự trở về
ánh sáng không đến từ trời
cao,
mà từ chính nơi sâu thẳm nhất của tâm.
Tác phẩm này không phải để đọc,
mà để thở cùng,
để lắng cùng,
để trở về cùng.
Mỗi chương là một nấc thang,
mỗi câu thơ là một hơi thở,
mỗi hình ảnh là một cánh cửa mở vào nội tâm.
Nếu một ngày nào đó,
giữa cuộc đời đầy gió nổi,
Bạn chợt nghe tiếng gọi mơ hồ từ bên trong,
hãy mở lại trường ca này.
Biết đâu,
trong một câu thơ nào đó,
Bạn sẽ nhận ra:
Mình chưa từng rời khỏi Đạo.
LỜI BẠT.
Khi trang cuối cùng khép lại,
hành trình không
kết thúc.
Bởi "trở về"
không phải là điểm đến,
mà là trạng thái của tâm.
Thuyền đã cập bến,
nhưng biển vẫn còn
đó.
Gió vẫn còn đó.
Trăng vẫn còn đó.
Sao vẫn còn đó.
Mẹ vẫn còn đó.
Cha vẫn còn đó.
Quê hương vẫn còn đó.
GỬI BẠN
vẫn còn đó,
như một hơi thở nhiệm mầu
giữa vũ trụ vô biên.
Nếu trường ca này gieo vào lòng Bạn
một tia sáng nhỏ,
một hơi thở nhẹ,
một khoảnh khắc tĩnh lặng,
một bước trở về,
thì hành trình của nó đã trọn vẹn.
BẠN CÓ HAY
người đọc, người nghe, người cảm,
một lời chúc lành:
Nguyện cho thuyền tâm của Bạn
luôn tìm được bến an nhiên,
dù biển đời có nổi bao nhiêu phong ba.
I - Mở Lối Hành Trình Cho Chính
Mình.
Thuyền đời lướt
giữa sống
dài,
Mây trôi chậm rãi như ai đợi mình.
Biển xanh mở cánh tâm
sinh,
Một hơi thở nhẹ
cũng thành an
lai.
Mẹ hiền dặn bước
tương lai,
"Ra đi để biết đất trời rộng sâu."
Con mang
gió sớm qua đầu,
Mang luôn bóng Mẹ nhiệm mầu
theo chân.
Dẫu xa muôn dặm phong trần,
Lòng như giọt nắng trong
ngần trở lui.
II - Thuyền Con - Tiếng Gọi Trở Về.
Thuyền nan rẽ
sóng lưng
chùi,
Gió nâng buồm trắng ngậm
ngùi chân
mây.
Mẹ ngồi bến vắng
hao gầy,
Nhìn con khuất bóng cuối ngày xa
xôi.
Cha chèo giữ nhịp biển trôi,
Sớm hôm chẳng quản gió dồi sóng
xui.
Hoàng hôn
tím xuống bên đồi,
Thuyền mang cá bạc, tình vui lại đầy.
Mai còn biển gọi mê say,
Neo lòng vẫn giữ một ngày đoàn
viên.
III - Tiếng Thở Của Thuyền.
Biển chiều mở
cánh hư
hoa,
Sóng ru
thuyền nhỏ như là mộng xưa.
Gió mang hơi
thở tinh
khua,
Chạm vào tâm thức để vừa lặng
im.
Mẹ ngồi bến cũ
lặng nhìn,
Bóng con
như đốm sao chìm cuối
phương.
Cha chèo giữ nhịp yêu
thương,
Đưa thuyền qua hết đoạn
đường phong ba.
Đêm về trăng rót chan
hòa,
Thuyền đi vẫn nhớ
mái nhà
trong tim.
IV - Hành Trình Tỉnh Thức.
Thuyền con vượt
sóng lao
xao,
Biển như hơi thở
nhiệm mầu mở ra.
Mẹ ngồi bến vắng
hiền hòa,
Đôi tay ôm
gió như là ôm con.
Cha chèo giữ nhịp vuông
tròn,
Sớm hôm chẳng ngại dặm mòn gió
mưa.
Hoàng hôn
tím xuống đôi bờ,
Cá đầy khoang nhỏ,
tình chờ dạt dào.
Mai rồi biển gọi
lao xao,
Con đi vẫn giữ
ngọn sao trong lòng.
V - Thuyền Đời Tiếng Vọng Quê Hương.
Biển xanh gợn sóng mênh
mông,
Thuyền con lướt nhẹ
theo dòng nhớ thương.
Mẹ ngồi bến cũ
bên đường,
Mắt như ngọn lửa
soi vương cuối trời.
Cha chèo giữ nhịp biển
khơi,
Sớm hôm chẳng quản gió rơi sóng
dồn.
Hoàng hôn tím
xuống bãi cồn,
Cá đầy khoang nhỏ,
tình còn vấn vương.
Dẫu đi muôn nẻo tha
phương,
Lòng con vẫn hướng quê hương đợi chờ.
VI . Chính Mình Hẹn Ngày Trở
Về.
Thuyền đi giữa sóng thầm thì,
Biển như tiếng gọi
dẫn về nội tâm.
Mẹ ngồi bến vắng
âm thầm,
Nhìn con khuất bóng mà lòng
vẫn an.
Cha chèo giữ nhịp nhẹ nhàng,
Gió đưa buồm trắng sang
ngàn mênh
mông.
Hoàng hôn
tím xuống bãi đồng,
Cá đầy khoang nhỏ,
tình không phai
mờ.
Mai rồi thuyền
lại xa bờ,
Nhưng tâm đã sáng
như tờ nguyệt
sinh.
- Hành Trình Tâm Thức.
Biển chiều thở nhịp mỏng phai,
Thuyền con lướt nhẹ như ai gọi mình.
Mây trôi chậm giữa vô hình,
Như lời Thiền cũ ẩn mình trong sương.
Con đi mở cánh mười phương,
Mang theo bóng Mẹ vấn vương cuối trời.
Mẹ rằng: "Đi để nên người,
Đi cho biết rộng đất trời thẳm sâu."
Gió nâng buồm trắng qua đầu,
Như nâng một giấc nhiệm mầu đang sinh.
Sóng ru tiếng thở bình minh,
Chạm vào tâm thức để mình lặng yên.
Đêm về trăng rót dịu hiền,
Soi con giữa chốn đảo điên sóng ngầm.
Thuyền đi chẳng ngại xa xăm,
Vì trong mỗi bước có tầm quê hương.
Dẫu cho biển rộng vô lường,
Lòng con vẫn giữ nẻo đường trở lui.
Một mai gió lặng mưa vùi,
Con nghe tiếng Mẹ gọi vui
trong lòng.
- Biển Mẹ Tình Quê Không Rời.
Thuyền nan rẽ sóng lưng
chùi,
Gió nâng buồm trắng ngậm ngùi chân mây.
Mẹ ngồi bến vắng hao
gầy,
Nhìn con khuất bóng cuối ngày xa xôi.
Cha chèo giữ nhịp biển trôi,
Sớm hôm chẳng quản sóng dồi gió xui.
Sóng gào gió thét ngậm ngùi,
Cha như ngọn núi đứng vui giữa đời.
Hoàng hôn tím xuống chân trời,
Thuyền mang cá bạc, tình người lại đầy.
Mẹ cười mắt ướt thơ ngây,
Như trăng rót xuống bên gầy mái hiên.
Đêm về gió thổi dịu miền,
Cha gom lửa nhỏ để yên mái nhà.
Mai rồi biển gọi thiết
tha,
Thuyền đi vẫn giữ nếp nhà trong tim.
Dẫu cho biển động im
lìm,
Tình quê vẫn sáng như đèn giữa đêm.
- Biển - Thuyền - Hơi Thở Hư Hoa.
Biển chiều mở cánh hư
hoa,
Sóng ru thuyền nhỏ như là mộng xưa.
Gió mang hơi thở tinh khua,
Chạm vào tâm thức để vừa lặng im.
Mẹ ngồi bến cũ lặng nhìn,
Bóng con như đốm sao chìm cuối phương.
Cha chèo giữ nhịp yêu thương,
Đưa thuyền qua hết đoạn đường
phong ba.
Sóng trào như tiếng gọi nhà,
Gió như tiếng Mẹ chan hòa trong tim.
Đêm về trăng rót dịu mềm,
Thuyền đi vẫn nhớ nỗi niềm mái sau.
Biển như trang sách nhiệm mầu,
Mỗi con sóng nhỏ là câu kinh hiền.
Thuyền đi giữa cõi vô
biên,
Như người học đạo tìm miền an nhiên.
- Tỉnh thức Trong Lòng.
Thuyền con vượt sóng lao xao,
Biển như hơi thở nhiệm
mầu mở ra.
Mẹ ngồi bến vắng hiền hòa,
Đôi tay ôm gió như là ôm con.
Cha chèo giữ nhịp vuông tròn,
Sớm hôm chẳng ngại dặm mòn gió mưa.
Hoàng hôn tím xuống đôi bờ,
Cá đầy khoang nhỏ, tình chờ dạt dào.
Đêm về gió thổi lao xao,
Trăng treo một mảnh như sao dẫn đường.
Thuyền đi chẳng ngại gió sương,
Vì trong mỗi bước còn hương mái nhà.
Mai rồi biển gọi thiết
tha,
Con đi vẫn giữ ngọc sa trong lòng.
- Tiếng Vọng Quê Hương.
Biển xanh gợn sóng mênh mông,
Thuyền con lướt nhẹ
theo dòng nhớ thương.
Mẹ ngồi bến cũ bên đường,
Mắt như ngọn lửa soi vương cuối trời.
Cha chèo giữ nhịp biển khơi,
Sớm hôm chẳng quản gió rơi sóng dồn.
Hoàng hôn tím xuống bãi cồn,
Cá đầy khoang nhỏ, tình còn vấn vương.
Đêm về gió thổi ven sông,
Cha gom lửa nhỏ cho nồng mái tranh.
Mẹ ngồi đếm bước
mong manh,
Như đếm tiếng sóng dạt dành nỗi riêng.
Dẫu đi muôn nẻo ưu phiền,
Lòng con vẫn hướng nẻo hiền quê hương.
- Hành Trình Con Tim.
Thuyền đi giữa sóng thầm thì,
Biển như tiếng gọi dẫn
về nội tâm.
Mẹ ngồi bến vắng âm thầm,
Nhìn con khuất bóng mà lòng vẫn an.
Cha chèo giữ nhịp nhẹ nhàng,
Gió đưa buồm trắng sang ngàn mênh mông.
Hoàng hôn tím xuống bãi đồng,
Cá đầy khoang nhỏ, tình không
phai mờ.
Đêm về gió thổi lững lờ,
Trăng soi một mảnh như tờ nguyệt sinh.
Mai rồi thuyền lại hành trình,
Nhưng tâm đã sáng như bình minh lên.
- Biển Ca.
Biển chiều mở cánh mây
dài,
Thuyền con lướt nhẹ như
ai đợi mình.
Mẹ ngồi bến vắng lặng
thinh,
Nhìn con khuất bóng lênh đênh cuối trời.
Thuyền nan rẽ sóng lưng
trôi,
Buồm căng gió sớm ngậm ngùi chân mây.
Cha chèo giữ nhịp đêm ngày,
Sóng gào gió thét vẫn đầy thương yêu.
Biển như hư ảnh nhiệm
mầu,
Sóng ru thuyền nhỏ qua chiều hư hoa.
Hoàng hôn tím xuống đôi ta,
Cá đầy khoang nhỏ, tình hòa dạt dào.
Đêm về gió thổi lao xao,
Trăng treo một mảnh như sao dẫn đường.
Dẫu đi muôn nẻo tha phương,
Lòng con vẫn hướng quê hương mênh
mông.
Thuyền đi giữa sóng thầm không,
Biển như tiếng gọi
trong lòng vọng ra.
Mai rồi biển mở bao la,
Con đi vẫn giữ quê nhà trong tim.
* Huyền Học Nhân Sinh.
Tổng quát: "Thuyền - Biển - Mẹ - Trở về"
Trong Thiền học, "thuyền" là biểu tượng của thân phận, hành trình, nghiệp lực và tự tính đang trôi.
Biển là vũ trụ, đại đức, tâm thức vô biên.
Mẹ là nguồn cội, bản lai diện
mục, tính biết nguyên sơ.
Trở về là giác ngộ, tỉnh thức, hồi
quy chân tâm.
Toàn bộ trường thiên là hành trình của một linh hồn rời bến - đi qua phong ba - rồi trở về chính mình.
Khởi đầu mở lối cho một hành trình và Tâm thức khởi hành. Đây là sơ tâm, là khoảnh khắc "biết mình đang đi".
- "Biển chiều thở nhịp mỏng
phai" - Biển là hơi thở của vũ trụ.
- "Thuyền con lướt nhẹ như ai đợi mình" - Hành trình đã được định sẵn bởi nghiệp và duyên.
- "Đi để biết rộng đất trời"
- Lời Mẹ là tiếng gọi của Đại Ngã.
Ý nghĩa huyền học:
Khởi hành không phải để rời bỏ, mà để mở rộng tâm thức.
- Tình quê - Tình người - Tình biển, mang âm sắc trầm, buồn, gợi nhớ thương. Đây là giai đoạn trải nghiệm - va chạm - học
bài học của đời.
- Mẹ ngồi bến vắng - tượng trưng cho tính biết bất động.
- Cha chèo giữ nhịp - tượng trưng cho ý chí - nghị lực - hành động.
- Sóng gào gió thét
- thử thách của đời sống.
Ý nghĩa huyền học:
Không có phong ba,
không có trưởng thành.
Không có xa cách, không có yêu thương.
Tâm thức mở rộng, chiêm nghiệm - thấy bản chất của vạn pháp.
- "Biển chiều mở cánh hư hoa" - Vạn pháp như hoa đốm giữa hư
không.
- "Gió mang hơi thở tinh khua"
- Hơi thở là cầu nối giữa thân và Đạo.
- "Thuyền đi giữa cõi vô biên" - Tâm thức vượt khỏi giới hạn bản ngã.
Ý nghĩa huyền học: Thấy được "hư
hoa" là thấy được tánh Không.
- Ngọn sao trong lòng, mạnh như tiếng chuông thức tỉnh.
Đây là giai đoạn tỉnh thức - nhận ra ánh sáng bên trong.
- "Trăng treo một mảnh như
sao dẫn đường" - Ánh sáng trí tuệ.
- "Con đi vẫn giữ ngọc sa trong lòng" - Ngọc sa tự tính sáng suốt.
Không phải biển dẫn thuyền, mà tâm sáng dẫn đường.
- "Biển xanh gợn sóng mênh mông" - Tâm thức rộng lớn.
- "Mẹ ngồi bến cũ bên đường" - Bản lai diện mục luôn chờ ta.
- "Tình còn vấn vương" - Tình là sợi dây nối ta với nguồn cội.
- Quê hương không phải nơi ta sinh ra, mà là nơi tâm an trú. Một khi biến trở về
chính mình - Tâm sẽ sáng như nguyệt sinh. Tiếng
chuông chưa hãng là cuối cùng. Đây là giai đoạn giác ngộ - trở về - an trú.
- "Biển như tiếng gọi dẫn
về nội tâm" - Đạo ở trong ta.
- "Tâm đã sáng như
bình minh lên" - Giác ngộ là ánh sáng nội tâm.
Trở về không phải là kết thúc, mà là khởi đầu của sự sống tỉnh thức.
TRƯỜNG CA THUYỀN TÂM TRỞ VỀ.
CHƯƠNG 1 : BIỂN MỞ CÁNH HƯ KHÔNG.
Biển chiều mở cánh hư
không,
Sóng như tiếng thở thong dong
nhiệm mầu.
Mây trôi lặng giữa trời sâu,
Như trang kinh cũ nhiệm màu mở ra.
Gió về khẽ chạm làn
da,
Như tay của Đạo xoa hòa nỗi riêng.
Thuyền con đứng giữa vô biên,
Nghe trong tĩnh lặng một miền gọi tên.
Nắng chiều rót xuống dịu mềm,
Như ai gởi gắm lời bền thuở xưa.
Biển xanh mở cánh hư
thưa,
Đưa tâm vượt khỏi nắng mưa phận
đời.
Sóng trào chẳng nói một lời,
Mà như giảng hết đạo trời thâm uyên.
Thuyền con lặng lẽ đứng
yên,
Nghe trong từng nhịp là miền vô sinh.
Trăng non hé nụ bình minh,
Dẫu chưa sáng tỏ cũng thành ánh soi.
Biển chiều mở cánh thảnh thơi,
Như lòng mở cánh đón lời chân như.
Gió về thổi nhẹ trang
thư,
Mỗi con sóng nhỏ như hư ảnh buông.
Thuyền con đứng giữa muôn phương,
Mà nghe như chỉ một đường
để đi.
Đi vào tĩnh lặng thầm thì,
Đi vào hơi thở thị phi rụng
rời.
Đi vào biển lớn thảnh thơi,
Đi vào chính chỗ không lời của tâm.
Biển chiều mở cánh âm thầm,
Như buông một nỗi xa xăm xuống đời.
Thuyền con đứng giữa biển khơi,
Mà nghe như đứng giữa trời nội tâm.
Diễn Giải:
Phần 1 : "Biển mở cánh hư không".
Biển không còn là biển vật lý.
Nó là tâm thức vô biên, là Đại Đạo Vũ Trụ,
là bản thể không biên giới.
2 . "Sóng như tiếng thở thong dong nhiệm mầu".
Sóng = nhịp sinh diệt của vạn pháp.
Thở = sự sống.
Khi thấy sóng là hơi thở, ta thấy vạn pháp là một.
3 . "Thuyền con đứng giữa vô biên".
Thuyền = thân phận.
Vô biên = tâm thức.
Đứng giữa vô biên = nhận ra mình nhỏ bé nhưng không lạc lõng.
4 . "Sóng trào chẳng nói một lời, mà như giảng hết đạo trời thâm uyên".
Đây là tinh thần Thiền:
Đạo không nằm trong lời nói, mà
trong sự im lặng của vạn vật.
5 . "Đi vào chính
chỗ không lời của tâm".
Đây là mục tiêu của chương 1:
Trở về với sự tĩnh lặng nguyên sơ - nơi không còn
ngôn từ, chỉ còn biết.
CHƯƠNG 2 : THUYỀN ĐỜI VÀ TIẾNG GỌI SƠ TÂM.
Biển xanh mở cánh mây
trôi,
Thuyền con khẽ động giữa
trời mênh mang.
Sóng đưa nhịp thở dịu dàng,
Như ru tiếng gọi thênh thang thuở đầu.
Mẹ ngồi bến vắng canh thâu,
Mắt như ngọn lửa nhiệm
mầu dõi theo.
Cha chèo giữ nhịp thân nghèo,
Mà như giữ cả trăng treo cuối
trời.
Con đi mở cánh phương
ngoài,
Mang theo tiếng Mẹ một đời
thiết tha.
Gió nâng buồm trắng bay xa,
Như nâng ý nguyện chan hòa trong
tim.
Sóng trào chẳng nói lặng im,
Mà như giảng hết nỗi niềm nhân gian.
Thuyền đi giữa cõi mênh mang,
Nghe trong tĩnh lặng muôn vàn lời xưa.
Mỗi con sóng vỗ đong đưa,
Như câu kinh cũ gió vừa thở ra.
Mỗi làn gió nhẹ đi qua,
Như tay của Đạo xoa hòa nỗi riêng.
Con nghe tiếng gọi ưu phiền,
Cũng nghe tiếng gọi an nhiên trong lòng.
Một bên là gió bão giông,
Một bên là ánh hư không dịu hiền.
Thuyền đi giữa cõi vô
biên,
Như người học đạo tìm miền an yên.
Sóng trào như tiếng triền miên,
Nhắc con nhớ lại thuở
nguyên sơ mình.
Mẹ trao ánh mắt bình minh,
Cha trao hơi thở nghĩa tình sớm hôm.
Con mang theo cả nỗi buồn,
Mang theo cả những đoạn đường chưa qua.
Biển xanh mở cánh bao
la,
Như lòng mở cánh đón hòa nắng
mưa.
Thuyền đi chẳng đợi chẳng chờ,
Mà như theo nhịp vô bờ của tâm.
Gió về thổi nhẹ âm thầm,
Như lời sơ ngộ vang dần trong tim.
Con nghe tiếng gọi êm đềm,
Như ai nhắc nhở: “Hãy tìm chính ngươi.”
Sóng trào chẳng nói một lời,
Mà như giảng hết đạo trời thâm uyên.
Thuyền đi giữa cõi vô biên,
Mà nghe như chỉ một miền để
quay.
Quay về hơi thở hôm nay,
Quay về ánh sáng trong tay nhiệm mầu.
Quay về tiếng gọi ban đầu,
Quay về chính chỗ nhiệm mầu của tâm.
Biển xanh mở cánh âm thầm,
Như buông một nỗi xa xăm xuống đời.
Thuyền con đứng giữa biển khơi,
Mà nghe như đứng giữa trời nội tâm.
Sóng trào như tiếng thì thầm,
Nhắc con nhớ lại xa xăm thuở nào.
Rằng trong mỗi bước
lao xao,
Đều mang dấu ấn nhiệm mầu của duyên.
Thuyền đi chẳng ngại ưu
phiền,
Vì trong tĩnh lặng có miền an nhiên.
Con nghe tiếng gọi triền miên,
Như ai đang gọi từ miền vô sinh.
Gió về thổi nhẹ bình minh,
Soi con giữa chốn hữu hình vô biên.
Thuyền đi giữa cõi nhân duyên,
Mà nghe như đã trở miền quê xưa.
* Diễn Giải:
1 . "Tiếng gọi sơ tâm".
Sơ tâm là tâm ban đầu, tâm trong trẻo, tâm chưa bị bụi đời che phủ.
Mô tả khoảnh khắc linh hồn nghe lại tiếng gọi ấy.
2 . "Sóng trào chẳng nói một lời, mà như giảng hết đạo trời thâm uyên".
Đây là tinh thần Thiền:
Đạo Trời không nằm trong lời nói, mà
trong sự im lặng của vạn vật.
3 . "Quay về hơi thở hôm nay".
Hơi thở là cửa ngõ của Thiền.
Quay về hơi thở = quay về chính mình.
4 . "Thuyền đi giữa cõi nhân duyên".
Thuyền = thân phận.
Biển = nghiệp duyên.
Đi giữa nhân duyên = sống giữa đời
mà không bị đời cuốn trôi.
CHƯƠNG 3 : THUYỀN ĐỜI SÓNG GÀO - GIÓ THÉT.
Biển chiều nổi gió mịt mùng,
Sóng trào như muốn cuốn cùng trăng non.
Thuyền con lắc lư chập
chờn,
Như thân phận nhỏ giữa cơn bão đời.
Gió gào chẳng nói một lời,
Mà như giận dữ đất trời bao năm.
Sóng dồn lớp lớp âm thầm,
Như bao nghiệp cũ dội dần lên vai.
Con nghe tiếng gọi miệt mài,
Tiếng của thử thách, tiếng ai nhắc mình.
Rằng đời chẳng chỉ bình minh,
Cũng có những lúc tối tình bão giông.
Cha chèo giữ nhịp giữa dòng,
Mắt như ngọn lửa soi
trong đêm dài.
Mẹ ngồi bến vắng thở
dài,
Như trăng bị gió chia hai nỗi buồn.
Thuyền con giữa chốn trùng tuôn,
Nghe trong sóng dữ vẫn luồn hơi êm.
Một bên là gió triền miên,
Một bên là ánh bình yên trong lòng.
Sóng trào như muốn cuốn trông,
Nhưng tâm vẫn giữ một dòng sáng trong.
Gió gào như muốn bão bùng,
Nhưng lòng vẫn giữ một vùng tĩnh yên.
Con nghe tiếng gọi triền miên,
Như ai đang nhắc: "Hãy tìm chính ngươi."
Sóng trào chẳng nói một lời,
Mà như giảng hết đạo trời thâm uyên.
Thuyền đi giữa cõi vô biên,
Mà nghe như chỉ một miền để
quay.
Quay về hơi thở hôm nay,
Quay về ánh sáng trong tay nhiệm mầu.
Gió gào chẳng dứt canh thâu,
Nhưng trong tĩnh lặng nhiệm mầu vẫn sinh.
Sóng dồn lớp lớp vô
minh,
Nhưng trong tâm sáng vẫn hình nguyệt soi.
Thuyền con lắc lư giữa đời,
Mà nghe như lắc giữa trời nội tâm.
Sóng trào như tiếng âm thầm,
Nhắc con nhớ lại xa xăm thuở nào.
Rằng trong mỗi bước
lao xao,
Đều mang dấu ấn nhiệm mầu của duyên.
Thuyền đi chẳng ngại ưu
phiền,
Vì trong tĩnh lặng có miền an nhiên.
Gió gào chẳng thể đảo điên,
Khi tâm đã sáng như miền vô sinh.
Sóng trào chẳng thể lặng
thinh,
Khi con đã thấy bóng mình trong
gương.
Gương này chẳng phải
gương thường,
Mà là gương của vô lường tánh Không.
Thuyền đi giữa chốn bão giông,
Mà nghe như đứng giữa vòng an yên.
Sóng gào chẳng thể đảo điên,
Khi con đã thấy chân nguyên của mình.
Gió gào chẳng thể phân minh,
Khi tâm đã sáng như bình minh lên.
Thuyền con vượt hết ưu
phiền,
Như người vượt khỏi não phiền thế gian.
Biển chiều mở cánh mênh
mang,
Sóng gào gió thét cũng tàn theo mây.
Con nghe tiếng gọi hôm nay,
Tiếng của tĩnh lặng,
tiếng đầy nhiệm sinh.
Rằng trong bão tố vô minh,
Vẫn luôn có ánh bình minh đợi chờ.
* Diễn Giải:
1 . Sóng gào - gió thét = nghiệp lực trỗi dậy.
Không ai trưởng thành mà không đi
qua phong ba.
Sóng là nghiệp cũ.
Gió là thử thách mới.
2 . "Thuyền con lắc lư giữa đời, mà nghe như lắc giữa trời
nội tâm".
Phong ba bên ngoài chỉ là phản chiếu của phong
ba bên trong.
Khi tâm động, biển động.
Khi tâm yên, biển yên.
3 . "Gương này chẳng phải
gương thường, mà là gương của vô lường tánh Không".
Đây là điểm huyền học quan
trọng:
Trong bão tố, con người thấy rõ bản lai diện mục của mình.
4 . "Trong bão tố vô minh, vẫn luôn có ánh bình minh đợi chờ".
Đây là tinh thần Đại Đạo - Thiền - Tịnh :
Không có bóng tối nào đủ lớn để che ánh sáng
của tâm.
CHƯƠNG 4: MẸ - CHA - HAI CỰC CỦA YÊU THƯƠNG.
Mẹ ngồi bến vắng canh thâu,
Mắt như giọt nguyệt
nhiệm mầu rót ra.
Cha chèo giữa gió bao la,
Tay như gốc trúc vững hòa sóng xô.
Mẹ hiền tóc trắng phơ phơ,
Như mây cuối núi đợi chờ bình yên.
Cha hiên ngang giữa truông miền,
Như cây tùng đứng giữa miền phong ba.
Mẹ trao hơi ấm hiền hòa,
Cha trao ý chí vượt qua dặm trường.
Mẹ là bến cũ yêu thương,
Cha là ngọn lửa soi đường
con đi.
Mẹ ngồi đếm bước thầm thì,
Như đếm tiếng sóng thầm ghi nỗi lòng.
Cha chèo giữ nhịp mênh mông,
Như giữ hơi thở trong vòng nhân gian.
Mẹ hiền mắt sáng dịu dàng,
Như trăng rót xuống bên hàng tre xanh.
Cha như ngọn núi trong lành,
Đứng im mà giữ trời quanh vững vàng.
Mẹ trao giọt lệ mênh mang,
Cha trao giọt máu chứa chan nghĩa đời.
Mẹ là tiếng gọi xa xôi,
Cha là tiếng thở giữa trời bão giông.
Mẹ ngồi bến cũ ven sông,
Như ngồi giữa cõi vô cùng tĩnh yên.
Cha chèo giữa chốn triền miên,
Như người giữ lửa giữa miền
vô sinh.
Mẹ hiền như ánh bình minh,
Cha như bóng núi ẩn mình sau mây.
Mẹ trao hơi ấm đong
đầy,
Cha trao sức mạnh dựng xây cuộc trần.
Mẹ là giọt nước trong ngần,
Cha là ngọn lửa cháy dần trong tim.
Một bên là ánh êm đềm,
Một bên là sức vươn lên giữa đời.
Mẹ ngồi đếm bước con rời,
Cha chèo giữ nhịp giữa trời phong ba.
Mẹ trao tiếng gọi thiết tha,
Cha trao hơi thở vượt qua bão bùng.
Mẹ hiền như cánh hoa rung,
Cha như đá tảng trầm hùng giữa sương.
Mẹ là bến cũ yêu thương,
Cha là cột trụ giữa đường
con đi.
Mẹ trao ánh mắt từ bi,
Cha trao ý chí khắc ghi trong lòng.
Mẹ là tiếng gọi mênh mông,
Cha là tiếng thở trong vòng nhân duyên.
Mẹ hiền như ánh trăng nghiêng,
Cha như mặt đất vững bền dưới
chân.
Mẹ trao giọt lệ
trong ngần,
Cha trao giọt máu âm thầm nuôi con.
Mẹ là bến cũ vuông tròn,
Cha là biển lớn mỏi mòn sớm hôm.
Mẹ trao hơi ấm dịu êm,
Cha trao sức mạnh vượt lên giữa đời.
Mẹ hiền như ánh sao
rơi,
Cha như ngọn núi giữa trời thâm u.
Mẹ trao tiếng gọi nhân từ,
Cha trao hơi thở vượt trừ bão giông.
Mẹ là giọt nước ven sông,
Cha là ngọn lửa trong lòng biển khơi.
Mẹ trao nỗi nhớ xa xôi,
Cha trao ý chí giữa trời phong ba.
Mẹ hiền như ánh trăng
ngà,
Cha như mặt đất chan hòa nắng mưa.
Mẹ trao hơi ấm ngày xưa,
Cha trao sức mạnh để vừa lớn
khôn.
Mẹ là bến cũ vuông tròn,
Cha là biển lớn mỏi mòn sớm hôm.
Hai miền yêu dấu song song,
Một bên là nước, một dòng là non.
* Diễn Giải:
1 . Mẹ = Từ bi - Tĩnh lặng - Bản lai diện mục,
Mẹ là "bến", là nơi trở về, là sự mềm mại của Đạo.
Mẹ tượng trưng cho tánh biết nguyên sơ.
2 . Cha = Ý chí - Nghị lực - Hành động.
Cha là "ngọn lửa", là sức mạnh vượt phong ba.
Cha tượng trưng cho động lực tiến hóa của linh hồn.
3 . Hai cực của yêu thương.
Mẹ và Cha không đối lập.
Họ là âm - dương, nước - lửa, tĩnh - động, Đạo - Lực.
Không có một cực nào thiếu được.
4 . Thuyền con = linh hồn.
Linh hồn chỉ trưởng thành khi nhận được cả hai:
- Sự mềm mại của Mẹ.
- Sự kiên cường của Cha.
CHƯƠNG 5: BẾN VẮNG VÀ NỖI NHỚ.......
Bến chiều phủ bóng mây
trôi,
Gió đưa tiếng sóng xa xôi vọng về.
Thuyền con lặng lẽ bốn bề,
Như nghe nỗi nhớ chẳng hề gọi tên.
Mẹ ngồi bến cũ ưu
phiền,
Như trăng rơi xuống bên thềm lặng im.
Cha chèo giữa chốn nổi chìm,
Như người giữ lửa giữa miền
vô sinh.
Con đi giữa cõi mông mênh,
Mang theo nỗi nhớ chẳng thành tiếng ai.
Sóng đưa nhịp thở miệt mài,
Như ru một giấc chưa phai
thuở đầu.
Bến chiều phủ bóng nhiệm mầu,
Như trang kinh cũ nhiệm màu mở ra.
Gió về thổi nhẹ hiền hòa,
Như tay của Đạo xoa hòa nỗi riêng.
Con nghe tiếng gọi ưu phiền,
Cũng nghe tiếng gọi an nhiên trong lòng.
Một bên là gió bão giông,
Một bên là ánh hư không dịu hiền.
Bến chiều như cõi vô
biên,
Đứng yên mà giữ nỗi niềm nhân gian.
Thuyền đi giữa chốn mênh mang,
Mà nghe như đứng bên hàng tre xưa.
Nỗi nhớ chẳng nói đong đưa,
Mà như giọt lệ gió vừa thở ra.
Bến chiều phủ bóng hiền hòa,
Như lòng phủ bóng chan hòa nắng
mưa.
Con đi giữa cõi nhân
thừa,
Mang theo tiếng gọi ngày xưa vọng về.
Nỗi nhớ chẳng gọi thành quê,
Mà như tiếng thở lê thê giữa đời.
Bến chiều chẳng nói một lời,
Mà như giảng hết đạo trời thâm uyên.
Con nghe tiếng gọi triền miên,
Như ai đang gọi từ miền vô sinh.
Nỗi nhớ chẳng nói thành hình,
Mà như bóng nguyệt lung linh
giữa lòng.
Bến chiều phủ bóng mênh mông,
Như phủ lên cả nỗi trông đợi người.
Con đi giữa cõi xa
xôi,
Mà nghe như bước giữa trời
nội tâm.
Nỗi nhớ chẳng nói âm thầm,
Mà như tiếng sóng dội dần lên vai.
Bến chiều phủ bóng miệt mài,
Như buông một nỗi chẳng phai
xuống đời.
Con nghe tiếng gọi xa vời,
Như nghe tiếng Mẹ một thời vọng theo.
Nỗi nhớ chẳng nói buồn nghèo,
Mà như giọt nắng đổ đều xuống
tim.
Bến chiều phủ bóng êm đềm,
Như ru một giấc bình yên giữa đời.
Con đi giữa chốn chơi vơi,
Mang theo nỗi nhớ chẳng rời bước chân.
Nỗi nhớ chẳng nói thành vần,
Mà như tiếng gió âm thầm gọi tên.
Bến chiều phủ bóng ưu phiền,
Như trăng rơi xuống bên thềm lặng im.
Con nghe tiếng gọi êm đềm,
Như ai nhắc nhở: "Hãy tìm chính ngươi."
1 . Bến vắng = tâm thức tịch nhiên.
Bến vắng không phải nơi chờ đợi ai.
Nó là trạng thái tâm không còn vọng động.
2 . Nỗi nhớ không tên = tiếng vọng của bản lai diện mục.
Nỗi nhớ không gọi tên vì nó không thuộc về thế gian.
Đó là tiếng vọng của linh hồn nhớ lại chính mình.
3 . "Con đi giữa cõi xa xôi, mà nghe như bước giữa trời nội tâm".
Đây là điểm Thiền quan trọng:
Hành trình bên ngoài chỉ là phản chiếu của hành trình bên trong.
4 . "Hãy tìm chính ngươi".
Đây là lời gọi của Đạo.
Không phải tìm quê hương, không phải tìm bến bờ, mà tìm lại bản lai diện mục.
CHƯƠNG 6: HƯ HOA VÀ
TÁNH KHÔNG.
Biển chiều mở cánh hư hoa,
Sóng như bóng mộng chan hòa hư không.
Thuyền con lặng lẽ giữa
dòng,
Như nghe tiếng gọi vô cùng vọng lên.
Gió về thổi nhẹ bên thềm,
Như tay của Đạo khẽ đem nhiệm mầu.
Mây trôi chẳng nói một câu,
Mà như giảng hết nỗi sầu nhân gian.
Con nhìn sóng vỗ miên man,
Thấy trong từng giọt
chứa tràn vô sinh.
Mỗi con sóng nhỏ lung linh,
Như hoa đốm nở giữa mình hư không.
Biển chiều phủ bóng mênh mông,
Như phủ lên cả vô cùng tánh Không.
Thuyền đi giữa chốn bão giông,
Mà nghe như đứng giữa vòng an nhiên.
Sóng trào chẳng thể đảo
điên,
Khi con đã thấy chân nguyên của mình.
Gió gào chẳng thể phân minh,
Khi tâm đã sáng như bình minh lên.
Con nghe tiếng gọi triền miên,
Như ai đang gọi từ miền vô sinh.
Tiếng này chẳng thuộc hữu hình,
Mà như bóng nguyệt lung linh
giữa lòng.
Hư hoa chẳng phải hoa hồng,
Mà là bóng mộng trong vòng sắc không.
Tánh Không chẳng phải hư
không,
Mà là bản thể vô cùng sáng trong.
Con nhìn sóng vỗ ven sông,
Thấy trong từng giọt
mênh mông cõi người.
Thấy trong mỗi bước con rời,
Đều mang dấu ấn một thời chưa qua.
Biển chiều mở cánh bao
la,
Như lòng mở cánh chan hòa nắng
mưa.
Con nghe tiếng gọi ngày xưa,
Như nghe tiếng Mẹ giữa mùa vô sinh.
Sóng trào chẳng nói lung linh,
Mà như giảng hết bóng hình thế gian.
Gió về thổi nhẹ dịu dàng,
Như ru một giấc bình an giữa đời.
Con nhìn mây trắng chơi vơi,
Thấy trong từng đám một trời vô biên.
Thấy trong mỗi nhịp
triền miên,
Đều mang hơi thở an
nhiên của Đạo.
Hư hoa chẳng phải chiêm bao,
Mà là bóng mộng lao xao
giữa đời.
Tánh Không chẳng phải xa vời,
Mà là hơi thở giữa trời nội tâm.
Con nghe tiếng gọi âm thầm,
Như nghe tiếng sóng dội dần lên vai.
Tiếng này chẳng thuộc hình hài,
Mà như tiếng gió miệt mài trong tim.
Biển chiều phủ bóng êm đềm,
Như ru một giấc bình yên giữa đời.
Con nhìn sóng vỗ xa xôi,
Thấy trong từng giọt
một trời vô sinh.
Hư hoa chẳng phải lung
linh,
Mà là bóng mộng của mình giữa tâm.
Tánh Không chẳng phải âm thầm,
Mà là ánh sáng dội dần lên vai.
Con nghe tiếng gọi miệt mài,
Như ai đang gọi từ ngoài sắc không.
Biển chiều phủ bóng mênh mông,
Như phủ lên cả vô cùng tánh Không.
* Diễn Giải:
1 . Hư hoa = vạn pháp hư huyễn.
Trong Thiền, "hư hoa" là hoa đốm giữa hư không -
những gì ta thấy đều không thật, chỉ là bóng mộng.
2 . Tánh Không = bản thể sáng suốt.
Không phải "không có gì", mà là không bị ràng buộc bởi bất kỳ hình tướng nào.
3 . "Sóng trào chẳng thể đảo
điên, khi con đã thấy chân nguyên của mình".
Khi thấy được bản thể, mọi
phong ba đều trở thành bài học.
4 . "Tánh Không chẳng phải hư không, mà
là bản thể vô cùng sáng
trong".
Đây là điểm huyền học quan
trọng nhất:
* Không = sáng,
* Không = biết,
* Không = tự do tuyệt đối.
CHƯƠNG 7: GIÓ - HƠI THỞ - CÁNH CỬA TỊNH.
Gió về thổi nhẹ bên
sông,
Như hơi thở của cõi không nhiệm mầu.
Thuyền con lặng lẽ canh thâu,
Nghe trong gió thổi một câu vô lời.
Hơi thở chẳng nói một lời,
Mà như giảng hết đạo trời thâm uyên.
Gió đi giữa cõi triền miên,
Như người đưa lối an nhiên giữa đời.
Con nghe tiếng gió xa xôi,
Như nghe tiếng gọi của trời nội
tâm.
Hơi thở chẳng nói âm thầm,
Mà như tiếng sóng dội dần lên vai.
Gió về thổi nhẹ miệt mài,
Như tay của Đạo xoa hoài nỗi riêng.
Hơi thở chẳng thuộc ưu
phiền,
Mà như ánh sáng dội lên tâm hồn.
Con nhìn sóng vỗ ven thôn,
Thấy trong từng giọt
một hồn vô sinh.
Gió đi chẳng thuộc hữu hình,
Mà như bóng nguyệt lung linh
giữa lòng.
Hơi thở chẳng phải hư không,
Mà là cửa ngõ vô cùng sáng trong.
Con nghe tiếng gọi mênh mông,
Như nghe tiếng Mẹ trong vòng nhân duyên.
Gió về thổi nhẹ triền miên,
Như ru một giấc an nhiên giữa đời.
Hơi thở chẳng nói một lời,
Mà như giảng hết bóng thời vô minh.
Con nhìn mây trắng lung
linh,
Thấy trong từng đám bóng mình ẩn sâu.
Gió đi chẳng đợi trăng thâu,
Mà như theo nhịp nhiệm mầu
của tâm.
Hơi thở chẳng nói âm thầm,
Mà như tiếng gọi xa xăm vọng về.
Con nghe tiếng gió lê thê,
Như nghe tiếng Đạo vỗ về nỗi
riêng.
Gió về thổi nhẹ an nhiên,
Như đưa con bước qua miền
vô sinh.
Hơi thở chẳng thuộc hữu hình,
Mà như ánh sáng lung linh giữa đời.
Con nghe tiếng gió xa vời,
Như nghe tiếng gọi của trời nội tâm.
Hơi thở chẳng nói âm thầm,
Mà như tiếng sóng dội dần lên vai.
Gió về thổi nhẹ miệt mài,
Như tay của Đạo xoa hoài nỗi riêng.
Hơi thở chẳng thuộc ưu
phiền,
Mà như ánh sáng dội lên tâm hồn.
Con nhìn sóng vỗ ven thôn,
Thấy trong từng giọt
một hồn vô sinh.
Gió đi chẳng thuộc hữu hình,
Mà như bóng nguyệt lung linh
giữa lòng.
Hơi thở chẳng phải hư không,
Mà là cửa ngõ vô cùng sáng trong.
Con nghe tiếng gọi mênh mông,
Như nghe tiếng Mẹ trong vòng nhân duyên.
Gió về thổi nhẹ triền miên,
Như ru một giấc an nhiên giữa đời.
Hơi thở chẳng nói một lời,
Mà như giảng hết bóng thời vô minh.
* Diễn Giải:
1 . Gió = Khí = Hơi thở của vũ trụ.
Trong Thiền, gió không
chỉ là gió.
Gió là khí, là prana, là hơi thở của Đại Ngã.
2 . Hơi thở = cánh cửa của Thiền.
Không có hơi thở, không có Thiền.
Không có Thiền, không có tỉnh thức.
Không có tỉnh thức, không có trở về.
3 . "Hơi thở chẳng nói một lời, mà như giảng hết đạo trời thâm uyên".
Đây là tinh thần Thiền tối
giản:
Đạo không nằm trong lời nói, mà
trong hơi thở.
4 . "Gió đi chẳng thuộc hữu hình, mà
như bóng nguyệt lung linh giữa lòng".
Gió = vô hình
Trăng = sáng
Gió - trăng = sự hòa hợp giữa vô hình và ánh sáng nội tâm.
5 . "Hơi thở chẳng phải hư không, mà là cửa ngõ vô cùng sáng trong".
Đây là điểm huyền học quan
trọng nhất của chương này:
Hơi thở là cầu nối giữa thân - tâm - Đạo.
CHƯƠNG 8: TRĂNG VÀ NGỌN SAO TRONG LÒNG.
Trăng lên phủ bóng ven
sông,
Soi thuyền lặng lẽ giữa vòng hư không.
Gió về thổi nhẹ mênh mông,
Như đưa ánh sáng vào trong cõi lòng.
Con nhìn bóng nguyệt thong dong,
Thấy trong từng mảnh một dòng vô sinh.
Trăng treo giữa cõi hữu hình,
Mà như soi cả bóng mình ẩn sâu.
Sao rơi xuống giữa canh thâu,
Như giọt minh triết nhiệm
mầu rót ra.
Một tia sáng nhỏ chan hòa,
Cũng đủ thắp sáng bao la cõi người.
Con nghe tiếng gọi xa vời,
Như nghe tiếng Đạo giữa trời nội tâm.
Trăng lên chẳng nói âm thầm,
Mà như giảng hết nỗi ngần nhân gian.
Sao rơi chẳng nói dịu dàng,
Mà như đánh thức muôn vàn giấc mê.
Con nhìn ánh sáng lê thê,
Thấy trong từng đốm lời
thề thuở xưa.
Trăng lên phủ bóng hiền hòa,
Như tay của Mẹ xoa hòa nỗi riêng.
Sao rơi giữa chốn triền miên,
Như tay của Cha giữ miền an
yên.
Con nghe tiếng gọi ưu phiền,
Cũng nghe tiếng gọi an nhiên trong lòng.
Một bên là bóng mênh mông,
Một bên là ánh vô cùng sáng trong.
Trăng lên chẳng thuộc hư
không,
Mà như cửa ngõ vô cùng mở ra.
Sao rơi chẳng phải chiêm bao,
Mà như hạt giống nhiệm mầu
của tâm.
Con nhìn ánh sáng âm thầm,
Thấy trong từng đốm một phần chính ta.
Trăng lên phủ bóng chan hòa,
Như ru một giấc bao la giữa
đời.
Sao rơi chẳng nói một lời,
Mà như giảng hết bóng thời vô minh.
Con nghe tiếng gọi lung
linh,
Như nghe tiếng Mẹ giữa mình vọng lên.
Trăng lên chẳng thuộc ưu
phiền,
Mà như ánh sáng dội lên tâm hồn.
Sao rơi chẳng thuộc cõi buồn,
Mà như giọt lệ tròn tròn của Đêm.
Con nhìn ánh sáng êm đềm,
Thấy trong từng đốm bình yên giữa đời.
Trăng lên phủ bóng xa vời,
Như soi một cõi rạng ngời nội tâm.
Sao rơi chẳng nói âm thầm,
Mà như tiếng gọi xa xăm vọng về.
Con nghe ánh sáng lê
thê,
Như nghe tiếng Đạo vỗ về nỗi
riêng.
Trăng lên thổi nhẹ an
nhiên,
Như đưa con bước qua miền
vô sinh.
Sao rơi chẳng thuộc hữu hình,
Mà như bóng nguyệt lung linh
giữa lòng.
Con nghe tiếng gọi mênh mông,
Như nghe tiếng Mẹ trong vòng nhân duyên.
Trăng lên phủ bóng triền miên,
Như ru một giấc an nhiên giữa đời.
Diễn Giải:
1 . Trăng = trí tuệ soi chiếu.
Trăng không phải vật thể ngoài trời.
Trăng là ánh sáng của tự tri, của trí tuệ nội tâm.
2 . Sao = minh tâm.
Sao là những tia sáng nhỏ,
nhưng mỗi tia là một hạt giống giác ngộ.
3 . "Trăng lên chẳng thuộc hư không, mà
như cửa ngõ vô cùng mở ra".
Trăng là cửa mở vào bản thể.
Không phải ánh sáng bên
ngoài, mà là ánh sáng bên trong.
4 . "Sao rơi chẳng phải chiêm bao, mà như hạt giống nhiệm
mầu của tâm".
Mỗi khoảnh khắc tỉnh
thức là một ngôi sao rơi vào lòng.
5 . Ánh sáng nội tâm = giác ngộ.
Không phải tìm ánh sáng ở trời cao,
mà tìm ánh sáng
trong chính mình.
CHƯƠNG 9: QUÊ HƯƠNG TRONG TỪNG NHỊP THỞ.
Quê hương chẳng ở nơi
xa,
Mà trong hơi thở chan hòa nhiệm sinh.
Con đi giữa cõi hữu hình,
Mà nghe quê cũ lung linh trong lòng.
Sóng trào chẳng nói một dòng,
Mà như nhắc nhở: "Quê trong chính mình."
Gió về thổi nhẹ bình minh,
Như đưa con bước qua nghìn dặm xưa.
Quê hương chẳng phải nắng mưa,
Mà là hơi thở sớm trưa nhiệm mầu.
Con đi giữa cõi bể dâu,
Mà nghe quê cũ nhiệm mầu vọng lên.
Bến chiều phủ bóng ưu phiền,
Như ru một giấc an nhiên giữa đời.
Con nghe tiếng gọi xa vời,
Như nghe tiếng Mẹ một thời vọng theo.
Quê hương chẳng nói buồn nghèo,
Mà như giọt nắng đổ đều xuống
tim.
Con nhìn sóng vỗ êm đềm,
Thấy trong từng giọt một miền quê xưa.
Quê hương chẳng phải sớm
trưa,
Mà là hơi thở giữa mùa vô sinh.
Con đi giữa cõi hữu hình,
Mà nghe quê cũ lung linh giữa lòng.
Sóng trào chẳng nói mênh mông,
Mà như giảng hết vô cùng tánh Không.
Quê hương chẳng ở ven sông,
Mà trong từng nhịp thinh không nhiệm mầu.
Con nghe tiếng gọi canh thâu,
Như nghe tiếng Đạo nhiệm mầu vọng
lên.
Quê hương chẳng thuộc ưu
phiền,
Mà như ánh sáng dội lên tâm hồn.
Con nhìn sóng vỗ ven thôn,
Thấy trong từng giọt
một hồn vô sinh.
Quê hương chẳng phải hữu
hình,
Mà như bóng nguyệt lung linh
giữa lòng.
Gió về thổi nhẹ mênh mông,
Như đưa con bước qua vòng vô minh.
Quê hương chẳng nói lung linh,
Mà như giọt lệ của mình thuở xưa.
Con nghe tiếng gọi đong đưa,
Như nghe tiếng Mẹ giữa mùa vô sinh.
Quê hương chẳng thuộc hữu
hình,
Mà là hơi thở của mình giữa đêm.
Sóng trào chẳng nói êm đềm,
Mà như giảng hết bóng đêm nhân
gian.
Con nhìn ánh sáng dịu dàng,
Thấy trong từng đốm một
làng quê xưa.
Quê hương chẳng phải nắng
mưa,
Mà là hơi thở sớm trưa nhiệm mầu.
Con đi giữa cõi bể dâu,
Mà nghe quê cũ nhiệm mầu vọng lên.
Diễn Giải:
1 . Quê hương = hơi thở.
Không phải nơi chôn nhau cắt rốn.
Không phải một vùng đất.
Quê hương là hơi
thở trở về.
2 . "Quê hương
chẳng ở nơi xa, mà trong
hơi thở chan hòa nhiệm sinh".
Đây là điểm Thiền quan trọng:
Quê hương là nơi
tâm an trú.
3 . "Quê hương chẳng thuộc hữu
hình, mà như bóng nguyệt lung linh giữa lòng".
Quê hương là ánh sáng nội tâm,
không phải hình tướng bên ngoài.
4 . "Con đi giữa cõi bể dâu, mà nghe quê cũ vọng lên trong lòng".
Dù đi đâu,
quê hương vẫn ở trong ta.
5 . Quê hương = bản lai diện mục.
Quê hương là chính
mình,
là tự tính sáng,
là tâm vô sinh.
CHƯƠNG 10: THUYỀN TRỞ VỀ -
TÂM TRỞ SÁNG.
Thuyền con trở mũi về đông,
Sóng như tiếng gọi trong lòng vọng lên.
Gió về thổi nhẹ êm đềm,
Như đưa ánh sáng dội lên tâm hồn.
Con nghe tiếng gọi xa xôn,
Như nghe tiếng Mẹ dội dồn nỗi
thương.
Thuyền đi giữa cõi vô thường,
Mà nghe như bước trên đường quê xưa.
Sóng trào chẳng nói đong đưa,
Mà như giảng hết nắng mưa phận
đời.
Gió về thổi nhẹ xa vời,
Như tay của Đạo khẽ rời bóng đêm.
Con nhìn ánh sáng êm đềm,
Thấy trong từng đốm bình yên giữa lòng.
Thuyền đi chẳng thuộc mênh mông,
Mà như theo nhịp vô cùng của tâm.
Sóng trào chẳng nói âm thầm,
Mà như tiếng gọi xa xăm vọng về.
Con nghe ánh sáng lê
thê,
Như nghe tiếng Đạo vỗ về nỗi
riêng.
Thuyền con trở mũi bình yên,
Như người trở lại miền
nguyên sơ mình.
Gió về thổi nhẹ lung
linh,
Như đưa ánh sáng hữu tình vào
tim.
Con nhìn bóng nguyệt dịu mềm,
Thấy trong từng mảnh một miền quê xưa.
Thuyền đi giữa chốn sớm
trưa,
Mà nghe như bước giữa mùa vô sinh.
Sóng trào chẳng thuộc hữu
hình,
Mà như bóng nguyệt lung linh
giữa lòng.
Thuyền đi chẳng đợi mênh mông,
Mà như theo nhịp vô cùng sáng trong.
Con nghe tiếng gọi mênh mông,
Như nghe tiếng Mẹ trong vòng nhân duyên.
Thuyền con trở mũi triền
miên,
Như người trở lại an nhiên giữa đời.
Gió về thổi nhẹ xa vời,
Như đưa ánh sáng vào nơi
tối tăm.
Con nghe tiếng gọi âm thầm,
Như nghe tiếng sóng dội dần lên vai.
Thuyền đi chẳng nói miệt mài,
Mà như theo nhịp nhiệm mầu
của tâm.
Sóng trào chẳng thuộc âm thầm,
Mà như giảng hết xa xăm phận người.
Con nhìn ánh sáng xa vời,
Thấy trong từng đốm một trời vô sinh.
Thuyền đi giữa cõi hữu hình,
Mà nghe như bước lung linh
giữa đời.
Gió về thổi nhẹ xa vời,
Như đưa con bước qua trời vô minh.
Thuyền con trở mũi lung
linh,
Như người trở lại bóng mình nguyên sơ.
Sóng trào chẳng nói đợi chờ,
Mà như giảng hết bến bờ nhân gian.
Con nghe ánh sáng dịu dàng,
Thấy trong từng đốm một
làng quê xưa.
Thuyền đi chẳng thuộc nắng
mưa,
Mà như theo nhịp sớm trưa nhiệm mầu.
Gió về thổi nhẹ canh thâu,
Như ru một giấc nhiệm mầu
giữa đêm.
Diễn Giải:
1 . Thuyền trở về = linh hồn trở về bản thể.
Không phải trở về một nơi chốn,
mà trở về chính mình.
2 . Tâm trở sáng = giác ngộ.
Ánh sáng không đến từ bên ngoài.
Ánh sáng đến từ tự tri.
3 . "Thuyền đi chẳng thuộc mênh mông, mà như theo nhịp vô cùng của tâm".
Hành trình bên ngoài chỉ là phản chiếu của hành trình bên trong.
4 . "Gió về thổi nhẹ xa vời, như đưa ánh sáng vào nơi tối tăm".
Gió = hơi thở.
Ánh sáng = trí tuệ.
Tối tăm = vô minh.
Hơi thở đưa trí tuệ vào nơi vô minh.
5 . "Thuyền con trở mũi bình yên, như người trở lại miền nguyên sơ mìn".
Đây là điểm then chốt:
Trở về chính là giác ngộ.
CHƯƠNG 11: MẸ - BẢN LAI
DIỆN MỤC.
Mẹ ngồi bến cũ ven sông,
Như trăng rơi xuống giữa vòng hư không.
Áo Mẹ phủ bóng mênh mông,
Như mây cuối núi chan hòa nhiệm
sinh.
Con đi giữa cõi hữu hình,
Mà nghe bóng Mẹ lung linh
trong lòng.
Sóng trào chẳng nói một dòng,
Mà như nhắc nhở: "Quê trong chính mình."
Mẹ hiền chẳng thuộc
hữu hình,
Mà như bóng nguyệt lung linh
giữa đời.
Con nghe tiếng gọi xa vời,
Như nghe tiếng Mẹ một thời vọng lên.
Mẹ ngồi chẳng nói ưu phiền,
Mà như giảng hết an nhiên của Đạo.
Ánh mắt Mẹ sáng thanh cao,
Như sao dẫn lối qua bao dặm
trần.
Con nhìn tóc Mẹ phai dần,
Như nhìn mây trắng âm thầm trôi qua.
Mẹ hiền chẳng nói thiết tha,
Mà như hơi thở chan hòa nắng mưa.
Con nghe tiếng gọi ngày xưa,
Như nghe tiếng Mẹ giữa mùa vô sinh.
Mẹ ngồi chẳng thuộc
hữu hình,
Mà như ánh sáng lung linh giữa lòng.
Sóng trào chẳng nói mênh mông,
Mà như giảng hết vô cùng tánh Không.
Mẹ hiền chẳng ở ven
sông,
Mà trong từng nhịp thinh không nhiệm mầu.
Con nghe tiếng gọi canh thâu,
Như nghe tiếng Đạo nhiệm mầu vọng
lên.
Mẹ ngồi chẳng thuộc
ưu phiền,
Mà như ánh sáng dội lên tâm hồn.
Ánh mắt Mẹ sáng vô ngôn,
Như trăng soi xuống bãi cồn nhân gian.
Con nhìn ánh sáng dịu dàng,
Thấy trong từng đốm một
làng quê xưa.
Mẹ hiền chẳng phải nắng
mưa,
Mà là hơi thở sớm trưa nhiệm mầu.
Con đi giữa cõi bể dâu,
Mà nghe bóng Mẹ nhiệm mầu
vọng lên.
Mẹ ngồi chẳng nói đong đưa,
Mà như giọt lệ gió vừa thở ra.
Ánh mắt Mẹ sáng chan hòa,
Như ru một giấc bao la giữa
đời.
Con nghe tiếng gọi xa vời,
Như nghe tiếng Mẹ giữa trời nội tâm.
Mẹ hiền chẳng nói âm thầm,
Mà như tiếng sóng dội dần lên vai.
Con nhìn bóng Mẹ miệt mài,
Thấy trong từng bước
hình hài chính con.
Mẹ hiền chẳng thuộc
cõi mòn,
Mà như ngọn lửa cháy dòn trong tim.
Mẹ là giọt nước êm đềm,
Mẹ là ngọn lửa giữ miền an yên.
Mẹ là tiếng gọi triền miên,
Mẹ là hơi thở vô biên của đời.
Con nghe tiếng Mẹ xa vời,
Như nghe tiếng Đạo giữa trời vô sinh.
Mẹ hiền chẳng thuộc
hữu hình,
Mà là bản thể lung linh của
mình.
Diễn Giải:
1 . Mẹ = Bản lai diện mục.
Mẹ không còn là người mẹ trần thế.
Mẹ là tự tính sáng, là nguồn cội, là Đạo.
2 . "Mẹ hiền chẳng thuộc hữu hình, mà như bóng nguyệt lung linh giữa đời. "
Mẹ = ánh sáng nội tâm.
Không thể nắm bắt, chỉ có thể cảm nhận.
3 . "Mẹ là hơi thở vô biên của đời. "
Mẹ = sự sống
Mẹ = năng lượng nguyên thủy
Mẹ = prana, khí, breath
of life
4 . "Con nhìn bóng Mẹ miệt mài, thấy trong từng bước
hình hài chính con."
Mẹ và con không hai.
Mẹ là bản thể, con là hiện tượng.
5 . Mẹ = Đạo
Mẹ là nơi linh hồn trở về.
Mẹ là chân tâm.
CHƯƠNG 12: BÌNH MINH GIÁC NGỘ.
Bình minh mở cánh phương đông,
Soi thuyền trở mũi giữa vòng hư không.
Sóng trào chẳng nói một dòng,
Mà như hát khúc vô cùng của tâm.
Gió về thổi nhẹ âm thầm,
Như tay của Đạo xoa dần bóng đêm.
Con nghe ánh sáng êm đềm,
Thấy trong từng đốm bình yên nở bừng.
Trăng tàn để đón mặt trời,
Sao rơi để sáng một trời nội tâm.
Bóng đêm chẳng nói âm thầm,
Mà như tan biến dần dần trong con.
Thuyền đi chẳng thuộc cõi mòn,
Mà như theo nhịp vô còn vô sinh.
Con nhìn ánh sáng lung linh,
Thấy trong từng mảnh
bóng mình nguyên sơ.
Mẹ ngồi bến cũ đợi
chờ,
Như trăng soi xuống đôi bờ nhân gian.
Cha chèo giữ nhịp dịu dàng,
Như đưa con bước qua ngàn bão giông.
Bình minh chẳng nói mênh mông,
Mà như giảng hết vô cùng tánh Không.
Con nghe tiếng gọi trong lòng,
Như nghe tiếng Mẹ chan hòa nhiệm sinh.
Sóng trào chẳng thuộc hữu hình,
Mà như bóng nguyệt lung linh
giữa đời.
Gió về thổi nhẹ xa vời,
Như đưa ánh sáng vào nơi
tối tăm.
Con nghe tiếng gọi âm thầm,
Như nghe tiếng Đạo dội dần lên vai.
Bình minh chẳng nói miệt mài,
Mà như mở cánh hình hài chính con.
Con nhìn bóng Mẹ tròn tròn,
Thấy trong từng bước
cội nguồn hiện ra.
Mẹ hiền chẳng nói thiết tha,
Mà như hơi thở chan hòa nắng mưa.
Cha ngồi giữa chốn sớm trưa,
Như cây tùng đứng giữa mùa phong
ba.
Con nghe tiếng gọi quê nhà,
Như nghe tiếng gió thổi qua vô thường.
Bình minh mở cánh mười phương,
Soi con trở lại đoạn đường đã qua.
Sóng trào chẳng nói chan hòa,
Mà như giảng hết thật - giả -
vô - thường.
Con nhìn ánh sáng lên
đường,
Thấy trong từng bước quê hương hiện về.
Quê hương chẳng ở xa quê,
Mà trong hơi thở lê thê giữa đời.
Bình minh chẳng nói một lời,
Mà như đánh thức muôn đời giấc mê.
Con nghe tiếng gọi trở về,
Như nghe tiếng Mẹ vỗ về nỗi riêng.
Thuyền con trở mũi an
nhiên,
Như người trở lại miền
nguyên sơ mình.
Bình minh chẳng thuộc hữu
hình,
Mà như ánh sáng lung linh giữa lòng.
Sóng trào chẳng nói mênh mông,
Mà như giảng hết vô cùng tánh Không.
Con nghe tiếng gọi trong lòng,
Như nghe tiếng Đạo vô cùng vọng lên.
Bình minh mở cánh triền miên,
Như ru một giấc an nhiên giữa đời.
Con nhìn ánh sáng xa vời,
Thấy trong từng đốm một trời vô sinh.
Thuyền đi giữa cõi hữu hình,
Mà nghe như bước lung linh
giữa đời.
Bình minh chẳng nói xa vời,
Mà như mở cửa cho người trở home.
Con nghe tiếng gọi trong tim,
Như nghe tiếng Mẹ dịu mềm vọng lên.
Bình minh chẳng thuộc ưu
phiền,
Mà như ánh sáng dội lên tâm hồn.
Con nhìn bóng Mẹ tròn tròn,
Thấy trong từng bước
chính hồn của con.
Bình minh mở cánh vuông
tròn,
Như đưa con trở cội nguồn
vô sinh.
Diễn Giải:
1 . Bình minh = giác ngộ.
Không phải mặt trời mọc.
Mà là ánh sáng nội tâm bừng lên.
2 . "Trăng tàn để đón mặt trời, sao rơi để sáng một trời nội tâm."
Trăng = trí tuệ
Sao = minh tâm
Khi trí tuệ và minh tâm hợp nhất - giác ngộ.
3 . "Quê hương chẳng ở xa quê, mà trong hơi thở lê thê giữa đời."
Quê hương = hơi thở
Hơi thở = bản thể
Bản thể = Đạo.
4 . "Bình minh chẳng nói một lời, mà như đánh thức muôn đời giấc mê."
Giác ngộ không cần lời.
Giác ngộ là sự tỉnh thức.
5 . "Thuyền con trở mũi an nhiên, như người trở lại miền nguyên sơ mình."
Đây là câu kết tinh toàn bộ trường ca:
Trở về chính là giác ngộ.* Khái Luận.
"Thuyền Tâm Trở Về" là một trường ca mang tính huyền học - Thiền học - biểu tượng học, sử dụng hình ảnh thuyền, biển, gió, trăng, sao, Mẹ, Cha, quê hương… như những ẩn dụ của tâm thức.
Tác phẩm trình bày hành trình:
- Hiện tượng: Thuyền - biển - sóng - gió.
- Tâm lý: Thớ - thương - sợ - hy vọng.
- Triết lý: Tô thường - vô ngã - duyên sinh.
- Huyền học: Tánh Không - bản lai diện mục - vô sinh.
2 . Giải nghĩa biểu tượng.
- Thuyền.
Là thân phận, là nghiệp lực, là phương tiện vượt biển đời.
- Biển.
Là vũ trụ, là tâm thức vô biên, là Đạo.
- Sóng.
Là vọng niệm, là nghiệp, là biến động của tâm.
- Gió.
Là hơi thở, là khí, là prana, là sự sống.
- Trăng.
Là trí tuệ, là tuệ giác, là ánh sáng soi chiếu.
- Sao.
Là minh tâm, là những tia sáng nhỏ của giác ngộ.
- Mẹ.
Là bản lai diện mục, là từ bi, là nguồn cội.
- Cha.
Là ý chí, là nghị lực, là sức mạnh vượt sinh tử.
- Quê hương.
Là nơi tâm an trú, là bản thể, là Đạo.
3 . Triết lý nhân sinh - Huyền học đại chúng.
Tác phẩm dựa trên 5 trụ cột:
- Tánh Không hư vô
- Vô sinh thực tại
- Duyên sinh đại chúng
- Tự tri cõi lòng
- Nhân sinh trở về bản lai diện mục.
- Kết luận.
"Thuyền Tâm Trở Về" là một bản đồ tâm linh,
một hành trình nội tâm,
một trường ca của sự tỉnh thức.
TIỂU SỬ TÁC GIẢ.
Tác giả của trường ca này
không phải là một người,
mà là một sinh linh đã đi qua nhiều mùa gió bụi.
Người ấy sinh ra từ cửa biển,
lớn lên trong mưa sình lầy gió bụi,
trưởng thành trong bão tố,
và tìm thấy chính mình trong tĩnh lặng.
Người ấy không viết bằng mực,
mà bằng hơi thở.
Không viết bằng tay,
mà bằng ánh sáng của nội tâm.
Tên tuổi không quan trọng.
Chỉ có hành trình là còn mãi.
* Huỳnh Tâm.
Thu - Luxembourg Paris 2010.

Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire