Trường ca "Sông Dinh" không chỉ là một tác phẩm thi ca, mà là một hành trình nội tâm, nơi dòng nước trở thành ẩn dụ của bản thể, ký ức và sự vận động của vũ trụ. Khi con người soi mình xuống dòng sông, họ không chỉ thấy bóng dáng hiện tại, mà còn thấy những lớp trầm tích của vô số kiếp sống, những
mảnh linh hồn chưa kịp gọi tên. Lời dẫn nhập này mở ra một cánh cửa để người đọc bước vào thế giới nơi thơ, triết học và tâm linh hòa quyện. Ở đó, Sông Dinh không còn là một địa danh, mà là một thực thể biết thở, biết nhớ, biết gọi. Nó là dòng chảy của thời gian, là tiếng vọng của những
linh ảnh, là nơi bản ngã tan rã để lộ ra bản thể thuần
khiết. Khi đọc trường ca, ta không chỉ đọc một câu chuyện, mà đang bước vào một cuộc đối thoại giữa con người và vũ trụ, giữa cái hữu hạn và cái vô biên. Lời dẫn nhập
này mời gọi người đọc buông bỏ những định kiến
thông thường, để lắng nghe
tiếng nước, tiếng gió, tiếng của chính mình trong sự tĩnh lặng
sâu thẳm.
SỐNG TRÊN DÒNG SÔNG DINH.
Sông Dinh lững lờ chảy qua,
Như mang ký ức ông cha thuở nào.
Cầu Dinh đứng tựa
chiêm bao,
Trông dòng nước cũ mà đau nỗi mình.
Tình trôi theo nhịp bình minh,
Theo mây theo gió, theo hình bóng ai.
Nước kia cạn - đầy chơi vơi,
Môi người không nở nụ cười mong manh.
Hỏi ai sống giữa nhân sinh,
Bao nhiêu tuổi để lặng
nhìn phù du.
Sông Dinh mấy độ mịt mù,
Mà nghe đáy nước như ru kiếp
người.
Có ai cúi xuống một đời,
Mới hay đáy mộng rối bời thương yêu.
Nước trôi mà bóng còn neo,
Như hồn lữ khách gieo theo dặm dài.
Thời gian mở cửa hình hài,
Đi qua lòng mắt, đi hoài nụ cười.
Không gian rộng tựa lòng người,
Ai đem phụ bạc cũng rời nhẹ tênh.
Đời như gió thoảng qua mênh,
Thương nhau mấy độ mà thành hương bay.
Gần nhau mới biết bàn tay,
Cũng mang hơi ấm tháng ngày vô biên.
Cõi đời vốn mỏng như
sương,
Ai hay trước được đoạn đường bao dung.
Một mai gió đổi vô chừng,
Còn nghe tiếng gọi từ từng hạt mưa.
Nước sông hóa ngọc ngày xưa,
Long lanh soi bóng kẻ vừa sang ngang.
Ân tình gửi lại mênh mang,
Cho người lữ thứ nhẹ nhàng bước qua.
Tiếng ca ai để trong ta,
Như mầm xuân cũ nở ra giữa đời.
Tháng năm cưu mang
một thời,
Hóa thành hơi thở rong chơi kiếp này.
Đường dài bụi phủ vai gầy,
Chân trời xa lắm mà đầy nhớ thương.
Thời gian phập phồng khói sương,
Như con chim nhỏ tìm đường bay xa.
Dẫu sau vạn nỗi phong ba,
Vẫn mong hy vọng nở hoa cuối ngày.
Đường xa rồi cũng sum
vầy,
Hóa gần như thể bàn tay chạm vào.
Sông Dinh chảy giữa chiêm bao,
Chảy qua kiếp trước,
chảy vào kiếp sau.
Ta như giọt nước nhiệm mầu,
Tan trong dòng chảy để đau… rồi lành.
* Giữa Lòng Sông Dinh.
Sông Dinh chảy giữa đôi bờ,
Như mang hơi thở mịt mờ kiếp xưa.
Nước trôi mà bóng vẫn thưa,
Như lời ai gọi trong mưa cuối ngày.
Cầu Dinh đứng tựa mây bay,
Trông theo dâu bể đổi thay
phận người.
Tình trôi theo giọt nắng rơi,
Theo hương cỏ dại, theo lời vô ngôn.
Ai đi qua cõi linh hồn,
Nghe sông thở nhẹ như còn nhớ ai.
Nước kia mấy độ hình hài,
Mà sâu đáy nước vẫn hoài u mê.
Có người cúi xuống lắng nghe,
Thấy trong đáy nước bộn bề nhân
gian.
Thấy mình như hạt bụi tan,
Theo dòng vô tận ngỡ ngàn phù
sinh.
Thời gian mở cửa bình minh,
Đi qua ánh mắt, đi vào trái tim.
Không gian rộng đến lặng
im,
Như bàn tay Phật dịu mềm chở che.
Dẫu ai phụ bạc câu thề,
Cũng tan như khói bên lề hư không.
Đời người thương lấy
mênh mông,
Gần nhau mới biết tấm
lòng nở hoa.
Cõi đời vốn mỏng như là,
Một vầng sương sớm
phai nhòa hư danh.
Ai hay trước được mong
manh,
Mà đem bao nỗi chân thành gửi nhau.
Nước sông hóa ngọc nhiệm mầu,
Long lanh như giọt trăng thâu đêm dài.
Ân tình gửi lại hình hài,
Cho người lữ khách miệt mài bước chân.
Tiếng ca ai để trong
ngần,
Như mầm xuân cũ hồi sinh giữa đời.
Tháng năm cưu mang
một thời,
Hóa thành hơi ấm trên môi phận người.
Đường xa bụi phủ đôi vai,
Chân trời mờ khói mà đầy nhớ thương.
Thời gian phập phồng vô thường,
Như con chim nhỏ lạc đường tìm quê.
Dẫu sau vạn nỗi ê chề,
Hy vọng vẫn nở bên lề tháng năm.
Đường xa rồi cũng âm thầm,
Hóa gần như thể trăng nằm trong tay.
Sông Dinh chảy giữa mây bay,
Chảy qua kiếp trước,
chảy ngày mai sau.
Ta như giọt nước nhiệm mầu,
Tan trong dòng chảy để đau… rồi lành.
Và khi bóng tối mong
manh,
Chạm vào hơi thở cuối cùng của ta,
Sông Dinh vẫn hát thiết tha,
Rằng đời chỉ đẹp khi hòa vào nhau.
* TRƯỜNG CA GIỮA LÒNG SÔNG DINH.
I . Khởi Thủy.
Sông Dinh khởi giữa mây ngàn,
Như câu chuyện cổ mơ màng dựng lên.
Nước đi từ thuở chưa
tên,
Từ khi đất thở, trời
nghiêng bóng chiều.
Một dòng lặng lẽ nâng niu,
Mang theo hơi ấm buổi đầu
nhân gian.
Những hồn cổ tích lang thang,
Về trong giọt nước
mơ màng chảy qua.
Cầu Dinh đứng tựa sương pha,
Như người gác cổng giao hòa hai miền.
Bờ xưa còn dấu chân thiền,
Nghe trong gió thoảng lời nguyền vô
biên.
Khởi sinh từ một nỗi
yên,
Sông mang bóng dáng thần tiên xuống trần.
Ai đi qua buổi hồng hoang,
Cũng nghe tiếng gọi mơ màng của sông.
II . Dòng Chảy.
Sông Dinh chảy giữa mênh mông,
Như mang hơi thở cõi lòng nhân gian.
Nước trôi mà bóng còn tan,
Như bao kỷ niệm ngập tràn hư không.
Tình người gửi xuống dòng sông,
Theo mây theo gió mà không mất dần.
Có khi nước chảy lặng thầm,
Như lời chưa nói âm thầm trong tim.
Cầu Dinh đứng giữa lặng im,
Nhìn bao dâu bể nổi chìm tháng
năm.
Ai qua cũng để âm thầm,
Một câu thương nhớ, một lần thở than.
Dòng trôi như giấc mơ tàn,
Nhưng trong đáy nước vẫn còn ánh xưa.
Nắng chiều rơi xuống
đôi bờ,
Như bàn tay Phật vuốt mờ ưu tư.
III . Bản Nhã Tan Rã.
Có người cúi xuống mà nghe,
Thấy trong đáy nước bộn bề chính ta.
Bản ngã dựng tự bao giờ,
Như hòn đá nhỏ giữa bờ vô minh.
Nước trôi, đá cũng lặng
thinh,
Nhưng trong im lặng ẩn hình đổi thay.
Ta như chiếc lá trên
tay,
Buông ra là mất, nắm hoài cũng đau.
Sông Dinh dạy một nỗi sầu,
Rằng ai giữ mãi cũng
màu hư không.
Bản ngã tan giữa dòng sông,
Như mây tan giữa hư không cuối trời.
Khi ta buông hết đôi lời,
Chỉ còn hơi thở nhẹ rơi xuống đời.
Sông Dinh soi
bóng con người,
Như soi một kiếp rong chơi mịt mờ.
IV . Khúc Ca Vô Thường.
Thời gian mở cửa bất ngờ,
Đi qua mắt biếc, đi vào trái tim.
Không gian rộng đến lặng
im,
Như lời kinh vỡ giữa miền chiêm bao.
Đời người thoảng tựa
trăng sao,
Vừa lên đã tắt, vừa chào đã xa.
Ai hay trước được phôi pha,
Mà đem thương nhớ chan hòa tháng năm.
Nước sông hóa ngọc âm thầm,
Long lanh như giọt trăng nằm trên tay.
Ân tình gửi lại nơi này,
Cho người lữ thứ qua ngày bão giông.
Đường xa bụi phủ mênh mông,
Chân trời phập phồng như lòng trẻ thơ.
Dẫu đời lắm nỗi bơ vơ,
Hy vọng vẫn nở bất ngờ trong ta.
V . Hợp Lưu.
Sông Dinh chảy giữa bao la,
Chảy qua kiếp trước, chảy hòa kiếp sau.
Ta như giọt nước nhiệm mầu,
Tan trong dòng chảy để đau… rồi lành.
Khi ta chạm bóng mong manh,
Của đêm cuối cùng trên vành mi mắt,
Sông Dinh vẫn hát rất thật,
Rằng đời chỉ đẹp khi mất bản thân.
Khi ta hòa với phù vân,
Không còn ta nữa - chỉ còn dòng trôi.
Sông Dinh mở cửa luân hồi,
Đón ta trở lại làm người… một lần.
Và khi gió gọi thì thầm,
Ta nghe tiếng nước như âm của trời.
Hợp cùng vũ trụ muôn đời,
Ta tan – nhưng chính trong lời tan ấy…
* Sông Dinh Huyền Ảo.
Sông Dinh khởi giữa mịt
mờ,
Khi chưa có chữ, chưa thơ, chưa người.
Nước như giọt sáng trên
trời,
Rơi vào cõi tạm thành lời nguyên sinh.
Từ trong khe nứt vô hình,
Một dòng linh khí hóa thành sông Dinh.
Mỗi giọt nước một bình minh,
Mỗi làn sóng nhỏ một nghìn kiếp xưa.
Cầu Dinh dựng giữa sương mưa,
Như cây đàn cổ đong đưa nhạc trời.
Ai đi qua đó một đời,
Cũng nghe tiếng gọi xa vời của sông.
Có khi nước hát trong lòng,
Như lời của những linh hồn
chưa sinh.
Có khi nước khóc âm thầm,
Như thương một kiếp lạc chân giữa đời.
* Những Giấc Mơ.
Sông Dinh chảy giữa đôi bờ,
Nhưng trong đáy nước còn mơ một miền.
Nơi thời gian đứng lặng yên,
Nơi bóng người cũ hiện lên mơ hồ.
Nước trôi mà chẳng bao giờ,
Trôi hết được những giấc mơ nhân trần.
Có đêm trăng rụng xuống gần,
Sông ôm lấy ánh trăng ngần như ôm ai.
Cầu Dinh đứng giữa
ban mai,
Như người giữ cửa hai vai hư thực.
Một bên là cõi mộng mực,
Một bên là cõi người từng bước phai.
Ai đi qua đó một ngày,
Cũng nghe tiếng nước thở
dài trong sương.
Như đang kể chuyện vô thường,
Như đang giữ hộ đoạn đường ai quên.
* Soi Gương Dòng Sông Dinh.
Có người cúi xuống mà xem,
Thấy trong đáy nước chính mình tan đi.
Bản ngã vốn chỉ là khi,
Ta còn sợ mất những gì mong manh.
Nước sông dạy một điều lành,
Rằng ai giữ chặt
cũng thành khổ đau.
Buông ra - bóng nước nhiệm mầu,
Hiện lên bản thể nhiệm màu của ta.
Có khi ta thấy trong làn,
Một ta khác nữa mơ màng nhìn ta.
Hai ta chạm bóng chan hòa,
Rồi tan vào nước như là chưa sinh.
Sông Dinh – chiếc gương vô hình,
Soi ta đến tận bình minh linh hồn.
Khi ta tan giữa nước nguồn,
Ta nghe tiếng gọi từ cồn gió xưa.
* Cách Chim Sông Dinh.
Thời gian mở cửa bất
ngờ,
Cho ta thấy rõ bến bờ mong manh.
Đời người như cánh chim
lành,
Bay qua một thoáng trời xanh rồi về.
Nước sông hóa ngọc đêm khuya,
Long lanh như giọt lệ thề
chưa khô.
Ân tình gửi lại hư vô,
Nhưng trong vô tận vẫn còn dư vang.
Đường xa bụi phủ mênh mang,
Chân trời phập phồng như
đang thở dài.
Có khi ta thấy hình hài,
Như làn khói mỏng bay hoài không thôi.
Dẫu đời lắm nỗi chia
phôi,
Hy vọng vẫn nở giữa trời
vô biên.
Như hoa nở giữa ưu phiền,
Như chim hát giữa triền sương mai.
* Khi Nào Ta Về Lại Sông Dinh.
Sông Dinh chảy giữa mộng
dài,
Chảy qua kiếp trước,
chảy hoài kiếp sau.
Ta như giọt nước nhiệm mầu,
Tan trong dòng chảy để đau… rồi lành.
Khi ta chạm bóng mong manh,
Của đêm cuối cùng trên vành mi mắt,
Sông Dinh vẫn hát rất thật,
Rằng đời chỉ đẹp khi mất chính ta.
Khi ta hòa với phù sa,
Không còn ta nữa - chỉ là dòng trôi.
Sông Dinh mở cửa luân hồi,
Đón ta trở lại làm người… một lần.
Và khi gió gọi thì thầm,
Ta nghe tiếng nước như âm của trời.
Hợp cùng vũ trụ muôn đời,
Ta tan – nhưng chính trong lời tan ấy…
* Sông Dinh Thì Thầm.
Sông Dinh khởi giữa mịt
mờ,
Khi chưa có chữ, chưa thơ, chưa người.
Nước như giọt sáng trên
trời,
Rơi vào cõi tạm thành lời nguyên sinh.
Từ trong khe nứt vô hình,
Một dòng linh khí hóa thành sông Dinh.
Mỗi giọt nước một bình minh,
Mỗi làn sóng nhỏ một nghìn kiếp xưa.
* Linh Thể Của Nước.
Sông Dinh không
chỉ là sông,
Mà là linh thể ẩn trong cõi người.
Nước trôi như tiếng thở trời,
Như lời của những linh hồn chưa sinh.
Có đêm nước hát lặng thinh,
Như ru những bóng vô
hình ngủ yên.
Có đêm nước khóc triền miên,
Như thương một kiếp chưa
tìm được nhau.
* Đi Qua Cầu Dinh.
Cầu Dinh đứng giữa trăng sao,
Như người gác cổng chiêm bao hai miền.
Một bên là cõi nhân
duyên,
Một bên là cõi thần tiên mịt mờ.
Ai đi qua đó dại khờ,
Cũng nghe tiếng gọi như chờ từ lâu.
Có người vừa bước qua cầu,
Đã nghe bóng cũ
nhiệm mầu trở về.
* Những Giấc Mơ Lạc Lối.
Sông Dinh chảy giữa đôi bờ,
Nhưng trong đáy nước còn mơ một miền.
Nơi thời gian đứng lặng yên,
Nơi bóng người cũ hiện lên mơ hồ.
Có khi giấc mộng hững hờ,
Trôi theo dòng nước bất ngờ gặp ta.
Ta nhìn xuống đáy sông xa,
Thấy mình của những kiếp qua
trở về.
* Tiếng Gọi.
Có người cúi xuống mà nghe,
Thấy trong đáy nước bộn bề chính ta.
Bản ngã dựng tự bao giờ,
Như hòn đá nhỏ giữa bờ vô minh.
Nước trôi, đá cũng lặng
thinh,
Nhưng trong im lặng ẩn hình đổi thay.
Ta như chiếc lá trên tay,
Buông ra là mất, nắm hoài cũng đau.
* Bản Ngã Tan Rã.
Sông Dinh dạy một nỗi sầu,
Rằng ai giữ mãi cũng
màu hư không.
Bản ngã tan giữa dòng sông,
Như mây tan giữa hư không cuối trời.
Khi ta buông hết đôi lời,
Chỉ còn hơi thở nhẹ rơi xuống đời.
Sông Dinh soi
bóng con người,
Như soi một kiếp rong chơi mịt mờ.
* Linh Hồn Phiêu Bạt.
Đêm về nước sáng như gương,
Phản chiếu những bóng vô thường trôi qua.
Có linh hồn đứng bên ta,
Nhưng không nói được tên mình là ai.
Họ đi qua những kiếp
dài,
Như mùi hương cũ thoảng hoài trong sương.
Sông Dinh giữ hộ đoạn đường,
Cho những linh thể tìm phương trở về.
* Khúc Ca Sông Dinh.
Thời gian mở cửa bất ngờ,
Cho ta thấy rõ bến bờ mong manh.
Đời người như cánh chim
lành,
Bay qua một thoáng trời xanh rồi về.
Nước sông hóa ngọc đêm khuya,
Long lanh như giọt lệ thề
chưa khô.
Ân tình gửi lại hư vô,
Nhưng trong vô tận vẫn còn dư vang.
* Hơi Thở Sông Dinh.
Có đêm gió thổi mơ màng,
Sông Dinh thở nhẹ như
đang gọi trời.
Ta nghe tiếng nước vọng lời,
Như âm của những vì sao xa gần.
Vũ trụ mở cửa một lần,
Cho ta thấy bóng linh
hồn của ta.
Ta tan vào ánh trăng
ngà,
Như tan vào chính quê nhà nguyên sinh.
* Lữ Khách Cầu Dinh.
Đường xa bụi phủ mênh mông,
Chân trời phập phồng như
đang thở dài.
Có người lạc giữa ban
mai,
Tìm trong nước sông hình hài đã
quên.
Sông Dinh mở lối dịu êm,
Dẫn ta qua những nỗi
niềm chưa nguôi.
Dẫu đời lắm nỗi chia
phôi,
Hy vọng vẫn nở giữa trời
vô biên.
* Khi Ta Trở Về Với Sông.
Sông Dinh chảy giữa mộng
dài,
Chảy qua kiếp trước,
chảy hoài kiếp sau.
Ta như giọt nước nhiệm mầu,
Tan trong dòng chảy để đau… rồi lành.
Khi ta chạm bóng mong manh,
Của đêm cuối cùng trên vành mi mắt,
Sông Dinh vẫn hát rất thật,
Rằng đời chỉ đẹp khi mất chính ta.
* Tiếng Nước Cuối Cùng Sông Dinh.
Khi ta hòa với phù sa,
Không còn ta nữa - chỉ là dòng trôi.
Sông Dinh mở cửa luân hồi,
Đón ta trở lại làm người… một lần.
Và khi gió gọi thì thầm,
Ta nghe tiếng nước như âm của trời.
Hợp cùng vũ trụ muôn đời,
Ta tan - nhưng chính trong lời tan ấy…
Ta còn.
* Đại Trường Ca Sông Dinh.
Sông Dinh khởi giữa mịt
mờ,
Khi chưa có chữ, chưa thơ, chưa người.
Nước như giọt sáng trên
trời,
Rơi vào cõi tạm thành lời nguyên sinh.
* Linh Thể Của Nước.
Sông Dinh không
chỉ là sông,
Mà linh thể ẩn trong lòng thế gian.
Nước trôi như tiếng thở tan,
Như lời của những linh hồn chưa sinh.
* Cánh Cửa Cầu Dinh.
Cầu Dinh đứng giữa hư linh,
Như người gác cổng bình minh hai miền.
Một bên là cõi nhân
duyên,
Một bên là cõi thần tiên mịt mờ.
* Giấc Mơ.
Trong sông có những giấc mơ,
Trôi theo dòng nước bất ngờ gặp ta.
Ta nhìn xuống đáy sông xa,
Thấy mình của những kiếp qua
trở về.
* Tiếng Lòng Người Đi.
Có người cúi xuống mà nghe,
Thấy trong đáy nước bộn bề chính ta.
Bản ngã dựng tự bao giờ,
Như hòn đá nhỏ giữa bờ vô minh.
* Tan Rã.
Sông Dinh dạy một điều lành,
Rằng ai giữ chặt
cũng thành khổ đau.
Buông ra - bóng nước nhiệm mầu,
Hiện lên bản thể nhiệm màu của ta.
* Linh Hồn Quên Tên.
Đêm về nước sáng như gương,
Phản chiếu những bóng vô thường trôi qua.
Một linh hồn đứng bên ta,
Nhưng không nói được tên mình là ai.
* Khúc Ca Vô Thường.
Thời gian mở cửa bất ngờ,
Cho ta thấy rõ bến bờ mong manh.
Đời người như cánh chim
lành,
Bay qua một thoáng trời xanh rồi về.
* Hơi Thở Vũ Trụ.
Có đêm gió thổi mơ màng,
Sông Dinh thở nhẹ như
đang gọi trời.
Ta nghe tiếng nước vọng lời,
Như âm của những vì sao xa gần.
* Hành Trình Lữ Khách.
Đường xa bụi phủ mênh mông,
Chân trời phập phồng như
đang thở dài.
Có người lạc giữa ban
mai,
Tìm trong nước sông hình hài đã
quên.
* Trở Về Với Sông Nước.
Sông Dinh chảy giữa mộng
dài,
Chảy qua kiếp trước,
chảy hoài kiếp sau.
Ta như giọt nước nhiệm mầu,
Tan trong dòng chảy để đau… rồi lành.
* Hẹn Nước Sông Dinh.
Khi ta hòa với phù sa,
Không còn ta nữa - chỉ là dòng trôi.
Sông Dinh mở cửa luân hồi,
Đón ta trở lại làm người… một lần.
* Bóng Trăng Lạc Cảnh.
Trăng rơi xuống mặt sông mềm,
Như linh hồn cũ tìm quên kiếp nào.
Có đêm trăng vỡ trên ao,
Sông gom từng mảnh ghép vào giấc mơ.
* Đất Ninh Hòa Thì Thầm.
Đất thì thầm dưới chân người,
Rằng ta từ đất mà rời mà đi.
Sông nghe tiếng đất thầm
thì,
Mang theo hơi ấm xuân thì thuở xưa.
* Ký Ức Quanh Đây.
Có những bóng đứng bên bờ,
Giữ từng ký ức như thờ một niềm.
Họ không nói, chỉ đứng yên,
Như cây giữ gió, như thuyền giữ trăng.
* Đêm Linh Tưởng.
Đêm về nước sáng lạ lùng,
Như soi linh tưởng trùng trùng hiện lên.
Có khi ta thấy trong đêm,
Một ta khác nữa dịu êm nhìn mình.
* Cánh Chim Không Ngủ.
Có đàn chim lạc qua sông,
Mang theo hơi thở mênh mông của trời.
Chúng bay như thể gọi người,
Bay qua vô tận để rồi trở lui.
* Tiếng Nước Kiếp Vận.
Sông Dinh giữ tiếng xa xưa,
Của bao kiếp trước đong đưa trở về.
Có khi nước hát ê chề,
Như thương một kiếp chẳng hề được vui.
* Cửa Khua.
Trong sông có những cánh cửa,
Mở ra những cõi chưa từng ai hay.
Ai vô tình bước qua đây,
Cũng nghe bóng nước đổi thay phận mình.
* Một Góc Trời.
Có người đứng giữa hoàng
hôn,
Khấn lên một tiếng mà dồn trăm năm.
Sông nghe, nước lặng âm thầm,
Mang lời nguyện ấy trôi dần vào đêm.
* Hoa Chưa Nở.
Có loài hoa chẳng bao giờ,
Nở trên mặt đất - chỉ chờ trong sông.
Nước nâng từng cánh mênh mông,
Như nâng một nỗi chờ mong kiếp
người.
* Mặt Nước In Bóng Người.
Có khi ta thấy trong chiều,
Bóng mình tan chảy như điều chưa xong.
Sông Dinh giữ bóng mênh
mông,
Như giữ một nỗi chờ mong
của đời.
* Ngày Trở Lại.
Một ngày ta sẽ trở về,
Đứng bên bờ cũ lắng nghe chính mình.
Sông Dinh mở cửa bình minh,
Đón ta như đón ân tình thuở xưa.
* Tin Cuối Cùng.
Khi ta tan giữa hư vô,
Sông Dinh giữ lại linh hồn
của ta.
Hợp cùng vũ trụ bao la,
Ta tan - nhưng chính trong hòa tan ấy…
Ta còn.
* Tiếng Thở Dài.
Sông Dinh khởi giữa mịt
mờ,
Khi chưa có chữ, chưa thơ, chưa người…
* Linh Thể Hồn Ai.
Nước trôi như tiếng thở trời,
Như lời của những linh hồn chưa sinh…
* Cầu Dinh.
Cầu Dinh đứng giữa đôi miền,
Giữ cho hai cõi thần - tiên giao hòa…
* Gặp Nhau.
Trong sông có những giấc mơ,
Trôi theo dòng nước bất ngờ gặp ta…
* Lắng Nghe.
Có người cúi xuống mà nghe,
Thấy trong đáy nước bộn bề chính ta…
* Bản Ngã.
Buông ra - bóng nước nhiệm mầu,
Hiện lên bản thể nhiệm màu của ta…
* Lãng Du.
Có linh hồn đứng bên ta,
Nhưng không nói được tên mình là ai…
* Khúc Ca Chim Trời.
Đời người như cánh chim
lành,
Bay qua một thoáng trời xanh rồi về…
* Hơi Thở Của Lòng.
Sông Dinh thở nhẹ trong đêm,
Như hơi vũ trụ dịu êm gọi về…
* Hành Trình Dòng Nước.
Có người lạc giữa ban
mai,
Tìm trong nước sông hình hài đã
quên…
* Sông Dinh Một Cõi Về.
Ta như giọt nước nhiệm mầu,
Tan trong dòng chảy để đau… rồi lành…
* Lời Phù Sa.
Khi ta hòa với phù sa,
Không còn ta nữa - chỉ là dòng trôi…
* Bóng Trăng Uống Nước.
Trăng rơi xuống mặt sông mềm,
Như linh hồn cũ tìm quên kiếp nào…
* Ký Ức Con Lương.
Đất thì thầm dưới chân người,
Rằng ta từ đất mà rời mà đi…
* Đất Cũ Thì Thầm.
Họ đứng như bóng của thời,
Giữ từng mảnh vỡ rã rời nhân gian…
* Đêm Linh Ứng.
Đêm về nước sáng lạ lùng,
Như soi linh tưởng trùng trùng hiện lên…
* Chim Ăn Đêm.
Chim bay qua những tầng trời,
Mang theo hơi thở của người đã quên…
* Kiếp Sinh Từ Nước.
Sông Dinh giữ tiếng xa xưa,
Của bao kiếp trước đong đưa trở về…
* Cửa Vô Hình.
Trong sông có những cánh cửa,
Mở ra những cõi chưa từng ai hay…
* Lời Nguyền.
Ai khấn giữa buổi hoàng hôn,
Sông nghe - nước lặng như hồn lắng
theo…
* Hoa Nở Trên Sông.
Có loài hoa chẳng bao giờ,
Nở trên mặt đất - chỉ chờ trong sông…
* Bóng Ai Trên Sông.
Bóng ta tan giữa chiều buông,
Như điều chưa nói cuối cùng của ta…
* Trở Lại.
Một ngày ta sẽ trở về,
Đứng bên bờ cũ lắng nghe chính mình…
* Cuối Dòng Sông.
Ta tan - nhưng chính trong hòa tan ấy…
Ta còn…
* Thần Sông Thức Giấc.
Có đêm nước bỗng dâng trào,
Như thần sông thức giữa bao linh hồn…
* Nữ Thần Sông Dinh.
Trăng đi xuống giữa đêm sâu,
Chạm vào mặt nước nhiệm mầu hóa hoa…
* Bí Mật Dòng Sông Dinh.
Có bóng đứng giữa trăng mờ,
Giữ điều bí mật không ngờ của đêm…
* Trẻ Tắm Sông Dinh.
Sương sinh ra những linh nhi,
Chạy trên mặt nước như đi giữa trời…
* Giọt Nước Nên Lời.
Có giọt nước nói thành lời,
Kể về một kiếp xa vời đã qua…
* Trong Giấc Mộng.
Có người bước giữa chiêm
bao,
Đi trên mặt nước như vào cõi tiên…
* Thần Gió Gọi Tên.
Gió về gọi những linh hồn,
Bay theo hơi thở của cồn cát xưa…
* Nnhuaxng Dấu Chân Xa.
Có người đi chẳng để hình,
Như chưa từng đến cõi mình trần gian…
* Lời Ru Cưa Nước.
Nước ru những bóng lang
thang,
Như ru trẻ nhỏ sang đàng mộng du…
* Đi Trước Bình Minh.
Có người rời cõi nhân sinh,
Trước khi mặt nhật nguyên
hình bình minh.
* Những Vì Sao.
Sao rơi xuống mặt sông mềm,
Hóa thành những bóng dịu êm giữa đời…
* Đèn Đêm.
Có người cầm ngọn đèn
xanh,
Dẫn linh hồn lạc qua
vành đêm đen…
* Cửa Gió.
Gió mở những cánh cửa trời,
Cho ta thấy bóng của người đã xa…
* Bờ Bên Kia Sông.
Có tiếng gọi giữa đêm khuya,
Như ai từ cõi bên kia vọng về…
* Mặt Trời Vàng.
Có người bước giữa nắng vàng,
Đi trên mặt nhật nhẹ nhàng như mơ…
* Chưa Kịp Sinh.
Có linh hồn đứng bên bờ,
Chờ ngày được xuống làm thơ giữa đời…
* Thời Gian.
Thời gian mở cửa một lần,
Cho ta thấy bóng linh
hồn của ta…
* Tiếng Gọi Của Sông.
Có người giữ tiếng sông ngân,
Để ai lạc bước còn lần tìm nhau…
* Hoa Nở Đêm.
Trong đêm nở những loài hoa,
Chỉ ai đã mất mới là thấy hương…
* Ánh Trăng Vàng.
Có người bước giữa ánh vàng,
Như đi trong cõi thiên đàng mơ phai…
* Lời Nước Non.
Nước nói điều cuối cùng rằng:
Ai yêu sẽ sống, ai lặng sẽ tan…
* Một Ngày Dừng Lại.
Có ngày nước bỗng ngừng trôi,
Để nghe một tiếng gọi
trời rất xa…
* Đêm Thánh Thiện.
Đêm về sông hóa thành trời,
Sao rơi xuống nước sáng ngời vô biên…
* Hòa Tang Theo Nước.
Ta tan - nhưng chính trong tan ấy,
Ta hòa cùng nước, cùng mây, cùng trời.
Sông Dinh giữ bóng muôn đời,
Để ta trở lại giữa người… một phen.
* Triết Lý Nhân Sinh Trên Dòng Sông Dinh.
Triết lý nhân sinh của "Sông Dinh" xoay quanh câu hỏi: sống để làm gì? Tác phẩm trả lời bằng sự im lặng của nước. Sống không phải để đạt được điều
gì, mà để hiểu chính mình. Sống là hành trình đi từ bản ngã đến bản thể. Giải mã triết lý nhân sinh cho thấy tác phẩm đề cao sự tỉnh
thức: con người chỉ thật sự sống khi họ nhận ra sự mong manh của đời sống. Sông Dinh dạy rằng mọi nỗi buồn
đều có thể tan vào nước, mọi niềm vui đều
có thể phản chiếu như ánh trăng. Sống là chấp nhận sự vô thường, nhưng không bi quan; là yêu thương, nhưng không bám víu; là đi
qua đời sống như một dòng song nhẹ nhàng, sâu thẳm, và không ngừng chuyển hóa.
* Triết Học Của Trường Ca.
Triết học của "Sông Dinh" dựa trên ba luận điểm: (1) bản ngã là ảo ảnh, (2) thời gian là dòng chảy của ý thức, (3) vũ trụ là sự hợp nhất của mọi tồn tại. Tuyên ngôn triết học khẳng định rằng con người
không phải là một thực thể cố định,
mà là một dòng chảy liên tục. Mọi đau khổ đến
từ việc bám víu vào bản ngã, một cấu trúc tạm thời. Khi soi mình xuống dòng sông, ta thấy bản ngã tan rã, để lộ ra bản thể thuần
khiết. Tuyên ngôn cũng nhấn mạnh rằng
thời gian không phải là kẻ thù, mà là người thầy. Nó dạy ta buông bỏ, dạy ta chấp nhận,
dạy ta trở về. Cuối cùng, triết học của trường ca hướng đến sự hợp nhất: Con người không tách biệt khỏi vũ trụ, mà là một phần của nó. Khi ta tan vào dòng sông, ta không mất đi, ta trở về với cái toàn thể.
Và điều đẹp nhất trong nội dung trường ca "Trôi Nỗi Trên Dòng Sông Dinh". Ở
đây không phải là số lượng hồi thơ hay
độ dài của tác phẩm, mà là tinh thần của tác
giả đã truyền vào nó:
– Sự sống cá nhân tôn trọng đối với nghệ
thuật.
– Sự nhạy cảm với triết học, khoa hoc, nhân văn.
– Sự tinh tế của tâm hồn, vào một tình yêu sâu nặng dành cho dòng
song Dinh, cho ký ức, cho con người.
* Huỳnh Tâm.





Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire