
Thưa Bà Con,
Hôm nay là ngày 28/4. Nhớ lại ngày nầy năm xưa thứ
hai 28/4/1975, tên phản bội dân tộc Nguyễn Thành Trung khoảng 5 giờ chiều lái
may bay dội bom Sài Gòn…nhằm ghi công với cái gọi là “cách mạng”. Để rồi 45 năm
sau, hôm nay phải sống trong âm thầm lặng lẽ kéo lê kiếp sống nhục nhằn với
lương tâm cắn rứt(?).
Tuy nhiên, ngày nầy sau 45 năm, người viết vẫn thấy
trước mặt tương lai của một Việt Nam mới qua Tuổi Trẻ, niềm tin tưởng sẽ
tiếp nối tiền nhân đi làm lịch sử nhằm xóa tan cơ chế chuyên chính vô sản của
CSBV.
Thưa Bà Con,
Nhìn hình trên, Bà Con có nhìn thấy rõ Tuổi trẻ Việt
Nam ở hải ngoại không? Đó là những vị tướng của Quân đội Hoa Kỳ trong mọi binh
chủng, hiện đang giữ nhiều vai trò lãnh đạo trong vùng Biển Đông. Họ là ai? Họ
là con cháu, hậu duệ của những người lính oai hùng Việt Nam Cộng Hòa.
Đó là mầm móng cho một tương lai rực rỡ cho Việt
Nam ngày mai…
Đó là hiện thân của hồn thiêng sông núi Việt…
Và đó cũng sẽ là những người con Việt mang gót giày
về xây dựng lại Bức Dư Đồ rách do CSBV dày xéo.
Niềm tin nầy khiến cho người viết muốn nói về sự hội
nhập của tuổi trẻ Việt hải ngoại.
Tuổi Trẻ Hội Nhập
Nói về hội nhập của giới
trẻ, người ta thường nói “mất gốc” áp đặt cho tuổi trẻ hải ngoại, điều đó phải
cần suy nghĩ lại!
Xin tạm chia làm hai loại giới trẻ: - Ở lứa tuổi từ
15 trở lên, ngay sau 30/4/1975, có thể tạm gọi là thế hệ 1,5, -
Còn lứa tuổi dưới đó hoặc sinh sau 75, tạm gọi là thế hệ thứ hai.
Sở dĩ phân hai loại trên để chúng ta thấy toàn cảnh tương đối dễ hơn.
Ở
thế hệ 1,5, các em đã học tiểu học và trung học đệ nhứt cấp ở miền Nam
và sống trong căn bản gia đình theo cung cách Việt Nam. Do đó. dù muốn dù không
các em cũng hấp thụ được phần nào văn hóa, phong tục, và giáo dục Việt Nam. Qua
hải ngoại, đặc biệt là Hoa Kỳ, phần lớn, các bậc phụ huynh đang lần hồi hội nhập
vào xã hội mới một cách khó khăn vì nhiều nguyên do, mà chánh yếu là do hội
chứng “sau chiến tranh”. Các em ít bị hội chứng nầy, nhưng ít nhiều cũng
bị ảnh hưởng vì sống chung trong gia đình. Nhưng các em may mắn hơn, thứ nhứt
vì còn trẻ, thứ hai còn đi học tiếp tục bậc trung học và đại học (chúng tôi chỉ
nhìn khía cạnh các em tiếp tục đi học mà thôi). Từ đó, các em hấp thụ một nền
văn hóa mở hơn của cha ông. Và suy nghĩ của các em có nhiều khác biệt so với
các bậc phụ huynh.
Từ đó, các em dù muốn dù không cũng phải đối
mặt với hai luồng “hội nhập” khác biệt, một của phụ huynh, và một của
xã hội các em tiếp cận qua giáo dục và cuộc sống trong xã hội mới.
Chính vị vậy các em luôn luôn bị khó xử vì hai nguồn
hội nhập “đối kháng” nhau. Vì vậy, việc hội nhập
của em của thế hệ 1,5 nầy tuy có nhiều khó khăn so với thế hệ thứ hai, nhưng cuộc
sống của các em tương đối ổn định hơn.
Ở
thế hệ 2, các em hội nhập vào xã hội nhanh hơn, vì các em học tiểu học ở
Hoa Kỳ hay sinh đẻ tại đây. Lợi điểm về sinh ngữ Anh, lợi điểm về văn hóa xã hội
HK trong việc học, giúp các em hòa nhập vào xã hội dễ dàng. Đa số các em “dường như” nghĩ rằng
không có biên giới màu da, không có biên giới chủng tộc ở đây.
Các em tự cho mình là …người
Mỹ! Chính vì có suy nghĩ đó, cho nên khi về nhà, các em có xung đột với gia đình,
với những bậc phụ huynh hay các anh lớn. Đôi khi, chính vì sự hội nhập “một chiều”
(không hấp thụ văn hóa “Việt Nam” trong gia đình) cho nên nhiều sự đáng tiếc xảy
ra cho thế hệ nầy trong gia đình.
Do đó, có thể tóm tắt tùy theo gia phong của mỗi
gia đình, các em trong hai thế hệ trên hội
nhập theo các hướng dưới đây:
- Tùy
khả năng hội nhập của từng em, nhanh hay chậm tùy “tính khí” mỗi đứa, và không
có sự khác biệt về thế hệ ở mục nầy;
- Tùy
nguồn gốc gia đình của các em. Một gia đình có phụ huynh làm lao động hay nông
dân, chắc chắc, các em hội nhập vào xã hội, nhiều phần đi theo hướng khác, không
đặt trọng tâm giáo dục làm căn bản cho việc tiến thân của con cái;
- Việc
hội nhập của các em có thể tùy theo mức độ của “hội chứng chiến tranh” của cha
mẹ. Nếu phụ huynh buông xuôi, chắc con cái sẽ hội nhập theo một cách khác, tôi
muốn nói cung cách hội nhập “đường phố”;
- Và
một yếu tố tôi suy gẫm là sự hiểu biết về nguồn gốc lịch sử dân tộc, nước
non Việt Nam (địa lý). Trong gia đình, nếu phụ huynh giải thích cho con
cái lý do tại sao các em có mặt ở Hoa Kỳ, nguồn cội cách xa của các em qua lịch
sử hào hùng của ông cha, của tổ tiên v.v…các em trong trường hợp nầy dể đi vào
dòng chính lưu mà không bị mặc cảm một dân tộc da màu, hay thiểu số.
Nhưng, theo một nghiên cứu của người Nhật, các trẻ
em Nhật tự nhận mình là người Mỹ trong giai đoạn đầu, Mọi việc tiếp tục được “hội
nhập” như thế cho đến thế hệ thứ ba. Và từ đó, cháu của các em Nhựt Bổn ngày
hôm nay, sẽ bắt đầu tìm hiểu về cội nguồn của mình, và sự hội nhập trong/vào xã
hội Hoa Kỳ sẽ biến thành một phong trào …trở về nguồn.
Chưa biết con cháu mình sẽ biến thái như thế nào?
Trong 30 năm nữa? Hay 60 năm? (nếu cho một thế hệ kéo dài 30 năm).
Thưa Quý Bà Con,
Qua các phân tích trên về tuổi trẻ ở hải ngoại và
tuổi trẻ trong nước, (chiếm hơn 60% tổng số dân ở Việt Nam), chúng thấy gì? Người
viết vẫn lạc quan tin tưởng vào tuổi trẻ ở cả hai nơi. Tin tưởng vì dù có bưng
bít, có kìm kẹp như thế nào đi nữa, CSBV cũng không thể khỏa lấp hết tội ác họ
đã mang đến cho mọi từng lớp dân tộc suốt 45 năm qua.
Các mạng lưới toàn cầu còn đó, một phương tiện hữu
hiệu nhứt khiến cho tuổi trẻ sẽ so sánh hai hình ảnh tương phản giữa Thế giới tự do điều hành đất nước đặt trên căn bản Dân tộc
– Nhân bản – Khai phóng – Khoa học. Trong lúc đó, ngược lại, Quê
hương hiện tại đang chịu một sự quản lý bằng bạo lực, bằng bốc lột, và bằng biết
bao đàn áp người dân tàn khốc không
đặt trên một căn bản pháp lý nào cả, nghĩa là luật của rừng xanh, luật của con
người thời Trung cổ.
Chính vì vậy, nhằm ứng phó với hai thái cực trên chắc chắn Tuổi trẻ Việt Nam biết phải chọn con đường nào
rồi!
Thưa Bà Con,
Trong niềm tin đó, Nhóm Chống Tàu Diệt Việt Cộng,
thân mời Bà Con và Tuổi trẻ Việt Nam nghe tâm tình của một người con Việt, anh
Việt Kiến, sinh trưởng ở miền Bắc sau 1975…nhìn về Quê hương hiện tại với đề tựa:
“NGÀY 30/4, NÊN VUI HAY BUỒN”
*** Tôi sinh ra sau ngày 30/4 ở một thành phố miền
Bắc. Ký ức về tuổi thơ của tôi là một thành phố xám xịt, và nghèo. Cái nghèo
khiến cho cuộc sống ít niềm vui, không bánh kẹo, không đi chơi. Lớn lên một tí
thấy một vài nhà có xe Cub 81, Honda 67 hay những chiếc xe Simson của nước Đức
cộng sản là cả xóm đã râm ran, nhìn đã thấy sướng mắt, thèm muốn.
Vậy mà hồi đó, sau này tôi
mới biết Sài Gòn đã có một đô thị văn minh, phát triển với nền kinh tế đa dạng,
sôi động, cấu trúc đô thị hiện đại. Bây giờ nhìn lại những bức ảnh tôi thấy một
sự nối tiếc dâng trào. Bởi cho tới hôm nay, cái thành phố Hồ Chí Minh so Sài
Gòn năm xưa chỉ là một bãi rác so với một vườn hoa. Cái gì mang tới sự khác
biệt ghê gớm vậy, sau bao nhiêu năm xây dựng mà chúng ta chỉ có một thành phố
ngập trong nước hỗn loạn, tắc đường và người dân rất nhếch nhác, nghèo khổ. Với
đô thị Sài Gòn và những người miền Nam ở lại, họ bị tước mất một đô thị trật tự,
văn hóa, và nền kinh tế hài hòa và thay vào đó là một xã hội độc đoán, sự chiếm
đoạt nhà cửa, đất đai của những người cầm quyền từ miền Bắc đi vào.
Ngày 30/4 đã hủy diệt những văn hóa, nếp sống và lối sống đô thị quy củ mà
người Việt được kế thừa và hội nhập với các nước phương Tây phát triển như Pháp
và Mỹ để trở về với sự độc tài, tăm tối của tư duy của xã hội Nho Giáo, thứ đã
kìm kẹp người dân Việt gần 2000 năm. Trong chỉ 1,2 năm sau khi
chiếm đóng Sài Gòn, chế độ CS đã phá hủy hoàn toàn nền kinh tế, xã hội hài hòa,
cùng với giáo dục, văn hóa, pháp luật của miền Nam.
Thưa Bà Con,
Sau cùng, xin phép cho người
viết Nói với Đất và Nước: Đất và Nước cũng là biểu hiện của Tổ Quốc, Non
Sông.
Đất cũng
là nơi sinh sống của cả dân tộc.
Nước cũng
là nguồn sống nuôi dưỡng dân tộc.
Những ngày đầu đời, tôi được nuôi lớn bằng
nước sông Vàm Cỏ, sống trên vùng đất cằn cỗi, và phải rời nơi chôn nhau cắt
rốn khi chưa đầy 3 tuổi. Do đó, tôi hầu như không có một kỷ niệm nào về
quê tôi dù chỉ là trong kư ức.
Ngược lại, trong hơn 30 năm qua, tôi chỉ nói về Đất
và Nước Việt Nam của xứ tôi với nhà cầm quyền đang nằm dưới
ách thống trị bởi “ngoại bang”. Đất tôi đă và đang bị dày xéo v́ những
quyết định “vô cảm, vô hồn và vô trách nhiệm” với những công cuộc xây cất các đặc khu “giải
trí” cho du khách quốc tế, những công tŕnh cốt chỉ để thu lợi và mang lại lợi
ích cá nhân cho một thiểu số cầm quyền.
Đất đang bị đem rao bán
cho ngoại bang!
Nước đang bị ngoại bang
làm vẩn đục!
Và Thưa Bà Con,
Thân mời Bà Con lắng nghe KTS Trần Thanh Vân,
một người con của chế độ, đă từng được đào tạo ở Trung Cộng với chế độ ăn uống
và nhà ở hơn cả thầy cô của Bà, nhưng cuối đời cũng phải thốt ra những lời dưới
đây:
“Hiện nay họ (TC) đang làm nhiều việc ghê gớm hơn
như xây dựng đại hàng không mẫu hạm trên Biển Đông và các căn cứ hải quân...
tôi nghĩ họ cũng sẽ làm được đủ để doạ nạt chúng ta và các nước trong vùng.
Có điều, một thảm hoạ đông dân mà Nhà nước không vì
dân, thì Nhà nước sẽ khốn đốn vì sự phản ứng của dân. Có ai biết rằng trên đất
nước Trung Hoa vĩ đại đang có 200 triệu người sống lang thang không nhà cửa và
đặc biệt hệ thống băng đảng Mafia ở hầu hết các thành phố lớn như Thâm Quyến,
Thượng Hải, Quảng Châu... đang chia cắt quyền lực của đất nước họ hay không? Việc
tầy trời này thiết nghĩ cũng không cần nhiều lời và chính là việc của các nhà
chiến lược.
Vậy thì mọi nỗ lực của họ có thể có một kết thúc có
hậu hay không?”
Và…
Xin chia xẻ cùng Bà Con lời cuối trong giây phút
“giao thừa” trước khi …tưởng niệm Ngày Quốc Hận 30-4 năm nay, ghi lại suy nghĩ
của một cư dân Việt ở Lausanne, Thụy Sĩ, người viết lượm lặt trên mạng toàn cầu
nhận định về chính sách của CSBV về tuổi trẻ Việt Nam ở trong nước như
sau:
” … Cái gọi là “hoà hợp-hoà giải” của nhà cầm quyền
trong nước là nước cờ lâu dài. Họ kiên nhẫn chờ đợi và chờ đợi cho đến khi những
chiếc lá già cỗi sau cùng rơi về cội. “Cực đoan” của “những người
bại cuộc” không c̣n nữa, thay vào đó là một
thế hệ khác trẻ hơn, chán ghét hận thù, muốn quên quá khứ đau thương của cha
ông, muốn vui chơi, muốn sống theo lời ru ngủ, vỗ về của nhà cầm quyền.
Chính thế hệ đó là mục tiêu của chế độ để hợp thức hoá tính chính danh của họ,
của đảng cộng sản với hy vọng dập tắt luôn những làn sóng đối lập bên ngoài.
… Những chiếc lá
sau cùng đang dần dần rơi về cội, trở về với cát bụi và đem theo những nỗi niềm
tha hương buồn thăm thẳm của đời người. Có lẽ chẳng có dân tộc nào chịu nhiều
đau thương và hận thù như dân tộc Việt.”
* Nhóm Chống Tàu Diệt Việt
Cộng







Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire