NGUỒN THƠ DẬY LỬA - Phần VII
- Kỳ 6. * Vĩnh Liêm.
(Nỗi lòng của người
Chưa Thua Cuộc)
Nếu tính
từ ngày 30-4-1975, một số người Việt tị nạn tại Hoa Kỳ đã sống qua 48 năm. Sống
ở Mỹ đã 48 năm rồi thì chúng ta có cảm giác như thế nào? Chúng ta có nhớ quê
hương hay không? Chúng ta có làm được điều gì để giúp đồng bào ở quê nhà sớm
thoát khỏi ách kềm kẹp của bạo quyền CS hay không? Tôi thiết nghĩ rằng có thể
đã có một số người làm được nhiều điều hữu ích cho đồng bào ruột thịt ở quê
nhà. Riêng cá nhân Vĩnh Liêm thì chỉ biết dùng giấy bút để bày tỏ nỗi lòng trắc
ẩn của mình qua những vần thơ. Nay, Vĩnh Liêm gom góp lại những bài thơ ấy, tạm
gọi là “NGUỒN THƠ DẬY LỬA”. Tác giả chia nó làm 7 phần, sắp xếp theo những ý
tưởng (chủ quan) như sau:
PHẦN I:
GIẢI PHÓNG (Những hành động đốt sách và kinh tế mới của VC…)
PHẦN II:
CON ĐƯỜNG CỦA “BÁC” (Những chiêu bài hòa đàm, hòa bình, hiệp định…)
PHẦN III:
ĐỔI MỚI (Những bùa phép, chính sách, bao cấp, cởi trói, kinh tế mới…)
PHẦN IV:
ĐỊNH HƯỚNG (Xã hội chủ nghĩa, quốc doanh, thị trường, sở hữu hóa toàn dân…)
PHẦN V:
KẺ THÙ LỊCH SỬ (Hồ Chí Minh, Võ Văn Kiệt, cán bộ VC cao cấp…)
PHẦN VI:
GIỤC LÒNG ÁI QUỐC (Nhắc nhở thanh niên lòng yêu nước)
PHẦN VII:
THA THIẾT (Nỗi lòng ái quốc đối với quê hương)
Xin mời
quý vị ghé mắt qua những dòng thơ tạm gọi là “dậy lửa” do Vĩnh Liêm đã làm
trong suốt 48 năm xa quê hương.
(Thung
lũng Liên-Sơn, 30-04-2023)
* Vĩnh Liêm.
PHẦN VII: THA THIẾT (Nỗi lòng ái quốc đối với quê hương)
Kỳ 6
35. CHÂN DUNG
(Hình
minh họa từ Internet)
Đếm tôi cạn tháng ngày
buồn,
Nỗi đau sợi tóc ly hương
phai màu.
Đêm ngày như những nhát
dao,
Bằm tôi trăm mảnh nát nhầu
thân danh.
Tương lai treo sợi chỉ
mành,
Sống tôi cõi tạm đua ganh
ích gì!
Bên tai rộn tiếng thị phi,
Xôn xao mặc kệ, xá chi lắm
lời!
May tôi giữ được nụ cười,
Hả hê trước cảnh thói đời
xỏ xiên.
(Suối Bạc, 16-04-1981)
* Vĩnh Liêm.
36. SAO KHÔNG GÌ KHÁC?
(Hình
minh họa từ Internet)
Mỗi ngày tôi vẫn là tôi,
Sao không gì khác cho đời
lên hương?
Mỗi ngày tôi mỗi chán
chường,
Cái thân tị nạn còn thương
xót gì!
Mỗi ngày hết đứng lại đi,
Lăng xăng cơm áo, còn chi
hận thù!
Mỗi ngày như một thầy tu,
Uống dăm cốc rượu sợ hư
hỏng mình.
Mỗi ngày phai áo thư sinh,
Đọc dăm pho sách, bất bình
thế nhân.
Mỗi ngày trí nhớ phai dần,
Chuyện xưa tích cũ mười
phần còn ba.
Mỗi ngày hao hụt tuổi già,
Sao không gì khác cho ra
kiếp người?
Mỗi ngày dở khóc dở cười,
Chuyện dài tị nạn suốt đời
cà kê…
(Suối
Bạc, 25-03-1981)
* Vĩnh Liêm.
37. NƠI TÔI Ở
Nơi tôi ở
Có đủ màu da trông rất đẹp
Họ vui chơi, cười giỡn rất
tự nhiên
Có kẻ tiêu pha không biết
tiếc tiền
Có kẻ đói, ngửa tay xin
từng xu lẻ.
Nơi tôi ở
Hiện thân nhiều thế hệ
Thế hệ già bảo thủ, cực
đoan
Thế hệ trung niên chỉ biết
kiếm tiền
Thế hệ trẻ bất cần đời,
phóng túng.
Nơi tôi ở
Thủ đô của quyền lực
Giữa Tự Do và Cộng Sản
giành nhau
Từng đất đai, từng vũ khí
giết người
Nhưng Quyền Sống không ai
bênh vực cả!
Nơi tôi ở
Có rất nhiều phép lạ
Đồng đô-la khi sụt khi
trồi
Vật giá leo thang, xăng
khan hiếm khắp nơi
Bọn tài phiệt mặc tình
thao túng.
(Hình
minh họa từ Internet)
Nơi tôi ở
Nhân tài không thiếu
Chính trị gia, bác học, kỹ
sư…
Trí thông minh nhưng giả
câm, điếc, đui mù…
Trước hiểm họa xâm lăng
Cộng Sản.
Nơi tôi ở
Có rất đông người tị nạn
Việt Nam, Cuba, Cam-bốt,
Ba-lan…
Mỗi sắc dân là sự đóng góp
vô vàn
Nên tiếng nói kết thành
một khối.
Nơi tôi ở
Cũng đầy dẫy tội lỗi
Ăn cắp, giết người, biển
thủ, hiếp dâm…
Tình dục tự do, gái điếm
đầy đường
Con coi bố mẹ già không
hơn mèo, chó…
Nơi tôi ở
Có nhiều thứ Tự Do rất ngộ
Nam nữ đồng tình luyến ái
công khai
Có bà già vẫn thích con
trai
Cảnh ly dị xảy ra từng
phút.
Nơi tôi ở
Có những đêm cười ra nước
mắt
Người đồng hương phè phỡn
ăn chơi
Dạy trẻ con bập bẹ tiếng
nước người
Quên tổ quốc, quê hương
đang đau khổ.
Nơi tôi ở
Thật không có gì đáng phỉ
nhổ
Tiếc rằng tôi chưa phải
người câm
Và mắt tôi còn nhìn thấy
chung quanh
Nên không thể ngồi yên và
câm nín.
Nơi tôi ở
Một thứ nhà tù vĩ đại
Tự ngồi tù và gác cửa cho
mình
Tôi chỉ cần một tia sáng
bình minh
Sẽ phá ngục, trở về quê
hương chiến đấu.
Nơi tôi ở
Phải là Sài Gòn hay Hà Nội
Bên mẹ cha, bằng hữu, và
anh em
Tôi sẽ rong chơi suốt
quãng đời chiều
Sống đạm bạc và tinh thần
thanh thản.
Không còn bệnh thảm sầu
buồn nản.
(Suối
Bạc, 23-10-1980)
* Vĩnh Liêm.
38. TÔI NÀO MUỐN
(Hình
minh họa từ Internet)
Tôi nào muốn thành người
di tản!
Sống lang thang, vất vưởng
xứ người.
Xa bạn hữu, gia đình ly
tán,
Đêm âm thầm nước mắt tuôn
rơi.
Tôi nào muốn thành người
tị nạn!
Ngửa tay xin trợ cấp từng
đồng.
Cuộc bi thảm xui đời khốn
nạn,
Đến bao giờ thoát kiếp
long đong?
Tôi nào muốn thành người
mất nước!
Kiếp lưu vong: ăn tạm ở
nhờ.
Chợt có lúc thấy mình nhu
nhược,
Trước bọn người lãnh đạm,
thờ ơ.
Tôi nào muốn thành người
cô độc!
Khép đời mình giữa chốn đông
người.
Trước những cảnh dở cười
dở khóc,
Hỏi làm sao nở được nụ
cười!
Tôi nào muốn thành người
vong bản!
Quên quê hương, nguồn gốc
tổ tiên.
Thay đổi hết những gì tập
quán,
Để hòng mong kiếm được
nhiều tiền.
Tôi nào muốn thành người
ích kỷ!
Ôm khư khư quá khứ trong
người.
Và hoài niệm thật là thú
vị,
Như trẻ con mãi miết ham
chơi.
Tôi nào muốn thành người
mất trí!
Nhớ quê hương như nhớ
người tình.
Trong giấc ngủ chập chờn
mộng mị,
Đời lạc vào một cõi vô
minh.
Điều tôi muốn là công dân
Việt,
Sống an nhàn bên mẹ cha
yêu.
Không thù hận, tranh
giành, chém giết…
Tuổi thơ tôi luôn được
nuông chiều.
(Suối
Bạc, 28-10-1980)
* Vĩnh Liêm.
39. ĐÊM XUÂN NHỚ BẠN BÈ
(Hình
minh họa từ Internet)
Ngày tan theo nỗi đợi chờ,
Sáu Xuân qua thật tình cờ,
thong dong.
Xuân xa xứ lạnh mùa Đông,
Nhà nhà lặng tiếng, pháo
hồng im hơi.
Đón Xuân như một trò chơi,
Tan canh vắng, lắng tiếng
cười nhẹ tênh!
Một mình ngồi tựa chênh
vênh,
Trong đêm gợi nhớ dăm tên
bạn bè.
Thằng ở tù vẫn chưa về,
Thằng treo mạng sống gần
kề vực sâu.
Thằng khổ hạnh bạc tóc
râu,
Thằng nuôi chí lớn phục
thù quê hương.
Còn ta – thằng lỡ độ
đường,
Với con ngựa sắt dặm
trường kiếm cơm.
Ngày lầm lủi, đêm cô đơn,
Khó mà tưởng tượng ta còn
sống nhăn!
(Suối
Bạc, 09-02-1981)
* Vĩnh Liêm.
40. LỜI TRẦN TÌNH 5
(Hình
minh họa từ Internet)
Năm năm vội vã qua rồi!
Mà tôi còn lại nửa đời hư
không.
Như con chim được xổ lồng,
Tôi bay mãi miết trong vòng
lao đao.
Hồn tôi rơi rớt phương
nào!
Có ai bắt gặp xin trao lại
giùm!
Đôi khi đời cũng thấy cần,
Để chia xẻ nỗi nhọc nhằn
ly hương.
Để ngậm ngùi lẫn xót
thương,
Những ai cùng bước chung
đường gian nan.
Đổi thay một kiếp phong
trần,
Hai bàn tay trắng, mộ phần
bơ vơ.
Đời tôi một chuỗi tình cờ,
Giữa đêm đen thấy dật dờ
bóng quê.
Có nên mơ một ngày về?
(Suối
Bạc, 30-04-1980)
* Vĩnh Liêm.
41. LỜI TRẦN TÌNH 6
(Hình
minh họa từ Internet)
Sáu năm qua vụt cái vèo!
Xứ người tâm tưởng còn
treo quê nhà.
Có ra đi mới xót xa,
Ôi! Quê hương rất đậm đà
tình quê.
Sáu năm đầu ấp vai kề,
Khối tình xa xứ mơ về cố
hương.
Bước đi là bước đoạn
trường,
Bước về thắm đượm tình
thương dạt dào.
Yêu từng luống mạ, bờ ao…
Nhớ từng tiếng gió rì rào
ngọn cây.
Những đêm trở lạnh heo
may,
Đắp chăn tận cổ ngủ say
quên đời…
Bây giờ là chuỗi ngậm
ngùi,
Mẹ già tóc bạc, nụ cười hắt
hiu.
Bóng cha đổ xuống mỗi
chiều,
Bên hiên tựa cửa đăm chiêu
mỏi mòn…
Hãy coi như chẳng còn con,
Để mà gượng sống – đời còn
bao năm!
Ngày con về rất xa xăm!
Chắc Cha Mẹ đã yên nằm mộ
sâu?!
Con mong có phép nhiệm
mầu,
Qùi bên Cha Mẹ nguyện cầu
ơn trên.
Cho Người sống thọ bình
yên,
Đến ngày Phục Quốc ba Miền
an vui…
(Suối
Bạc, 30-04-1981)
* Vĩnh Liêm.
42. LỜI TRẦN TÌNH 7
(Hình
minh họa từ Internet)
Hỏi lòng còn nhớ hay quên?
Bảy năm tị nạn buồn tênh
xứ người.
Ừ ta vẫn có nụ cười,
Nửa thân thường trú, nửa
thời Việt Nam.
Bảy năm mang kiếp con tằm,
Chưa làm vơi được nỗi lầm
than kia!
Thương tình cốt nhục phân
chia,
Giận thay lũ quỷ mặt hề
trị dân!
Mai sau nhìn đống xương
tàn,
Hận thù không dễ xóa tan
một ngày.
Hay gì chủ nghĩa ngoại
lai!
Hại cha, giết mẹ, đọa đày
anh em.
Vở tuồng đã quá nửa đêm,
Hạ màn còn để người xem ra
về!
(Đức Phố,
30-04-1982)
* Vĩnh Liêm.
(Hết Kỳ 6 - Xem tiếp Kỳ 7)









Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire