Chắc quí vị đều đã
theo dõi tình hình thời sự trong tuần qua, Hạ Viện Dân Chủ đang ráo
riết thảo luận về việc luận tội TT Trump để Đàn hặc, truất phế ông. TT Trump đã điện đàm với TT Ukraine về ông Biden và con trai ông và bị Dân Chủ phản đối ầm ĩ. Thưa quí độc giả, tôi chỉ đề cập tới cơ bản của vấn đề.
riết thảo luận về việc luận tội TT Trump để Đàn hặc, truất phế ông. TT Trump đã điện đàm với TT Ukraine về ông Biden và con trai ông và bị Dân Chủ phản đối ầm ĩ. Thưa quí độc giả, tôi chỉ đề cập tới cơ bản của vấn đề.
Đàn hặc (theo tự điển Hán Việt của Đào Duy Anh Đàn hặc
có nghĩa Luận tội một ông quan) là kết tội rồi truất phế ông Tổng Thống.
Trước khi luận tội một ông Tổng Thống người ta phải mở
cuộc điều tra. Hiến pháp qui định Phản quốc và Tham nhũng hối lộ là hai trọng
tội để đàn hặc, truất phế nhưng trên thực tế ông Nixon 1974 (sẽ) bị luận tội vì
nghe lén, ông Bill Clinton năm 1998 bị luận tội vì chuyện dâm ô dơ bẩn.
Trên thực tế chỉ có vài trường hợp luận tội như sau:
Trường hợp thứ nhất.
Tổng thống Andrew Johnson.
Ông là Tổng thống thứ 17 của Hoa Kỳ từ 1865-1869.
Hôm 24-2-1868 Hạ viện Đàn hặc ông, nhưng khi lên
Thượng viện ông thoát vì chỉ thiếu một phiếu để đủ 2/3 số phiếu, họ bầu lại ba
lần nhưng ông vẫn thoát.
Trường
hợp thứ hai.
Tổng thống Richard Nixon.
Ông là Tổng thống Hoa Kỳ thứ 37 của Hoa Kỳ từ 1969-1974.
Vụ Watergate đã khiến TT Nixon phải từ chức để khỏi bị
truất phế. Nixon đã cho người đặt máy nghe lén đảng Dân Chủ tại khu nhà
Watergate từ 1972. Báo Washington Post khám phá ra và tố cáo trước dư luận. Phản chiến và
đảng đối lập (Dân Chủ) làm ầm ĩ, một năm sau thì tình hình vô cùng nguy hiểm.
Tháng 10-1973 ông cách chức vị luật sư điều tra Watergate. Tỷ lệ ủng hộ
Nixon xuống thấp, ngày 9- 5-1974 Hạ viện mở điều
trần luận tội Nixon. Đầu tháng 8 các chức sắc Cộng Hòa tại Quốc hội cho Nixon
biết nếu bị đàn hặc, tại Thượng Viện ông sẽ chỉ được 15 phiếu, chắc chắn sẽ bị
truất phế nên ông từ chức ngày 8-8-1974. TT Nixon được coi như là người duy
nhất bị truất phế (cho dù ông từ chức trước).
Nixon bị đàn hặc vì
nghe lén, cản trở công lý, nói dối với người dân... nhưng nghe lén không phải
là một tội gì lớn lao, TT Lyndon Johnson (Dân Chủ) năm 1968 cũng cho nghe lén
ứng cử viên Nixon (Cộng Hòa) trong cuộc tranh cử Tổng thống Mỹ tháng 11 năm
1968 (1).
TT Johnson cho FBI,
CIA nghe lén đối lập thì chẳng ai nói tới, Nixon cho nghe lén bị tố cáo ầm ĩ,
bị phát động truất phế, bêu xấu. Sở dĩ như vậy vì Dân Chủ suốt thời chiến tranh
VN họ đều nắm đa số Lưỡng Viện Quốc hội với tỷ lệ rất cao, họ nắm vững cả phong
trào Phản chiến, Truyền thông nên tha hồ làm mưa làm gió:
Năm 1972 Dân chủ
thảm bại trong cuộc tranh cử Tổng thống, Nixon hơn McGovern 18 triệu phiếu phổ
thông, 96% phiếu cử tri đoàn (520/17) tại 49 tiểu bang, McGovern (Dân chủ) chỉ
thắng tại tiểu bang quê nhà, nhục nhã đến thế. Vì thua quá đau, quá nhục nên Dân
Chủ phải tìm cách trả thù cho bõ tức.
Trường
hợp thứ ba.
Tổng thống Bill
Clinton.
Ông là Tổng thống
Hoa Kỳ thứ 42 từ 1993-2001.
Bị Hạ viện Luận tội
ngày 19-12-1998 vì nói dối qua vụ
bê bối tình dục tại tòa Bạch Ốc với cô sinh viên thực tập Lewinsky. Bill
Clinton bị đàn hặc vì nói dối và cản trở công lý, Thượng viện tha tội cho ông
ngày 12-2, với tỷ lệ phiếu bầu 55/45 và lần bầu lại 50/50, rất xa số phiếu đòi
hỏi 2/3 tức 67 phiếu.
“Thực ra tôi có
liên hệ với cô Lewinsky và việc làm này sai. ... tôi hoàn toàn chịu trách nhiệm.
Nhìn lại mấy thập niên qua.
Nhìn lại mấy thập niên qua.
Sau này người dân
đánh giá lại Nixon.
Ít năm sau khi mà
ảnh hưởng của Dân Chủ đã nhạt dần, người dân suy xét lại thấy công lao của
Nixon đối với nước Mỹ quá lớn: ông đem quân về nước, thực hiện Hòa bình trong
danh dự ít ra Đông Dương không sụp đổ khi Mỹ rút lui, ông đã thực hiện được nền
hòa bình lâu dài cho Hoa Kỳ: Tháng 2-1972 ông hòa được với Trung Cộng, tháng
5-1972 ông hòa được với Nga. Ngay cả những kẻ đã xỉ vả, phỉ báng Nixon, lật đổ
ông vẫn được hưởng nền hòa bình do Nixon mang lại. Nhờ thế Nixon đã thắng lớn
trong kỳ bầu cử tháng 11-1972 với 96% số phiếu cử tri đoàn (520/17) hơn đối thủ
McGovern 18 triệu phiếu, trong lịch sử chính trị Mỹ chỉ có hai trường hợp là
năm 1972 và năm 1984 Nixon và Reagan đã đại thắng lớn như vậy .
Người ta thấy đây
chỉ là một cuộc trả thù hèn hạ, mang tính phá hoại hơn là xây dựng. Sau thập
niên 70 khi mà cuộc chiến Đông Dương đã lùi vào quá khứ, Lập Pháp Dân Chủ cũng
theo đó lùi vào dĩ vãng, Cộng Hòa lại nắm Quốc hội dưới thời các TT Clinton,
Bush con, Obama....
Người dân càng thấy rõ hơn cuộc luận tôi, truất phế (Impeach) TT Nixon năm 1974 là một sự sai lầm lớn, chỉ là cuộc trả thù Đảng phái, ngoài ra không có gì khác, kể từ đây nước Mỹ sẽ không bao giờ có Luận tội, người dân không muốn như vậy. Sở dĩ TT Bill Clinton năm 1998 không bị luận tội, truất phế vì sau vụ truất phế Nixon, người không không muốn cái trò này tồn tại.
Người dân càng thấy rõ hơn cuộc luận tôi, truất phế (Impeach) TT Nixon năm 1974 là một sự sai lầm lớn, chỉ là cuộc trả thù Đảng phái, ngoài ra không có gì khác, kể từ đây nước Mỹ sẽ không bao giờ có Luận tội, người dân không muốn như vậy. Sở dĩ TT Bill Clinton năm 1998 không bị luận tội, truất phế vì sau vụ truất phế Nixon, người không không muốn cái trò này tồn tại.
Trước đây trong
thời Chiến tranh VN người ta ủng hộ phản chiến, nay bọn này lại bị khinh thị
thậm chí còn bị coi là phản quốc như Jane Fonda phải cúi đầu tạ tội, trốn chui
chốn lủi. Truyền thông báo chí nay cũng hết thời nhất là từ 2016, khi chưa có
kết quả bầu cử Tổng thống báo Newsweek vội cho đăng hình bà Clinton trên bìa Madame
President, họ tin chắc Clinton đắc cử. Truyền
thông tin chắc 80% Clinton đắc cử!! họ phải
đề rõ như vậy để cho biết đây là một vị Tổng thống thị mẹt chứ không phải đệ
nhất phu nhân.
Mấy ngày nay gia
đình Clinton cũng tham gia
phong trào luận tội, lên án TT Trump. Tại một bản tin trên Yahoo, Bill Clinton
nói cuộc luận tội TT Trump có thể sẽ là thật, trên một bản tin khác bà Hillary
nói Donald Trump là người chơi gian, sở dĩ ông thắng là nhờ Nga (Putin) can
thiệp vì bà hơn Trump mấy triệu phiếu phổ thông.
Sự thực không phải
vậy, người dân không muốn cho gia đình Clinton trở lại tòa Bạch
Ốc để làm dơ bẩn toà Bạch Ốc thêm lần nữa. Bill Clinton với vụ án Paula Jones
và Lewinsky Monica đã làm nhục cả nước Mỹ.
Một điều mà gia
đình Clinton và đảng Dân Chủ
không chịu quan tâm ấy là Dân Chủ không thể làm 3 nhiệm kỳ. Từ 1953 tới nay
(sau TT Truman) là 66 năm chỉ trừ thời TT Reagan (Cộng Hòa) làm 3 nhiệm kỳ vì
uy tín của Reagan quá lớn nên phó TT Bush cha (CH) kéo thêm được một
nhiệm kỳ nữa. Reagan đại thắng TT Carter năm 1980 với 489 phiếu Cử tri đoàn tỷ
lệ 90% (489/49), hơn Carter 8 triệu phiếu phổ thông. Nhiệm kỳ sau 1984 Reagan
thắng đối thủ Mondale (Dân Chủ) với 525 phiếu Cử tri đoàn tỷ lệ 97%
(525/13), hơn đối thủ 17 triệu phiếu phổ thông.
Từ 1953 tới nay Dân
Chủ chưa hề được làm ba nhiệm kỳ và sẽ không hy vọng gì đạt được. Năm 2016 TT
Obama được truyền thông phe ta thổi phồng uy tín không thua gì Reagan nên đã
dắt tay giới thiệu Clinton để đưa bà này lên
đài danh vọng... Bà Clinton tưởng thật, hý ha hý hửng với tin zổm của truyền
thông 80% hy vọng đắc cử. Ông Obama được gọi bằng cái mỹ danh Tổng thống No
jobs vì ông có bà con với tỷ phú Steve Jobs, một ông Tổng thống No Jobs mà kéo
được hai nhiệm kỳ đã là may mắn lắm rồi còn hy vọng quá cao. Bà Clinton đã là
Ứng cử viên Tổng thống mà còn ngây thơ như thế thì thử hỏi làm được cái trò gì.
Tôi xin trở lại
điểm chính của vấn đề, từ 1998, Bill Clinton thoát nạn vì không còn
impeach, bây giờ Dân Chủ lại ngang nhiên đòi truất phế một ông Tổng thống thì
thật chỉ là trò hề, diễu hết chỗ nói.
Một cách tổng quát
Hạ Viện coi cuộc luận tội, đàn hạch hay truất phế Tổng thống y như lấy đồ trong
túi ra. Năm ngoái bà Pelosi Chủ tịch Hạ Viện không đồng ý với các dân biểu Dân
Chủ trẻ, họ muốn phải đem TT Trump ra luận tội rồi truất phế, bà Pelosi
không đồng ý với đám Dân biểu trẻ ngựa non háu đá vì bà cho rằng hăm dọa truất
phế Tổng thống có thể khiến người dân ghét và sẽ mất phiếu trong cuộc bầu cử
2020. Pelosi còn biết sợ.
Nay Pelosi nhất trí
tham gia cuộc luận tội này vì mọi người phe Dân Chủ cho rằng cơ hội lớn
để đẩy ông Tổng thống đi. Tôi xin nói về chuyện luận tội, truất phế Tổng thống
theo hai phương diện trước hết về nguyên tắc sau là về thực tế.
Chỉ có Hạ Viện mới
có quyền làm thủ tục truất phế, chỉ cần hội đủ đa số. Chuyển lên Thượng viện
xét xử, phải hội đủ 2/3 (hai phần ba) tức 67 phiếu. Số phiếu đòi hỏi này
rất cao khiến Quốc Hội rất khó truất phế một ông Tổng thống do dân bầu lên.
Chuyện Đàn hặc, truất phế một ông Tổng thống Mỹ về nguyên tắc khó khăn vô cùng
không đơn giản tí nào (2)
Vê mặt thực tế trong số các Tổng thống đã bị luận tội chỉ có Nixon năm 1974 là bị lật đổ, mặc dù ông chưa bị impeach nhưng chắc chắn sẽ sẩy ra nên đã từ chức trước vào ngày 8-8-1974. Sở dĩ Dân chủ hồi ấy lật đổ được một ông Tổng thống vì họ kết hợp được quần chúng nổi dậy, kết hợp với các lực lượng mạnh như truyền thông, báo chí, phong trào phản chiến. Vả lại họ nắm được cả Thượng Viện, Hạ Viện trong suốt thời kỳ Chiến tranh ViệtNam và Đông Dương
(Wikipedia).
Vê mặt thực tế trong số các Tổng thống đã bị luận tội chỉ có Nixon năm 1974 là bị lật đổ, mặc dù ông chưa bị impeach nhưng chắc chắn sẽ sẩy ra nên đã từ chức trước vào ngày 8-8-1974. Sở dĩ Dân chủ hồi ấy lật đổ được một ông Tổng thống vì họ kết hợp được quần chúng nổi dậy, kết hợp với các lực lượng mạnh như truyền thông, báo chí, phong trào phản chiến. Vả lại họ nắm được cả Thượng Viện, Hạ Viện trong suốt thời kỳ Chiến tranh Việt
1960
Hạ viện DC 262 ghế (60%), Thượng viện DC 64 (64%),
1968 HV
DC 243 (56%) , TV DC 57 (57%).
1972 HV DC 242
(56%), TV DC 57 (57%).
1974 HV DC 291
(67%) TV DC 60 (60%).
Kết luận.
Nói trắng ra nay
Dân Chủ rất yếu, họ mới nắm được Hạ Viện một năm nay với ưu thế khoảng 30 ghế
sau cuộc bầu cử Mid terms năm 2018 (3). Như ta thấy trong cuộc bầu cử Giữa
nhiệm kỳ 2018 vừa qua, Dân Chủ chỉ thắng được vài chục ghế Hạ Viện, không lấy
được một ghế Thượng viện nào, Cộng hòa lấy thêm ghế và giữ đa số Thượng viện.
Trong khi đó năm 2010 trong cuộc bầu cử Midterm thời Obama, Cộng
Hòa đã lấy được 66 ghế (sáu mươi sáu ghế ) Hạ viện và 6 ghế Thượng Viện, tổng
cộng 69 ghế (sáu mươi chín).
Hạ viện rất mong
manh, như năm ngoái 2018, Cộng Hòa hơn Dân chủ gần 50 ghế Hạ viện nhưng đánh
vèo một cái mất trắng tay, bởi vậy sang năm Dân Chủ có giữ được Hạ Viện hay
không chưa có gì bảo đảm. Nay Cộng Hòa nắm giữ Hành Pháp, Thượng Viện và Tối
Cao Pháp Viện, họ có đường lối chính sách về kinh tế, đối ngoại rõ ràng trong
khi Dân Chủ bây giờ chưa có chính sách, chưa có lãnh tụ. Số ứng cử viên TT ưu
tú của Dân Chủ phần nhiều già nua, lỗi thời.
“Chẳng thà khôn cho
người ta dái, dại cho người ta thương “.
Nội bộ Dân Chủ chia
rẽ, đám quá khích đòi truất phế Tổng thống, nhóm ôn hòa như bà Pelosi không
muốn vì sợ vì mất lòng dân. Sau khi giành được Hạ Viện, Dân Chủ đánh phá Cộng
Hòa dữ dội ra mặt để làm mất uy tín của đối phương kiến ngay nội bộ của họ còn
phải than phiền. Đài MSNBC, một đài Dân Chủ cách đây khá lâu đã nói nếu đảng ta
không có chính sách xây dựng nước Mỹ mà chỉ chửi và đánh phá không những năm
2020 không lấy được Hành pháp mà ngay cả năm 2024 chưa chắc đã lấy lại được Tòa
Bạch Ốc, đài CNN (Dân Chủ) cũng nói vậy.
Các đảng viên quá
khích Dân Chủ không sợ mất lòng dân, họ điếc không sợ súng chỉ tổ làm cho đảng
mất niềm tin. Nay nhiều người dân ghét Dân Chủ vì chỉ thấy phá và chửi không có
chính sách xây dựng nào.
Dân Chủ tiếp tục
dùng truyền thông xuyên tạc y như năm 2016, tung tin bịa đặt thí dụ như bà Clinton 80%, 90% đắc cử...
dù xử dụng Media bịa đặt cũng không thể che mắt người dân được. Một điều tệ hại
nay Dân Chủ dùng tuyên truyền láo khoét y như Việt Cộng, họ không cần đếm xỉa
sự thật đúng như đài MSNBC và CNN cách đây 5 tháng than phiền tới năm 2024, sau
hai nhiệm kỳ của Cộng Hòa chưa chắc Dân Chủ đã lấy lại được Tòa Bạch Ốc.
Trọng Đạt
(1) Xin coi Chương Một cuốn
Khi Đồng Minh Tháo Chạy của Nguyễn Tiến Hưng và Việt Nam Cộng Hòa 10 Ngày Cuối
Cùng (trang 41 tới 69) của Trần Đông Phong. Trên Wikipedia tiếng Anh cũng nói
rõ như vậy.
(2) Trang VOX-
Impeachment of the president, explained, (and it’s quite difficult to impeach,
convict, and remove a president from office).
(3) United States midterm election -
Wikipedia.




Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire