Thưa Bà Con,
Chỉ còn 5 ngày nữa thôi là đến
Ngày Quốc Hận. Trong giây phút nầy (25/4), nhận biết cơn hấp hối của Việt Nam Cộng
Hòa đã cận kế, hành pháp của TT Gerald Ford có đưa ra một biện pháp hết sức nhân
đạo là Chiến dịch Babylift nhằm đưa trẻ em mồ côi sang Hoa Kỳ. Xin chia xẻ cùng
Bà Con một trích đoạn của tác giả Đinh Yên Thảo về chiến dịch nầy để thấy
…trong cơn tuyệt vọng vẫn có niềm Hy Vọng được ươm mầm…
Và niềm hy vọng đó đang ươm một mầm
tương lai. Đó là ước mong sẽ thành sự thật là VỀ LẠI SÀI GÒN.
Operation Babylift - 45 năm một sứ
mạng nhân đạo và tình người
Trong những ngày cuối cuộc chiến
Việt Nam, chiến dịch di tản nhân đạo các trẻ em mồ côi sang Hoa Kỳ với tên gọi
Operation Babylift đã được thực hiện theo sự chuẩn thuận của Tổng Thống Gerald
Ford. Ông tuyên bố rằng:” Trong khi truy điệu những người đã mất, chúng ta
không thể quên những người còn sống” để không chỉ có kế hoạch di tản hàng chục
ngàn nhân viên người Việt, mà còn là chiến dịch dành riêng cho trẻ mồ côi sẽ được
di tản bằng phi cơ quân sự, có ngân sách khoảng hai triệu đô la. Theo số liệu từ
bộ phim tài liệu Precious Cargo của PBS, đã có ít nhất 2,700 trẻ em mồ côi VN
được đưa sang Mỹ và khoảng 1,300 em được đưa sang Canada, Úc và Âu Châu
trong sứ mạng này.
Rất không may, chiến dịch mở màn bằng một tai nạn thương tâm. Ngày 4 tháng
4 năm 1975, tin chiếc phi cơ C-5 bốc trẻ mồ côi Việt Nam sang Hoa Kỳ trong chiến
dịch Operation Babylift gặp nạn làm thiệt mạng 153 trẻ em, phi hành đoàn, nhân
viên thiện nguyện và nhân viên văn phòng DAO tại Sài Gòn, đã gây bàng hoàng và
xúc động cho những người theo dõi tình hình chiến sự tại Nam Việt Nam.
Chiếc phi cơ C-5 mang ký hiệu
68-0218 cất cánh từ phi trường Tân Sơn Nhất sang căn cứ Clark Air Base tại Phi
Luật Tân vào chiều thứ Sáu, là chuyến bay đầu tiên chở các trẻ em mồ côi VN được
đưa sang Mỹ trong chiến dịch này. Theo kế hoạch dự tính, các em sẽ tiếp tục được
chuyển sang máy bay dân sự từ Phi Luật Tân để bay tiếp đến San Diego với sự chờ
đón của chính TT Ford ngay phi trường. Dù tai nạn thảm khốc xảy ra đã gây thiệt
mạng gần một nửa trẻ em và các nhân viên trên phi cơ, chiến dịch vẫn được tiếp
tục. Và cũng không vì điều này mà có thể cản chân hàng chục y tá trẻ người Mỹ,
đang làm việc tại Hồng Kông đã quyết định tình nguyện bay sang Sài Gòn để giúp
đưa các trẻ em VN về Mỹ.
Một thương gia Mỹ là ông Robert
Macauley đã cầm nhà mình để lấy tiền thuê một chiếc Boeing 747 của hãng hàng
không Pan Am, tiếp tục bốc dỡ những trẻ em sống sót, khi ông biết rằng các phi
cơ quân đội phải mất hàng tuần để đưa các trẻ em này sang Mỹ. Câu chuyện trở
thành một cổ tích tuyệt đẹp giữa những đổ nát, thương đau của buổi ly loạn
trong giờ phút cuối cùng của miền Nam tự do.
Không chỉ câu chuyện đầy tình người
của Robert Macauley gây xúc động, mà cả chiến dịch nhân đạo Operation Babylift
có lẽ sẽ mãi còn là câu chuyện đẹp trong chiến tranh Việt Nam cho những ai nhìn
lại ở một góc nhỏ khác.
Những ngày đầu tháng Tư năm 1975,
tình hình chiến sự tại Nam Việt Nam xem ra đã thay đổi nhanh chóng, nhất là từ
sau khi Ðà Nẵng bị thất thủ. Các tổ chức quốc tế giúp đỡ và nuôi trẻ mồ côi tại
Việt Nam đã có những kế hoạch riêng để di tản các trẻ em này cùng nhân viên của
họ. Nhưng với kế hoạch di tản chính thức từ TT Gerald Ford, hàng ngàn gia đình
người Mỹ đã sẳn sàng đón nhận các em bé mồ côi này. Theo dự định ban đầu, khoảng
30 chuyến bay sẽ di tản hàng chục ngàn trẻ mồ côi sang Mỹ. Trên thực tế, vì
tình thế thay đổi quá nhanh cũng như vì sự an toàn nên con số cuối cùng chỉ còn
tổng cộng khoảng 4,000 em được di tản.
Ðây là nỗ lực của chính phủ Hoa Kỳ
cùng một số các tổ chức quốc tế như Holt, Friends of Children of Vietnam
(FCVN), Friends for All Children (FFAC), Catholic Relief Service, International
Social Services, International Orphans và The Pearl S. Buck Foundation thực hiện.
Không chỉ với các phi cơ vận tải C-5 của quân đội, còn có hàng chục chuyến bay
dân sự lớn nhỏ khác cùng tham gia việc di tản đến tận ngày 26 tháng Tư, khi phi
trường Tân Sơn Nhất đã bị pháo kích.
Như vậy tình người vẫn tồn tại mãi
mãi theo thời gian dù bất cứ hoàn cảnh nghiệt ngã nào cũng sẽ có những bông sen
tinh khiết nở ra…phải không Bà Con. Nhưng có một điều xin thưa cùng Bà Con là
trong lòng của 17 người trong Bộ Chính trị và 200 người trong Trung ương Đảng
“tình người” đã …khuất dạng từ 75 năm về trước ở miền Bắc và 45 năm ở miền Nam
rồi!
PHOTO
Vì vậy, chúng ta thấy thế giới
bây giở đã thay đổi vì những “hạt nhân thiếu tình người.
Cho nên
* “Thế giới bây giờ đã thấy rõ
tác hại phát sinh từ một xã hội khép kín và độc tài. Chúng ta hãy tẩy chay hàng
hóa và dịch vụ của Trung cộng cho tới khi chế độ này thay đổi cách hành xử”.
Trung cộng chính là Nam Phi mới.
Đã đến lúc chúng ta phải mạnh mẽ, quyết đoán, kỷ luật và không khoan nhượng với
chế độ Trung cộng cho tới khi họ thay đổi cách hành xử. Chúng ta hãy phá vỡ vạn
lý tường lửa của Trung cộng. Làm được thế hay không chính là quyết định đến
tương lai của nền dân chủ phương Tây và trật tự thế giới tự do. Lời của Charles
Kolb – cựu Phó Phụ tá cho Tổng thống George H.W. Bush về Chính sách Đối nội
(1990-1992).
Thưa Bà Con,
Năm xưa khi dòng Bến Hải ngăn đôi
Dân chủ và Độc tài năm 1954, tình người nói trên đã thể hiện qua hơn 800.000 bà
con miền Bắc được Bà Con miền Nam mở rộng bàn tay ôm ấp vào lòng để rồi 21 năm
sau, chính Bà con Bắc năm xưa có thể nói…hoàn toàn hội nhập vào xã hội “tình người”
miền Nam, phủ nhận những người miến Bắc “mới” theo chân CSBV vào xâm chiếm miền
Nam.
Thân mời Bà Con đọc suy ngĩ của
tác giả Đỗ Ngà luận về các cuộc di cư vào Việt Nam như sau:”DI CƯ VÀO VIỆT NAM,
MỘT DẤU HIỆU BẤT THƯỜNG” … "Theo tổ chức di cư quốc tế IOM thì từ năm 1990 đến 2015 có 2.558.678 người
Việt di cư sang nước ngoài. Tức mỗi năm chừng 100.000 người bỏ xứ ra đi,
chủ yếu là đến các nước Âu - Bắc Mỹ - Úc Châu. Thành phần ra đi đến xứ này đa
phần là khá giả.
Mỗi năm cũng chừng 115.000 người chết vì ung thư và 160.000 người bị phát
hiện mắc chứng bệnh này. Dần dà, dân tộc Việt Nam như trở thành dân tộc nhiều bệnh tật do thực phẩm
ở Việt Nam nó vừa là thực phẩm vừa là chất độc. Tuy nhiên, thực phẩm độc không
chỉ gây ung thư mà còn gây quái thai. Trong 10 tháng, bệnh viện Sản Nhi Nghệ An
- một vùng thuộc khu vực ảnh hưởng chất độc do Formosa xả đã phát hiện ra 700
ca quái thai. Đấy chỉ là một vùng nhỏ thuộc khu vực phục vụ của bệnh viện. Khu
vực ảnh hưởng của chất thải do Formosa xả ra là 4 tỉnh thì con số thai nhi bị
quái thai không hề ít. Mà trên khắp Việt Nam không chỉ có một mình Formosa gây
ô nhiễm.
Đất nước Việt Nam đang là nơi độc hại, người có tiền thì ra đi nơi khác
mang theo của cải ra đi. Người giỏi cũng tìm đường ra đi bằng cách này hay cách
khác.
Không ai muốn ở lại. Chẳng qua người ta không
thể đi được thì người ta mới ở lại.
Ở lại Việt Nam cái gì cũng độc hại:
giáo dục độc hại, xã hội độc hại, môi trường độc hại v.v...thì ai muốn ở?
Như vậy rõ ràng môi trường đất nước
này đã buộc người dân Việt Nam phải tha hương cầu thực và mang cái tính xấu quảng
bá khắp thế giới làm người ta kinh tởm và lánh xa xứ Việt. Theo thống kê ngành
du lịch Việt Nam cho biết, có đến 90% du khách đến Việt Nam một lần rồi nói lời
bye bye mà không bao giờ quay lại. Đó là minh chứng cho một Việt Nam đáng tởm
chứ không phải là với hấp dẫn gì cả.
Như vậy câu hỏi đặt ra là, Việt
Nam là vùng đất dữ như vậy, người Việt không muốn ở, du khách không muốn quay lại,
thì nếu có một làn sóng người bước ngoài di cư vào Việt Nam thì có phải đó là sự
bất thường không? Vâng, điều tôi muốn nói đó là làn sóng người Trung Cộng di cư
vào Việt Nam. Vân Đồn xong, Móng Cái xong, Hạ Long xong, Đà Nẵng xong, Nha
Trang xong vì tất cả những nơi đây người TC đã đến và làm chủ khắp nơi. Và hôm
nay, người TC đã nam tiến. Như ta biết, báo chí đã thông báo, người TC đang
đăng kí mua nhà tại Sài Gòn rất đông, chiếm đến 40% thị trường BĐS khu vực này.
Thế là thủ phủ của khu vực miền Nam đang bị Tàu tấn công bằng những cuộc di cư.
Chúng ta phải ứng xử đối với cuộc
di cư hay cuộc chiếm đóng không có tiếng súng qua sự tiếp tay của CSBV?
Chỉ còn một cách duy nhứt là biến
ước vọng “Về lại Sài Gòn” bằng quyết tâm đuổi Trung Cộng về Tàu và xóa tan cơ
chế chuyên chính vô sản của CSBV.
Và, tất cả chùng ta … Về Lại Sài
Gòn như dưới đây:
Anh từng hẹn nhiều lần
Cùng bè bạn, người thân
Sài Gòn ta gặp lại
Ngày nắng đẹp thật gần
Ước mơ anh cưu mang
Thanh bình khắp xóm làng
Nhân quyền được tôn trọng
Nhà cầm quyền minh quang
Anh mơ một bệnh xá
Cho mỗi làng mỗi xã
Có thuốc men cấp cứu
Đủ chăm sóc mọi nhà
Mơ mái trường nho nhỏ
Cho Thầy, Cô, học trò
"Câu thiệu" không nhồi
sọ
Vào đầu những trẻ thơ
Anh ước mơ nông dân
Được học cách canh tân
Chăn nuôi và trồng trot
Thu lợi thêm bội phần
Anh mơ thấy tình người
Chào nhau trong niềm vui
Tình thâm láng giềng gần
Năng thăm hỏi tới lui
Anh mơ được bảo vệ
Từng tấc đất thôn quê
Tạo môi trường lành mạnh
Chuẩn bị cho ngày về
Những nhắn gởi năm xưa
Ray rức sao cho vừa
Ước nguyện còn dang dỡ
Xót xa hoài đong đưa
Còn biết nói gì hơn
Bốn mươi ba năm tròn
Quê hương còn quằn quại
Dưới chể độ ngông cuồng
Bao nhiêu năm đấu tranh
Ôm giấc mộng chưa thành
Tóc pha màu sương khói
Hoài vọng còn mong manh
Bao ước mơ ngọt ngào
Bao cảm xúc dâng cao
Tâm tình người con Việt
Ân cần anh gởi trao
Sài Gòn ơi Sài Gòn
Dù tên gọi không còn
Anh vẫn mong vẫn hẹn
Ngày về lại Sài Gòn!
Thưa Bà Con,
Tình người Việt Nam tuy vẫn còn đậm
đà trong lòng dù qua bao nhiêu chìm nổi đắng cay…nhưng vẫn còn một góc khuất nhỏ.
Đó là nơi dung chứa những người tuy là mang dòng máu Viết nhưng đã đánh mất
nhân tính của con người nhân bản.
Xin mời Bà Con đọc một đoản văn
lượm lặt trên mạng toàn cầu dưới tựa đề:”Toàn
là Chó cả”
Tôi hỏi cậu
(ông là sĩ quan quân đội đã nghỉ hưu):
- Sao đảng của
cậu giành quyền lãnh đạo riết, không biết dị với thiên hạ rứa cậu?
Cậu hỏi:
lãnh đạo sao lại dị?
- Lãnh đạo
kiểu gì mà để lãnh thổ Tổ Quốc mất dần vào tay giặc, vậy không dị sao cậu? Nào
di tích lịch sử Ải Nam Quan đã mất, nào danh lam thắng cảnh thác Bản Giốc cũng
không còn, nào quần đảo Hoàng - Trường Sa đã bị chiếm. Bây giờ còn tính nhường
luôn 3 đặc khu thuộc 3 miền Bắc - Trung - Nam cho nước ngoài nữa. Nếu bất tài,
bất lực thì để toàn dân chọn hiền tài lên lãnh đạo. Chứ đảng của cậu quyết tham
quyền cố vị như này sẽ có tội với con cháu đời sau, chứ không đùa đâu. Cậu ơi!
Cậu trợn
mắt nhìn tui:
- Mày đừng
có giở giọng trời ơi! Ai hy sinh xương máu cướp chính quyền để bây giờ mầy đòi
quyền lãnh đạo? Ai cho phép mày ngồi mát đòi ăn bát vàng, hử?
- À, nói như
rứa là đảng của cậu cướp chính quyền là để giành quyền lực về tay mình, chớ hổng
có phải "giành lấy chính quyền về tay nhân dân" như đã lừa mị lâu nay
đúng không? Vậy sao đảng không hiên ngang thay nhau cầm quyền, mà bày đặt bầu cử,
đảng cử, dân bầu chi cho tốn kém?
- Bầu cử là
phát huy tinh thần dân chủ, tôn trọng ý kiến nhân dân. Bởi vậy, đảng đưa ra một
số người tài trong tổ chức đảng, để nhân dân chọn lựa người lãnh đạo theo nguyện
vọng, sở thích của mình.
- Trời! Dân
chủ, tôn trọng, nguyện vọng, sở thích kiểu gì mà ép người ta vào thế cùng đường
rứa cậu?
- Ý mày là
sao?
- Con nói ví
dụ nè: con tôn trọng cậu, con chìu theo nguyện vọng, sở thích của cậu. Con mời
cậu đi nhậu trong một quán nhậu, trong đó có nhiều món như: thịt gà, thịt bò,
thịt heo, cá biển, chim rừng v.v... con đưa thực đơn cho cậu chọn món mình
thích. Đó mới là con tôn trọng cậu, làm theo nguyện vọng, sở thích của cậu.
Đúng không? Đằng này, cậu nói tao tôn trọng mày, tao cho mày chọn những món mày
thích và cậu đưa con vào quán cầy tơ rồi chìa thực đơn ra bảo: mầy chọn đi!
Trong này có nhiều món, nào thịt luộc, nào dồi, xương hầm, phèo nướng, tiết
canh....đầy đủ. Mày tha hồ chọn?!
Ôi trời,
toàn là chó cả, tất cả các món đó từ chó mà ra. Mà con không dùng được món chó,
thì cậu tôn trọng, nguyện vọng, sở thích cái con mẹ gì?
- Nè,
nè...mày dám nói đảng này toàn chó cả à? Thằng phản động!
Xin hẹn Bà
Con ngày mai…
Nhóm Chống Tàu Diệt Việt Cộng






Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire