Xin chuyển lại
«Lá thơ mở» của một chiến hữu trong gia đình Đại Việt viết cho một người
bạn TQL ở ‘Xứ Under Down’ năm 2015 nhân ngày Quốc nhục 30-4-2015. Bài viết hơi …dài của một người được cho là ‘quá khích’
trong việc Chống Tàu Diệt Việt Cộng! Nhân sự việc chuẩn bị đại hội XIII của
CSBV đang diễn ra và có tin ‘phe miền Nam qua NTD trở lại (?)’, xin chuyển lại
bài viết cũ…nhằm nhắc nhở những người Việt hải ngoại …đừng mằm mơ giữa …ban
ngày (và ban đêm nữa!
Xin Bà Con ráng
đọc để thấy «cái tâm, cái lời» thực sự của một người Nam dù có gốc 100% ‘Quế’!
Bạn của người giới thiệu hiện đang bị trọng bịnh và có yêu cầu đừng nêu danh,
nhưng đối với các bạn bè tranh đấu trong suốt 40 qua, chắc các bạn cũng đã biết
là ai rồi.
Mời Bà Con đọc:
Lá Thơ Mở Gởi
Người Bạn:
Cảnh Giác Ảo Ảnh
Nguyễn Tấn Dũng
l Đôi lời cùng quý vị:
Trước hết, người viết chúng tôi xin quý vị cho phép chúng tôi được dùng lối viết
thơ nói chuyện tâm tình với một người bạn của chúng tôi ở phía đối cực của địa
cầu. Xin phép được dùng những lời thân mật riêng tư giữa hai người bạn để nói
rõ tấm lòng, quan điểm và nhận định cùng lập trường của chúng tôi đối với tình
hình đất nước và đối với những quan niệm hay đường hướng chánh trị của các cộng
đồng người Việt tỵ nạn Cộng sản ở Hải ngoại. Bài viết tuy dưới dạng một lá thơ,
nhưng đây là một lá thơ mở, vì đây cũng là một nhận định tình hình, một quan điểm,
một lập trường chánh trị đối với tình hình đất nước quê hương thân yêu của
chúng ta ngày hôm nay.
Cách đây hai tuần,
chúng tôi có viết một tham luận tựa đề là “Hội chứng Con Ngựa Thành Troie”. Tuy
là một tham luận đóng góp cho toàn quý vị đọc giả, thế nhưng đấy cũng là một trả
lời, phản biện nhận định của một anh bạn, hiện sống và sanh hoạt tận Miệt Dưới
Địa Cầu, xứ của những con Chuột Lớn Đại Thử. Tôi xin phép được nêu những danh
tánh, vì anh cũng đã nhắc đến tên của người bạn chung, đồng hương xứ Cần Guộc với
anh và tên tôi trong bài góp ý của anh với bài viết của chúng tôi.
Anh Lâm thân,
Cũng như anh đã
nhắc, ba năm nay ông bạn già Trần đồng hương với anh và cá nhơn thằng tui không
có dịp đi qua trốn lạnh ở Miệt Dưới, không có dịp ba anh em mình, chiều chiều
ngồi nhậu “vịt lộn” uống ladze trong căn chòi nhỏ cạnh “Con Rạch Nhỏ sau nhà”
anh, nói theo giọng anh Hai Tiểu Tử, của xứ Trảng Bàng, nhìn bầy cò trắng Úc
châu, nhìn đoàn vịt xiêm (cũng Úc châu luôn!) rúc rỉa kiếm ăn…và bàn chiện thời
sự…vẽ lại những bức tranh của một thời đã qua và vẽ lại những bức họa của một
thời chưa tới !
Ba năm tuy không
gặp nhau, nhưng anh em chúng tôi ở xứ Pha lang Sa lạnh lẻo nầy, lúc nào cũng
theo dõi tin tức của “xóm mình, người mình, phe mình, phe ta “, và thỉnh thoảng
tin tức bạn bè Miệt Dưới….
“Phone viễn xứ
nhiều khi khó gọi, (nhưng) Tin i meo bật nút có ngay”
Từ Úc, báo Việt
Luận vẫn gởi sang hằng tuần. Những bài vỡ, tham luận, nhận định của anh, trên
các trang mạng điện tử, ngay bên xứ Pha Lang Sa, anh Trần và mình, hai anh em,
tuy đường xa cách trở, nhưng cũng phone nhau, kháu nhau đọc, bàn luận, khi gặp
một bài nhận định, thời sự sắc bén, công phu của anh.
Nói như vậy để
anh hiểu rõ là hai anh em chúng tôi, và cá nhơn chúng tôi luôn luôn kính trọng
anh, luôn luôn trân trọng cái tình bằng hữu giữa ba chúng ta. Nhớ mãi những cử
chỉ quý mến, trân trọng những phút giây cạnh nhau, say sưa chuyện thời thế, mạnh
dạn giải bày tâm sự đối với non sông, mạnh dạn thật tình tranh luận, thật tình
trãi lòng, trãi giấc mơ “mà chẳng sợ chết thằng Tây nào”, như tôi thường nói
đùa.
*
* *
1. Tôi không tin
rằng Nguyễn Tấn Dũng sẽ đưa Việt Nam khỏi quỹ đạo Trung Cộng
Anh Lâm thân,
Sau khi xin phép
đọc giả đôi lời giáo đầu, tôi xin vô thẳng vấn đề. Tôi không ủng hộ những quan
điểm của anh, cái nhìn của anh đã trình bày qua ba bài viết về tình hình Việt
Nam, bài Con Ngựa Thành Troie của anh, Bài anh Góp Ý Bài Hội Chứng Con Ngựa
Thành Troie của tui và bài 40 năm nhìn lại anh viết theo lời yêu cầu của Báo Việt
Luận.
Nói tóm lại tôi
không đồng ý với cái nhãn quan của anh, cách lý luận của anh, với những hình ảnh
anh trình bày, phân tách vai trò của Nguyễn Tấn Dũng. Nguyễn Tấn Dũng mà anh
trình bày như là một cứu cánh, một giải pháp cho Việt Nam tương lai, thoát
Trung, thoát Cộng, thoát Nạn Bắc Thuộc, Tiểu Bắc (Bắc Việt) Thuộc hay Đại Bắc
(Toàn Phương Bắc – Tàu) Thuộc.
Xin nói rõ cùng
anh và quý anh chị em đọc giả gốc Cửu Long Đồng Nai đừng vội xem tui kỳ thị Nam
Bắc, chỉ vì tui nghi ngờ cái tên Việt Cộng gốc Cà Mau và cái đám Việt Cộng gốc
Nam Kỳ nầy:
2 . Tôi tuy rất hãnh
diện sanh đẻ trong Nam, lớn ở Sài gòn
Tuy gốc gác cha
mẹ tui là dân ở ngoải, nhưng tui sanh đẻ trong Nam, tuổi thơ lội nước Sông Bến
Nghé, Xóm Vạn Chài để bắt lăn quăn, trưa hè nóng nực, tắm nước cũng của Sông Bến
Nghé ở Bến Tắm Ngựa, mà Tây gọi là Arroyo Chinois-Con Rạch Ba Tàu. Sanh và lớn
liêu lổng ở Xóm Vạn Chài, nhà ngụ sau ngõ hẻm hông Đình Hát Bộ Thành Công, đường
Paul Bert-Trần Quang Khải, ăn ô môi vàng răng, mút đá nhận mòn lưỡi, viết nói
không cần biết hỏi ngã, vờ dờ, cuối chữ có g hay không g, hay c hay t cũng kệ hổng
thèm đọc , xem như nơ-pa. Và tui rất hãnh diện với cái chất Nam kỳ của tui !
Nam ”Kỳ cục” của anh, của anh Trần, của các những bạn Nam kỳ của mình, có từ thời
có nhau từ Tân Định đến chợ An Đông qua đến Phú Nhuận hay Tân Trụ, Biên Hòa của
những ngày lánh nạn. Đó là cái gốc của “tụi mình, phe mình”, vì nó là “người
mình”, nghe “rất đả cái lỗ tai” “phái cái lỗ nhĩ”!
Khác với từ “phe
ta” tui thường dùng trong các bài viết. Từ “phe ta” để chỉ toàn dân Miền Nam của
chế độ Quốc Gia, của chế độ Việt Nam Cộng Hòa, của toàn dân quân cán chánh của
chánh thể Việt Nam Cộng Hòa.
Tui dùng cặp chữ
“người mình” cho “phe mình” cho dân thiệt sự là dân Nam kỳ, nhứt là dân Sài gòn
của tui. Tim tui rung động, và tui rất ướt át khi nghe những tên, những địa danh,
hoàn toàn xưa, của một thời, rất Sài gòn. Tân Định, Đất Hộ, Rạp Hát Bộ Thành
Công, Chợ Cũ, Nancy, Gia Định, Thị Nghè, Cầu Ba Cẳng, Cầu Quây, Khánh Hội, Bến
Tắm Ngựa, Cầu Kiệu, Cầu Bông, Lăng Ông Bà Chiểu … là những tên tui rất trân
quý. Trân quý hơn cả Brodard, Majestic Eden, Catinat, đường Tự Do, Nguyễn Huệ,
Lê Lợi, hay Thanh Thế, Viễn Đông hay cả Bà Cả Đọi … nữa. Vì những địa danh hay
tên nhà hàng của nhóm sau đến với tôi khi tôi đã lớn rồi, còn nhóm trước là còn
lúc thiếu nhi, bận quần xà lỏn, hai cẳng còn mốc vì lội nước sông đầy nước bùn.
Đối với cá nhơn
tôi, nhóm tên trước và nhóm tên sau tượng trưng cho tôi, hai bầu trời, hai thế
giới, khác biệt nhau. Tuy cùng xứ Sài gòn, nhưng đó là hai khung trời khác biệt.
Nếu nhóm sau sang trọng, cao sang, có cái gì giả tạo, bề ngoài, nói tóm lại
“hơi lấy le” ty tý. Thì nhóm các địa danh trước, chao ôi, nó bình dân, nó hiền
hòa, nó là thời gian tui còn ở với ba tui với má tui, nó là những địa danh của
bà già tui nói, đó là thời bà già tui cặp hai anh em tui đi đây đi đó.
Vì nhà “yếu lúi”
nghĩa là ông cụ “không có hoa tay đem tiền về ngon lành” nên bà già phải tảo tần
đây đó “làm ăn, mua sỉ chỗ nầy, bỏ mối chổ kia” để kiếm tiền thêm. Nhà không ai
giữ con, bà cho hai đứa đi theo, yếu tiền nên lúc nào bả cũng dùng xe công cộng.
Xe công cộng hồi đó với bà cụ là xe thổ mộ, và xe lửa điện.
Còn ông già thì
xe đạp. Về sau ổng có tý tiền ổng mua một cái xe Motobécane hiệu Peugeot. Thằng
tui ngồi thùng xăng, cầm ghi đông với ông già, le lói, khi xe chạy hưởng gió
mát vào mặt (có lẽ vì vậy mà ngày nay trong xe tôi thích cho quạt gió thổi vào
mặt); thằng em kẹp ở giữa sau lưng ba và mẹ. Thế là cả nhà, chiều chiều, trời nực,
chạy qua Nhà Bè hóng mát! Hẻm hông Đình Thành Công quá chật, ông già phải gởi
cái mô tô ở ngoài Đình không đem vào sân nhà được. Đó là khung trời tuổi trẻ!
Với nhóm tên
sau, với những địa danh sau, nó tượng trưng cái tuổi thành niên thì, làm ra tiền,
hết ngây thơ, với nào là cà rem ly, nào là máy lạnh, toàn nơi “lấy le với em, với
“đào”, với bạn, làm ăn, áp phe áp phiếc
…
Trái lại, nhóm
các tên trước, là hình ảnh tuổi thơ, những ly xây chừng cà phê uống dĩa của những
chú, những bác bạn ba, những tô hủ tiếu xe, những dỉa “hắc cảo“ ăn xong chồng
lên để “phổ ky” tính tiền, hay ly “hồng chà” ba thường gọi, hay miếng bánh “dầu
cháo quẩy “ ba xé chia cho … Đó là cái gốc gác của tôi, đẻ và lớn lên ở đường hẻm.
Đúng vậy, thằng tui là dân đường hẻm Sài gòn, thằng tui là dân ở xóm! Xóm Vạn
Chài, hẻm Thành Công, đường Paul Bert, Trần Quang Khải, chợ Tân Định, anh Lâm
à!
Hình ảnh quê
hương của tôi, không có lủy tre xanh, không có con trâu, không có con diều,
không có đường đê, không có ruộng lúa, không có đìa cá, không có đường đất, đường
làng, cây cau, cái giếng.
Lần đầu tiên năm
1954, thằng tui hả miệng ngạc nhiên khi thấy phụ nữ miền Bắc vấn khăn, đội
thúng, mặc “váy” đen, và đái đứng. Ngu đần và thật thà, tôi về nhà hỏi mẹ, bị mẹ
vã miệng, biểu lần sau thấy phụ nữ Bắc đái không được dòm. Má ơi! bả đứng sát
cái cây, bả tè trước mắt mà má biểu con hổng ngó! (Xin lỗi tất cả các chị miền
Bắc, nhứt là dân Hà Nội ngàn năm văn vật đài các, nhưng đó là kỷ niệm xưa năm
54, hồi đít nớp xăng hồi đó, chắc bây giờ hết rồi! – thằng tui thấy sao, nhớ
sao, kể vậy!).
Ngày nay cũng vậy,
tuổi trên 7 bó, tôi vẫn không có kỷ niệm với nhà Hàng Thanh Thế, với “pâté
chaud”, tôi không có kỷ niệm “pho ma đầu bò”, tôi không nhớ “Maggi” hay bơ
Bretell gì cả. Mà tôi nhớ tiếng guốc, nhớ mùi hột cải (mù tạt tây không phải hột
cải)! Nhớ cái mùi bùn đặc biệt của Xóm Vạn Chài, nhớ tiếng thùng nước chờ
phiên, nửa đêm, trời nóng, tụi tui được má cho ngủ ghế bố ngoài hiên, trước cái
phông tên nước đầu hẻm nằm ngoài đường Paul Bert, hay tiếng gõ lóc cóc của anh
bán hủ tiếu phía chợ Tân Định…
Thật là hổng phải
chúng ta cùng quê hương Việt Nam mà chúng ta có cùng kỷ niệm!
Vì vậy tui
thương cái tên Cần Guộc của quê hương các anh, cũng như tui thương cái tên Tân
Trụ nơi gia đình tui đi lánh nạn.
3. Nhưng tôi
không tin những tổ chức chánh trị hay các nhơn vật Việt Cộng gốc Nam Kỳ
Anh Lâm thân,
Tôi không đồng ý
với anh, và chống cái luận thuyết, hay giả thuyết của anh về cái chất Nam kỳ của
Phong Trào Giải Phóng Miền Nam, hay của Ba Dũng Đồng Chí X, hay của những Việt
Cộng miền Nam, như Võ Văn Kiệt, Nguyễn Văn Trấn đã “làm dịu” đi “chất Cộng sản.
Anh đưa những dữ
kiện để chứng minh, nào trường hợp Trần Bửu Kiếm lúc Hội đàm Paris muốn đứng
riêng độc lập tách rời hẳn khỏi phái đoàn Miền Bắc, nào Trần Bửu Kiếm và Mặt Trận
Giải Phóng dù sao cũng là tổ chức của người Miền Nam, và họ không Cộng sản quá
khích, mà gồm rất nhiều người “thiệt tình chống Mỹ !”. Theo lý luận anh, “vì là
người Miền Nam, nên họ gồm toàn là những thành phần “tử tế”, “ít Cộng sản, “ít
hồng”, ít ác ôn, ít quá khích hơn nhóm những người Cộng sản gốc Bắc Kỳ hay
Trung Kỳ Khu Năm Khu Tư gì gì đó !”.
Và anh cũng kể rằng,
“vì vậy Trần Bửu Kiếm bị hạ và bị thay thế bởi Nguyễn Thị Bình”. Rồi anh khen
nào Nguyễn Cơ Thạch cũng thấy và tố cáo từ nay Bắc thuộc rồi sau Hôi Nghị Thành
Đô! Trong lập luận của anh, anh tin cậy vào Tổ chức Mặt Trận Giài Phóng, anh
tin cậy vào chất Nam Kỳ, hay nói theo giọng Việt Cộng chất Nam Bộ.
Riêng tôi xem
phép dùng từ Nam Kỳ vì nó có từ thời Nhà Nguyễn.
Tôi không tin
vào cái tánh yêu nước của người Cộng sản nói chung. Mặc họ gốc Nam,Trung, Bắc,
trí thức, nhà văn nhà thơ gì gì đi nữa! Họ là Cộng sản cả. Tại sao một khoảng
thời gian dài mà cả nhóm trí thức, nhà văn, nhà thơ, văn hay thơ giỏi, toàn là
giỏi, mà có thể chấp nhận phục vụ một chế độ tàn bạo như vậy?
Nội cái chuyện Cải
cách Ruộng Đất! Đừng đổ thừa Đảng Cộng Sản, đừng đổ thừa Tàu! Cả Đảng, cả Nước
“hồ hởi, phấn khởi“, ”sung sướng giết” không một ai cưởng lại. Tố Hữu làm thơ
ca tụng “Giết!”, thế mà những trí thức du học Tây về, những Nguyễn Mạnh Tường,
những ai nữa kìa, tôi quên tên rồi, hay
Nguyễn Khắc Viện, hay nhóm Việt Kiều Yêu Nước, dân du học, bằng cấp trường lớn
Pháp, Tiến Sĩ, Thạc sĩ, Kỹ sư, Giáo sư… cấp tiến, cởi mở phóng khoáng vẫn ủng hộ
những cuộc “tàn sát “kia … Còn những nhà thơ nhà văn, những con người đầy thơ mộng,
đầy ôn hòa, mơ ước vẽ đẹp, vẫn ủng hộ…, sao không trốn đi? Sao không vượt biên
đi?
Tất cả là đồng lỏa.
Tất cả là đồ hèn!
Một Tô Hải có
nói, nhưng quá già! Một Dương Thu Hương có nói nhưng cũng quá già, Trần Đỉnh
quá trễ. ..Bùi Tín, Vũ Thư Hiên chẳng ai nói, chẳng ai hối hận là đã một thời,
im miệng, ươn hèn, đồng lỏa!
40 năm đồng lỏa,
chờ thời, lưởng lự, ù ơ dí dầu, bịt miệng, bịt tai, bịt mắt nín thở qua sông!
40 năm nhục nhã
vì nhịn nhục!
Nín thở qua
sông, nín thở sắp hàng xin cơm thửa canh cặn của Bác Đảng!
Các anh Cộng sản
ngày nay khi tỉnh ngủ có cảm thấy tủi hỗ không?
May quá còn
chúng ta ở Hải ngoại! Nhờ chúng ta có đấu tranh, nhờ chúng ta giữ được ngọn cờ
vàng, giữ được bài quốc ca, giữ được căn cước tỵ nạn!
Nhờ chúng ta nhớ
và giữ được Ngày Quốc Hận Tháng Tư Đen, Ngày Quân Lực!
Xin trân trọng
cám ơn các cộng đồng người Việt Tự Do toàn thế giới!
Nhưng, xin đừng
gởi gắm nghị lực đấu tranh vào những lỉnh kỉnh đấu đá bên trong.
Việc trong nước
do người trong nước phụ trách.
Người dân Việt
Nam trong nước phải chứng minh họ có muốn thoát Cộng, thoát Trung không?
Chuyện cải tổ Đảng,
sắp xếp nhơn sự của Đảng Cộng sản, kệ Đảng Cộng sản. Người dân trong nước không
nên bàn không nên xía vào việc làm Đảng Cộng sản. Mà cũng chẳng mắc mớ thằng
Tây nào mà mình ở Hải ngoại mình bàn, mình ủng hộ Ba Dũng, hay mình không ủng hộ
Ba Dũng! Who Care?
Thằng Tây hổng
ke, thằng Mỹ hổng ke, thằng Việt Cộng hổng ke, tại sao mình ke?
Tôi phải nói rằng
tôi không đồng ý với anh vì anh là một cây viết có tầm vóc, một cây viết có ảnh
hưởng. Khi anh đưa một giả thuyết “bá láp” như vậy,
(xin lỗi anh
dùng từ nầy, vì không có từ khác – dù anh có nói rằng anh có quyền mơ và nói –
không chết thằng Tây nào – nhưng tôi sơ chết thằng Việt Nam ta đấy, vì nó nhẹ dạ
thật thà và chán ngấy chánh trị, chán ngấy 40 năm “thù hận “)
Anh sẽ làm lung
lay những lập trường của người hải ngoại tỵ nạn, của người trong nước thiệt
tình thương nước yêu nòi.
Vai trò người cầm
bút như chúng ta quan trọng lắm! Chúng ta có những bạn bè thân hữu của chúng ta
qua những bài viết, ta gây ảnh hưởng ít nhiều những suy nghĩ của họ. Họ nghĩ
đúng chúng ta sai làm họ lưỡng lự đắn đo, ta gây “hoang mang” họ. Họ nhìn
sai, mà ta sai, là ta xúi họ đi sai.
Hãy nhìn về miền Bắc Cộng sản đi và đánh giá vai trò trí thức,
nhà văn nhà thơ suốt thời gian 1945
– 1975. Họ đã đồng lỏa với Đảng Cộng Sản đưa dân miền Bắc vào Hỏa Ngục Cộng sản.
Chúng tôi đã từng
nói với anh em bạn bè, tôi không phục các anh trí thức “học giỏi” bằng cấp cao
về phục vụ Cộng Sản, … như những Nguyễn Mạnh Tường, Nguyễn Khắc Viện …gì gì đó!
Cũng tại họ, tại vì chính cái bằng cấp, cái tiếng tăm của các vị ấy đã đồng lỏa
thôi thúc sanh viên học sanh nướng thân cho Cộng sản. Tôi Khinh Họ, Việc Họ Bị
Tai nạn, Thất sủng, Tù tội, Đày đoạ! Thật Đáng thương! Tôi Thương hại Họ!
Còn những các
anh trí thức, nhà văn, nhà thơ ”xúi trẻ ăn cứt gà chết cho Cộng sản” nay vẫn sống
nhăn, phè phởn sau 1975. Từ Văn Cao, đến Tô Hải, đến Xuân Diệu, Huy Cận, Trần Đỉnh,
Nguyễn Khắc Viện, và nhiều lắm kể không hết kể cả những người miền Nam như Bà
Dương Quỳnh Hoa, và ông chồng tên Nghị, hay những người mà anh Lâm cho là thất
sủng …cũng vậy. Chả thấy tay nào chết cả. Họ chẳng những sống thọ, mà còn sống
dai nữa ! Một tên đồ tể như Võ Nguyên Giáp mà sống trên 100 tuổi! Thất là vận
nước Việt Nam hết thời!
Đổ thừa Đảng Cộng
Sản dễ quá! Ông Diệm trong Nam chỉ đụng vài nhơn vật chánh đảng, vài nhơn vật
Giáo Phái, vài nhơn vật Tôn giáo chánh là bị thiên hạ tố cáo cuối cùng bị lật đổ
và bị giết. Âu đó là cái thái qua của dân quân miền Nam. Và dân quân miền Nam
cũng đừng đổ thừa Mỹ, đổ thừa Quân đội ! Tất cả dân miền Nam đều là đồng lỏa giết
gia đình Ông Diệm.kể cả những nhóm cựu Cần Lao ngày nay , giả đò khóc và làm giổ
Cụ Diệm ! Tại sao lúc đó không đứng ra bênh vực Cụ Diệm đi !
Nói như vậy để
anh Lâm thấy rõ, phe ta thua vì :
Chúng ta không
có quyết tâm “be bờ” Cộng sản. Còn Cộng sản quyết tâm “xâm lược và xâm lăng“ Miền
Nam Việt Nam.
Từ ngữ “Giải
Phóng” là khi nào ta bị tù, bị giam, bị đày kia mà. Miền Nam tự do đi lại, tự
do mua bán, tự do ngôn luận… Tự do đến đổi bán thuốc tây cho Việt Cộng, bán
ladze cho Việt Cộng, bán gạo cho Việt Cộng. Chánh phủ Việt Nam Cộng Hòa chẳng bắt
…chưa kể, cái cảnh chồng làm quan chống địch, vợ bán buôn với địch… Tự do ngôn
luận, Trịnh Công Sơn, trốn lính, trốn quân dịch, viết nhạc phản chiền, phe ta
phớt lờ…
Chúng ta có những
dân biểu nằm vùng vừa ăn lương chế độ ta, hưởng quy chế ưu tiên (dân biểu) ta,
mà nằm vùng chống ta.
Còn chế độ miền
Bắc, chế độ tem phiếu, bao cấp, thiếu ăn thiếu mặc, ăn đói, tất cả là nghĩa vụ,
tất cả là corvée - cọt vê, sắp hàng để nhận hàng …thế mà đi giải phóng miền Nam
giàu có.
Chuyện ngược đời
vậy mà có thằng theo. Dân Bắc bị bưng bít theo đã đành. Dân Nam mà theo thật là
Ngu xuẩn. Những Nguyễn Hữu Thọ, những Dương Quỳnh Hoa, những Lý quý Chung, Ngô
Công Đức, đâu phải dân ngu khu đen, toàn là dân có học, các ông sư Trí Quang,
Thiện Minh, các thầy dòng Chân Tín, Trần Hữu Thanh… thông thái Hán Phạn, La
Tinh, Tây Tàu… các sanh viên đại học chứ phải ngu gì! Lê Hiếu Đằng, Huỳnh Tấn Mẫm,
… cũng theo.
Lê Hiếu Đằng,
trước giờ quy tiên sám hối mới lên tiếng nói phải chi hồi đó “ tui biết “. Lế
Hiếu Đằng biết chứ! Hắn biết cái thể chế nhơn bản, và nhơn đạo của thề chế VNCH
cho phép hắn đang ở tù phá hoại, khủng bố Việt Cộng, mà vẫn được ra khám, đi dự
thi Tú Tài! Tất cả tụi hắn sống ở Sài gòn chứ, biết rõ Sài gòn sống thế nào chứ.
Nhưng sao khi ra Hà Nôi thấy dân sắp hàng chờ hàng, sắp hàng tem phiếu, thấy
dân Hà nội đói, sao không nói ra?
Những tên cán bộ
lúc ấy ra nước ngoài đi họp Paris, vào Sài Gòn ở Camp Davis đều thấy Sài gòn chứ?
Sao khi về Hà Nội không cho dân biết . Ngày nay sắp chết, già khú, lên tiếng bất
mãn.
Toàn là một lũ
láo khoét cả.
Im miệng, đồng lỏa
để hại dân!
Vì vậy tôi không
tin một giả thuyết một nhóm Lợi Ích Quốc Gia nào của Nhà Nước Việt Cộng nổi lên
chiếm thế thượng phong để cưú vãn Việt Nam khỏi nạn Tàu Cộng.
Đừng mơ Nguyễn Tấn
Dũng làm một Thein Sen Việt Nam, một Gorbachev Việt Nam.
Nếu Yêu Nước,
Xây dựng nước, sao Tỷ Phú Nguyễn Tấn Dũng và các Triệu phú đồng lỏa không tạo một
công ty làm một sản phẩm made in Viet Nam ngon lành hãnh diện Việt Nam. Trái lại
Ông Dũng làm gì? Tỷ phú Dũng độc quyền khai thác công ty Tắc xi! Xin miễn bàn.
Ông chỉ lo làm ăn, không đem một sáng chế gì cho Việt Nam cả!
Có nhiều anh em ở
Hải ngoại viết meo, điện thoại vấn hỏi, rủ rê: “Nên ủng hộ Nguyễn Tấn Dũng để
NTD dẹp bọn VC cà chớn! “ Để làm gì? tôi hỏi lại. Các anh nói với tôi: “Anh
không nghe discours Nguyễn Tấn Dũng đầu năm sao?“
Hôm nay, tôi hỏi
lại các bạn:” Các bạn có nghe bài nói chuyện ca tụng Chiến Thắng Ngày 30 tháng
Tư năm 2015 không? Nào là chiến thắng chống Mỹ Ngụy tàn ác, nào là cám ơn Liên
Sô, cám ơn Trung Quốc … Ôn hòa ở đâu? Hòa Giải ở đâu? Nói chi là Hòa Hợp.
Thế mà ở Hải ngoại
ta, người Hải ngoại, thiệt thà, chán ngấy Chống Cộng, thèm về du hí, thương nhớ
quê hương sẳn sàng xóa bỏ hận thù, xóa bớt những vết tỳ quá khứ chiến tranh bằng
những xáo trộn tinh thần, bằng những bẻ lái lập trường như xóa tên Ngày Quốc Hận,
bằng những thủ đoạn giả nhơn giả nghĩa, dùng những tên như Ngày Việt Nam, Ngày
Tự Do, Ngày Nhơn Quyền và cuối cùng Ngày Hành Trình Tự Do. Ngày nay cũng có kẻ
muốn xóa tên Ngày Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, sợ rằng tên ấy xem “chiến tranh
quá!”.
Việt Nam Tự Do,
Việt Nam Quốc Gia, Việt Nam Cộng Hòa, ba giai đoạn. 20 năm sống Tư Do, thở Tự
Do. Bao kỷ niệm đẹp nhờ Tự Do, bao kỷ niệm đau buồn cũng vì Tự Do.
Việt Cộng giết
ta vì muốn chiếm Tự do ta. Ta chết chóc vì pháo thù, ta chết vì lựu đạn địch,
tình yêu ta dang dở vì vào quân ngũ để giữ Tự Do. Những góa phụ ta, con côi ta,
những thương phế binh ta là những đau buồn nhưng cũng là những viên ngọc của sự
bảo vệ Tự Do!
20 năm được Tư
Do, 20 năm sống với Tự Do, thở với Tự Do nhờ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa.
Ngày nay, một
năm chỉ có một Ngày Trân Trọng Nhớ Ơn toàn thể các Quân Cán Chánh Phủ Việt Nam
Cộng Hòa mà cũng đòi đổi tên.
Mắc cở chăng?
Tên Ngày Quân Lực
Việt Nam Cộng Hòa Quá Khích Quá Chăng?
Tôi từ lâu,
không muốn phát biểu, tạo những polémics, tranh cãi vô tích sự với những anh em
đi ”tin tưởng Võ Văn Kiệt” coi như Võ Văn Kiệt là tay “tiến bộ” của Cộng Sản.
Võ Văn Kiệt chỉ vì thốt một câu “ba phải vô thưởng vô phạt rằng “30 tháng Tư có
một triệu người vui, nhưng một triệu người buồn !” Thế là hoan hô ông Kiệt!
Ông làm Thủ Tướng,
mà ông không cứu một triệu người buồn!
Ông làm Thủ Tướng,
mà ông để một triệu người chết bờ, chết bụi, chết đuối, chết trôi, bị hãm bị hiếp!
Ông làm Thủ Tướng,
mà ông để ba triệu còn lại lang thang cầu thực làm lại cuộc đời.
Quốc Hận ngày
nay là đó !
40 năm nào có
quên!
Nhưng lại vẫn có
người khen! Khen Võ Văn Kiệt. Rồi khen cả Nguyễn Trấn, tay cùng với Trần Văn
Giàu giết bao nhà Cách mạng cùng kháng chiến chống Tây với mình. Nguyễn Trấn
cũng được “khen” chỉ viết một bài gì gì đó “… cho Mẹ.”!
Xin lỗi bà con
tôi là con mọt sách nhưng tôi không đọc sách của các tác giả Cộng sản. Xin quý
vị lượng thứ rằng tôi không nhớ rõ những tựa hay nôi dung các bài viết của các
tác giả Cộng sản.
Người Cộng sản,
gốc Nam hay gốc Bắc gì đó cũng chưa chứng minh rõ ràng ngày nay họ thương dân,
thương nước. Quý vị, nhận rõ tôi không dùng từ “Yêu Nước“.
Yêu Nước là một
đòi hỏi to lớn nghĩ rằng ngày nay trong nước các cán bộ Cộng sản không và khó thực hiện được.
Yêu Nước là từ bỏ
Đảng Cộng sản Việt Nam, chống lại Đảng Cộng sản, dám đi tù vì Chống Việt Cộng,
dám chết về Chống Việt Cộng.
Yêu nước là Chống
lại Tàu Cộng, dám đi tù vì Chống Tàu Cộng, dám chết về Chống Tàu Cộng.
Trong nước hiện
nay, trong các thanh niên, đám trẻ, học sanh, và vài anh cán bộ già thất sủng,
về hưu… còn có thấy dám chống Tàu. Còn dòm chung quanh chả thấy tay ngon
lành nào, chả thấy một anh cán bộ cao cấp nào, một đoàn thể, một đơn vị bộ đội
nào.
Yêu nước là dám
làm loạn, làm một cuộc Cách Mạnh, một cuộc Chỉnh biến, lật đổ chế độ. để phục hồi
lại cho Việt Nam danh dự một Việt Nam Độc Lập, ngoài vòng cương tỏa của Tàu.
Dám không?
Nguyễn Tấn Dũng
dám làm không?
Nguyễn Tấn Dũng
chưa dám làm. Mà ở ngoài Hải ngoại đã sửa soạn hòa hợp hòa giài!
Nào dẹp Tên Quốc
Hận, nào dẹp tên Ngày Quân Lực, nào sẽ dẹp tên Việt Nam Cộng Hòa.
Nào tung
những con cờ các anh chàng dissidents – cuội!
Làm vẻ trí
thức, sử học phân tách để nói cuộc chiến Quốc Cộng vừa qua là một cuộc nôi chiến
(?)
Nội chiến là phe ta đánh phe mình. Mình với Việt Cộng có
cùng phe không?
Chứ miền Bắc Cộng sản, nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa quân phiệt Nazi, giết người dã man, Goulag, Laocai, cải cách ruông
đất, đem quân
* qua đường mòn Hồ Chí minh
* xâm nhập miền Nam tự do, dân chủ, một nước khác, một quốc gia khác được thế giới nhìn
nhận, nước Việt Nam Cộng Hòa,
* mà không gọi là xâm lăng xâm lược?
Suốt từ 1965 đến 1975, chỉ nói 10 năm cuối cùng thôi, các
chiến trường cuộc chiến đều nằm trên
địa phận miền Nam Việt Nam Cộng Hoà. Cuộc Thàm Sát Tết Mậu Thân 68, ở đâu? Ở Ba
đình? Hay ở Huế ? Huế ở đâu? Ở miền Bắc? Ở miền Nam?
Tôi thách Cù Huy
Hà Vũ cho tôi tên một trận chiến xảy ra trên địa phận miền Bắc. Trận chiến là
phải có mặt quân đội hai bên đánh nhau.
Vậy thì lính của
ai ở lãnh thổ của ai?
Lính của ai xâm
lăng đất của ai?
Hỏi là trả lời.
Thế, mà vẫn có
người Hải ngoại ngồi nghe. Dẹp những tay đấu tranh cuội nầy đi. Tôi không tin
những tay ấy Sanh, lớn sống, sanh hoạt
trong láo khoét, họ là những con vẹt chuyên nói láo.
Vậy mà tôi vẫn bị
thiên hạ mắng là Quá Khích anh Lâm à!
Vừa qua vài người
nói cho tôi biết tôi thuộc thành phần Chống Cộng Quá Khích!
Sẳn lá thơ mở
trò chuyện cùng với anh, tôi sẳn sàng nhận tỉnh từ “Quá Khích”.
Nếu nói phải giữ
cái tên, cái tượng trưng của Ngày Quốc Hận, để trân trọng tất cả những người đã
nằm xuống để cho người Việt Nam tỵ nạn cộng sản Hải ngoại có cuộc sống tự do
như ngày hôm nay mà bị xem là quá khích. Chúng tôi, cá nhơn tôi cùng toàn thể bạn
bè anh em tôi chấp nhận tỉnh từ “Quá Khích”.
Nếu Quá Khích là
đấu tranh để Đảng Cộng sản không còn cầm quyền, trả quyền tự quyết cho người
dân Việt Nam. Chúng tôi là quá khích.
Nếu quá khích là
vứt bỏ bốn chữ Hòa Hợp Hòa Giải, vi bốn chữ ấy vô nghĩa. Chúng ta người Việt Tự
Do Hải ngoại nầy không có nhu cầu Hòa Hợp Hòa Giải với người trong nước, vì sau
khi người trong nước đã dẹp được Cộng sản rồi thì có oán thù với ai nữa. Những
từ như ôn hòa, bất bạo động là những từ dỏm của Việt Cộng bày ra để dụ người Việt
Tự Do Hải Ngoại thôi ! Giữa người Việt với nhau trong ngoài nước không có thù hận,
uất hận.
Chỉ có Thù Hận Đảng
Cộng Sản thôi! Người trong nước đã tuyên bố Không thích Đảng Cộng Sản rồi.
Hãy ráng một bước
nữa đi. Hãy ghét, bỏ Đảng Cộng sản.
Hãy viết lên áo,
lên áp phích, biểu ngữ: Tôi Ghét Đảng Cộng Sản, Tôi Chống Đảng Cộng Sản, Tôi Dẹp
Đảng Cộng sản.
Hãy viết lên áo,
lên áp phích, lên biểu ngữ: Chúng Ta Ghét, Chống, Dẹp Đảng Cộng Sản.
Trăm người như Một.
Lúc ấy ta sẽ Thành Công. Cả nước sẽ xuống đường dẹp bỏ Đảng Cộng Sản Việt Nam,
dẹp bỏ Đảng Cộng Sản Tàu.
PHOTO
006
Chẳng phải chờ
minh tinh tài tử Nguyễn Tấn Dũng với Tuồng hát bộ Đại Hội Đại Hiếc gì cả !
Ít hàng
thăm anh và kính thăm, vấn an gia quyến anh,
Nhớ anh
nhiều và mong anh chia sẻ những ý kiến tư tưởng của tôi.
Chúng ta tuy bất
đồng ý kiến, nhưng vẫn đồng tâm sự, đồng ý về nhiều vấn đề sử học. Anh có cái
tài nghiên cứu sử học tài liệu thời xưa. Mong anh đừng tiên tri, xúi dại tôi
nghiệp đám nhỏ Việt Nam.
75 năm bị Việt Cộng
xúi dại, tuổi trẻ Việt Nam thua thiệt thiên hạ trên thế giới rất nhiều đó anh
à!
Cám ơn anh. Cám
ơn quý vị
Nay Kính bút,
* Mai Thanh Truyết






Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire