“…Trong tam cương, mối quan hệ "quân thần" nặng hơn "phụ tử" và "phu phụ". Logic đó là như thế nào? Kẻ cai trị mình thì coi trọng hơn cả cha mẹ vợ chồng; luân lý này là thứ luân lý gì?...”
Tôi không hiểu một số người có ăn có học đàng hoàng, nhưng lại bênh vực tư tưởng Nho giáo một cách ngu xuẩn.
Vừa rồi, mới tranh luận với một ông anh lớn hơn mình độ
mười tuổi, ông bảo rằng: nếu Nho giáo sai lầm thì tại sao Việt Nam lại xem nó
là nền tảng văn hóa đạo đức suốt mấy ngàn năm nay. Mình buồn cười bảo: nói thật
là tại vì người Việt Nam mình quá ngu (xin lỗi, đó là sự thật), nên mới tôn thờ
cái thứ triết lý phản khoa học này. Ổng điên lên và block mình luôn, ổng nói
mình là thầy giáo mà ăn nói hàm hồ, không biết nguồn cội.
Nếu ổng chịu nhìn ra xung quanh thì các nước xung quanh vốn
bị Nho giáo kìm hãm đã bứt xích vươn lên từ lâu, chỉ còn Việt Nam lẹt đẹt mãi.
Ngay cả Lỗ Tấn còn gọi: “Nho giáo là thuốc độc của tinh thần”, thì không hiểu
sao nhiều người Việt Nam vẫn tôn thờ nó.
Triết lý Nho giáo đầy rẫy những mâu thuẫn tự phủ định bản
thân:
● Trong khi một mặt khuyên “nam nhi chí tại tứ phương”, mặc
khác lại ràng buộc “phụ mẫu tồn bất khả viễn du” (cha mẹ còn sống thì không được
đi xa). Ngày xưa còn có cả việc khi cha mẹ mất phải bỏ hết việc về nhà dựng lều
bên mồ ba năm thủ tang.
● Nam nhi chí tại bốn phương thế nào, khi mục đích học là
chỉ để đạt chút công danh, để về lo vun đắp cho dòng họ gia đình?
● Chí tại bốn phương thế nào khi phải lấy vợ sinh bằng được
con trai, không thì cứ phải đẻ mãi cho khi có thằng cu để sau này nó để tang
cho?
Đàn ông mà chỉ chăm chăm vào những chuyện đấy thì chí làm
sao lớn nổi?
● Nho giáo dạy: “thượng bất chính, hạ tất loạn”, nhưng lại
kèm theo câu “quân xử thần tử, thần bất tử bất trung” là thế nào? Mồm thì bảo
thằng trên không ra gì, thì đừng trách thằng ở dưới, nhưng lại cho quyền thằng ở
trên lạm sát thằng dưới và thằng dưới phải chịu chết để khỏi mang tiếng bất
trung.
● Bảo: “quân dĩ dân vi bản” (vua lấy dân làm gốc), nhưng
đồng thời dạy “tấc đất ngọn rau đều nhờ ơn vua”.
● Dạy: “phụ bất từ thì tử bất hiếu”, nhưng lại dạy “phụ xử
tử vong, tử bất vong bất hiếu”. Cha mẹ giết con mình thì có thể gọi là “từ phụ”
không? Con muốn sống thì lại cho là bất hiếu, thì nó là thứ đạo lý quái gở gì?
● Nho giáo dạy: “phu phụ tương kính như tân” (vợ chồng
kính nhau như khách), nhưng lại bắt người phụ nữ “xuất giá tòng phu” (lấy chồng
thì phải phụ thuộc vào chồng). Thử hỏi, nếu đã kính trọng lẫn nhau như khách,
thì sao lại có chuyện “tòng phu”? Đã tôn trọng nhau, thì sao lại cho quyền “nam
hữu tam thê tứ thiếp” còn “gái chính chuyên chỉ thờ một chồng”?
■ Trong cuộc sống hàng ngày, Nho giáo cổ súy cho bất công
và coi thường con người:
● Tại sao cũng là con rứt ruột đẻ ra, mà: “nhất nam viết
hữu, thập nữ viết vô” (một đứa con trai thì coi là có, mười đứa con gái cũng
coi là không), hay “nữ sinh ngoại tộc” (con gái sinh ra là con nhà người ta)?
● Vợ chồng sống với nhau suốt đời, đồng cam cộng khổ,
cùng nhau nuôi dạy con cái nên người, thì dạy là: “phu thê như y phục”, còn anh
em tuy cùng một mẹ một cha, nhưng khi lớn lên mỗi người một cuộc đời riêng, thì
lại dạy: “huynh đệ như thủ túc”.
Đó là chưa kể chuyện mấy bố nghĩa khí rởm, sĩ diện hão,
ra ngoài kết nghĩa với những thứ “anh em” giang hồ vớ vẩn, bị người ngoài lợi dụng,
trong khi vợ con ốm đau gần chết cũng chẳng nhờ được mà mồm vẫn cứ leo lẻo
“huynh đệ như thủ túc, phu thê như y phục”... !
■ Nho giáo dạy người đi học tôn sùng và lệ thuộc quá mức
vào vai trò của người thầy (nhất tự vi sư, bán tự vi sư) và những thứ gọi là
“sách thánh hiền” (thậm chí cái gì từ Nho giáo viết, cũng cứ cho là sách nói,
sách của ÔNG THÁNH), nhưng không khuyến khích tự suy nghĩ phản biện, không tự
tìm tòi học hỏi ngoài những gì thầy dạy.
Mục đích của việc học là giải phóng tư tưởng và mở mang
kiến thức, trong khi mục đích học của Nho giáo là làm nô lệ cho tư tưởng và kiến
thức ( giỏi cỡ ông Nguyễn Công Trứ mà còn "lên bờ xuống ruộng" nữa là
thứ "học hành 3 chữ lem nhem..."
■ Nho giáo không cổ súy cho sự thượng tôn pháp luật, mà cổ
súy cho việc sùng bái cá nhân (quan thanh liêm, vua hiền biết thương dân), nên
người dân mặc nhiên nghĩ rằng việc bị những kẻ có quyền bóc lột, hoặc đè đầu cưỡi
cổ là chuyện bình thường, còn lâu lâu được ban tí ơn "mưa móc" thì
coi đó là phước đức phải mang ơn suốt đời. Chính vì vậy, dù có bị chèn ép bất
công tới đâu, họ cũng cố cắn răng chịu và mong chờ một minh quân hoặc liêm quan
xuất hiện.
■ Nho giáo đặt "trung quân" đứng trước "ái
quốc", có nghĩa là xem việc trung thành với một cá nhân, một dòng họ hoặc
một thể chế trên cả lợi ích của đất nước và dân tộc?
Thế mà gọi là đạo thánh hiền sao?
Trong tam cương, mối quan hệ "quân thần" nặng
hơn "phụ tử" và "phu phụ". Logic đó là như thế nào? Kẻ cai
trị mình thì coi trọng hơn cả cha mẹ vợ chồng; luân lý này là thứ luân lý gì?
Ở thế kỷ 21, mà vẫn còn có nhiều người coi Nho giáo là
chuẩn mực đạo đức và truyền thống văn hóa dân tộc, thì tôi nói thẳng là tiền đồ
dân tộc Việt Nam còn tăm tối dài dài.
Rất xúc động khi đọc bài viết của em, càng xúc động hơn
khi tôi có một người bạn từ thời thơ ấu, bạn ấy học rất giỏi, cả nhà đều học giỏi,
nhưng gần đây, trên fb, bạn ấy ghi rằng: "Bà nội tôi, bà ngoại tôi, mẹ
tôi, dì tôi, cô tôi, vợ tôi và cả hai con gái của tôi nữa, họ đều là nữ nhân,
mà (đã là) nữ nhân là tiểu nhân..." Đau thật, khi Khổng Khâu ghi câu:
"nữ nhi thường tình", nữ nhi chính thị tiểu nhân, để đề cao nam nhi bằng
câu "nhứt nam viết hữu, thập nữ viết vô", ông Khổng cho rằng:
"nam nhi đại trượng phu", "nam nhân - quân tử", "nữ
nhân ngoại tộc", nữ nhân - tiểu nhân", v.v...
Vien Huynh
Mời bạn đọc tiếp bài viết của Đặng Tiến, tôi rất quý bạn
này, dù chưa gặp mặt:
HÃY ĐẬP TAN CỬA HÀNG HỌ KHỔNG
"Tôi quan sát và thấy từ hàng trăm năm trước có ba
nhân vật vĩ đại nhất Á châu đều coi Nho giáo là kẻ thù không đội trời chung.
Ba nhân vật ấy là ai?
Thứ nhất là nhà cách mạng Tôn Trung Sơn, thứ hai là nhà
Khai sáng Fukuzawa Yukichi, và thứ ba là Văn hào Lỗ Tấn.
■ Tôn Trung Sơn là người khởi xướng chủ nghĩa Tam dân:
● Dân tộc Độc lập,
● Dân quyền Tự do,
● Dân sinh Hạnh phúc.
Độc lập + Tự do + Hạnh phúc, là bộ ba không thể tách rời
nhau.
■ Fukuzawa là người đề xướng "Thoát Á luận"
trong đó có một ý tôi diễn nôm na là thế này: chỉ cần là hàng xóm của Tàu
đã là điều đáng xấu hổ rồi, đã bị thế giới Văn minh người
ta khinh thường rồi.
Ai không tin diễn nôm của tôi thì vào trình duyệt Google,
gõ từ khóa "Thoát Á luận" và đọc xem có đúng như vậy không!
■ Còn Lỗ Tấn thì chắc chắn là vô cùng căm ghét Nho giáo.
Chả tin, mời bạn đọc lại một lần thôi, truyện ngắn
"Khổng Ất Kỉ", hoặc "Trường minh đăng" để xem tôi nói có
đúng không.
Điều thú vị là cả ba nhân vật vĩ đại này đều không chủ
trương "gạn đục khơi trong" chi hết mà là vứt bỏ, vứt bỏ, vứt bỏ.
Tôn Trung Sơn, và Lỗ Tấn có chung một ý: thời gian đời
người có hạn, nên dành thời gian ấy mà đọc sách Tây Phương cho nó mở mang bộ óc
ra. Cổ thư Trung Hoa trong đó có tứ thư ngũ kinh là thuốc phiện dính vào là mắc
nghiện, là bị đầu độc là trở thành nô lệ mù quáng rũ ra không được.
Nhà Khai sáng Nhật Bản thì luôn khẳng định đọc những thứ ấy
chỉ làm hư hỏng bộ óc con người.
Một nước mạnh như Hoa Kì mà phải đề ra chính sách toàn diện
để tẩy chay các Học viện Khổng tử thì đủ biết sự nguy hại của Khổng giáo - Nho
giáo nó ghê gớm thế nào!
Một lần nữa, cho tôi được nhắc lại:
Nhà nước toàn trị kiểu Trung Hoa được kiến tạo trên cơ sở
học thuyết Khổng giáo là thứ nhà nước kinh khủng nhất bởi sức sống dai dẳng của
nó.
Chính thể toàn trị nào thì cũng đề cao chủ nghĩa ngu dân.
Nhưng chủ nghĩa ngu dân kiểu Nho giáo là kinh khủng nhất. Lỗ Tấn khẳng định nó
là xích mềm, là độc dược làm tê liệt con người, khiến cho con người thích được
làm nô lệ, vui với thân phận nô lệ, tự hào vì được làm nô lệ, khóc nấc lên nghẹn
ngào khi mình là nô lệ.
Cứ đọc "A.Q chính truyện" là thấy hết.
Tôi có đọc tuy không được nhiều, mà đọc nhiều để làm gì
khi thấy chỗ khốn nạn nhất của học thuyết này là lợi dụng trình độ còn thấp của
những người lao động để đầy đọa họ thêm vào vòng tăm tối ngu muội.
Khổng giáo - Nho giáo là học thuyết chính trị - đạo đức.
Về phương diện đạo đức nó cực kì giả dối; về phương diện
chính trị nó cực kì bảo thủ và phản động.
Cho nên chúng ta muốn người Việt mình tiến bộ thì dứt
khoát phải nói không với Nho giáo dù nó biến hóa ở bất cứ hình thức nào.
Tôi không có ý định tranh luận với ai.
Anh chị em nào đồng ý thì like.
Không thì từ bỏ kết bạn với tôi, càng tốt!"
* Đặng Tiến
P/s: tượng Khổng
Tử đang được thờ trong Văn miếu Quốc Tử Giám Hà Nội.
Đăng lại ý
này:
Cách đây mấy
ngày, khi nhìn thấy bìa của môn Lịch sử lớp 7; và trước đây, khi thấy xây nhiều
Viện Khổng Tử, tôi đã không vui, bởi cho dù Khổng tử có là một nhân vật siêu quần
thì ông ta cũng chỉ là một học giả, thậm chí bác học thì cũng thế thôi. Khổng
Khâu cũng chỉ là một con người, không phải thánh.
Còn việc lấy
nó làm kim chỉ nam, làm thần tượng, theo tôi là không nên, bởi nó quá bảo
hoàng, bởi nó gìn giữ sự không công bằng giữa con người với con người.
Theo tôi, dù
anh có học rộng đủ điều, anh giàu có quyền cao chức trọng, thì anh cũng chỉ là
người, không hơn. Một nông dân ít học, cũng là người, thậm chí họ còn có thể
nhân văn hơn, tôi kính trọng họ hơn, bởi:
"CHỮ TÂM
KIA MỚI BẰNG BA CHỮ TÀI"
(Truyện Kiều,
NGUYỄN DU)
bởi:
"THÔNG
MINH PHẢN BỊ THÔNG MINH NGỘ"
(Trần Hy Di
Tiên Sinh, Trung Hoa)
Vả lại, theo
tôi, cái "tam giáo cửu lưu" ấy, cái "Khổng Lão Nho" ấy đã
quá lỗi thời. Tôi không dám "phủ định sạch trơn", vẫn muốn kế thừa những
cái hay nhất định, nhưng xem ra không ổn.
Tôi tự thấy
mình cũng là sản phẩm của những điều đã kể trên, bây giờ đem chặt bỏ, kể cũng
đau lắm chứ.
Nhưng, vì con
em chúng ta, vì tiêu chí "Tổ quốc trên hết", tôi muốn ủng hộ 3 triết
gia đả phá cái lỗi thời đã kể trên, để VIỆT NAM có thể hội nhập tốt cùng thế giới
văn minh, năng động hơn.
Rất mong quý
vị ủng hộ, xin trân trọng!
Từ Fb Nguyễn
Hoàng Tuân
Nguồn: https://www.facebook.com/ethongluan.org/posts/834012103694983


Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire