MỘT BÔNG HỒNG CHO PHẠM ĐOAN TRANG * Thơ Nguyễn Đức Tùng

Cám ơn nhà thơ Nguyễn Đức Tùng.

Anh đã nói thay cho tất cả chúng tôi.

…Khuôn mặt em như một bờ vai
Để dân tộc gối đầu lên

* Ý Nhi 

1.

Linh hồn đất nước đã bay đi
Bầu trời khô hạn
Sài Gòn Hà Nội mùa đại dịch chưa qua
Người chết đêm khuya chưa kịp chôn


Chúng đã nôn nóng giở trò
Gởi quà mừng Giáng sinh dân tộc
Bằng đám rước dâu ư?
Không
Bằng tiếng pháo bông?
Không
Bằng tiếng khóc
Của người mẹ già tám mươi tuổi
Tôi cúi xin anh chị bên đường
Một bông hồng cho Phạm Đoan Trang
Người đi tìm sen vàng trên mặt nước, tìm ra dấu chân trên cát
Đi tìm chữ viết của dân tộc mình
Đã từng viết
Đã biến mất
Một thứ chữ viết khác
Chôn kín trong tầng sâu nhất trong mộ tối
Im lặng đời này đời khác
Một ngày đất nước sẽ hóa thân
Cái chết hóa thành mùa xuân
Để núi vọng phu là nơi hẹn hò trở lại
Để người ra trận được trở về đứng thì thầm bên bậc cửa
Em đi tìm một ngôn ngữ khác
Của lòng dũng cảm
Của lòng nhân từ
Hãy tới đây bắt đầu mùa thu
Mây trắng bay về
Hãy làm lại một ánh đèn chiếu vòm cửa tối
Rũ sạch dĩ vãng nghèo hèn
Lục thêm trong túi áo lật từ trong ra ngoài
Giọt máu cuối cùng, giọt nước mắt cuối cùng
Em biết không
Mọi vật đều chiếu sáng
Khi em đi cùng anh
Giờ đã trễ, ngày xa nước xoáy
Người gọi lòng mình qua vách đá
Chỉ nghe ngọn gió ấy thổi bão bùng câu chuyện lạ
Xin đừng hỏi quê hương ta ở đâu
Buổi con bỏ nhà ra đi
Thềm nhà năm bậc cau trầu
Dãy chè tàu tơ hồng quấn quít
Chậu thau đồng rửa mặt nay ở đâu, trời chiều đã tối
Anh đưa các con về nhà
Căn nhà không có mẹ
Mặt trời khuất sau đỉnh núi
Mây bay từ phía trái, từ phía phải, tiếng nói của em từ phía trong, từ phía ngoài
Những câu thơ dài hơn trang viết
Anh đọc cho em nghe da diết câu Kiều
Bây giờ đọc lại sau song cửa sắt
Giữa cuộc đời cái ác diễu võ dương oai
Ai từng dại dột tin chết tin sống vào chúng
Như căn nhà đầy rác
Chỉ có cây chổi cùn
Quét đi quét lại Làm sao sạch

2.

Không bao giờ dừng lại
Nước chảy mãi
Em là nước
Không bao giờ khóc
Nước mắt là mưa của đất
Em là đất
Em làm nên đất nước
Đất nước của những người đã chết
Nếu sống lại họ sẽ không chết nữa
Đất nước của những người sống cầm chừng
Đợi chết
Giữa bữa ăn buông đũa
Nghe tin em
Nghẹn họng
Nhà nhà khóa trái cửa
Lời nói lặn vào trong
Tiếng suối rừng khuya buồn vắng vẻ
Bài hát trong veo màu hổ phách
Tiếng đàn ghi ta rẽ xanh mặt nước
Ôi tiếng đàn ghi ta của người bị bắn
Bị bắt lúc nửa đêm
Bị bịt mặt dẫn đi
Bị bịt miệng
Muôn đời vẫn thế
Miếng trầu mẹ chưa kịp têm xong phiên tòa nhân dân đã vội kết thúc
Mặt trời chưa kịp lặn
Chúng đã xử xong tội của những con người
Mẹ chưa kịp tìm con, vợ chưa kịp nhìn chồng
Sau những lần hạnh phúc đổ vỡ đá nát vàng phai
Người về tóc bạc như mây
Niềm vui còn đây nỗi buồn còn đây
Mùa đông đã tới mùa đông lại ra đi
Trong tích tắc đồng hồ số phận kia ai định đoạt
Em giấu mùa thu mát trong vào lòng tay áo
Mùa nhãn ra hoa
Những ao ước trẻ thơ sắp tìm lại được dáng hình
Trên trang sách của em Ngời sáng
 

3. 

Đêm đen lặng im sâu thẳm
Người nhắm mắt làm sao đi tới cùng nhau
Những lý tưởng mơ hồ xa khuất
Những học thuyết vẽ vời
Anh đi tìm em dưới hàng cây xanh gió thổi
Cố nhớ lại tên mình
Không còn nhìn thấy đâu là đất nước
Trên phố than hồng
Những người đi ăn sáng uống cà phê đọc báo
Sài Gòn hỗn loạn chưa qua cơn dịch
Người chết ở Hà Nội chưa kịp chôn
Không ai ngăn nổi
Lá vàng bồn chồn rụng trước mùa thu
Sự giả dối lên ngôi
Sự điên loạn lên ngôi
Văn chương ngoại biên chính thống trung ương tỉnh lẻ sơn phết cho lắm vào
Bu quanh những cô gái mỹ miều
Hoa hậu cho lắm vào
Hoa tươi rải đầy mặt đất
Đầy các đám ma
Đầy trang viết văn chương thơ phú lộn tùng phèo
Che hết dưới háng các nàng hoa hoa hậu hoa khôi á hậu á khôi
Những phòng tra tấn
Những lò thiêu người
Lò thiêu văn hoá
Không ai thấy được chúng
Phóng viên nước ngoài tài ba chịu thua
Những AP, Reuters từng tung hoành thời chiến tranh Nam Bắc
Hút xì gà uống uýt ki trước khách sạn Continental
Chờ Phạm Xuân Ẩn đưa tin
Giờ cúp tai chạy mất
Trước những xiêm y rực rỡ
Con ong tất bật đi về
Không ai biết
Quanh bàn ghế lộng lẫy rượu vang đã rót
Sâm banh đã mở, thời đại có đủ món ăn: phở, bít tết, súp và nước mắm, vang trắng và vang đỏ, vú nở và vú lép
Nỗi sợ hãi khép miệng
Lên da non
Ngồi trên bụng dân tộc
Bị hãm hiếp bởi nỗi sợ hãi
Lòng tin sáng nay như sấm nổ thình lình
Chúng bưng tai bưng mặt
Mặc kệ những kẻ đói nghèo
Những người chết trong đại dịch
Chúng tập cười trong sợ hãi
Tiếng cười như tiếng khóc
Mở những vành đai trắng giữa lòng người
Lưỡi liềm cong cứa vào da thịt
Hớn hở mở đường
Ngồi trên tòa phán quyết dương dương tự đắc chọn cái chết cho người khác, sự sống cho người khác
Chọn màu nhạt và màu đậm
Cho lịch sử
Chọn than và ngọc
Tha hồ xóc đĩa
Huống gì mùi hoa sữa hoa cau
Trong bài hát, đêm đen
Mái tóc em nâu
Trái tim mẹ đau vì thù hận
Ăn cháo ăn rau một đời đánh giặc
Cuối đời mới biết là bọn trẻ trong nhà đánh nhau
Hộc máu mồm, chết như rạ
 

4. 

Những chân trời ngày xưa chúng đã khao khát
Bây giờ đi tới rồi
Chúng lại đòi những thiên hà xa xôi
Cưỡi lên phi thuyền mà chống lại thời gian
Ngồi ở cung trăng mà nhậu bít tết rượu vang
Chúng từng là kẻ vô danh
Nay tìm những kẻ vô danh mà diệt
Để mặc quân địch tràn qua biên giới
Mặc trẻ thơ ăn cát bụi
Gia sản trôi dạt
Suốt bờ bãi sông Hồng
Anh đi suốt mùa xuân
Chẳng tìm thấy em đâu
Anh đi tìm một người chết oan
Người chết oan không về
Nhân gian đầy lời ngợi ca
Cây đa cây đề
Tầm bậy tầm bạ
Hoa hòe hoa sói
Tha hồ khóc cái đẹp vô hại
Sự nông cạn làm lòng ta giận dữ
Sự vô ơn bào thắt ruột gan
Sự u tối làm con người trở thành khách lạ
Mỗi gương mặt người bên sông Hồng sông Thương sông Hương sông Hậu một nhạt nhòa
Đầy son phấn
Tiếng người như là tiếng gà cục tác
Những phòng the đâu nữa ánh trăng mờ
Ngọn đèn tỏ hồng, đêm soi mặt nước
Những dòng sông không có hai bờ
Em chỉ còn cây ghi ta để hát với nhân dân bài hát cũ
Nhưng nhân dân ngoảnh mặt đi
Có biết con khỉ gì đâu?
Những chữ tình yêu
Những chữ hận thù
Xứ sở gì mà tiếng chim hót cũng có màu oan khuất
Lịch sử gì mà viết đi viết lại
Bôi bôi xóa xóa những oan hồn
Em như một con thuyền nhỏ
Lặn lội qua phong ba
Xuyên qua ghềnh thác
Những người trên bờ chỉ chỏ nói cười
Sau khi chúng đốt nhà
Sau khi chúng đốt sách
Sau khi ruộng mất nhà trống
Đã quen với việc đốt cháy đất nước thành than
Xuyên núi xuyên rừng
Bắc cầu thân người qua sông
Sau tất cả những điều ấy
Trẻ thơ làm sao còn nhớ nhà cũ mà về
Thiếu nữ làm sao nhớ ca dao của mẹ
Điệu hò sông Hương, câu ca Kinh Bắc
Trí thức làm sao mà không học thói ngụy biện
Trai làng làm sao mà nhớ chuyện cầm cuốc cầm cày
Chúng bỏ đi xuất khẩu lao động hết là phải
Em bay qua dải ngăn cách như một con thiên nga
Bay qua sông như con sếu cuối cùng xa mùa thu
Như đứa trẻ không còn mẹ
Như bức thư gửi đi không người nhận
Bay qua hận thù rung rinh mặt nước
Bay qua biển Đông
Bằng tiếng khóc đầu tiên, tiếng khóc cuối cùng
Chúng ta khóc cho em tiếng khóc cuối cùng
 

5. 

Dân tộc chỉ còn một con đường
Hoặc vùi đầu vào quên lãng
Hoặc bắt đầu làm lại
Ý thức chỉ còn một con đường
Hoặc cúi xuống cái máng
Ăn như heo
Hoặc ngẩng cao đầu lên
Nhớ lại mùa sen
Em làm con hươu đi giữa rừng thu
Để bị bắn
Hay là dân tộc mở cửa các nhà giam
Thả hết tù nhân
Trong mỗi góc phố, trên mỗi viên đá lót đường
Sau mỗi lũy tre, bên mỗi cổng làng
Trên mỗi cánh đồng
Dưới mỗi cánh diều
Chúng ta đi tìm tình yêu xứ sở
Anh đi tìm quê hương khốn khổ
Chưa bao giờ gặp
Cho đến khi anh nhìn thấy khuôn mặt em
Khuôn mặt bình thường trong đám đông
Khuôn mặt dịu dàng, đôi mắt thông minh
Đầy lo âu và buồn bã lạ lùng
Buồn thay cho số phận chúng ta
Khi anh còn trẻ, anh cứ nghĩ rằng
Cái đẹp phải như vầng trăng
Cái đẹp phải trắng
Cái đẹp phải như hương bưởi hương cau
Nhưng giờ đây
Nhìn thấy em đứng trước tòa án
Ngẩng đầu, khuôn mặt đen
An nhiên, nhân hậu, buồn lẫm liệt
Quyết liệt nhưng không cay đắng
Kiêu hãnh nhưng không khinh bạc
Anh biết rằng cái đẹp có trăm nghìn cách khác
Trong cành phong lan và trong cỏ dại
Trong ngọc và trong đá
Sáng nay anh nhìn kỹ khuôn mặt em
Khuôn mặt như những mùa thu đi qua
Chậm rãi
Như vầng trăng suy nghĩ
Như tiếng hạc kêu sương trong đêm lạ tối trời
Như hạt thóc vàng trong kho tàng
Khuôn mặt em như một bờ vai
Để dân tộc gối đầu lên
 

6.

Đất nước đứng bên em
Một đất nước đầy lo lắng
Nhân loại đứng bên em
Bảo vệ con người ở xứ sở xa xôi
Khuôn mặt em sáng láng dịu hiền
Giản dị như cánh cò cánh vạc
Như tiếng ếch tiếng nhái kêu trời mưa
Một ngày em giữ anh ở lại
Với niềm tin về con người
Không có gì sâu hơn đêm nay
Sâu hơn nước mắt nụ cười của một người đứng sau song cửa
Nhưng em có khóc đâu
Vầng trán em như cánh buồm
Tia mắt em nhìn như chim hải âu
Đi dọc theo bờ cát
Dẫm chân sâu
Sóng vỗ từ nghìn xưa đã vỗ lại
Mắt em màu xanh nước biển, ở chỗ tối nhất và im lặng nhất
Nơi ta từng đi qua
Thuyền sắp đắm
Dưới chân con sóng dâng cao lên như mái nhà
Nâng chiếc thuyền lên
Như tấm lòng nhân hậu của con người
Mùa Giáng sinh
Mùa của tình yêu
Mùa của đám cưới
Mùa của những đám mây bay ngang trời tổ quốc
Gió như gió khóc từ nghìn xưa
Sao như sao sớm buổi em về
Đã có một thời chúng ta yêu nhau hồn nhiên
Đi qua sa mạc không có địa bàn
Đi theo mùi hương cau đầu tiên thoảng trong gió
Nhưng đã có một thời
Chúng ta không ai hé môi cười
Khi đàn ngựa tràn qua ải Bắc
Khi bọn Polpot giết người ở biên giới Tây Nam
Anh hái cho em một cành lan giữa hai cơn bão
Đem máu ký gửi lời thề
Những điều đẹp nhất thực ra không phải thế
Những điiều quý nhất giản dị hơn nhiều
Máu thịt của cha ông da thịt của ta
Sự sống là quý nhất
Tình yêu như đứa trẻ đầu lòng
Như người mẹ vừa sinh nở xong
Như sự chất phác tận cùng của nông dân
Đặt trong tầm đạn
Mặt trời đến mỗi ngày là đẹp nhất
Mỗi ngày đi qua là cao cả nhất
Chim hót trên nhành cây xanh là quý nhất
Vì thế
Chúng phải giành lấy
Chúng phải chiếm đoạt
Bằng vũ khí hiện đại nhất
Bằng văn chương hoa mỹ nhất
Bằng các giải thưởng nhiều tiền các nhà văn tha hồ giành giựt
Bằng những chữ gieo đắt những câu thơ hớp hồn nhất
Bằng những tài năng khó mua chuộc nhất
Vẫn mua được
Chúng dìm ta xuống nước
Nhốt mây trắng vào lò
Mà đốt
Những sân ga mọc đầy cỏ lau
Những lòng người sau trận địa
Lời hát ru con cũng phải hát khác đi rồi
Những ngày tổ quốc có chung một tiếng cười một tiếng nói
Có chung một dòng sông
Có chung một tấm lòng
Đã qua, đã mất
Những người mẹ đào đất trong đêm
Những đứa bé giao liên mang thư trong lửa đạn
Những người phụ nữ vót chông
Để bẫy chính mình
Những bàn chông nhọn hoắt
Đâm xuyên bàn chân dân tộc
Dáng đứng Việt Nam
Giờ xao xác thân cò
Nay liệng cái ăn cho liền khuất phục mọi điều
Khuất phục tiền tài
Khuất phục sợ hãi
Khuất phục giấc mơ đi nước ngoài
Khuất phục kẻ thù phương Bắc
Khăn thương nhớ ai mà rơi xuống đất
Trong câu ca dao ngày mẹ ru con
Khăn thương nhớ ai
Hay chỉ thương nhớ chính mình
Nay không còn nữa
Đất không còn là đất cũ
Biển không còn là biển mênh mông hào sảng
Người không còn là người chất phác thật thà
Cát không còn là cát bỏng
Nâng đỡ một mặt trời nóng bức mùa hè
Muối không còn là muối mặn
Trên môi em ngày đến Trường Sa
Cá mập, cá song, cá chuồn, cá nục đại dương, cá kiếm
Bay trên mặt biển lạnh tanh
Không có ai làm chứng
Đồ chơi trẻ con rơi đầy dưới đất
Trên những mặt trận không còn quân thù
Cuộc đời lắc lư sóng vỗ
Tráo trở đảo điên
Em đứng lên vì thế
Em nói tiếng nói của tuổi trẻ
Muốn làm lại giấc mơ của đời mình
Muốn thấy mặt trời bình minh mọc trên dáng hình tổ quốc
 

7. 

Giữa đám đông chỉ biết thì thào là hay nhất
Em không thì thào
Giữa những ngã tư kẹt xe chỉ biết chửi thề là hay nhất nguyền rủa là hay nhất
Em không chửi thề
Không nguyền rủa
Giữa những mùa xuân chỉ bẻ cành ngắt hoa là giỏi nhất
Em không bẻ cành ngắt hoa
Em gửi lòng mình qua từng chiếc lá
Vào vầng trăng
Lên từng trang giấy
Những chữ đau lòng
Làm người đọc có lương tâm xòe tay bưng mặt khóc
Bọn côn đồ đánh em trên đường phố còn rất trẻ
Bọn tuyên án còn rất trẻ
Chúng học cách trả thù những người yêu nước
Từ thuở mười bốn mười ba tuổi
Không hề biết mẹ cha
Khi tối lửa tắt đèn nhờ cậy ai
Bốn mươi tuổi mà em còn quá trẻ
Cái trẻ của tâm hồn
Như thi sĩ
Cái trẻ của ý chí
Rực rỡ như lúa ngoài đồng
Như mặt trời mỗi ngày một lên
Như đêm Ngọc Hồi Hà Hồi
Lửa cháy như màu lửa ngời ngời ấy trong mắt em
Trên bức tường Hà nội có người treo một bức tranh
Vẽ thiếu nữ bên hoa
Anh ta lấy xuống
Treo hình của em lên
Bát ngát trời mây
Dạy ta cúi hôn mặt đất
Người người mắt lệ trào dâng
Mùa đông tĩnh lặng
Tháng chạp tĩnh lặng
Một đám đông ăn phải bùa mê
Thấy cái đẹp và sự hèn nhát là một
Thấy cái gì cũng có thể chuộc lại
Thấy sự thật có thể bán đi
Thấy nhân phẩm có thể phục hồi
Không có gì có thể phục hồi qua một đêm
Không có sự thật nào được ve vãn mà thành
Không có văn chương Nobel nào được tạo ra từ lời nói dối
Từ ký ức mỏi mệt
Từ tội ác chống lại con người
Khi mặt đất trở thành bầu trời
Khi em cúi xuống là khi em ngước nhìn lên
Hơi thở trong veo
Ánh mắt buồn như ngôi sao
Ngày mẹ gánh anh đi trong cái thúng
Một đầu nồi niêu xoong chảo
Cứ tưởng rằng hạnh phúc sẽ đến về sau
Khi gặp lại tiếng đàn
Con đường mẹ đi trong sương sớm
Bối rối lòng ta trẻ lại
Ăn uống cầm chừng vui chơi, chạy loạn
Chốn linh thiêng ai biết bọn chúng đã thay
Pho tượng cũ, như sợi tóc trên tay
Tặng một người thương chúng còn thay được
Màu cát trắng quê hương không còn là cát trắng
Tiếng khóc trong lồng ngực
Những oan ức chờ ta phía chân trời
Ngọn dừa xanh phương Nam
Sóng Hồng Hà như máu
Em ở đâu để anh đi tìm
Một thời mất nước, một thời mất dân chủ, một thời mất cả hai
Những cánh cửa sắt bị gạt đổ
Lòng tin vào con người tơi bời trổ hoa lau trắng
Chủ nghĩa như tiếng tắc kè
Thơ văn như bún ốc
Những hư vô đời ta vội bỏ ngỏ
Lê Lợi tiến quân như trúc chẻ ngói tan
Chỉ còn là huyền thoại
Bóng lá Lệ Chi Viên
Mới là sự thật
Thế kỷ chúng ta, bản án khắc nghiệt bạo tàn
Thôi thì mỗi người cố giữ mạng mình được sống
Giết đi một chút mơ mộng
Cũng chẳng làm sao
Đêm quờ tay tìm thấy ánh trăng xuôi
Ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn, ăn rồi làm tình, làm tình rồi ăn, ăn rồi nói dối, nói dối rồi ăn, ý thức như con vật
Sợ hãi lao đao
Chết trong những cánh tay trần
Cặp đùi trần
Mông và vú
Tổ quốc gờn gợn đêm trở gió
Cái bóng của ai về
Bóng của người chết trên chiến trường năm xưa
Chết đầu đường xó chợ
Chết trong cửa sắt nhà tù
Mùa gặt em không về
Lúa thơm với ai
Làng anh nghèo
Trồng vải vải không chín
Đêm vén áo nhìn trăng thở dài
Người hớn hở như hoa
Người lật đật như dây phơi quần áo
Tâm hồn em như hoa phong lan không ăn gì cả
Như tiếng vạc kêu xưa khản giọng đất trời
Em viết bao nhiêu giấy bao nhiêu bút cho xong
Lay động được mấy người
Bọn ta cỡ đó còn mệt cầm hơi
Bao nhiêu người đêm không ngủ được
Thắp ngọn đèn hát dỗ
Đọc dòng chữ sáng láng mà em viết

8.

Những chữ của em vàng son
Những chữ tội tình
Như chim sáo hót bên bờ sông
Như chim chìa vôi chuyền cành
Những chữ không bao giờ có thật
Mà có thật
Như trong mơ
Như món nợ quỷ thần
Như tiếng đàn hát say sưa của kẻ ngồi giữa chợ
Hay em có chuyện gì riêng tư nào đó

Thế gian không hiểu được

Sương mờ giăng mặt nước trong leo lẻo

Sự thật đuổi theo cứa lạnh người

Giam giữ tuổi thơ

Nơi anh về

Liễu không xanh

Mồ mả cha ông cày nát

Người đánh giặc người theo giặc

Xào qua xào lại

Lẫn lộn vào nhau

Đêm trung thu trăng rọi sáng ngời

Bia mộ nào cũng trắng

Anh về chỉ vắng em thôi

Vắng một con người tóc rối

Đầu ngẩng cao

Nói năng chậm rãi

Nhưng thừa chữ để viết

Như dao cứa vào đá

Như nắng rọi mặt đất

Quét sạch những dối gian hư ảo

Những văn nô văn hào đỏng đảnh

Một dân tộc ngồi im nín thở

Một mùa xuân đang về đứng ngay bậc cửa

Chờ em ngoài sân

Hoa nở không ai nhìn

Gươm bay không ai biết

Chúng ta lo âu nhìn nhau

Chúng ta giận dữ nhìn nhau

Người nông dân nhễ nhại trên đồng

Hôm qua đã mất đất

Nhà cách mạng giàu sụ nép sau bức tường găm đầy mảnh chai
Chống kẻ trộm

Lực lượng thứ ba ốm o tụ họp bên bàn nhậu

Nhà thơ cổ điển làm lục bát trăng hoa

Nhà thơ hậu hiện đại rưới tinh trùng lên mặt giấy

Cuốc kêu hoài trên cánh đồng mùa gặt

Thơ tình người trẻ viết chưa xong

Mới tới đoạn cởi quần áo

Thì mất hứng

Đất nước đau thương

Bắt đầu biết im lặng

Nhân loại im lặng từ lâu

Gửi cho chúng ta liên tiếp những lời cảnh tỉnh

Một bầy người ngơ ngác lặng nhìn

Ma trơi lập lòe cánh cổng Trường Sơn

Lòng tin thất thủ

Cái nhớ bâng quơ nhiễm mặn những cánh đồng

Hạt lúa lìa xa đất nước

Em qua Đông Âu làm nghề buôn muối

Chị qua Cali làm nail

Làm ǵ có chân cứng đá mềm

Tài năng loe ngoe

Học hành bỏ lửng

Đất nước như cánh đồng trơ gốc rạ

Tình yêu lớn quá anh ôm không xuể

Ngày trở gió

Em bị bắt

Người đang ngủ tỉnh giấc

Nhìn thấy cầu vồng ngoài cửa sổ

Trời mưa đã tạnh

Anh muốn ghi lại chiếc cầu vồng

Trên khuôn mặt người con gái

Sáng lên sau hạnh phúc sáng lên sau bản án nghiệt ngã

Như vòng hoa tiễn biệt

Lần đầu anh nhìn thấy khuôn mặt em

Như một bức ảnh căn cước

Đoan trang, giản dị

Cái nhìn đăm đăm, tia mắt lo âu

Không phải lo âu mà suy nghĩ

Anh nhìn sâu, một nỗi buồn dằng dặc

Một nỗi nhớ quê hương

Anh lắng nghe giọng nói của em

Giọng nói trầm, dịu dàng, tách bạch

Tiếng hát của em, tiếng đàn ghi ta

Tiếng của người đàn bà giản dị

Thích nấu ăn, thích ca hát, thích bạn bè, thích có con

Yêu cuộc đời diệu vợi

Yêu đến nỗi muốn đem cho không sở hữu cuối cùng

Hôm qua nhặt được trên cánh đồng

Một bông hoa cúc tím

Nhặt được ở đáy biển

Khi lặn xuống

Tìm ở chiếc thuyền bị đắm

Bên mạn thuyền, đã vỡ, của dân tộc, đã chìm sâu

Một chiếc nhẫn kim cương

Của cô tiên mang tặng một người nào

Như trầu cau dành cho người yêu nhau

Những người yêu nhau bậc nhất

Đã chết từ lâu

Nay sống lại

Trong ánh mắt em nhìn

 9.

Trong ánh mắt em

Giữa ngày đau thương hay ngày hạnh phúc

Bạn đi lên mấy trăm bậc tam cấp chùa Yên Tử

Hay đi xuống vực sâu với ngọn đèn nhỏ xíu trên tay

Ngồi bên nồi cá kho tiêu đạm bạc cuối ngày

Hay đứng trên biển trước thuyền lộng gió

Dân tộc đến với em ngực nở thanh tân

Mùa đông sắp qua

Tháng Chạp sắp qua

Mùa xuân lại đến

Em nhớ không, từ trong song cửa sắt

Tuyết bay trắng xóa đất trời nơi anh đứng đây

Có lần em đã đến

Nghe được giọng em, không hề cách trở

Trên quê hương, mùa sen hồng lại nở

Ai hát câu Kiều trong đêm khuya

Thơm mùi hương lời dối mẹ ban đầu

Thế đó màu trời gian nan vất vả

Nằm cạnh biển mà nhớ biển

Đi trong lòng đất nước mà nhớ nước

Trăm cung nghìn bậc

Vạn hùng binh mà để thua trận

Một dân tộc không đầu hàng dễ dàng trong trận đánh tự do

Cỏ chiến trường mọc lút ngang đầu

Những dinh thự lòng ta đầy mùi cỏ dại

Trong hồn thẳm sâu của lúa

Cánh cò bạc đầu về nhắc lại

Bóng mát xanh rờn nhân loại đi qua

Đất nước mình đẹp lắm, sóng biển, cồn cát

Mái chèo, câu quan họ

Cửa sổ, bóng đèn

Lục bát mùa thu

Hoa văn hư thực

Váy xòe vạn dặm

Nắm đất thơm mùi hương lúa mới

Hôm nay chúng ta nhìn một người thiếu nữ

Đứng trước tòa

Đẹp như một nhành hoa

Dẫn đưa chúng ta về với tổ quốc

Con nhớ mẹ

Mùa lũ bất thần

Tiếng dế trong cỏ ướt tiếng ve sầu trên không

Ca hát hạnh phúc núi sông

Củ cải, su hào, lá chanh xông hơi, hoa cúc

Giật mình nhìn ra

Em chính là đất nước

Em đứng đó ngoài thời gian

Sau mấy nghìn năm, trẻ lại

Bâng khuâng đi trở lại từ đầu

Hãy nhìn vào bức hình

Bức ảnh chân dung người thiếu nữ

Bản án nham hiểm, cái chết, sự đe dọa

Bạn sẽ nhìn thấy những người ngã xuống

Những kẻ thích chí nhìn máu xương

Nhìn sự thù hận lên ngôi

Trong lòng đất nước

Gió đã thổi phía trước các bức tường

Anh đi xuống

Trong lòng mình đắng chát

Như những chữ bôi sơn trên đường

Nguệch ngoạc, nhưng không buông xuôi

Im lìm qua ánh trăng

Ngọn đèn đêm không tắt

Lịch sử chảy rào rào trên trang giấy

Em sẽ trở lại trong một dòng sông khác, bờ cát ấy thân quen

Ngày vui giáo đường

Giọt máu không đo được

Mùa chim cuốc bên sông

Tiếng ve kêu trên cánh đồng

Em trở lại ngày mai như sự sống

Em là nhành cây đẹp nhất

Chim hót một thời con gái

Vời vợi giấc mơ con người

Anh đứng trong đám đông

Đám đông nhìn em đăm đăm

Giữa một vở tuồng diễn đi diễn lại trên sân khấu

Màn mãi không hạ

Em không bao giờ nhắm mắt

Em đứng đó và nhìn xuống

Chúng tôi nhìn lên

Trong tay mỗi người bâng khuâng một bông hồng cho em

Mùa xuân về như máu ứa.

* Nguyễn Đức Tùng

http://chinhnghiavietnamconghoa.com/mot-bong-hong-cho-pham-doan-trang-nguyen-duc-tung/

Aucun commentaire: