Lại
một mùa Xuân tuyết ngập đường
Xuân
thiếu đào, mai, Xuân thiếu pháo
Nhưng
thừa đau xót cảnh quê hương
Chị
ơi, hăm mấy năm rồi nhỉ
Em
vẫn quê người, vẫn viễn phương!
Theo
dõi tin nhà qua báo chí
Tin
vui thấp thoáng giữa tin buồn
Em
vui vì thấy màu hy vọng
Đã
nảy chồi xanh dẫu gió sương
Đã
những Kinh Kha vì nghĩa lớn
Hết
lòng chìm nổi với quê hương!
Đã
cơn địa chấn, vì sông núi
Sẽ
nổ tung ra chẳng sức lường
Sẽ
nổ vang trời như sấm sét
Để
mà hàn gắn những đau thương
Để
làm sống lại mùa Xuân thắm
Của
những Xuân xưa pháo đỏ đường
Của
chị, mùa Xuân mười sáu cũ
Mộng
đời chợt biếc nghĩa yêu thương
Chị
như một cánh thiên nga trắng
Làm
ngẩn ngơ ai trước cổng trường
Phải
nắng xuân xanh hồng má chị
Hay
men tình aí đã thơm hương ?
Chị
cười, môi thắm, sao mà đẹp
Đẹp
tựa màu vui pháo nhuộm đường
Từ
một chuyến đò, em cách chị
Ai
ngờ thăm thẳm một trùng dương!
Nhớ
quê, nhớ chị, đau lòng qúa
Thương
chị ngày xanh khóc đoạn trường
Nước
mắt bao năm còn có đủ
Để
mà chị khóc với quê hương ?
Hôm
nay đi giữa Xuân thiên hạ
Thấy
những xuân xanh, những má hường
Và
thấy những bầy chim Nước Việt
Gọi
nhau ríu rít tự ngàn phương
Gọi
nhau mà hướng về quê mẹ
Thả
những niềm tin xuống khám đường
Nhắn
những Kinh Kha trong ngục tối
Rằng
lòng dân Việt xót xa thương
Rằng
bao khốn khó trong lao ngục
Là
mộ vuì chôn lũ bạo cường
Ác
chúa tự đào sâu lấy huyệt
Cho
ngày tận số gặp Diêm Vương
Mừng
gươm hiệp khách tìm vô đạo
Hỏi
tội vì đâu cảnh đoạn trường
Đã
chẳng đắp bồi cho đất nước
Sao
còn tàn phá mãi quê hương
Sao
còn cắt đất miền Quan Ải
Dâng
hiến quân Tàu, bọn Bắc phương ?
Mừng
thấy Đảng viên, mừng Cán bộ
Chán
đoàn, chán đảng bởi vô lương
Bởi
vì họ thấy toàn vô loại
Lớn
nhỏ như nhau, rặt một phường!
Tham
nhũng cố sao cho đẫy túi
Giả
vờ tu chỉnh, giả vờ thương
Giả
vờ cửa miệng lời nhân nghĩa
Thực
chất tham ô với lật lường
Thực
chất chỉ là loài qủi quyệt
Vắt
chanh bỏ vỏ đã bao gương
Nếu
còn theo đảng, còn tin đảng
Là
tiếp tay cho lũ bạo cường
Dân
sẽ oán thù, dân sẽ ghét
Cuộc
đời sẽ nát, sẽ thê lương
Cho
nên chị ạ, em mừng lắm
Vì
họ nhìn ra một nẻo đường
Họ
sẽ chung vai cùng tuổi trẻ
Đứng
lên đồng loạt cứu quê hương
Sẽ
không dung thứ quân cuồng tặc
Trang
sử Rồng Tiên lại quật cường
Họ
sẽ cùng dân xây đất nước
Xây
nền dân chủ, dệt yêu thương
Nhà
tù sẽ hiếm hoi người ở
Tuổi
ngọc rèn thân chốn học đường
Em
bé không còn bươi đống rác
Cụ
già mắt lệ chẳng còn vương
Vỉa
hè, quán chợ khan hành khất
Trai
gái xây đời, dẹp phấn hương
Xã
hội không còn băng hoại nữa
Luân
thường đạo lý lại Đông Phương
Thai
nhi, người mẹ không còn bán
Trộm
cắp, gian manh cũng hết đường
Xóa
sạch oan hờn bao vết cũ
Dựng
đời, xây lại bến tình thương
Chị
ơi, em thấy trong lời gió
Nhạc
khúc quân hành rộn bốn phương
Thấy
bóng cờ bay vàng dưới nắng
Thấy
ngày tươi đẹp của quê hương
Thấy
trang sử mới xanh đời mới
Thấy
những niềm tin đã mở đường
Em
sẽ về quê thăm lại chị
Vào
Mồng Năm Tết sử lưu hương
Mồng
Năm. Chị nhớ Mồng Năm chứ ?
Vằng
vặc muôn đời ánh thái dương
Trang
sử ngàn năm màu rạng rỡ
Đống
Đa, công nghiệp Bắc Bình Vương!
Mồng
Năm em sẽ về quê Mẹ
Giữa
tiếng quân reo dậy phố phường
Giữa
tiếng muôn người mừng giải thoát
Mừng
Giờ Hoàng Đạo Của Quê Hương !!!
Ngô
Minh Hằng
2002
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire