(Như một lời chúc tốt đẹp của mùa Xuân, xin gởi tặng
Quê Hương và Ðồng Bào Việt Nam thân yêu, quốc nội và hải ngoạị Ðặc biệt về những người đang thật sự dấn thân đấu
tranh cho một Việt Nam Không Cộng Sản dưới mọi hình thức trong và ngoài nước) * * NMH
Mẹ ơi, đất khách, Xuân
đang đến
Xuân đến, lòng con lại nhớ
nhà
Từ lúc con làm thân tị nạn
Riêng con, xuân xám, xuân
rưng lệ
Tiếc nhớ xa xưa, thuở ngọc
ngà
Đà Lạt, Sài Gòn, thành phố
Huế
Chao ơi là mộng với là
hoa
Viễn Ðông hòn ngọc xinh
tươi ấy
Vẫn mãi trong con chẳng nhạt nhòa
Vẫn thắm hồn con từng nét
vẽ
Dịu dàng nhưng lại rất
kiêu sa
Giống như cô gái xuân mười
bảy
Trang phục đơn sơ vẫn mặn
mà
Bởi núi sông mình ôi hiển
hách
Có ngàn trang sử nét son
pha
Có Xuân Quảng Trị, Hè An
Lộc
Dũng cảm tinh thần Tết Ðống
Ða
Ngước mặt nhìn người
trong bốn biển
Mà con hãnh diện bởi Sơn
Hà !
Con trân trọng lắm, con
yêu mến
Mong được muôn đời mãi gấm
hoa
Con quí, con thương màu
áo lính
Ơn người giữ nước đã xông
pha
Ngăn quân Cộng sản từ
phương Bắc
Xâm lược miền Nam, đất Quốc
Gia
Vi phạm Ba Lê, bàn hội
nghị
Ðắp mô, pháo kích giết
bao nhà
Pháo trường, pháo chợ dân
lành chết
Xác trẻ tang thương cạnh
xác già
Bới gạch con tìm xương thịt
vụn
Mà lòng con nát, lệ con sa !!!
* * *
Mẹ ơi, đất khách, Xuân
đang đến
Con chẳng mừng Xuân, chẳng
mứt, trà
Từ Tháng Tư Ðen, ngày mất
nước
Xuân nào hồn cũng dậy
phong ba
Xuân nào hồn cũng đầy
thương tích
Biển cũ, rừng xưa, những
xót xa
Sống ở quê người là sống
tạm
Vì rằng quê ấy của người
ta!
Xứ mình dẫu có bao nghèo
khổ
Thì vẫn non sông, tổ quốc
nhà
Bởi lũ vô thần còn thống
trị
Là con và Mẹ vẫn lìa xa
Dẫu con và Mẹ đời ngăn
cách
Yêu Mẹ, tình con vẫn thiết
tha
Cạnh đám về làng khoe áo
gấm
Và bày lạy giặc kiếm vinh
hoa
Là đàn theo đóm ăn tàn
đóm
Gõ trống khua chiêng cứ rộn
nhà
Thêm bọn gian hùng khoe
chống cộng
Nhưng lòng thủ đoạn với
điêu ngoa
Một tay cầm gậy, tay cầm
nón
Hiểm ác thua chi bọn cộng
tà
Lưỡi rắn miệng hùm phun nọc
độc
Hại người chân chính, quyết
xông pha
Vẫn còn thưa Mẹ, lòng
trung nghĩa
Vì nước, gian nan chẳng nệ hà
Linh hiển, đuốc thần đang
bén lửa
Biển Ðông, sóng dậy chẳng
còn xa
Nên quê phải có ngày
quang phục
Cờ sẽ vàng tươi khắp mọi
nhà
Triệu trái tim hồng trong
bốn cõi
Sẽ cùng dựng lại núi sông
ta
* * *
Mẹ ơi, đất khách, Xuân
đang đến
Lại một mùa Xuân nữa vắng
nhà
Lại một mùa Xuân con khất
Mẹ
Xin cho con chậm một mùa
hoa
Cho con chậm lại vì con sẽ
Về với mùa Xuân của Ðống
Ða
Với vạn con tim ngời đuốc
lửa
Với lòng dũng cảm của Ông
Cha
Góp tay triệu triệu người
trong nước
Lấy lại từng phân biển đất
nhà
Sông núi phải đòi, dâng tổ
quốc
Nam Quan, Bản Giốc, đảo
Hoàng Sa
Mùa xuân, thế giới vang lời
chúc
Những cánh hoa Xuân thắm
vạn nhà
Dân tộc từ đây vui hạnh
phúc
Không còn chìm nổi với
phong ba !
Cờ Vàng rực rỡ bay trong
nắng
Ba cõi quê hương lại mượt
mà
Trân trọng con quì hôn đất
Mẹ
Mừng ngày chính nghĩa được
thăng hoa
Mẹ ơi, đại cuộc khi tròn
việc
Sẽ sáng vô cùng nghĩa Quốc
Gia
Sẽ sạch nhà tù trên đất
nước
Ðộc tài tàn ác thảy tiêu
ma
Anh hồn Tử Sĩ thôi hờn tủi
Bởi nỗi oan khiên đã nhạt
nhòa
Những nấm mồ hoang đều ấm
lại
Vì lòng nhân bản Quốc gia
ta
Cuối cùng, xuân ấy, con
và Thắm
(Cô bé ngày xưa ở cạnh
nhà)
Quì trước bàn thờ hương
khói ngát
Tơ hồng, Nguyệt Lão, lễ
Giao Thoa ...
Nàng cười duyên dáng mà
đôn hậu
Ðón nhận tình yêu rất thật
thà
Con sẽ chồng hiền, nàng vợ
đảm
Theo nền đạo lý của Ông
Cha
Gia đình muôn thuở là đơn
vị
Kiến tạo non sông, dựng
thái hoà
Từ đấy, thơ con: Xuân Diễm
Mộng
Ðiểm tô đất Mẹ vạn màu
hoa ....
* Ngô Minh Hằng
2006
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire