MÓN NỢ LƯƠNG TÂM
Chúng ta trốn đi
như tên đào ngũ
Nhưng trên lưng của
cải đã chất
đầy
Người chiến binh vẫn nằm
bên ụ súng
Tạc đạn cuối cùng đành nổ
trong tay
*
Khi những vì sao mọc trên
cổ áo
Có khi nào anh tự hỏi tại
sao
Ôi những đống thây phơi
ngoài trận mạc
Những khăn tang vội vã quấn
trên đầu
*
Ta nguyên vẹn từ hình hài
răng tóc
Của cải còn từ sợi chỉ
cây kim
Khi cả đất trời đột nhiên
đổ nát
Biển dâng cao và cả núi
non chìm
*
Con cái ta, những tiên đồng
ngọc nữ
Người yêu muôn đời, ích tử
vượng phu
Ta đang sống trong vùng
ánh sáng
*
Bọn chúng ta hèn như bầy
thỏ đế
Khổ đau chia, khi sung sướng
một mình
Lúc lửa đỏ bèn cao bay xa
chạy
Còn nhớ gì nghĩa huynh đệ
chi binh
*
Có những món nợ chưa hề
trả được
Ta đã quên hay còn giả vờ
quên
Bởi người chết không bao
giờ thức dậy
Kẻ sống còn không dại
cũng thành điên
*
Ta nợ những người chết
sông chết biển
Nợ những người ở lại để
ta đi
Suốt đời ta luôn khôn
lanh láu cá
Vẫn nợ biết bao kẻ chẳng
được gì
*
Nợ người phế binh lê la
kiếm sống
Nợ lũ cháu ta liếm lá đầu
đường
Nợ những người em thất
thân làm đĩ
Nợ nỗi nhục nhằn dày xéo
quê hương
*
Ta còn nợ những nấm mồ thất
lạc
Nợ máu xương rải rác giữa
đồng hoang
Nợ những mẹ già suốt đời
bất hạnh
Đang còng lưng đi mót lúa
đầu đàng
*
Ta như kẻ chăn chiên quay
đầu chạy
Bỏ bầy chiên lại cho lũ
sói rừng
Ta như tên lái buôn thường
biển lận
Mà món hời đã thủ sẵn
trong lưng
*
Ta tự hào cho mình là tốt số
Vẫn thường làm kẻ lội nước
đi sau
Thật ra ta là phường bất
nghĩa
Khi có ăn vẫn xếp sẵn
hàng đầu
*
Ôi những món nợ chẳng hề
nhắc đến
Không có người sao ta có
hôm nay
Lương tâm ngủ hay lương
tâm còn thức
Người đang đêm sao ta lại
có ngày
*
Lúc ta chết vẫn không hề
nhắm mắt
Vì nợ nần chưa thức được
lương tri
Bao người sống ở dương
gian réo gọi
Bao vong hồn đứng dậy ở
âm ty
* HUY PHƯƠNG
NGUỒN:
Huy Phương. Chúc
Thư của Một Người Lính Chết Già. Nhà Xuất Bản Nam Việt, 2013. Trang 16-19.
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire