Mấy mùa xuân trước đã đi qua
Những độ mai rơi,
gió chuyển mùa
Ngọn cỏ nghiêng
theo chiều gió chướng
Ngày xuân chợt nhớ
chuyện xa xưa.
Chiều buông tắt nắng
bóng sương mờ
Xa vắng quê nhà, dạ
ngẩn ngơ
Thăm thẳm đại dương
chong ngóng đợi
Lòng buồn tha thiết
nỗi bơ vơ.
Tiếng vọng tình
xuân chợt nhớ nhà
Mùa này xa vắng mấy
xuân qua
Mai già trước ngõ
còn đơm nụ
Chào đón người về kịp
nở hoa.
Ngàn dặm lìa xa hồn
viễn xứ
Chim trời mỏi cánh
vội di cư
Từ nơi tuyết phủ
tìm hơi ấm
Tôi đứng trên đồi mộng
viễn du.
Chân mỏi còn lê trọn
kiếp người
Từ khi non nước đã
thay dời
Thời gian cứ tưởng
là quên hết
Vận nước, âm vang
tiếng rụng rời.
Nhớ bóng cờ vàng
bay khắp nơi
Hoa mai đua nở, một
phương trời
Tự do, hạnh phúc, mừng
xuân đến
Vật đổi sao rời, nước
mắt rơi.
Có khóc, lòng đau hận
nước non
Xin dòng nước mắt
chảy vào trong
Xuân này xa xứ chưa
về được
Đau buốt, hồn tan
chảy lối mòn.
Thì cũng là đau cả
giống nòi
Riêng gì đau đớn của
mình tôi
Âm thầm gạt lệ lòng
thương nhớ
Xuân nhớ tình quê,
phận nổi trôi.
* Lê Tuấn
Ngày Xuân nhớ lại
thời xa xưa
Khi đất nước còn rợp
bóng cờ vàng
Bài thơ viết lại.
02-09-2022
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire