(Nỗi lòng của người
Chưa Thua Cuộc)
Nếu tính từ ngày
30-4-1975, một số người Việt tị nạn tại Hoa Kỳ đã sống qua 48 năm. Sống ở Mỹ đã
48 năm rồi thì chúng ta có cảm giác như thế nào? Chúng ta có nhớ quê hương hay
không? Chúng ta có làm được điều gì để giúp đồng bào ở quê nhà sớm thoát khỏi
ách kềm kẹp của bạo quyền CS hay không? Tôi thiết nghĩ rằng có thể đã có một số
người làm được nhiều điều hữu ích cho đồng bào ruột thịt ở quê nhà. Riêng cá
nhân Vĩnh Liêm thì chỉ biết dùng giấy bút để bày tỏ nỗi lòng trắc ẩn của mình
qua những vần thơ. Nay, Vĩnh Liêm gom góp lại những bài thơ ấy, tạm gọi là
“NGUỒN THƠ DẬY LỬA”. Tác giả chia nó làm 7 phần, sắp xếp theo những ý tưởng
(chủ quan) như sau:
PHẦN I: GIẢI PHÓNG (Những
hành động đốt sách và kinh tế mới của VC…)
PHẦN II: CON ĐƯỜNG CỦA
“BÁC” (Những chiêu bài hòa đàm, hòa bình, hiệp định…)
PHẦN III: ĐỔI MỚI (Những
bùa phép, chính sách, bao cấp, cởi trói, kinh tế mới…)
PHẦN IV: ĐỊNH HƯỚNG (Xã
hội chủ nghĩa, quốc doanh, thị trường, sở hữu hóa toàn dân…)
PHẦN V: KẺ THÙ LỊCH SỬ (Hồ
Chí Minh, Võ Văn Kiệt, cán bộ VC cao cấp…)
PHẦN VI: GIỤC LÒNG ÁI QUỐC
(Nhắc nhở thanh niên lòng yêu nước)
PHẦN VII: THA THIẾT (Nỗi
lòng ái quốc đối với quê hương)
Xin mời quý vị ghé mắt qua
những dòng thơ tạm gọi là “dậy lửa” do Vĩnh Liêm đã làm trong suốt 48 năm xa
quê hương.
(Thung lũng Liên-Sơn, 26-01-2023)
* Vĩnh Liêm.
PHẦN VII:
THA THIẾT (Nỗi lòng ái quốc đối với quê hương)
Kỳ 1
1. LẠC BƯỚC
CHÂN ĐỜI
(Boat
People 1975)
Từ dạo chân rời khỏi cố
hương,
Lòng tôi chuyên chỡ khối
tình thương.
Vượt ngàn hải lý trên Nam
Hải,
Lướt gió xuyên mây vạn dậm
đường.
Vẫn một khối tình tôi đã
mang,
(Hàng trăm phiền muộn và
đa đoan)
Nửa đêm thức giấc cùng tâm
sự,
Gợi nhớ quê hương dáng võ
vàng.
Người bạn chung tình nhất
của tôi,
Mỗi khi tôi giận hay vui
tươi.
Hắn cùng chia xẻ lời thân
ái,
Và dạy tôi yêu mến cuộc
đời.
Nếu hắn không cùng một cảm
quan,
Chắc tôi đã chết dọc bên
đàng.
Chết theo ngày tháng dài
cô độc,
Chết rũ trong vùng tuyết
giá băng.
Có hắn đi bên cạnh cuộc
đời,
Đôi khi tôi cảm thấy yêu
tôi.
Cái tôi đáng ghét và dơ
bẩn,
Đang sống mà như đã chết
rồi!
Tôi chết trong hình ảnh
của em,
Chết trong giấc ngủ, trong
đêm đen.
Chết trong ngày tháng em
mong đợi,
Chết thật tình cờ trong
lãng quên.
Cái số tại trời bắt phải
đi,
Hết đời quân ngũ đến chia
ly.
Đi cho hết kiếp làm sâu
bọ,
Đi để ngậm ngùi phận
Á-Phi.
Ai nặn ra tôi thiếu nụ
cười?!
Khóc từ mở mắt, lúc nằm
nôi.
Ca dao ru ngủ lời vong
quốc,
Tiếng nhạc sầu than hận
cuộc đời.
Đã lỡ sinh ra lúc chiến
tranh,
Bạc từng sợi tóc – tuổi
còn xanh.
Biếng ăn, biếng ngủ, hồn
thao thức,
Giấc mộng Vu Sơn khó đạt
thành.
Tôi sẽ còn đi những chốn
nào?
Số phần lận đận mãi hay
sao?!
Ở đây đất Mỹ mênh mông
quá!
Cảnh lạ người đông, khó
gặp nhau.
(Hình minh
họa từ Internet)
Biết đến bao giờ gặp lại
em!
Gặp nhau trong giấc mộng
từng đêm.
Không mừng, không nói,
không hơi thở,
Và tiếng nhạc lòng vẫn
lặng im!
Ngày tháng trong tôi cứ
chảy dần,
Soi mòn tâm trí với châu
thân.
Chết đi sống lại như cơn
mộng,
Sống chết như tôi thật oái
oăm!
(St.
Charles, 14-11-1975)
* Vĩnh Liêm.
2. CƠN MƠ
MÙA HẠ ĐỎ
Đêm Chủ Nhật, riêng anh
còn lặng lẽ,
Đếm thời gian hiu hắt bước
qua đời.
Nỗi tuyệt vọng phủ hồn anh
rất khẻ,
Ôi! Cuộc tình như con nước
trôi xuôi!
Một tháng nhớ ngỡ dài bằng
năm đợi,
Một đêm mơ rộn rã tiếng
cười reo.
Hồn chật nức lời thầm em
gửi tới,
Trái tim yêu mở cửa đón em
vào.
(Hình
minh họa từ Internet)
Anh ngã mũ, hôn em bù xa
cách,
Ngôn ngữ đành bất lực
trước tình yêu.
Tuy im lặng nhưng lòng anh
rất thật,
Nguyện yêu em cho suốt
quãng đời chiều.
Phải có thật đôi ta cùng
hiện diện,
Trên đoạn đường di tản lắm
chông gai?
Ta khắng khít, không lùi
khi nguy biến,
Ta hân hoan điểm vào mặt
tương lai.
Ôi! Hạnh phúc đời anh vừa
sống lại!
Đêm thiên nhiên huyền dịu
rất ly kỳ.
Ta ngữa mặt dìu nhau qua
đại lục,
Xác biến thành vạn tinh tú
lưu ly.
Cơn mơ đó xuôi hồn anh
tưởng vọng,
Dáng kiều xưa cách biệt sẽ
muôn đời.
Gửi nghìn tiếng yêu em
theo mây gió,
Trong đêm buồn, ôi nỗi nhớ
khôn nguôi!
(Vayama
camp, 06-06-1975)
* Vĩnh Liêm.
3. HUYỀN
THOẠI VAYAMA
(Hình
minh họa từ Internet)
Một nhóm người xa lạ
Gồm đàn ông, đàn bà
Người già và trẻ nít
Dựng lên trại Vayama
Nơi quê người xa tít.
Nhà lầu chê không ở
Lại thích ở nhà “tent”!
Giường êm chê không nằm
Thích nằm nền xi-măng!
Ngày ba bữa “khất thực”
“Món ăn chay” mà ngon!
(Cơm khê, rau muống luộc)
Đêm nằm thấy quê hương!
Chiều chiều đi “bát phố”
Hai “đại lộ” giao nhau
Người đâu mà vui thế!
Kẻ đi ra, người đi vào.
Họ bày trò “tị nạn”
Xin định cư nhiều nơi
“Relatives” không có
Đành xơi nước nằm chơi!
Tự dưng lại bỏ xứ
Tìm lý tưởng Tự Do
Bây giờ ôm quá khứ
Thác không một nấm mồ!
(Vayam
camp, 01-06-1975)
* Vĩnh Liêm.
4. EM CÓ BAO
GIỜ THẤY TUYẾT RƠI?
(Tặng
Thúy Ngọc - BD)
(Hình
minh họa từ Internet)
Em có bao giờ thấy tuyết
rơi?
Dịu dàng, ẻo lả giữa từng
trời.
Phất phơ sắc trắng trong
hơi lạnh,
Buông thả thân ngà xuống
khắp nơi.
Em có bao giờ thấy tuyết
chưa?
Tim anh lạnh giá đến bao
giờ?!
Đốt than chẳng ấm lòng anh được,
Mặc áo len dầy cũng hóa
thưa!
Em ước một lần thấy tuyết
rơi,
Một lời ao ước rất xa xôi.
Anh đâu hy vọng mà mơ
mộng,
Đội tuyết đi trong nỗi
ngậm ngùi.
Thực tế vẫn thường khác
giấc mơ,
Cuộc tình ngang trái có ai
ngờ!
Kẻ Nam người Bắc – em nào
biết!
Tượng đá ôm con gắng đợi
chờ!
Nhặt tuyết nặn hình tưởng nhớ em,
Làm sao mái tóc được nhung
êm!
Máu không tô đậm môi son
thắm!
Tay ngọc đâu còn! Ôi những đêm...!
Tuyết sẽ rơi đều mãi mỗi năm,
Hồn anh đông đặc tợ như
băng!
Em ơi! Cuộc sống hầu như
chết,
Trong chiếc quan tài của
chiến tranh!
(St.
Louis, 29-11-1975)
* Vĩnh Liêm.
(Nhạc sĩ Châu Đình An đã phổ nhạc năm 1983)
5. CŨNG ĐÀNH
(Hình
minh họa từ Internet)
Nửa đêm giấc ngủ chập
chờn,
Gối chăn xô lệch, tay còn
vòng ôm.
Môi se thèm một nụ hôn,
Tiếng ca văng vẳng, tiếng
đờn lướt nhanh.
Quạnh hiu cùng nỗi buồn
tênh,
Gượng cười nói với bóng
mình quanh đây.
“Ngủ đi thân phận lưu đầy!
“Kiếp sau chớ có đầu thai
giống người!
“Làm con chim én thảnh thơi,
Với đôi cánh mỏng tung
trời lướt mây…”
* * *
Chắc gì ngủ được đêm nay,
Cũng đành thức trọn cả
ngày lẫn đêm!
(St.
Charles, 15-12-1975)
* Vĩnh Liêm.
6. NÓI VỚI
NGƯỜI BẠN
BÊN NGOÀI
VÒNG RÀO KẼM GAI
Chào anh bạn! – Người láng
giềng tốt bụng,
Dám phí thời giờ đến viếng
thăm tôi.
Anh với tôi cùng một nụ
cười,
Tuy tiếng nói không cùng nguồn
gốc.
Như anh đã biết, tôi là
người Việt Nam tị nạn,
Bỏ lại quê hương: cha mẹ,
vợ con,
Cùng những kỷ niệm, quá
khứ vui buồn…
Để đánh đổi một danh từ Tị
Nạn.
Chắc anh chưa hề nghe và
cũng chưa hề biết?
Và tôi cũng chưa hề nhắc
đến nó một lần.
Thế mà hôm nay, tôi phải
nhắc đi nhắc lại mỗi ngày!
Như con trâu nhai cỏ, như
con bò nhai rơm.
Vâng, tôi bây giờ chẳng
khác nào
loài-động-vật-biết suy-tư.
Anh hãy nhìn thật kỹ: một
con dã nhân ngồi tù!
Mọi đi đứng, ăn ngủ… đều
bị giới hạn
trong vòng hàng rào kẽm gai!
(Hình
minh họa từ Internet)
Tôi muốn bắt tay anh để
cám ơn,
nhưng cánh tay tôi ngắn
quá!
Xin anh hiểu cho rằng trên
đời này
có nhiều thứ ở ngoài tầm
tay mình.
Điển hình là TỰ DO, BÁC
ÁI, CÔNG BẰNG…
Và, cũng không phải ai ai
đều với tới.
Chúng tôi đã vất vả, nhọc
nhằn
suốt hai mươi năm chiến
đấu.
Thế mà kết quả là con số
KHÔNG!
Các anh, những người đang
hưởng cuộc sống an lành,
Song chưa chắc giữ được TỰ
DO, CÔNG BÌNH, BÁC ÁI!
Tội nghiệp thay những
người suốt đời
ôm mộng “giải phóng dân
tộc”!
Thờ Karl Marx, Lenin như
Thượng-đế-tái-sinh.
Nhưng lại coi cha mẹ như
kẻ thù,
Ai yêu mến TỰ DO đều là
“phản động”!
* * *
Này anh bạn láng giềng tốt
bụng!
Mới sơ giao, tôi chẳng dám
nói nhiều.
Quê hương anh cũng mầu mỡ
phì nhiêu,
Khiến tôi liên tưởng đến
đồng bằng Sông Cửu.
Dân tộc anh cũng da vàng
máu đỏ,
Khác gì dân tộc Việt Nam!
Thế mà đồng bào tôi đang
chịu cảnh lầm than!
Bọn Cộng Sản Bắc Việt Nam
đang nhuộm hồng “hình chữ S”.
Buồn thay thân phận các
quốc gia nhược tiểu!
Sẽ có ngày bị nhuộm đỏ như
Việt-Miên-Lào!
Rồi thế giới này sẽ đi về
đâu?
Xin anh hãy tìm câu đáp
số!
(Vayama
camp, 30-05-1975)
* Vĩnh Liêm.
(Hết Kỳ 1 – Xem tiếp Kỳ 2)








Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire