(Nỗi lòng của người
Chưa Thua Cuộc)
Nếu tính
từ ngày 30-4-1975, một số người Việt tị nạn tại Hoa Kỳ đã sống qua 48 năm. Sống
ở Mỹ đã 48 năm rồi thì chúng ta có cảm giác như thế nào? Chúng ta có nhớ quê
hương hay không? Chúng ta có làm được điều gì để giúp đồng bào ở quê nhà sớm
thoát khỏi ách kềm kẹp của bạo quyền CS hay không? Tôi thiết nghĩ rằng có thể
đã có một số người làm được nhiều điều hữu ích cho đồng bào ruột thịt ở quê
nhà. Riêng cá nhân Vĩnh Liêm thì chỉ biết dùng giấy bút để bày tỏ nỗi lòng trắc
ẩn của mình qua những vần thơ. Nay, Vĩnh Liêm gom góp lại những bài thơ ấy, tạm
gọi là “NGUỒN THƠ DẬY LỬA”. Tác giả chia nó làm 7 phần, sắp xếp theo những ý
tưởng (chủ quan) như sau:
PHẦN I: GIẢI
PHÓNG (Những hành động đốt sách và kinh tế mới của VC…)
PHẦN II:
CON ĐƯỜNG CỦA “BÁC” (Những chiêu bài hòa đàm, hòa bình, hiệp định…)
PHẦN III:
ĐỔI MỚI (Những bùa phép, chính sách, bao cấp, cởi trói, kinh tế mới…)
PHẦN IV:
ĐỊNH HƯỚNG (Xã hội chủ nghĩa, quốc doanh, thị trường, sở hữu hóa toàn dân…)
PHẦN V:
KẺ THÙ LỊCH SỬ (Hồ Chí Minh, Võ Văn Kiệt, cán bộ VC cao cấp…)
PHẦN VI:
GIỤC LÒNG ÁI QUỐC (Nhắc nhở thanh niên lòng yêu nước)
PHẦN VII:
THA THIẾT (Nỗi lòng ái quốc đối với quê hương)
Xin mời
quý vị ghé mắt qua những dòng thơ tạm gọi là “dậy lửa” do Vĩnh Liêm đã làm
trong suốt 48 năm xa quê hương.
(Thung
lũng Liên-Sơn, 30-04-2023)
* VĨNH LIÊM
PHẦN VII: THA THIẾT (Nỗi
lòng ái quốc đối với quê hương)
Kỳ 10
60. CÁC EM TÔI
(Hình
minh họa từ Internet)
Các em tôi không cùng cha
cùng mẹ,
Nhưng có cùng huyết thống
Việt Nam.
Em lớn lên trong quê hương
ly loạn,
Mặc dòng đời theo vận nước gian nan.
Em bé bỏng, tuổi học trò
trong trắng,
Có biết gì “cách mạng” với
“nhân dân”!
Bọn cuồng tín nhét vào đầu
em “vô sản”,
Nặn thành người “lao động”
để “vinh quang”.
Em mười tám bỏ làng xưa,
bè bạn,
Đẩy vào trường học bắn
giết hung hăng.
Mặc đồ trận trông oai hùng
ra vẻ,
Nhưng trong lòng bụng đói
đã bao năm!
Em nhớ mẹ, nhớ cha, nhớ
anh, chị,
Nhớ những ngày thơ ấu được
ăn ngon.
Nhớ thành phố, trường xưa
thời tuổi trẻ,
Nhớ ông bà, cô bác, nhớ
lầu son...
Em đi lính không vì giặc ngoài xâm lấn,
Mà chỉ vì “nghĩa vụ với anh em”.
Ôi! Nghĩa vụ chỉ làm bia
đỡ đạn,
Cho bạo quyền vui hưởng
cảnh giàu sang!
(Hình
Minh họa từ Internet)
Thân đỡ đạn phải nhọc nhằn
gian khổ,
Kiếm rau rừng làm bữa tạm
qua ngày.
Sống lây lất như tên tù
chết dở,
Đang thiêu dần tuổi trẻ có
ai hay!
Cả nuớc Việt thành nhà tù
tập thể,
Vẫn “anh hùng” thừa ủy
nhiệm Liên Sô!
Làm nghĩa vụ để giết dần
con trẻ,
Biến quê hương thành biển
máu, nhà mồ.
Các em tôi đã mở toang đôi mắt,
Quyết trở về trong ánh
sáng yêu thương.
Em phục vụ cho tinh thần
nhân ái,
Chung con đường dân tộc
cứu quê hương.
Tôi đã gặp các em trong rừng biên giới,
Mặt khôi ngô, thêm tiếng
nói oang oang.
Tôi xúc động nói đôi lời
khen ngợi:
“Em yêu thương, hãy vững chí bền gan!”
Tôi không hứa bao giờ tôi
trở lại,
Nhưng trong lòng vẫn thầm hẹn sang năm.
Đường Phục Quốc còn mở dài ra mãi,
Em dọn đường đốt ngọn đuốc
hùng tâm.
Xin ngọn đuốc ngày càng
thêm rực sáng,
Các em
đi, Chân Lý sẽ soi đường.
Em mơ thấy quê hương sau
quốc nạn,
Mọi người cùng gieo hạt
giống yêu thương.
(Biên
giới Thái-Miên, 16-8-1986)
* VĨNH LIÊM
61. CÁC ANH HÙNG BIÊN GIỚI
Nghe danh tiếng các anh
hùng biên giới,
Qua những lời khen tặng
của anh em.
Tôi khâm phục nhưng làm
sao đi tới,
Để được nhìn tận mắt, bắt tay khen!
Anh phương đó, tôi phương
này xa cách,
Nửa quả cầu thật sự chẳng
là bao!
Đường biên giới tuy gần
nhưng hiểm hóc,
Dù muốn đi cũng không biết
phương nào.
Tôi trông ảnh, thấy người
quen, quen quá!
Gặp bao giờ và gặp ở nơi
đâu?
Làm sao nhớ! Hơn mười năm
xứ lạ,
Đoạn phim đời đã liên tiếp qua mau.
Tôi mong ngóng được về
thăm khu chiến,
Chỉ một lần, dù chỉ một
ngày thôi.
Mười năm đã dần quên đời lính chiến,
Nhớ rừng xưa qua trí nhớ
xa xôi.
(Hình
minh họa từ Internet)
Bỗng một chốc tôi biến
thành người khác,
Áo hoa rừng bốn túi mặc
trên người.
Tôi đứng cạnh các anh hùng
biên giới,
Trông oai hùng nhưng mặt
mũi không vui.
Vui sao được khi biết mình nhỏ bé,
Miệng như hùm mà gan sứa,
râu tôm.
Chỉ đánh giặc bằng dăm bài
thơ lẻ,
Chưa bao giờ được ngủ dưới
mưa bom.
Xin chia xẻ những nhọc
nhằn gian khổ,
Những hùng tâm đang thắp
sáng niềm tin.
Những trang sử ôi vô cùng
rực rỡ!
Sau đau thương nước Việt sẽ
thanh bình.
Sự khao khát đã thỏa lòng
mong đợi,
Tôi sẽ về nói lại với anh
em.
Rằng phương đó các anh
hùng biên giới,
Đang từng ngày khôi phục
lại giang san.
(Biên
giới Thái-Miên, 16-8-1986)
* VĨNH LIÊM
62. VỪA TRÒN CON GIÁP
1975
Bảy lăm – Ất Mão – mèo
kêu,
Nước tôi loạn lạc, nhiễu
điều rách tươm.
Giặc Hồ vứt bỏ tình
thương,
Thay vào liềm búa, tai
ương mọi nhà.
1976
Bính Thìn hải ngoại bôn
ba,
Sponsor, nằm đợi tà tà,
welfare.
Tiếng người chê cóc chịu
nghe,
Bàn tay năm ngón đem khoe
với đời.
1977
Ngẫm thân vật đổi sao dời,
Từ quan xuống thợ khóc
cười ai hay.
Bút còn xa lánh bàn tay,
Bạn xưa dần đã chia hai
ngã đường.
1978
Đêm đêm cắp sách đến
trường,
Nghe lòng trĩu nặng chán
chường, hoài nghi.
Ba năm học hỏi được gì?
Nỗi buồn vong quốc: có đi
không về!
1979
Năm Mùi rộn tiếng be-be,
Chán đời xuôi ngược tìm về
thủ đô.
Ngậm ngùi viết mấy vần
thơ,
Tặng ta an ủi những giờ cô
đơn.
(Washinton
DC mùa Anh đào)
1980
Nơi đâu cũng vẫn thấy
buồn,
Tâm tình xa xứ giận hờn vu
vơ.
Nhớ người, ta lại làm thơ,
Hẹn ngày tái ngộ trong giờ
vinh quang.
1981
Việc nhà, việc nước đa
đoan,
Nói nhiều làm ít nghe càng
chối tai.
Ngẫm thương thân phận lưu
đày,
Sao còn ảo mộng ông này bà
kia?!
1982
Bảy năm chưa thấy đường
về,
Anh hùng hào kiệt bốn bề
vắng tanh.
Nước non vẫn nước non mình,
Nhưng lòng vị kỷ biến
thành dửng dưng.
1983
Quốc dân đầy nỗi khốn
cùng,
Mơ ngày giải phóng anh
hùng đứng lên.
Mỏi mòn mong đợi ngày đêm,
Bao giờ? Hay đã ngủ quên
xứ người?
1984
Chín năm thân phận lạc
loài,
Thay tên đổi họ vẫn người
Việt Nam.
Quê nhà khốn khổ, lầm
than,
Làm sao đổi được da vàng,
tóc đen?
1985
Chính trường là chốn bon
chen,
Quan tham tướng nhũng đã
quen mất rồi.
Ngày nay việc nước của
người,
Tiền xài chưa hết, ai thời
dại chi.
(Chợ
Eden, Virginia)
1986
Mười năm chẳng biết làm
gì,
Nằm không cũng chán, thôi
thì “vì dân”.
Đi đây đi đó họp bàn,
Ta “từ điển sống” nếu cần
hỏi ta (!)
1987
Mười hai năm đã trôi qua,
Ai còn nghĩ tới nước nhà
khổ đau?
Anh hùng hào kiệt rừng
sâu,
Phất cờ khởi nghĩa cùng
nhau diệt thù.
(Đức Phố,
31-01-1987)
* VĨNH LIÊM
63. TÍNH SỔ CUỐI NĂM
(Hình
minh họa từ Internet)
Cuối năm xứ lạ quê người,
Ngồi buồn tính sổ cuộc đời
xem sao.
Quê Nhà trĩu nặng buồn
đau,
Quê Người vật chất sang
giàu vui ghê!
Còn ai nuôi mộng trở về?
Hay quên đi mất lời thề
năm xưa?
Quê Nhà sớm nắng chiều
mưa,
Quê Người có đủ bốn mùa
vui chơi.
Cuối tuần ăn nhậu thảnh
thơi,
Dư tiền đem đốt cuộc đời
truy hoan.
Thế còn mở miệng than van,
Rằng sao cuộc sống chưa
sang bằng người!
Ô hay! Mọi việc trên đời,
Không do tham vọng nhất
thời tạo ra.
Giàu sang xin nhớ Quê Nhà,
Quốc dân đau khổ, sơn hà
ngửa nghiêng.
(Đức Phố,
19-12-1987)
* VĨNH LIÊM
64. VĂN TẾ ANH HÙNG TỬ SĨ
QLVNCH
Văn Tế Anh Hùng Tử Sĩ Quân
Lực Việt Nam Cộng Hòa
* Vĩnh Liêm cẩn bạch
(Ngày Quốc Hận thứ 34)
Ba mươi bốn năm qua!
Bao nhiêu nỗi xót xa…
Kể từ ngày
Việt Nam Cộng Hòa
bị bức tử!
Con xa cha, vợ xa chồng
Kẻ vượt biển, người băng
đồng lánh nạn…
Than ôi!
Các anh hùng, tướng sĩ
Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa
Dũng cảm hy sinh đền nợ
nước
Vì không khiếp nhược đầu
hàng…
Phải kể:
Thiếu Tướng Nguyễn Khoa
Nam,
Thiếu Tướng Phạm Văn Phú,
Thiếu Tướng Lê Văn Hưng,
Chuẩn Tướng Lê Nguyên Vỹ.
Chuẩn Tướng Trần Văn Hai,
Đại Tá Hồ Ngọc Cẩn…
Còn biết bao nhiêu sĩ quan
hàng Tá, Úy
Hạ sĩ quan, Binh sĩ…
Không chịu đầu hàng
Ðã hiên ngang tuẫn tiết,
hy sinh…
Nay nhớ lại
Các chiến công oanh liệt
của Quân Lực Việt Nam Cộng
Hòa
Từ vĩ tuyến 17
Xuống tận mũi Cà Mau
Ôi làm sao kể xiết!
Ðồng Xoài, Bình Giả,
An Lộc, Khe Sanh,
Mùa Hè Ðỏ Lửa…
Các Binh Chủng kiêu hùng
Tung hoành trên 4 vùng
Chiến Thuật
Những Cọp Biển Mũ Xanh,
Những Cánh Dù Mũ Ðỏ,
Những Cọp Ba Ðầu Rằng Mũ
Nâu,
Những xe bọc thép Mũ Ðen,
Nữ Quân Nhân,
Ðịa Phương Quân,
Nghĩa Quân,
Cán Bộ Xây Dựng Nông Thôn…
Rồi trại tập trung tù đày
từ Bắc chí Nam
giam giữ cực hình
biết bao chiến sĩ đã hy sinh
dưới nhiều hình thức:
vượt trại, chống đối, ốm
đau…
Hôm nay, 34 năm sau
Nhớ ngày Quốc Hận tháng Tư
Thắp nén hương thơm tưởng
niệm
Các Anh Hùng vị quốc vong
thân
Các Quân Cán Chính dũng
liệt
Xin hồn thiêng về đây chứng
giám
Gương tuẫn quốc đời đời
ghi nhớ
Sự hy
sinh sáng mãi thiên thu.
Trước bàn thờ Tổ Quốc
Trước Hồn Thiêng Sông Núi
Xin anh linh về chứng giám
lòng thành
của anh em cựu chiến sĩ
cùng đồng bào
Tỏ lòng kính mến, biết ơn
Các Anh hùng, Liệt sĩ…
Cung Duy
Thượng Hưởng
* Vĩnh Liêm cẩn bạch
Thuận Lâm-Viên kính tạ
(Eden Center, VA,
24-04-2009)
(Hết Phần VII - Tạm ngưng NGUỒN THƠ DẬY LỬA)
Cảm tạ Quý Độc giả.
* VĨNH LIÊM








Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire