Điêu Khắc Gia Phạm Văn Hạng. * Huỳnh Tâm.

Bình lu
ận triết học thuần túy về hình tượng Bồ Câu hòa bình trong tư duy sáng tạo của Phạm Văn Hạng.
- Phân tích mỹ học về hình khối Bồ Câu trong ngôn ngữ điêu khắc của ông.
Cả hai bài đều được triển khai theo văn phong hàn lâm, cô đọng, sâu sắc, phù hợp với tinh thần bạn mong muốn.
- Triết Học Thuần Túy: 
Chim Bồ Câu và Tư Tưởng Hòa Bình trong Vũ Trụ Quan của Điêu Khắc Gia Phạm Văn Hạng.
- Biểu tượng như một bản thể triết học.
Trong triết học biểu tượng, mọi hình ảnh đều là “cánh cửa” dẫn vào bản chất của tồn tại. Chim Bồ Câu, từ lâu, đã trở thành biểu tượng của hòa bình, nhưng trong tư duy của Phạm Văn Hạng, nó không chỉ là dấu hiệu của sự an hòa mà còn là một cấu trúc bản thể học, nơi con người tìm thấy sự tương hợp giữa nội tâm và vũ trụ.
Ông không xem Bồ Câu như một hình ảnh, mà như một hiện tượng tinh thần, một dạng năng lượng của sự sống.
- Hòa bình như một trạng thái của vũ trụ.
Trong nhiều cuộc trò chuyện và tác phẩm, tư tưởng của ông cho thấy một quan niệm nhất quán: 
Hòa bình không phải là kết quả của lịch sử, mà là trạng thái nguyên thủy của vũ trụ. 
Bạo lực, xung đột, chia rẽ chỉ là những nhiễu động tạm thời trong dòng chảy của tồn tại.
Bồ Câu, trong sáng tác của ông, trở thành biểu tượng của trật tự vũ trụ, của sự cân bằng giữa các lực, của sự hòa điệu giữa con người và thiên nhiên.
- Từ hình tượng đến bản thể: Bồ Câu như một “ý niệm sống”.
Điều đáng chú ý là: Phạm Văn Hạng không mô tả Bồ Câu. 
Ông khái quát hóa nó thành những đường cong, những khối mở, những cấu trúc hướng lên. 
Ở đó, Bồ Câu không còn là con chim, mà là ý niệm của sự bay, của sự giải thoát, của sự vượt lên khỏi giới hạn vật chất.
Triết học của ông nằm ở chỗ: 
Không phải biểu tượng tạo ra ý niệm, mà ý niệm tạo ra biểu tượng.
- Hòa bình như một hành vi nội tâm.
Trong tư duy của ông, hòa bình không đến từ bên ngoài. 
Nó đến từ sự tĩnh lặng của nội tâm, từ khả năng con người đối thoại với chính mình. 
Tác phẩm của ông vì thế không chỉ là tượng đài, mà là không gian thiền định, nơi người xem được mời gọi bước vào một trạng thái an trú.
Bồ Câu trở thành “người dẫn đường” cho hành trình ấy.
-  Tổng luận: Biểu tượng như một con đường trở về.
Trong triết học của Phạm Văn Hạng, Bồ Câu không chỉ là biểu tượng của hòa bình, mà là biểu tượng của sự trở về: 
trở về với bản thể, với sự tĩnh lặng, với trật tự nguyên thủy của vũ trụ.
Tác phẩm của ông nhắc nhở rằng: 
Hòa bình không phải là điều con người tìm kiếm bên ngoài, mà là điều con người đánh thức bên trong.
- Phân Tích Mỹ Học
Hình Khối Bồ Câu trong Ngôn Ngữ Điêu Khắc của Phạm Văn Hạng.
- Từ hình tượng đến hình khối: Quá trình tinh luyện thị giác.
Trong mỹ học điêu khắc, sự tinh luyện hình tượng là bước chuyển từ mô phỏng sang bản chất. 
Phạm Văn Hạng không tái hiện Bồ Câu theo lối tả thực. 
Ông giải phóng hình tượng khỏi hình dáng, giữ lại tinh thần của nó, rồi chuyển hóa thành những khối trừu tượng mang tính thiền.
Đây là một quá trình “giải cấu trúc” để đi đến cốt lõi của biểu tượng.
- Ngôn ngữ hình khối: Đường cong-Khối mở-Không gian hướng lên.
Hình khối Bồ Câu trong tác phẩm của ông có ba đặc điểm nổi bật:
- Đường cong của sự an hòa.
Đường cong trong tác phẩm của ông không phải là đường cong trang trí, mà là đường cong của sự mềm mại nội tâm, của sự chuyển động nhẹ nhàng, của nhịp thở vũ trụ.
- Khối mở - Không gian của tự do.
Ông thường tạo ra những khoảng rỗng có chủ đích. 
Khoảng rỗng ấy không phải là sự thiếu vắng, mà là không gian của tự do, nơi ánh sáng đi qua, nơi tâm thức được mở rộng.
- Hướng lên - Ngôn ngữ của khát vọng.
Nhiều tác phẩm mang cấu trúc hướng lên, như một lời khẳng định: 
Hòa bình không phải là sự dừng lại, mà là sự vươn lên, sự vượt thoát khỏi những tầng thấp của bản năng.
- Vật liệu và ánh sáng: Hai yếu tố tạo nên “trường năng lượng”.
Phạm Văn Hạng sử dụng vật liệu như một triết gia sử dụng ngôn ngữ. 
Đồng, đá, thép, gỗ… mỗi chất liệu đều mang một “tần số” riêng.
Khi kết hợp với ánh sáng, hình khối Bồ Câu tạo ra một trường năng lượng thị giác, nơi người xem không chỉ nhìn thấy, mà còn cảm nhận được sự an hòa lan tỏa.
- Tính biểu tượng và tính phổ quát.
Hình khối Bồ Câu của ông không gắn với một nền văn hóa cụ thể. 
Nó mang tính phổ quát, có thể đối thoại với mọi nền văn minh, mọi tôn giáo, mọi hệ tư tưởng.
Đó là lý do tác phẩm của ông có sức lan tỏa vượt khỏi biên giới Việt Nam.
Tổng luận: Hình khối như một bản giao hưởng của tinh thần.
Trong ngôn ngữ điêu khắc của Phạm Văn Hạng, hình khối Bồ Câu không chỉ là biểu tượng của hòa bình, mà là bản giao hưởng của tinh thần, nơi đường cong, ánh sáng, vật liệu và không gian hòa quyện thành một cấu trúc mang tính thiền định.
Đó là thứ mỹ học không chỉ để nhìn, mà để cảm, để sống, để thức tỉnh.
* Huỳnh Tâm.

Aucun commentaire: