* Điều gì đã dẫn Nghệ sĩ Huynh
Tam đến việc xây dựng ngôn ngữ hội họa và cấu
trúc bố cục ánh sáng.
A:
Tôi đến với tế bào không phải từ khoa học, mà từ trực giác.
Tế bào
chính là nền tảng ấy: Đơn
vị đầu tiên của sự sống, nơi hỗn mang và trật tự giao
thoa.
Từ tế bào, tôi tái tạo thế giới không phải từ bên ngoài, mà từ bên trong.
* Ông nói nhiều về "Hồn tranh". Vậy Hồn tranh là gì?
A:
Hồn tranh không phải là cảm xúc tôi gửi vào tranh, cũng không phải là ý nghĩa tôi áp đặt lên
tranh.
Hồn tranh là linh hồn tự thân của tác phẩm, được sinh
ra từ cấu trúc nội tại của nó:
- Nhịp sống.
- Ánh
sáng nội sinh.
- Sự vận động của hình thể.
Một bức tranh có hồn khi nó tự sống không cần tôi giải thích, không cần người xem phải "hiểu".
Nếu tranh có hồn, nó sẽ tự tìm đường đến với
người xem.
* Tác
phẩm của ông có vẻ vừa mang tính khoa học, vừa mang tính tâm linh. Ông có ý thức điều này khi sáng
tác không?
A:
Tôi không cố ý kết hợp khoa học và tâm linh.
Tôi chỉ đi theo bản
chất của sự sống.
Sự sống luôn có hai mặt:
- Một mặt có thể đo đếm.
- Một mặt không thể đo đếm.
Tế bào
là nơi hai mặt ấy gặp
nhau.
Khi tôi vẽ tế bào, tôi không vẽ khoa học; tôi vẽ bản thể.
* Vai trò của người xem
trong tác phẩm của ông là gì?
A:
Người xem là đồng sáng tạo.
Tôi cố ý
lùi lại để họ bước vào tranh, khám phá tranh, và tìm thấy chính mình trong tranh.
Tác phẩm của tôi không có một cách đọc duy nhất.
* Mỗi người xem là một vũ trụ, và mỗi vũ trụ sẽ
nhìn thấy một điều khác
nhau?
A:
Hội họa Việt
Nam có một nội lực rất lớn, nhưng chưa được khai thác đúng mức.
Chúng
ta đã quá lâu bị che lấp bởi ảnh
hưởng ngoại lai.
Tôi
tin rằng nghệ sĩ Việt Nam có thể đóng góp cho thế giới một mỹ học độc đáo không phải bằng cách mô phỏng Đông hay Tây, mà bằng cách đối thoại từ chính bản thể văn hóa của mình.
Tôi không mong họ mang theo một thông điệp.
Tôi
mong họ mang theo một
cảm giác rằng sự sống vẫn đang thở, rằng cái Đẹp vẫn còn đó, rằng nghệ thuật
vẫn có thể tái
sinh từ những điều
nhỏ bé nhất.
* Huỳnh Tâm.

Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire