Hai Hồ Chí Minh: Hiện Tượng Phân Thân Chính Trị Và Chiến Lược Tuyên Truyền Maoist.
Một hiện tượng bất thường trong lịch sử cách mạng Đông Dương. Mở đầu bằng một
nghịch lý lịch sử:
Sự xuất hiện đồng thời
của hai nhân vật mang cùng một danh tính không chỉ là một hiện tượng kỳ lạ,
mà còn là một chỉ dấu quan trọng
cho thấy:
– Sự can thiệp sâu của Trung Quốc vào phong
trào Việt Minh.
– Chiến lược đánh tráo
nhân sự của Mao Trạch Đông.
– Và sự hình thành của một hình tượng chính trị được kiến tạo, chứ
không phải một cá nhân lịch sử thuần túy.
Hồ sơ tình báo Trung Hoa Dân Quốc: Một mạng lưới bí danh phức tạp.
Tài liệu của Trung Hoa Dân Quốc ghi nhận rằng Hồ Tập Chương thay da đổi hình, sử dụng nhiều bí danh:
– Hồ Cẩm.
– Hồ Quang.
– Hồ Đề.
– Lý Thụy.
– và cuối cùng là Hồ Chí Minh.
Điều này cho thấy ông là một nhân sự tình báo-chính trị được đào tạo bài bản, hoạt động trong
nhiều tầng nấc của hệ thống Maoist.
- Giai đoạn 1932–1943: Hai Hồ Chí Minh song hành.
Theo tài liệu được công bố:
– Từ 28/8/1932 đến 10/9/1943.
– Hai nhân vật mang tên Hồ Chí Minh xuất hiện ở hai địa điểm khác nhau:
* Hồ Tập Chương 1. Địa điểm nhà tù Quốc Dân Đảng. Vai trò Bị cáo "Hán gian" sĩ quan cộng sản.
– Hồ Chí Minh 2. Địa điểm Mật khu Túc Vinh. Chủ bút Việt Nam Độc Lập, vai trò lãnh đạo Việt Minh.
Sự phân thân này
không thể giải thích bằng ngẫu nhiên.
Nó phản ánh một chiến lược nhân sự có chủ đích.
- Tâm trạng trong tù: Hồ Tập Chương và sự khủng hoảng bản ngã.
Trong tù, Hồ Tập Chương phải đối
diện với một thực tế cay đắng:
– Ông bị giam giữ với cáo buộc "Hán gian".
– Tương lai mờ mịt.
– Và đặc biệt, ông phát hiện có một người khác đang sử dụng danh tính "Hồ Chí Minh" để lãnh đạo phong trào Việt Minh.
- Tờ truyền đơn ngày 3/9/1942: Cú sốc đầu tiên.
Khi đọc tờ Việt Nam Độc
Lập phát hành ngày 3/9/1942, Hồ Tập Chương nhận ra:
– Có người ký bút hiệu B.V.
– Tự xưng là Hồ Chí Minh.
– Và đang điều hành bộ máy tuyên truyền Việt
Minh.
Điều này khiến ông rơi vào trạng thái:
– Hoang mang.
– Nghi hoặc.
– Và cảm giác bị thay thế.
* Một cuộc khủng hoảng bản sắc chính trị.
Đối với một cán bộ cộng sản được đào tạo để nhập vai Nguyễn Ái Quốc, việc bị "đánh tráo" ngay trong thời gian bị giam giữ là một cú sốc lớn.
Nó đặt ra câu hỏi:
Ai là người thật sự được Mao Trạch Đông lựa chọn?
Và ai là người bị bỏ rơi?
- Tờ truyền đơn ngày 11/9/1942: Một thông điệp chính trị và sự lộ diện của kẻ mạo danh.
Cục Chính trị Đệ Tứ Chiến Khu gửi cho Hồ Tập Chương hai tờ truyền đơn
phát hành ngày 11/9/1942.
Trên đó, "Hồ Chí Minh" (giả danh) ký bút hiệu B.V.
- Nội dung: Một mô hình tuyên truyền Maoist sơ khai.
Các chỉ thị trong truyền đơn gồm:
– Đề cao kỷ luật.
– Giữ bí mật.
– Đặt lợi ích đoàn thể lên trên cá nhân.
– Trấn tĩnh trước khủng
bố.
– Cán bộ phải làm gương.
Đây là những nguyên tắc cơ bản của tổ chức
Leninist, nhưng được diễn đạt bằng ngôn ngữ đơn giản, thiếu chiều sâu lý luận.
- Nhận xét của Hồ Tập Chương.
Ông ghi chú:
– Văn phong lủng củng.
– Thiếu tư duy lý luận.
– Không đạt chuẩn mực của một cán bộ cộng sản được đào tạo.
– Phản ánh trình độ thấp của người viết.
Điều này củng cố giả thuyết rằng:
Người ký B.V. không phải là cán bộ được đào tạo tại Liên Xô hay Trung
Quốc, mà là một nhân sự địa phương được Maoist nâng đỡ.
- Tờ truyền đơn ngày 21/9/1942: Một "Hồ Chí Minh" khác đang xây dựng phong trào.
Tờ truyền đơn ngày 21/9/1942 mô tả:
– Sự phát triển của châu S.R.
– Các hội cứu quốc.
– Quyên góp tài
chính.
– Tổ chức tự vệ.
– Và các nghị quyết của hội nghị Việt Minh châu.
Một chiến dịch tuyên truyền được dàn dựng.
Hồ Tập Chương nhận xét:
– Đây là mô hình tuyên truyền "mê hồn trận".
– Nhằm thu hút quần chúng bằng hình ảnh phong trào tự phát.
– Trong khi thực chất mọi
thứ đều do Mao Trạch Đông chi viện.
Vấn đề tài chính: "quyên góp" chỉ là hình thức.
Dù truyền đơn mô tả việc quyên góp gà, vịt, gạo, bánh…, Hồ Tập Chương khẳng định:
– Việt Minh không hề thiếu ngân quỹ.
– Mọi chi phí đều do Trung Quốc cung cấp.
– Từ vũ khí, quân trang,
quân lương đến vật dụng nhỏ nhất.
Điều này cho thấy:
Việt Minh không phải phong trào dân tộc tự phát, mà là một thiết chế được Trung Quốc nuôi dưỡng.
- Ghi chú của Hồ Tập Chương: Một bản tự thú chính trị.
Trong các ghi chú để lại, Hồ Tập Chương bộc lộ:
– Sự thất vọng với Mao Trạch Đông.
– Sự cay đắng khi bị bỏ
rơi.
– Và sự quyết tâm "lột xác" để giành lại vai trò lãnh đạo sau khi ra tù.
Ông mô tả chiến lược:
– Dùng tuyên truyền để "ru ngủ" nhân dân Việt Nam.
– Kiểm soát tư tưởng và đời sống.
– Biến Việt Nam thành một xã hội bị quản lý toàn diện.
– Và thực hiện mô hình Maoist
trên đất Việt.
Đây là một lời thú nhận mang tính lý luận, phản ánh tư duy của một cán bộ cộng sản được đào tạo bài bản.
* Việt Minh: Một công cụ chiến lược của Trung Quốc.
Theo ghi chú của Hồ Tập Chương:
– Việt Minh được thành lập theo chỉ đạo của Mao.
– Lấy danh nghĩa chống Nhật - chống Pháp.
– Nhưng mục tiêu sâu xa là mở rộng ảnh
hưởng Trung Quốc.
– Và biến Việt Nam thành một vệ tinh chính trị.
Tờ Việt Nam Độc Lập: Công cụ tuyên truyền chủ lực.
Tờ truyền đơn không phải báo chí theo
nghĩa truyền thống, mà là:
– Công cụ tuyên truyền.
– Phương tiện kiểm soát tư tưởng.
– Và vũ khí chính
trị của Maoist tại Đông Dương.
* Sự xuất hiện của "Hồ Chí Minh thứ hai".
Trong lúc Hồ Tập Chương bị giam, một nhân vật khác:
– Ký tên B.V.
– Tự xưng Hồ Chí Minh.
– Điều hành bộ máy tuyên truyền.
– Và xây dựng phong trào Việt Minh.
Điều này cho thấy:
Danh tính "Hồ Chí Minh" là một cấu trúc chính trị, không phải một cá nhân duy nhất.
- Tổng Kết luận.
Cho thấy:
– Sự tồn tại đồng thời của hai "Hồ Chí Minh" là một hiện tượng chính trị có chủ đích.
– Trung Quốc đóng vai trò quyết định
trong việc kiến tạo hình tượng Hồ Chí Minh.
– Việt Minh được xây dựng như một công cụ chiến lược của
Mao.
– Và tờ Việt Nam Độc Lập là phương tiện tuyên truyền để hợp thức hóa sự can thiệp này.
* Huỳnh Tâm.

Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire