Trong thời đại mà những giá trị tinh thần liên tục bị thử thách, khi nghệ thuật đứng trước những đổ vỡ của truyền thống và sự phân mảnh của ngôn ngữ thị giác.
Những tác phẩm trưng bày trước công chúng, không tìm cách tái hiện thế giới, mà tái tạo thế giới. Bởi chúng không mô tả, không minh họa, không vay mượn hình bóng của thực tại à hướng
về tương lai
Chúng
được xây dựng từng tế bào nghệ thuật, từng đơn vị đầu tiên của sự sống, từ
đó mở rộng thành những hình thể, những nhịp
vận động, những ánh sáng tự tại.
Mỗi bức tranh là một sinh thể độc
lập, có linh hồn riêng, có hơi thở riêng, có khả năng đối thoại trực tiếp với người xem mà không cần bất kỳ lời
giảng giải nào.
Triển lãm này không đặt người xem vào vị trí thụ động.
Ngược lại, nó trao cho họ quyền tự do tuyệt đối: Tự do đến gần, tự do khám phá, tự do dừng lại,
tự do lùi xa, tự do tìm thấy chính mình trong những chuyển động của hình thể và
ánh sáng.
Ở mỗi khoảng cách, mỗi góc nhìn, mỗi thời khắc,
bức tranh mở ra một thế giới khác, như
cánh bướm dưới lăng kính, từ nhỏ bé trở thành vũ trụ.
Đây
cũng là hành trình của một họa sĩ
Việt Nam đã sống và sáng tác giữa trung tâm nghệ thuật châu Âu hơn nửa thế kỷ, mang theo nỗi trăn trở về bản sắc, về tự do sáng tạo, và về vị trí của hội họa Việt
Nam trong dòng chảy toàn cầu.
Từ những lần đối thoại với giới phê bình quốc tế, tác giả đã kiên trì giữ lấy một niềm tin: Nghệ thuật chỉ thực sự sống khi nó được xây dựng từ nội lực,
với sự trung thực tuyệt đối với chính
mình. Khi triển lãm chỉ là một sự kiện nghệ
thuật, mà là một tuyên ngôn mỹ học: Rằng cái Đẹp vẫn còn đó, như một ý niệm tiên thiên trong mỗi con người; rằng nghệ thuật vẫn có thể tái sinh từ những gì nhỏ bé nhất; rằng tự do
của người sáng tác và của người xem là điều kiện để nghệ
thuật tồn tại.
Khi bước vào không gian này, xin hãy để đôi mắt được tự do, để tâm hồn được mở rộng,
để trực giác dẫn đường.
Bởi biết đâu, trong một khoảnh khắc bất ngờ, giữa những nhịp sống li ti của hình thể, bạn sẽ bắt
gặp chính mình, như
đứng trước một tấm
gương không phản chiếu hình dáng, mà phản chiếu bản thể.
Hôm triển lãm như một lời chào, một lời mời, và một lời nhắc nhở
dịu dàng: Nghệ thuật vẫn còn đó, đang thở, đang sống, đang tìm bạn đến với tác phẩm.
* Huỳnh Tâm.

Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire