Trịnh Công Sơn Tương Quan Với Những Danh Nhân Âm Nhạc Và Tư Tưởng Thế Giới. * Huỳnh Tâm.

Trong lịch sử âm nhạc Việt Nam hiện đại, Trịnh Công Sơn là một hiện tượng hiếm hoi kết hợp được ba phẩm tính: Nhạc sĩ, nhà tư tưởng, và nhà nhân văn học.
Ở điểm này, ông có thể được đặt cạnh những tên tuổi lớn của thế giới như Bob Dylan, Leonard Cohen, Joan Baez, hay xa hơn là những triết gia-thi sĩ như Khalil Gibran, Tagore, hoặc các nhà tư tưởng hiện sinh như Camus, và Sartre.
 
 Điểm chung giữa những họ là khả năng biến âm nhạc thành "ngôn ngữ của suy tư", biến ca từ thành "triết lý sống", và biến nghệ thuật thành "một hình thức phản tỉnh nhân loại".
- Bob Dylan dùng âm nhạc để chất vấn tự do.
- Leonard Cohen dùng ca từ để soi chiếu bản thể.
- Joan Baez nhà soạn nhạc chủ nghĩa hòa bình.
- Trịnh Công Sơn dùng tiếng hát để "cứu chuộc con người khỏi bạo lực, hận thù và sự tăm tối của lịch sử".
Trịnh Công Sơn không chỉ là người viết tình ca, mà là người "đặt câu hỏi về ý nghĩa của sự sống", về phẩm giá con người trong chiến tranh, về khả năng hòa giải của dân tộc. Ở điểm này, ông gần với tinh thần của Albert Camus: Con người phải đứng lên để bảo vệ sự sống, ngay cả khi lịch sử phủ bóng đen lên số phận họ.
* Vị trí đặc biệt của "Ta Quyết Phải Sống" trong di sản Trịnh Công Sơn.
"Ta Quyết Phải Sống" là một trong những tác phẩm hiếm hoi của Trịnh Công Sơn mang âm hưởng hùng ca - phản tỉnh - nhân văn đồng thời. Tác phẩm ra đời trong bối cảnh lịch sử đầy biến động, và vì thế đến nay vẫn chưa được phép phổ biến. Tuy nhiên, xét từ góc độ nghệ thuật và tư tưởng, đây là một trong những ca khúc mang tầm vóc triết lý, xã hội sâu sắc nhất của ông.
Tác phẩm không chỉ là lời kêu gọi sống, mà là lời tuyên ngôn về phẩm giá con người, về quyền được sống, được tái thiết, được bước ra khỏi bóng tối của chiến tranh và bạo lực.
* Chiều sâu ca từ: Giữa bóng tối lịch sử và ánh sáng nhân văn.
- Hình ảnh "đêm tối quê hương" biểu tượng của thời đại. 
Câu mở đầu:
"Trong đêm tối quê hương này
Ta bước đi hoài sao chưa tới".
Đây là một hình ảnh mang tính ẩn dụ lịch sử: Bóng tối không chỉ là chiến tranh, mà là sự bế tắc tinh thần, sự mất phương hướng của cả một dân tộc.
Trịnh Công Sơn không mô tả chiến tranh bằng tiếng súng, mà bằng bóng tối của linh hồn, một cách diễn đạt gần với phong cách của T.S. Eliot trong The Waste Land nơi con người lạc lối giữa hoang tàn tinh thần.
"Còi tương lai đang kêu gọi" tiếng gọi của sự sống. 
Hình ảnh còi tương lai là một biểu tượng hiếm gặp trong ca từ Trịnh Công Sơn. Nó mang tính thức tỉnh, như tiếng chuông của Tagore gọi con người trở về với ánh sáng. 
Ở đây, tương lai không phải là hứa hẹn chính trị, mà là khả thể sống, là lời mời gọi con người bước ra khỏi vòng xoáy hủy diệt.
* Triết lý nhân văn và văn hóa đối thoại trong ca khúc.
- Lời kêu gọi hòa giải.  
Còn sống xin các anh quyết còn cách mạng
Đời ta ta lo xin xếp vũ khí.
Đây không phải là lời kêu gọi đầu hàng hay đối đầu, mà là lời mời gọi hòa giải, một tinh thần xuyên suốt trong tư tưởng Trịnh Công Sơn. 
Ông đứng về phía con người, không đứng về phía phe phái. 
Ông đứng về phía sự sống, không đứng về phía bạo lực.
- "Đã qua bao năm hy sinh thịt xương / Nay ta quyết phải sống".
Câu hát này mang âm hưởng của triết học hiện sinh: Sau khi con người đã trải qua tận cùng của phi lý và đau khổ, họ phải tự quyết định sự sống của mình. 
Đây là tinh thần của Camus trong "Le Mythe de Sisyphe": con người không thể để lịch sử nghiền nát mình; họ phải đứng lên để khẳng định sự sống.
* Tư tưởng cộng đồng và tái thiết .
"Dân ta đến một trời cơm áo, 
Dân ta sẽ đến những nơi không còn đời bán máu".
Trịnh Công Sơn nhìn thấy tương lai của dân tộc không phải trong chiến thắng hay quyền lực, mà trong cơm áo, nhân phẩm, và sự bình yên.
Ông đặt trọng tâm vào con người bình thường, vào đời sống, vào sự hồi sinh của cộng đồng - điều này khiến ông gần với tư tưởng của Gandhi: Xây dựng hòa bình từ đời sống nhỏ bé nhất.
* Âm hưởng âm nhạc: Giữa hùng ca và bi ca.
"Ta Quyết Phải Sống" không mang cấu trúc trữ tình quen thuộc của Trịnh Công Sơn. Nó có nhịp điệu mạnh, tiết tấu dồn dập, mang hơi hướng hành khúc - hùng ca, nhưng không phải hùng ca của bạo lực, mà là hùng ca của sự sống.
Âm nhạc của bài hát gợi nhớ đến tinh thần của We Shall Overcome, bài ca tranh đấu của phong trào dân quyền Mỹ. Nhưng khác với tính chất tập thể chính trị của các bài hát phương Tây, Trịnh Công Sơn đưa vào đó nỗi đau riêng tư, tính chất thiền định, và tâm thức Á Đông.
* Văn hóa phản biện và tinh thần đối thoại.
Bài hát là một hình thức phản biện xã hội: 
Phản biện chiến tranh. 
Phản biện bạo lực. 
Phản biện sự vô cảm
Phản biện sự trì trệ của lịch sử.
Nhưng phản biện của Trịnh Công Sơn không mang tính đối đầu, mà mang tính đối thoại nhân văn. 
Ông không lên án con người; ông chỉ lên án bóng tối trong con người. 
Ông không kêu gọi thù hận; ông kêu gọi tái thiết và hòa giải.
* Tư tưởng chủ đạo: sự sống như một giá trị tuyệt đối.
Từ đầu đến cuối, bài hát xoay quanh một trục tư tưởng duy nhất: 
Sự sống là giá trị tối thượng của con người và dân tộc. 
"Nay ta quyết phải sống 
Toàn nước chiến đấu 
Ta bền vững một lòng với nhau".
Đây là lời tuyên ngôn của một dân tộc muốn bước ra khỏi bóng tối. 
Sự sống ở đây không chỉ là tồn tại, mà là sự sống có phẩm giá, có tự do, có tình người.
- Tổng luận: "Ta Quyết Phải Sống" một bản kinh cầu cho sự hồi sinh của dân tộc.
Trong toàn bộ di sản của Trịnh Công Sơn, "Ta Quyết Phải Sống" là một tác phẩm đặc biệt: 
Mang tính triết lý sâu sắc
Mang tinh thần nhân văn phổ quát. 
– Mang âm hưởng hùng ca của sự tái sinh. 
– Mang giá trị phản biện và đối thoại. 
Mang khát vọng hòa giải và xây dựng
Đây không chỉ là một bài hát, mà là một bản kinh cầu cho sự sống, một lời nhắc nhở rằng dân tộc chỉ có thể đi tới tương lai bằng tình người, tự do, và nhân phẩm.
* Huỳnh Tâm.

Aucun commentaire: