Chuẩn bị lễ di quan: Người đồng hương ôm lư hương, Huỳnh Tâm
ôm di ảnh, Bernard Detrez bạn thân Hồ Trường An. Tại nhà quàn Troyes, France.
Thơ Xướng Họa. Hồ Trường An - Huỳnh
Tâm.
MỘNG CŨNG KHÔNG.
Ðã
thấy in trên tuyết chớm đông,
Vết
chân chim nhạn, móng chim hồng
Ðón
tin xuân luống mòn tim đá
Khơi
lửa lò chưa ấm đệm bông
Nguồn
sống, tay cuồng vùi tắt mạch
Tiệc
đời, rượu đắng rót đầy chung
Còn
chi chờ nữa đời lưu lạc?
Hạnh
phúc chưa về, mộng cũng không.
* Hồ
Trường An.
Bài thơ họa – 1.
ĐẾN TRẦN CŨNG
NHƯ KHÔNG.
Mây nổi trôi đời bóng mỏng hư không,
Bước chân nhân thế lạc trong dòng
Lửa tâm khơi mãi tàn tro mộng
Nợ kiếp mang
hoài rối mối vòng
Chén rượu phong trần say giọt đắng
Vần thơ dâu bể rụng câu nồng
Đến trần mới
thấu đời như ảo
Một kiếp phong
sương cũng hóa không.
Bài họa – 2.
ĐỜI VỐN KHÔNG.
Sớm nắng phai dần bóng mỏn trong,
Chiều buông gió lộng rụng tơ hồng
Câu kinh vọng lại mờ hương khói
Dấu mộng tan rồi lạnh đáy bông
Nẻo thế nhân hoài gieo nghiệp mỏng
Đường phong
nguyệt mãi nhuốm men nồng
Đến trần ngoảnh
lại đời như ảo
Một kiếp phiêu linh cũng hóa không.
Bài họa – 3.
DANH HƯ KHÔNG.
Bến cũ mây trôi lạc cuối dòng,
Thuyền xưa neo đợi rũ tơ hồng
Trần duyên góp nhặt thành tro bụi
Kiếp mộng gom
về chỉ hạt bông
Chén rượu nhân sinh say vị đắng
Vần thơ dâu bể nhuộm men nồng
Ngẫm lại phù hoa như giấc mộng
Đến trần rồi
cũng trở về không.
Bài họa – 4.
ĐỜI
HÓA NHƯ KHÔNG.
Sương sớm giăng mờ lối mỏng trong,
Chiều buông khói tỏa nhạt mây hồng
Duyên trần góp nhặt thành tro bụi
Kiếp mộng gom
về chỉ hạt bông
Nỗi nhớ nhân gian vương vị đắng
Lời thơ thế sự
nhuốm men nồng
Ngẫm lại phù sinh như bóng chớp
Đến trần rồi
cũng hóa hư không.
Bài họa – 5.
CŨNG NHƯ
KHÔNG.
Gió cuốn mây trôi lạc cuối sông,
Bèo dạt phương trời rũ sắc hồng
Một thoáng nhân gian thành ảo ảnh
Ngàn năm dâu bể hóa tơ bông
Chén rượu phong trần say vị đắng
Vần thơ lữ thứ
nhuộm hương nồng
Đến trần ngoảnh
lại đời như mộng
Giữ được chi đâu giữa cõi không.
Bài họa – 6.
TRỐNG KHÔNG
Khói tỏa bên thềm lạnh giọt đông,
Mây trôi
phiêu lãng nhuộm màu hồng
Duyên đời góp nhặt thành sương mỏng
Kiếp mộng gom
về chỉ hạt bông
Bước lữ phong trần say vị đắng
Hồn thơ thế sự
thấm men nồng
Ngẫm lại phù sinh như bóng chớp
Đến trần rồi
cũng trả về không.
Bài họa – 7.
VÔ Ý KHÔNG
Nắng quái nghiêng chiều rụng cuối sông,
Gió đưa lữ khách thoảng hương hồng
Một đời phiêu bạt thành tro bụi
Nửa kiếp phong
trần hóa sợi bông
Chén rượu nhân gian vương vị đắng
Vần thơ dâu bể đượm men nồng
Đến trần ngoảnh
lại đời như ảo
Giữ được chi đâu giữa cõi không.
* Huỳnh Tâm.
Huỳnh Tâm đứng bên bà Chị.
TRƯỜNG CA
Tiển
Anh Một Đoạn Đường Về Cõi Ấy.
* Huỳnh Tâm.
Nửa thế kỷ trước.
1 . Hẹn Dưới Trăng.
Trăng rơi một
giọt bên thềm vắng,
Gió lặng như chờ bước chân quen.
Tay chạm tay rồi thành kỷ niệm,
Giữ hoài trong ngực một lời nguyền.
Bóng Cũ.
Chiều nghiêng đổ xuống hàng cây tím,
Lối nhỏ năm nào phủ lá bay.
Người cũ đi rồi hương vẫn đọng,
Như còn đứng đợi giữa heo may.
Hạt Bụi Đời.
Một kiếp nhân gian như hạt bụi,
Bay lên rồi lại rớt trong chiều.
Hơn thua mấy
chốc thành mây trắng,
Chỉ chút chân thành mới đáng yêu.
Khói Hương.
Khói hương
nghiêng nhẹ bên mộ vắng,
Gió sớm đưa buồn đến cõi xa.
Người khuất nhưng lời còn ở lại,
Như dòng suối nhỏ chảy trong ta.
Dấu Môi Còn Ấm.
Đêm xuống nhẹ như tơ khói mỏng,
Bờ môi còn ấm chuyện hôm nào.
Tình yêu chẳng hẹn mà thành nhớ,
Chạm khẽ tim mình cũng xuyến xao.
Mưa Trên Phố Cũ.
Mưa rơi lất phất
bên hiên vắng,
Phố cũ mờ
sương bóng dáng
ai.
Một thoáng gặp nhau thành kỷ niệm,
Theo ta lặng lẽ
suốt đường dài.
* Huỳnh Tâm.
Gió Qua Vườn Cũ.
Gió về lay nhánh tơ xanh,
Gợi bao kỷ niệm mong manh thuở nào.
Mây trôi lững thững trên cao,
Như mang
bóng cũ gửi vào hư không.
Lối xưa phủ lớp rêu phong,
Bước chân ai để nỗi lòng vấn vương.
Một thời hoa nở
bên đường,
Giờ còn hương gió, còn sương mơ hồ.
Khúc Tình Đêm.
Trăng non
gác mái lầu thưa,
Lặng nghe tiếng
gió đong đưa nhạc sầu.
Đêm dài trải mảnh tơ mầu,
Se vào nỗi nhớ một câu hẹn thề.
Tình xưa như giọt sương khuya,
Đọng trên lá cỏ rồi về hư vô.
Dẫu đời lắm nỗi cơ đồ,
Vẫn còn chút mộng để cho tim mềm.
Dấu Chân Mùa Cũ.
Thu sang lá
rụng bên thềm,
Nghe trong gió thoảng lời êm thuở nào.
Dòng đời như nước lao xao,
Cuốn theo bóng cũ chìm vào tháng năm.
Dẫu cho mưa nắng thăng trầm,
Vẫn còn kỷ niệm âm thầm nở
hoa.
Một lần gặp gỡ
thoáng
qua,
Cũng thành
dấu ấn đậm đà khó phai.
Khói Sương Trên Bến Cũ.
Mờ sương phủ lối
ai qua,
Tiếng chim cuối
ngõ ngân xa dặm chiều.
Bến xưa nước
chảy liêu
xiêu,
Con đò bỏ bến đã nhiều mùa trôi.
Lòng người giữ chút bồi hồi,
Như hương cỏ dại
còn vời gió xưa.
Dẫu đời lắm nỗi nắng mưa,
Vẫn mong gặp lại
một mùa bình
yên.
Khúc Tương Tư Đêm.
Đêm buông
giọt ánh trăng non,
Lá rơi khe
khẽ như còn nhớ ai.
Gió khuya lạc bước bên đài,
Thầm ru tiếng vọng miệt mài nỗi riêng.
Tình xưa mỏng tựa sương nghiêng,
Chạm vào đã vỡ thành miền hư không.
Dẫu cho cách trở đôi dòng,
Vẫn còn một khúc tơ lòng
gửi nhau.
Dấu Thu Trên Lối Nhỏ.
Thu sang gió cuốn mây ngàn,
Lá vàng rụng xuống mơ màng lối xưa.
Bước chân ai nhẹ như thưa,
Chạm vào ký ức một mùa đã qua.
Chiều nghiêng bóng ngả hiên nhà,
Hương hoa
sót lại nhạt nhòa cuối sân.
Dẫu đời muôn nẻo phong trần,
Vẫn còn chút nhớ âm thầm gọi tên.
Sớm Xuân.
Sương mỏng giăng mềm trên ngọn cỏ,
Nắng hồng khe
khẽ chạm vòm
cây.
Chim non
đánh thức trời yên tĩnh,
Một thoáng xuân về giữa tháng ngày.
Dưới Trăng.
Trăng rót ánh vàng lên bãi vắng,
Gió đưa hương cũ thoảng bên thềm.
Lòng ai lặng lẽ như dòng nước,
Chảy giữa đêm dài một nỗi êm.
Chiều Thu.
Lá úa rơi đầy trên lối nhỏ,
Chiều nghiêng bóng ngả xuống hiên nhà.
Người đi khuất nẻo mờ sương tím,
Chỉ để hương thu ở lại ta.
Tàn Tro.
Ngọn lửa hôm qua giờ tắt lịm,
Tro tàn phủ kín một trời mơ.
Dẫu cho năm tháng vùi quên lãng,
Vẫn giữ trong lòng chút ấm xưa.
Mưa Khuya.
Mưa gõ nhịp buồn trên mái cũ,
Đêm dài thao
thức bóng đơn sơ.
Ai còn thức giữa trời mưa lạnh,
Lắng tiếng lòng mình rớt hững hờ.
* Huỳnh Tâm.


Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire