TRẮNG
NHƯ KHÔNG.
Mênh
mang sương tuyết phủ chiều đông
Phơ
phất tơ buông nhẹ cánh hồng
Cây
lạnh đơm đầy hoa lá bạc
Vườn
thưa ôm kín gối chăn bông
Bao
la trời đất tình cao khiết
Gần
gũi đá vàng nghĩa thủy chung
Ðường
dẫu vương bay dăm hạt bụi
Tuyết
sương bôi xóa trắng như không
*Nguyễn Thị Ngọc Dung.
Bài họa 1
MỘNG
CŨNG KHÔNG.
Ðã
thấy in trên tuyết chớm đông
Vết
chân chim nhạn, móng chim hồng
Ðón
tin xuân luống mòn tim đá
Khơi
lửa lò chưa ấm đệm bông
Nguồn
sống, tay cuồng vùi tắt mạch
Tiệc
đời, rượu đắng rót đầy chung
Còn
chi chờ nữa đời lưu lạc?
Hạnh
phúc chưa về, mộng cũng không.
* Hồ Trường An.
Bài họa 2
SẮC
KHÔNG.
Lưu
đầy ra khỏi đất phương đông
Thăm
thẳm chiều trôi nhớ Lạc Hồng
Hóa
kiếp nghìn trùng thân lận đận
Ðổi
đời muôn dặm phận lông bông
Công
danh bạc thếch phần lương đống
Phú
quí đen sì miếng đỉnh chung
Cát
bụi trở về theo cát bụi
Vô
thường sắc sắc với không không
* Phan Khâm.
Bài họa 3
BIẾT
CÓ KHÔNG
Nghe
lạnh theo về bỗng chớm Ðông
Vườn
bên sót lại đóa hoa hồng
Vẫn
thừa nhiều lắm chờ mong cũ
Nào
thiếu gì đâu nệm gối bông
Tuy
cảnh đã đành là cảnh khác
Nhưng
sầu âu cũng mối sầu chung
uộc
đời ngắn ngủi phù du quá
Tâm
sự ngàn xưa biết có không?
* Huệ Thu.
Bài họa 4
ĐẾN TRẦN CŨNG NHƯ KHÔNG.
Mây nổi trôi đời bóng mỏng hư không
Bước chân nhân thế lạc trong dòng
Lửa tâm khơi mãi tàn tro mộng
Nợ kiếp mang
hoài rối mối vòng
Chén rượu phong trần say giọt đắng
Vần thơ dâu bể rụng câu nồng
Đến trần mới
thấu đời như ảo
Một kiếp phong
sương cũng hóa không.
* Huỳnh Tâm.
Paris – Troyes 1999.
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire