Thơ Xướng Họa. * Hồ Trường An - Huỳnh Tâm.

MỘNG CŨNG KHÔNG
.
Ðã thấy in trên tuyết chớm đông,
Vết chân chim nhạn, móng chim hồng
Ðón tin xuân luống mòn tim đá
Khơi lửa lò chưa ấm đệm bông
Nguồn sống, tay cuồng vùi tắt mạch
Tiệc đời, rượu đắng rót đầy chung
Còn chi chờ nữa đời lưu lạc?
Hạnh phúc chưa về, mộng cũng không.
* Hồ Trường An.
Bài thơ họa – 1.
ĐẾN TRẦN CŨNG NHƯ KHÔNG.
Mây nổi trôi đời bóng mỏng hư không, 
ớc chân nhân thế lạc trong dòng 
Lửa tâm khơi mãi tàn tro mộng 
Nợ kiếp mang hoài rối mối vòng 
Chén rượu phong trần say giọt đắng 
Vần thơ dâu bể rụng câu nồng 
Đến trần mới thấu đời như ảo 
Một kiếp phong sương cũng hóa không. 
* Huỳnh Tâm.
Bài họa - 2.
ĐỜI VỐN KHÔNG.
Sớm nắng phai dần bóng mỏn trong, 
Chiều buông gió lộng rụng tơ hồng 
Câu kinh vọng lại mờ hương khói 
Dấu mộng tan rồi lạnh đáy bông 
Nẻo thế nhân hoài gieo nghiệp mỏng 
Đường phong nguyệt mãi nhuốm men nồng 
Đến trần ngoảnh lại đời như ảo 
Một kiếp phiêu linh cũng hóa không. 
* Huỳnh Tâm.
Bài họa - 3.
DANH HƯ KHÔNG.
Bến cũ mây trôi lạc cuối dòng, 
Thuyền xưa neo đợi rũ tơ hồng 
Trần duyên góp nhặt thành tro bụi 
Kiếp mộng gom về chỉ hạt bông 
Chén rượu nhân sinh say vị đắng 
Vần thơ dâu bể nhuộm men nồng 
Ngẫm lại phù hoa như giấc mộng 
Đến trần rồi cũng trở về không. 
 * Huỳnh Tâm.
Bài họa - 4 .
ĐỜI HÓA NHƯ KHÔNG.
Sương sớm giăng mờ lối mỏng trong, 
Chiều buông khói tỏa nhạt mây hồng 
Duyên trần góp nhặt thành tro bụi 
Kiếp mộng gom về chỉ hạt bông 
Nỗi nhớ nhân gian vương vị đắng 
Lời thơ thế sự nhuốm men nồng 
Ngẫm lại phù sinh như bóng chớp 
Đến trần rồi cũng hóa hư không. 
* Huỳnh Tâm. 
Bài họa - 5.
CŨNG NHƯ KHÔNG.
Gió cuốn mây trôi lạc cuối sông, 
Bèo dạt phương trời rũ sắc hồng 
Một thoáng nhân gian thành ảo ảnh 
Ngàn năm dâu bể hóa tơ bông 
Chén rượu phong trần say vị đắng 
Vần thơ lữ thứ nhuộm hương nồng 
Đến trần ngoảnh lại đời như mộng 
Giữ được chi đâu giữa cõi không.
* Huỳnh Tâm.
Bài họa – 6. 
TRỐNG KHÔNG
Khói tỏa bên thềm lạnh giọt đông, 
Mây trôi phiêu lãng nhuộm màu hồng 
Duyên đời góp nhặt thành sương mỏng 
Kiếp mộng gom về chỉ hạt bông 
ớc lữ phong trần say vị đắng 
Hồn thơ thế sự thấm men nồng 
Ngẫm lại phù sinh như bóng chớp 
Đến trần rồi cũng trả về không.
* Huỳnh Tâm.
Bài họa - 7. 
VÔ Ý KHÔNG.
Nắng quái nghiêng chiều rụng cuối sông, 
Gió đưa lữ khách thoảng hương hồng 
Một đời phiêu bạt thành tro bụi 
Nửa kiếp phong trần hóa sợi bông 
Chén rượu nhân gian vương vị đắng 
Vần thơ dâu bể đượm men nồng 
Đến trần ngoảnh lại đời như ảo 
Giữ được chi đâu giữa cõi không. 
* Huỳnh Tâm.
Paris – Troyes 1999. Ảnh lưu niệm của Hồ Trường An và Huỳnh Tâm, do Thi sĩ Việt Dương Nhân chụp.

Aucun commentaire: