Tổng
thống Philippines Rodrigo Duterte thay đổi lập trường về những yêu sách chủ quyền
của Trung Quốc ở Biển Đông. Ông đề cao giá trị phán quyết ngày 12/07/2016 của
Tòa Trọng Tài Thường Trực là « một phần của luật pháp quốc tế, vượt ra ngoài
mọi thỏa hiệp và ngoài tầm với của các chính phủ ».
Lời lẽ cứng rắn
trong bài
phát biểu tại Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc ngày 22/09/2020 của
ông Duterte khác hẳn với thái độ nhún nhường trước Bắc Kinh kể từ khi nhậm chức
tổng thống. Phải chăng bốn năm « hảo
hảo » với Trung Quốc mà không có kết quả đã khiến ông
Duterte vỡ mộng ? Hay do Hoa Kỳ dồn dập tăng
sức ép với Trung Quốc trên mọi hồ sơ, đặc biệt là việc thay
đổi chính sách đối với các yêu sách hàng hải ở Biển Đông,
theo phát biểu ngày 13/07/2020 của ngoại trưởng Mike Pompeo ?
Philippines khẳng
định tuân thủ phán quyết của Tòa PCA và « kiên quyết phản đối những nỗ
lực chống lại phán quyết này », vẫn theo bài diễn văn của tổng thống
Duterte. Việt Nam là một trong những bên
tranh chấp chủ quyền ở Biển Đông. Vậy phán quyết về Biển
Đông của Tòa Trọng Tài Thường Trực trong vụ kiện Philippines-Trung Quốc có liên
quan và có tác
động như nào đến trường
hợp của Việt Nam ? Những hoạt
động quân sự ngày càng rầm rộ với quy mô lớn mà Trung Quốc
thường xuyên tiến hành ở Biển Đông từ đầu năm 2020 khiến Việt Nam, cũng như các
nước trong khu vực, luôn trong thế phòng ngừa. Ngoài phản đối, lên
án, liệu Hà Nội có tính đến phương án đưa vụ việc ra PCA như
Manila đã làm năm 2016 ? Nếu có, đâu là những điểm lợi và thiệt ?
RFI Tiếng Việt
phỏng vấn nhà nghiên cứu Laurent Gédéon, trường Sư Phạm Lyon, Pháp. Bài phỏng vấn
được chia làm hai phần.
Tạp chí Việt Nam
hôm nay, 05/10/2020, giới thiệu
Phần 1: "Phán quyết của Tòa Trọng Tài
Thường Trực về Biển Đông và tác động đến Việt Nam".
* * *
RFI : Tháng
07/2016, Tòa Trọng Tài Thường Trực La Haye đã ra phán quyết về vụ kiện
Philippines-Trung Quốc liên quan đến vấn đề Biển Đông. Xin ông nhắc lại một số
ý chính trong phán quyết này !
Laurent
Gédéon : Tòa Trọng
Tài Thường Trực được Philippines viện đến để đưa ra những điểm cụ thể liên quan
đến Biển Đông, như hiệu lực các quyền truyền thống, lịch sử, của Trung Quốc, «
đường chín đoạn », quy chế của các đảo và đá khác nhau, những ảnh hưởng đến môi
trường do việc bồi đắp một số đảo và cuối cùng là việc Trung Quốc vẫn tiếp tục
hoạt động sau khi Philippines đã nộp đơn kiện.
Về những quyền lịch
sử và « đường 9 đoạn » mà Trung Quốc tự vẽ, Tòa Trọng Tài Thường Trực đã bác những
yêu sách có lợi cho Trung Quốc về những « quyền lịch sử » dù là ở vùng biển
trong phạm vi « đường 9 đoạn », những yêu sách về những nguồn tài nguyên sinh vật
hoặc phi sinh vật trong khu vực đó, nói một cách khác là trong gần như hầu hết
Biển Đông. Tòa PCA cho rằng những yêu sách chủ quyền của Bắc Kinh không có bất
kỳ cơ sở pháp lý nào, dù Tòa không phủ nhận rằng Trung Quốc có thể đã hoạt động
trong toàn bộ khu vực này từ thời xa xưa và có thể đã khai thác những nguồn tài
nguyên, cũng như sử dụng nhiều hòn đảo ở đó. Tuy nhiên, Tòa Trọng Tài Thường Trực
đánh giá không có bất kỳ bằng chứng nào cho thấy Trung Quốc đã độc quyền tiến
hành và không bị gián đoạn.
Liên quan đến
quy chế của các đảo và đá, Tòa phán quyết rằng trong khu vực biển theo đơn kiện
của Philippines có những thực thể không thể được coi là « đảo » theo luật pháp
quốc tế mà chỉ được coi đơn thuần là « đá ». Những đánh giá pháp lý này có những
hệ quả quan trọng, bởi vì « đảo » có thể có những khu vực biển như là lãnh hải,
vùng đặc quyền kinh tế, vùng thềm lục địa, trong khi « đá » không cho phép hình
thành những khu vực như trên.
Về điểm này, Tòa
Trọng Tài Thường Trực đã khẳng định rằng những « đá » ở Biển Đông phải được
nhìn nhận đúng với thực trạng tự nhiên ban đầu của chúng. Vì thế, dù nếu có chỉnh
trang, bồi đắp hay đưa dân cư đến sinh sống mà trước đó không hề có, để biến một
« đá » thành « đảo », thì luật pháp quốc tế không công nhận đó là một hòn đảo,
và như vậy sẽ không có những vùng lãnh hải như vùng đặc quyền kinh tế hay thềm
lục địa. Tóm lại, theo quan điểm của luật pháp quốc tế, tất cả những công trình
bồi đắp các thực thể mà chính quyền Bắc Kinh tiến hành đều vô hiệu.
Tiếp theo, liên
quan đến tình trạng môi trường và môi trường biển, phán quyết của Tòa đã nêu rằng
những hoạt động của Trung Quốc về mặt đánh bắt hải sản và bồi đắp các đảo đã
tác động nghiêm trọng đến môi trường. Ngoài ra, Trung Quốc đã không thực hiện
nghĩa vụ bảo vệ và bảo tồn ở Biển Đông.
Cuối cùng, Tòa
Trọng Tài Thường Trực cho rằng Trung Quốc đã vi phạm những nghĩa vụ quốc tế của
mình vì trong tiến trình xét xử, Bắc Kinh vẫn tiếp tục các hoạt động bị phản đối,
lên án.
RFI : Vậy
phán quyết của Tòa Trọng Tài Thường Trực tác động thế nào đến tranh chấp chủ
quyền ở Biển Đông giữa Việt Nam và Philippines ?
Laurent
Gédéon : Hiện tại,
Việt Nam đang kiểm soát 26 đảo và đá thuộc quần đảo Trường Sa. Nhưng khi nhìn kỹ
bản đồ, người ta thấy là 4/5 số đảo và đá này nằm trong phần mà Philippines đòi
chủ quyền ở quần đảo Trường Sa. Đây chính là điểm trọng tâm tranh chấp tương
lai giữa Việt Nam và Philippines trong trường hợp hai nước đối đầu về vấn đề quần
đảo Trường Sa.
Nếu căn cứ vào
phán quyết của Tòa Trọng Tài Thường Trực La Haye ngày 12/07/2016, cũng như việc
áp dụng phán quyết này đối với trường hợp Việt Nam, có thể thấy Việt Nam nhất
trí với Philippines chỉ ở một điểm và đối lập ở ba điểm.
Trước hết, Hà Nội
và Manila nhất trí ở yêu sách « đường 9 đoạn » của Bắc Kinh, có nghĩa là hai nước
cùng bác bỏ lập trường đòi hỏi chủ quyền của Trung Quốc. Ngược lại, đối với những
quyền lịch sử, người ta nhận thấy là lập trường của Việt Nam tương tự với lập
trường của Trung Quốc, bởi vì cả Hà Nội cũng như Bắc Kinh đều lập luận theo «
nguyên tắc lịch sử lâu đời », dựa vào các hoạt động thường xuyên trong quá khứ ở
những hòn đảo này và việc này được các thủy thủ, ngư dân Việt Nam hay Trung Quốc
ghi chép lại.
Nhưng chúng ta đã
thấy là lập luận này, nếu không có bằng chứng về « sự hiện diện thường trực »
và « độc quyền quản lý » các nguồn tài nguyên kinh tế, thì sẽ không được chấp
nhận về mặt pháp lý. Về điểm này, Việt Nam có lẽ phải thay đổi cách lập luận nếu
muốn nhận được sự hỗ trợ pháp lý của Tòa.
Tương tự, liên
quan đến quy chế các đảo-đá, Việt Nam, dù không làm mạnh như Trung Quốc, nhưng
cũng tiến hành bồi đắp, như trường hợp đảo Sơn Ca (Sand Cay) ở Trường Sa. Và
như đã nói ở trên, cách làm này là vô hiệu và không được công nhận. Ngoài ra,
những hoạt động bồi đắp này còn gây thiệt hại cho môi trường mà Việt Nam có thể
bị Tòa Trọng Tài Thường Trực lên án.
Tóm lại, về
phương diện pháp lý, chúng ta thấy là phán quyết của Tòa PCA có tác động thực sự
đến tranh chấp chủ quyền giữa Việt Nam và Philippines. Nếu muốn đạt được tiến
triển về mặt pháp lý, Hà Nội cần phải xem lại các lập luận của mình.
RFI : Liệu
Philippines có thể áp dụng phán quyết của Tòa Trọng Tài Thường Trực vào trường
hợp tranh chấp chủ quyền ở Biển Đông với Việt Nam không ?
Laurent
Gédéon : Trước hết
phải nhắc đến một điểm lưu ý quan trọng : Phán quyết của Tòa Trọng Tài Thường
Trực là phán quyết mang tính bắt buộc về mặt pháp lý. Nói một cách khác, thủ tục
trọng tài là tùy chọn, các bên không bị bắt buộc phải kiện lên Tòa, nhưng việc
thi hành phán quyết mà Tòa Trọng Tài Thường Trực đưa ra là điều bắt buộc. Tuy
nhiên, nếu một trong các bên từ chối áp dụng phán quyết, Tòa PCA cũng không có
phương tiện để bắt buộc thực hiện phán quyết đó.
Liệu Philippines
có thể áp dụng phán quyết năm 2016 trong trường hợp tranh chấp chủ quyền với Việt
Nam ở Biển Đông hay không ? Tôi cho rằng câu trả lời cho câu hỏi này mang tính
chính trị. Phán quyết trọng tài đã trả lời cho những câu hỏi được Philippines đặt
ra và liên quan đến trường hợp Trung Quốc, chứ không liên quan đến Việt Nam. Để
Việt Nam cũng bị liên quan đến vấn đề này, phía Philippines phải viện đến Tòa
PCA một lần nữa về trường hợp của Việt Nam và Tòa phải ra phán quyết. Tuy
nhiên, nếu nhìn vào phán quyết liên quan đến Trung Quốc, có thể thấy rằng Việt
Nam sẽ phản đối những lập luận pháp lý của Tòa.
Vì vậy, cũng cần
xem Việt Nam có thể sẽ có lập trường như thế nào trong trường hợp Philippines
viện đến Tòa, vì phía Việt Nam có thể có hai khả năng : Công nhận thẩm quyền của
Tòa Trọng Tài Thường Trực và chấp nhận tiến trình trọng tài của Tòa hoặc như
trường hợp Trung Quốc, từ chối thẩm quyền của Tòa Trọng Tài Thường Trực. Cần nhắc
lại rằng Bắc Kinh đã từ chối thẩm quyền của Tòa Trọng Tài La Haye. Ngoài ra,
vào đúng vào ngày 12/07/2016 khi Tòa ra phán quyết, Trung Quốc đã ra tuyên bố,
thông qua bộ Ngoại Giao nước này, rằng phán quyết của Tòa là vô hiệu, không
mang tính ràng buộc đối với Trung Quốc và Bắc Kinh không công nhận, cũng như
không thừa nhận phán quyết của Tòa.
Lời từ chối này
đẩy Bắc Kinh vào thế khó vì Trung Quốc đã phê chuẩn Công Ước Liên Hiệp Quốc về
Luật Biển (UNCLOS 1982) và phải theo toàn bộ công ước này. Việc từ chối tuân thủ
luật pháp quốc tế mang lại hình ảnh tiêu cực, cũng như ảnh hưởng đến uy tín của
nước này. Trường hợp này cũng có thể đến với Việt Nam.
Trở lại với
Philippines, về mặt pháp lý, lập trường của Manila được tăng cường nhờ việc
phán quyết của Tòa Trọng Tài Thường Trực không công nhận các yêu sách vùng đặc
quyền kinh tế của tất cả các bên tranh chấp, đối với các thực thể địa lý tại Biển
Đông. Tuy nhiên, có một điểm quan trọng, đó là Tòa đã không phán quyết về tình
trạng của các đảo và đảo nhỏ, đặc biệt là Tòa đã không giải quyết vấn đề quyền
sở hữu đối với các thực thể đó, tại vì Tòa Trọng Tài Thường Trực không có thẩm
quyền ra phán quyết về vấn đề chủ quyền.
Về tranh chấp chủ
quyền với Việt Nam ở Biển Đông, Philippines ở vào thế tế nhị bởi vì Manila
không thể dựa vào quyết định pháp lý theo luật quốc tế để khẳng định chủ quyền
đối với những hòn đảo mà Philippines đang kiểm soát. Trường hợp của Việt Nam cũng
tương tự. Vì thế, giải pháp còn lại đối với Philippines là mở đàm phán, kể cả với
Việt Nam. Nhưng điều này đòi hỏi nhiều điều kiện, mà trước mắt là Philippines
và Việt Nam phải tỏ thiện chí đạt được một giải pháp công bằng, tiếp theo cũng
cần chấp nhận điều kiện là trong quá trình đàm phán, có sự tham gia của một số
quốc gia khác quan tâm đến vấn đề các đảo ở Trường Sa.
RFI Tiếng
Việt xin chân thành cảm ơn nhà nghiên cứu Laurent Gédéon, giảng viên Trường Sư
phạm Lyon, Pháp.
* * *
Tạp chí Việt
Nam (12/10/2020): Phần 2 :
Nếu kiện, phán quyết của Tòa PCA tác động như nào đến đòi hỏi chủ quyền của Việt
Nam ?
Nhà nghiên cứu Pháp Laurent Gédéon phân tích về những điểm lợi và thiệt đối với Việt Nam nếu Hà Nội quyết định đưa vấn đề Biển Đông ra Tòa Trọng Tài Thường Trực La Haye.

Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire