Cậu Bé bẩy (7) tuổi ở thành phố về vùng quê
nghỉ hè và lần đầu tiên được ngắm nhìn Gà Mẹ dẫn đàn Gà
Con đi kiếm ăn ở ngoài vuờn.
Gà Mẹ di chuyển đến đâu cũng không bao giờ quên
kêu "cục, cục" để cả đàn gà con biết mà chạy theo mẹ. Gà Mẹ
có lúc dáo dác ngó quanh để kiếm mồi, có lúc liên tục bới tung đất
lên để tìm thức ăn cho con. Tìm được bất cứ con sâu, con bọ, hay con
giun, con dế nào, và bất cứ thứ nào có thể ăn được thì Gà Mẹ cũng
lại "cục, cục" gọi gà con tới ăn.
Bọn Gà con mới bé chút síu thôi mà đã biết mổ nhau, biết đá nhau chí choé để
dành giật miếng ăn.
Gà mẹ thỉnh thoảng cũng có lúc kiếm ăn cho chính
mình nhưng thường thì nó nhường phần ăn kiếm được cho các con.
Khi bới được con giun to, dài thì Gà Mẹ cũng biết lấy mỏ chia phần
ăn đó thành nhiều phần nhỏ cho các con ăn. Cậu Bé xem cảnh sinh hoạt của bầy
gà như thế thì thích thú quá, muốn được nhìn ngắm
chúng thật lâu, thật gần, và còn muốn làm
sao bắt được một chú gà con xinh xắn dễ yêu như thế vào lòng bàn tay để nắn
bóp, vuốt ve. Nhưng gà Gà Mẹ và Gà Con
luôn giữ khoảng cách an toàn, tìm cách tránh xa, không khi nào để cậu bé tới gần.
Cậu bèn vào nhà lấy ra một ít gạo và cậu vung rải gạo xuống
đất để quyến dụ gà tới ăn, để được nhìn ngắm chúng cho thỏa
thích, và còn hy vọng có thể tóm được vào tay một chú gà con nào đó
mà nựng nụi, vuốt ve như đã nói.
Sau khi cả đàn gà đã mổ hết những hạt gạo ở xa, thì Gà Mẹ
vẫn còn giữ khoảng cách xa với cậu bé và vẫn kêu "cục, cục" như để nhắc nhở
đàn con luôn luôn để ý tới sự an toàn.
Nhưng mấy chú gà con tham ăn thấy cậu
bé lúc đó đã ngồi xổm xuống đất bất động, tỏ vẻ thật hiền và không chút nguy hiểm nào đối với chúng, nên rốt cuộc
cũng có hai chú gà con tham ăn mon men tới mổ những hạt gạo trong tầm
tay của cậu.
Dịp may chờ đợi đã tới, cậu bé vội đưa tay ra để chụp lấy
chú gà con tới gần cậu nhất, và tưởng là sẽ bắt được nó. Nào ngờ tay cậu chưa chạm được tới Gà Con thì Gà
Mẹ từ xa đã nhanh như một ánh chớp phóng mình tới tấn công, chân
dương móng đạp và mỏ mổ thẳng vào mặt cậu, dũng
mãnh, quyết liệt và hoàn toàn bất ngờ khiến cậu bé hốt hoảng phải lùi ngay lại. Tâm thần cậu bé chấn động mạnh và cậu thấy nể sợ
Con Gà Mẹ này, lẫn với cả lòng tôn trọng nó nữa. Ý định bắt gà con
vào tay cậu bỗng chốc tiêu tan.
Lẽ tồn sinh (survival, preservation of life) và lẽ
an sinh (security of life) là áp lực thường trực, triền
miên và vô cùng nghiệt ngã trên đời sống con người cũng như trên muôn loài
muôn vật sống trên thế gian. Đứa bé còn ở
tuổi bú sữa, thật ngây thơ, trong sáng, mà đói thì nó cũng sẽ giật
bình sữa của đứa nằm bên cạnh để nhét vào miệng nó.
"Boat people" là những người liều
mình vượt biển đi tìm tự do, mà sắp cùng chết đói chết khát hết cả với
nhau, thì ngay khi người đầu tiên trong bọn họ ngã ra chết, những người
còn thoi thóp sống cũng đành lòng xẻ thịt người mới chết ra
chia nhau ăn để mà sống!
Con gà mái trong câu chuyện kể trên chỉ trong một thoáng
chốc, trong một phản xạ tức thời, vì tình yêu con, đã
cùng một lúc vượt qua lẽ an sinh lẫn lẽ tồn sinh của bản thân, để quyết
liệt và vô cùng dũng mãnh tấn công một đối tượng
mà nó thường vẫn sợ hãi tránh xa vì sự an toàn
của nó.
Đây chính là phút giây Mẹ Gà sống với ý chí hoàn toàn tự
do.
Đây cũng chính là lúc chân tính tự nhiên (Trời
cho) của nó được hiển lộ.
Đây cũng chính là giây phút sống hiển vinh nhất của
kiếp Gà.(*)
Thì ra trong con gà mái tầm thường và hèn kém kia lại thường
trực ẩn chứa một tình yêu tuyệt vời cao cả nhất. Vì “không
tình yêu nào lớn hơn tình yêu của người dám hy sinh mạng sống của chính mình cho người mình yêu” (Lời Chúa
Giêsu). Con gà mái tầm thường và hèn
mọn này đã biểu hiện một tình yêu điển mẫu cho
chính con người chúng ta noi theo.
Trần Thứ (ngày 3 tháng 2, 2017)
*Chân tính chỉ hiển lộ khi vượt thoát ra khỏi ách kiềm
toả khống chế của lẽ an sinh và lẽ tồn sinh.
*Đạo là con đường phát triển tự nhiên theo thiên hướng
của chân tính, đó là Đạo Trời.
*Trong lẽ tồn sinh và an sinh của đời sống thì đạo lý hiển
sinh là chủ đạo.
* Đạo Đức ở trong Trời Đất và được cảm nhận trong lòng
người.
Ghi thêm :
Nhân bàn về chuyện
gà, ta hay nghe vấn nạn trong dân gian: "con gà có trước
hay quả trứng có trước". Sự thực, đây là câu hỏi cắc
cớ trong dân chúng đố nhau cho vui. Vì dân quê đều biết rằng nếu không có chú Gà trống đạp mái, trứng
trong gà mái không nhận được tinh đực
của gà trống,
trứng trong con gà mái không được thụ tinh của gà trống , thì dù
gà mái có ấp trứng, trứng không thể nở ra gà con được.
Thời học
trung học, thế hệ chúng tôi đều biết rằng chính các con ong, các
con kiến đậu trên các hoa để hút mật, vô tình đã chuyển
"phấn đực" tới kết hợp với
"noãn cái" cái của cây, để
noãn
cái được thụ tinh, và kết thành quả. Ta không thể đặt câu hỏi
"trứng gà có trước hay con gà có trước" là câu hỏi
có ý nghĩa triết học được. Nếu trứng trong bụng của gà mái
mẹ đẻ ra, mà trước đó không có việc gà trống đạp gà
mái để kết hợp tinh (trống) với trứng trong lòng gà mái, thì dù
gà mái ấp trứng (mà nó đẻ ra ) cách nào cũng không thể nở
ra gà
con được.
Bài này Trần Thứ Đào Trọng Vinh viết để
chống hai triết gia vô thần là:
Bertrand
Russell khi ông nói: "There is no such thing as moral feeling"
B .S. Skinner
khi ông nói "there is no such thing as free will"
Hai ông
triết gia vô thần này phá hoại đạo đức trong lòng giới trẻ trên toàn
thế giới.
Ghi thêm của
Chu Tấn:
Cậu bé 7 tuổi khi xưa chính là nhà nghiên cứu Văn Hóa TRẦN THỨ ĐÀO TRỌNG VINH hiện nay…


Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire