Ðêm dài qúa, đêm lạnh
lùng, vô vị
Ôi đêm đông ở xứ người, Bắc
Mỹ
Sao nhớ Sài Gòn, nhớ qúa
đi thôi ...
Hỡi Sài Gòn yêu dấu của
tôi ơi
Ðâu thuở đến trường đi bằng
xe đạp
Ðâu những tiếng cười hồn
nhiên bát ngát
Ðâu tuổi học trò lắm mộng
nhiều mơ
*
Và những mùa xuân không hẹn
không chờ
Chợt chín đỏ trên má hồng
trinh nữ
Ðể anh dìu em vào đường
tình sử
Hoa biển nở tròn, nắng biển
mênh mông
*
Rồi bến xa tàu hơn bốn chục
năm
Bến hóa đá và tàu thì khắc
khoải
Ðịnh mệnh nào đã giơ cao
lưỡi hái
Chém vào tim, bức tử cuộc
tình hồng
*
Trái tim em, từ đấy, một
mùa đông
Lạnh tê tái như chiều
nay, Bắc Mỹ
Bởi vết tâm thương ngày
đêm máu rỉ
Làm xuân xanh không nắng ấm
mặt trời
*
Em nhớ Sài Gòn... nhớ lắm
... anh ơi ...
Xé tờ lịch nghe đau ngày
tháng cũ
Xưa, chiều Sài Gòn chúng
mình dạo phố
Nay, chiều Ðông Bắc Mỹ lạnh
vô cùng ...
*
Nhưng bảo về thăm, em sẽ
nói không
Vì sông núi vẫn còn kia,
tàn ác
Em sẽ về ngày quốc ca
cùng hát
Và cờ vàng bay ngập khắp
trời quê
*
Để chiều Đông Bắc Mỹ bớt
lê thê
Em đốt lửa, bập bùng nhìn
ánh lửa
Tưởng nắng Sài gòn tràn
qua khung cửa
Và anh ngồi bên nắng đợi
chờ em...
*
Song Châu Diễm Ngọc Nhân
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire