Cách mạng tháng Tám có cần thiết hay không? Nếu không có đảng
Cộng sản và Hồ chí Minh không sinh ra, thì liệu chính phủ Trần trọng Kim có đem
lại nổi độc lập, thống nhất cho nước Việt nam hay không? Tôi nghĩ rằng được.
Sau khi Nhật đầu hàng, chắc Pháp trở lại, song tôi nghĩ Bảo Đại và nhóm Trần trọng
Kim có đủ sáng suốt để tạo một Việt nam độc lập trong khối Liên hiệp Pháp, hoặc
kiểu Pháp-Việt đề huề như cụ Phan chu Trinh khởi xướng. Rồi từ từ với trình độ
dân trí phát triển, thế giới tiến bộ, độc lập, tự do, thống nhất chắc chắn sẽ đến.
Quả nhiên, khi chính phủ Pháp yêu cầu vua Bảo Đại về chấp chánh, đã phải ký với
vua, bải bỏ các hiệp ước thời bảo hộ và thuộc địa, cả việc trả lại Nam Bộ, mà
Pháp đã từ chối trong modus vivendi ký với Hồ chí Minh.
Năm
1953, ở Đà-lạt, tôi tình cờ nói chuyện với một cựu nhân viên trong phái đoàn
Pháp. Ông nhắc lại chuyện gặp phái đoàn Phạm văn Đồng tại Đà-lạt năm 1946. Pháp
nói là họ trở lại để hợp tác chứ không phải tạo lập lại chính sách thuộc địa.
Pháp có khoa học kỷ thuật, Việt nam có tài nguyên và nhân công. Một phát triển
chung trong khối Liên hiệp Pháp sẽ có lợi cho đôi bên. Song Đồng với đầu óc thiển
cận và sô vin (chauvin) chỉ đòi độc lập, thống nhất hoàn toàn. Đồng lúc ấy
trong đầu chỉ biết cách mạng vô sản, chứ đâu phải là một nhà chính trị mềm dẽo
và có kiến thức cao. Cha của người bạn tôi, xưa kia có học chung với Đồng ở
Hà-nội. Trong một cuộc chơi đá cầu, Đồng thua, trở nên cay cú và đá vào hạ bộ của
ông. Ông kết luận một người không có “fair play”(ngay thẳng) như thế không thể
là một nhà chính trị tốt. Mitterand, lúc sang Việt nam thăm Điện biên phủ, đã hối
tiếc, nếu là ông, sẽ tránh được cuộc chiến tranh. Tạm ước Paris cũng xác định
nước Việt nam mới, có chủ quyền đến tận Bình thuận. Pháp giữ Nam bộ trong 5
năm, sau đó sẽ có trưng cầu dân ý. Nếu dân Nam bộ thuận trở
về trong lòng dân tộc sẽ có thống nhất. Hồ đã chọn giải pháp chiến tranh, nên
khi ở Pháp về sau hội nghị Fontainebleau, đã xé tạm ước, đánh úp quân Pháp đêm
19-12-1946, vì Lénin đã dạy chỉ trong chiến tranh, rối loạn, đảng cộng sản mới
diệt được phe quốc gia và vững mạnh lên. Sau 10 năm kháng chiến, năm 1954, Miền
Bắc chỉ có chủ quyền đến sông Bến hải chứ không phải Bình thuận. Đúng là điên
khùng, xem quốc tế CS là mục đích, còn quốc gia dân tôc là phương tiện.
Paul
Bert, toàn quyền Pháp, là một trí thức nhân hậu và là một khoa học gia. Ông muốn
thực hiện một chính sách khai hóa ở Việt nam. Chính ông đã có ý mở trường Đại học
Hà- nội mà sau này Paul Doumer thực hiện. Ông nói với giới trí thức Việt nam là
chế độ thực dân là một tất yếu lịch sử vì giá sử phương Đông tiến bộ hơn phương
Tây thì Phương Đông sẽ chiếm cứ phương Tây để khai thác. Hung nô, Mông cổ đã
chiếm đóng phương Tây trong quá khứ. Nếu nước Pháp trung thành với tinh thần
nhân hậu cuả văn hóa Pháp, thì phải chia xẻ hiểu biết, kỹ thuật, cho Việt nam
và đưa Việt nam đến phú cường. Có một bài báo Paris Match, tiếc rằng chế độ thực
dân chấm dứt quá sớm. Khoa học gia Bỉ tìm ra một phương pháp làm cây chà là sản
xuất dầu 10 lần hơn thường. Song không còn thuộc địa để ứng dụng. Nếu Tây
phương còn giữ thuộc địa ở Phi châu, có thể là họ làm Phi châu phồn thịnh hơn
hiện giờ, bởi vì các lãnh đạo mới của Phi châu mang tính cách độc tài cố hữu thời
bộ lạc, lại tham nhũng. Dĩ nhiên với kinh tế thị trường, các công ty kỷ nghệ mẫu
quốc sẽ mở công xưởng, ở xứ thuộc địa, đâu cần phải kêu gào đầu tư ngoại quốc
như hiện nay.
Hồ
huyênh hoang: “chúng ta quyết giành cho được độc lập, thống nhất dù cho phải sống
30 năm trong khói lửa”, khi đáp lời mời của Johnson mở hoà đàm. Đến nổi báo chí
Tây phương phải ta thán: “Đệ nhất, đệ nhị thế giới chiến tranh cũng chỉ kéo dài
5, 6 năm, nhân loại đã vô cùng mệt mỏi. Thế mà già Hồ ung dung đưa dân tộc Việt
Nam vào một cuộc
chiến tranh trường kỳ 30 năm. Báo chí Mỹ đã chế giễu lời nói sắt máu ấy với câu
chuyện hài hước: “Ông Mỹ cha sau khi chiến đấu 10 năm ở Việt nam về, kêu Mỹ con
lên đường thế mình trong 10 năm nữa. Nhưng chưa hết. Phải một thế hệ Mỹ cháu
lên đường, chiến tranh Việt nam mới chấm dứt”.
Hồ
không ham hòa đàm, chỉ ham máu chảy. Máu thịt dân Việt Nam Hồ xem như là của
riêng, đem ra phung phí thoả thích để đạt những mục tiêu của Quốc tế vô sản.
Riêng Lê Duẩn, kẻ kế thừa cũng nướng 10 triệu thanh niên (theo tiết lộ của bà vợ)
trong công cuộc “xẻ dọc Trường sơn đi cứu nước, mà lòng phơi phới dậy tương
lai”. Theo nhà triết học Pháp Jean Francois Revel, Hồ đã lợi dụng lòng yêu nước
của nhân dân Việt Nam . “Mục tiêu của
Hồ không phải là Việt Nam độc lập, mà sự hội nhập vào Quốc tế CS. Chủ đích của
ông không phải là giành lại cho nhân dân quyền tự quyết, quyền bầu cử, quyền lựa
chọn người lãnh đạo, quyền người dân chọn luật pháp và lối sống của mình. Ông
chỉ nhắm cưỡng bức nhân dân chấp nhận chế độ toàn trị kiểu Stalin, với tất cả
những đặc điểm của nó: giết người không cần luật pháp xét xử, trại tập trung, sự
chà đạp nhân phẩm trong Goulag cải tạo, quần chúng chết đói và tham nhũng của
lãnh đạo”.
“Hồ
chí Minh là một trong những người cứng rắn nhất khi áp dụng phương pháp cai trị
kiểu độc tài CS suốt thế kỷ 20. Nội dung phương thức ấy là khơi dậy những khát
vọng tự nhiên của con người như là khát vọng tự do, phồn thịnh, tiến bộ, độc lập
dân tộc để rồi hướng tất cả những ý nguyện ấy vào những mục tiêu trái ngược với
những khát vọng nói trên: ông ta đã lợi dụng quần chúng”
Cách
mạng tháng Tám thực không cần thiết. Kháng chiến chống Pháp có thể tránh được.
Xem như các nước Phi luật Tân, Thái Lan, Mã Lai v.v được độc lập mà đâu phải đi
qua biển máu như Việt Nam . Tứ cường
sau đệ nhị thế chiến đã cam kết trong “Hiến chương Đại Tây dương” trả lại tự do
độc lập cho các xứ thuộc địa. Anh, Pháp, Hòa Lan, đều giữ lời hứa. Năm 1949,
Pháp đã trao chủ quyền độc lập, thống nhất cho Quốc gia Việt Nam, với sự toàn vẹn
lãnh thổ từ ải Nam Quan, đên Mũi Cà Mâu cho Quốc trưởng Bảo Đại. Ngày 25-04-1956 người lính Pháp cuối
cùng rời Nam Bộ (thời Ngô đình Diệm) chấm dứt chế độ thực dân Pháp sau 72 năm
(1884-1956). Nếu không có họ Hồ phá đám, với chính phủ Trần trọng Kim, thì độc
lập, thống nhứt nước ta sẽ hoàn thành vào khoảng 1948.
Chúng
ta có thể bác bỏ dễ dàng luận điệu của Mao là chính quyền thoát thai từ một
thùng thuốc súng. Bạo động là cốt lõi của nguỵ quyền CS. Sao phải áp dụng những
lề lối côn đồ, cướp của giết người? Gandhi đã giành độc lập cho Ấn độ bằng bất
bạo động. Mandela giành tự do cho người da đen Nam Phi cũng bằng bất bạo động. Cụ
Phan chu Trinh cũng dùng bất bạo động để tranh đấu người Pháp trả tự do độc lập
cho nước nhà. Hiện nay nhiều thức giả đã tìm thấy chân lý nầy và ca tụng sự
sáng suốt đi trước thời đại của cụ. Cụ Phan khi ở Pháp đã khuyên Nguyễn tất
Thành là đừng theo thuyết CS, vì thuyết ấy còn mơ hồ, và chưa được thực tế kiểm
nghiệm. Thành cho là cụ Phan thủ cựu, lạc hậu. Cụ Phan đã gọi Thành là “tử mã lộc
thạch” nghĩa là ngựa non háu đá. Nói chung Đảng CS Việt Nam phần lớn
trình độ văn hóa lớp ba ngu dốt, bị mê hoặc bởi một lý thuyết ảo tưởng, sắt
máu. Giết hại các đảng phái đối lập, tiêu diệt tôn giáo, cải cách ruộng đất,
đày ải trí thức, chôn vùi nhân tài, chủ động hai cuộc chiến tranh vô ích chống
Pháp, chống Mỹ, đẩy hàng triệu thanh niên ưu tú vào chỗ chết.
Tóm lại nước ta thật bất hạnh rơi vào tay CS để
chịu 30 năm điêu linh, chiến tranh, tàn phá, máu chảy thành sông, đống xuơng vô
định. Người dân gánh chịu muôn vàn khổ cực. Tội này của Hồ chí Minh và tập đoàn
CS, muôn đời bị nguyền rủa, lịch sử lên án.
(trích Hồi
ký “Tình yêu hiện sinh”)
Bác sĩ Phùng
Văn Hạn
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire