Nhà văn Nguyễn Tường Thụy là bộ đội giải phóng vào Saigon tháng 4, năm 1975. Yêu Sài Gòn nên ông đã lên tiếng. “Sài Gòn thương mến” là 1 trong 6 bài để ông bị kết án 11 năm tù.
Sài gòn xưa “Hòn ngọc Viễn
Đông”
Bây giờ Viễn Đông thành
phố nào là hòn ngọc?
Tôi nghĩ thế thấy thương
yêu da diết
Một Sài Gòn rực rỡ nét hào hoa.
Tôi đến Sài Gòn vừa dứt
can qua
Thấy ngơ ngác trước đô
thành lộng lẫy
Tôi thương Sài Gòn bằng
những gì tôi thấy
Cố đô một thời tráng lệ
kiêu sa.
Những người dân khoáng đạt
hiền hòa
Phố thị khác những gì qua
tâm tưởng
Tôi ở Bắc lớn lên trong
thiếu thốn
Vẫn ngỡ đang đi tới cửa
thiên đường.
Chân dép cao su rê khắp nẻo
phố phường
Tôi trăn trở với bao
nhiêu câu hỏi
Trong tim như có điều gì
nhức nhối
Đất nước này đâu thực đâu
hư..
Tôi đến Sài Gòn một ngày
tháng Tư
Chiếc loa phường đang say
men chiến thắng
Trở về Bắc mang theo bao
quà tặng
Con búp bê, khung xe đạp,
chiếc đài …
Thủ trưởng bảo tôi ta thiếu
cứ xài
Nhưng nhớ đó là phồn vinh
giả tạo
Tôi gặp trẻ con, chúng
khoanh tay thưa dạ
Lời dạ thưa này cũng giả
tạo ư?
Hai mươi năm đất nước cắt
chia
Bằng phần mười cuộc phân
tranh Trịnh Nguyễn
Mà máu đổ, biết lấy gì đong
đếm
Có chiến thắng nào đắt
giá thế này không
Hàng triệu thanh niên hy
sinh tuổi thanh xuân
Vết thương chiến tranh đến
bao giờ hàn miệng.
Tôi hỏi đến người anh bên
kia chiến tuyến
Được tin anh tử trận trước
Sài Gòn
Và Sài Gòn với làn sóng
thuyền nhân
Bao nhiêu người đi không
tới nơi định đến
Họ hàng tôi bỏ dần sang Mỹ
Thương người ở nhà, đôi
lúc có quà thăm.
Sài Gòn bây giờ thành phố
đã đổi tên
Tôi vẫn muốn gọi bằng cái
tên thương mến cũ
Và ao ước Sài Gòn hoa lệ
Sẽ đến lúc lại là “Hòn ngọc
Viễn đông”.
PS: Mình vẫn dùng chữ “giải
phóng “ để nói nhà thơ là người bên kia chiến tuyến thức tỉnh sau lần tháng tư
xưa.
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire