Trong
nắng huy hoàng ánh thái dương
Vạn
vật tưng bừng, ồ, lại Tết
Thêm
mùa Xuân nữa chốn tha phương
Quê
ơi, nỗi nhớ trào lên bút
Giục
giã lòng ta khúc đoạn trường
Ta
viết thơ này trong nước mắt
Gởi
về quê mẹ với niềm thương
Bao
nhiêu năm tháng xa xôi ấy
Là
bấy nhiêu sầu, nhớ cố hương
Từ
ta sống hận đời vong quốc
Lấm
bùn chi quản cái thân lươn
Đắng
cay tủi nhục đời dâu bể
Cơm
áo đầy, no, vẫn chán chường
Sang
cả, mặc người xe với ngựa
*
Sáng
nay chợt thấy mai vàng nở
Ngơ
ngẩn lòng ta nhớ cố hương
Cánh
én chiều qua quên đậu lại
Nên
mùa Xuân chỉ có dư hương!
Cành
mai vàng thắm, xanh hoài niệm
Câu
đối hoa tiên đỏ vách tường
Xuân
đến cho lòng xa xót nhớ
Những
mùa Xuân cũ ở quê hương
Xuân
xưa rực rỡ hoa đào nở
Mai
cũng vàng tươi ngập cả vườn
Thanh
quất xanh um, cành đỏ trái
Thủy
tiên, thược dược thoảng mùi hương
Mứt
gừng, mứt bí thơm, cay, ngọt
Tấp
nập người đi chật phố phường
Những
tối thức khuya xem luộc bánh
Lửa
hồng tỏa ấm, khói lam vương
Giao
thừa đốt pháo mừng Xuân tới
Nghi
ngút bàn thờ cảnh khói hương
Áo
mới hoa đào nguyên nếp gấp
Thẹn
thùng, duyên dáng, chị soi gương
Chị
cười, môi thắm màu son nhạt
Má
đỏ như tô lớp phấn hường
Ngày
ấy tuổi ta còn nhỏ lắm
Cuộc
đời đang ngọt vị yêu thương
Ngày
Xuân, đòi mẹ nguyên phong pháo
Cùng
bạn đốt chơi ở cuối đường
Có
cô hàng xóm thua đôi tuổi
Khác
lớp nhưng chung học một trường
Hai
đứa xuất hành đi chúc Tết
Chúc
Thày năm mới được an khương
Cảm
động, thày mời phong kẹo lạc
Và
cười: "Học giỏi để làm gương!"
Có
lần hai đứa chơi chồng vợ
Sính
lễ, hoa cau nhặt ở vườn
Ta làm chú rể, vai phò mã
Cô dâu, nàng thích gọi "Hiền Nương"
Nàng cài lên tóc chùm hoa bưởi
Làm cả cung đình cũng ngát hương!
Thuở nhỏ, Xuân về, ta có đủ
Vì rằng Xuân ấy ở quê hương!
*
Sáng nay chợt thấy mai vàng nở
Ta nhớ quê ta, nhớ lạ thường
Mẹ hỡi, nằm sầu trong mạch đất
Có nghe hồn lạnh những chiều sương?
Bao năm con chẳng về thăm được
Mộ mẹ hoang tàn, vắng khói hương
Chị cũng đã về nơi chín suối
Biển sầu chị gởi nắm tàn xương
Nụ cười nát dưới chân cuồng tặc
Xác chị nằm sâu dưới đại dương
Cô bé nhà bên giờ đã lớn
Nẻo đời vạn ngả, gió cùng sương
Trò chơi ngày bé không thành được
Cô trách đời sao lắm chuyện buồn
Nhìn cánh hoa cau lòng cô lại
Nhớ người bạn cũ chốn tha phương
Ngày trước anh cô là chiến sĩ
Lừng lẫy danh vang khắp chiến trường
Thuở ấy, nhìn anh, ta thán phục
Ngực anh ngời sáng những huy chương
Bây giờ thân xác anh tàn phế
Vì bởi lao tù chẳng xót thương
Người vợ đỉnh chung từng xẻ ngọt
Xa lòng, cách mặt, dứt tơ vương
Chao ơi, đau xót tình dâu biển
Nước mất, nhà tan, luống đoạn trường!
*
Sáng nay chợt thấy mai vàng nở
Nhớ cánh mai vàng chốn cố hương
Ta trải lòng ta trên giấy trắng
Tim hồng nhỏ lệ, khóc bi thương
Viết
gì cho mẹ trong mồ vắng
Cho
chị u sầu đáy đại dương
Cho
anh trong ngục tù tăm tối
Cho
lũ em thơ sống vỉa đường
Cho
cô hàng xóm tình xưa lỡ
Đời
khắc lòng cô vạn vết thương!?
Từ
buổi ra đi không hẹn ấy
Tội
tình mang nặng với quê hương
Chí
trai quanh quẩn vòng cơm áo
Nửa
mảnh trăng sầu đợi bóng gươm
Chao
ơi, cúi mặt mà thêm thẹn
Xuân
đến, lòng đau, ứa lệ buồn
Bao
giờ ta trở về quê nhỉ
Đi
giữa cờ bay, giữa trống dồn???
* Ngô
Minh Hằng
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire