Soi
nắng chiều xuyên thấu bóng trên tay
Có
nhiều đêm hồn say trong giấc ngủ
Thấy
lòng mình ủ rũ suốt đêm ngày.
Làn
gió xuân rung nhẹ một nhánh mai
Áo
lụa vàng trang điểm đoá hoa cài
Ngày
xuân hoa cỏ thắm màu lá mạ
Nghe
xôn xao là lạ nỗi u hoài.
Xuân
nồng nàn rượu không uống mà say
Hồng
đôi má thẹn thùng dáng thơ ngây
Nhớ
xuân xưa yêu mến nhau biết mấy
Lòng
hân hoan giữ lấy mối tình đầy.
Anh
muốn nói dù xuân về gió lạnh
Gió
bên ngoài không sánh buốt trong tim
Tình
yêu em anh mãi vội đi tìm
Lòng
xao xuyến nhận chìm trong tâm tưởng.
Xin
em đừng lạnh lùng chia đôi hướng
Chuyện
tình buồn âm hưởng vẫn chơi vơi
Ngàn
đoá hoa xuân bừng nở muôn nơi
Anh
gom lại gửi lời thơ khát vọng.
*
Lê Tuấn
Cảm
nhận mùa xuân
Lặng Im Tiếng Đời
Cho
anh dựa vào trái tim
Để
nghe tiếng đập lặng im tiếng đời
Âm
vang duyên nợ tơ trời
Gái
xuân! Xin hỏi có người yêu chưa?
Từ
khi tình biết đẩy đưa
Là
khi ngơ ngẩn nhìn mưa biết buồn
Cánh
hoa rơi rụng bên đường
Xuân
sau rực rỡ lạ thường gấm hoa.
Em
đi cuối phố đường xa
Gió
xuân quấn quít vướng tà áo bay
Gặp
nhau tay lại cầm tay
Trao
nhau cánh thiệp xuân này gặp nhau.
Ngày
xưa có kẻ gieo cầu
Nương
theo trời định mở đầu tình duyên
Bây
giờ người muốn chung thuyền
Dòng
sông nào trở về miền yêu thương.
Cuối
sông một bóng tà dương
Nhờ
em nở nụ đào hương tuyệt vời
Một
bông hoa nở cho người
Một
vòng hoa nổi trên trời mây xanh.
Môi
thơm mật ngọt trong lành
Em
nằm nhìn lá rụng cành mưa rơi
Tóc
em óng mượt tơ trời
Ừ
thôi! Đừng có phân vân
Tình
như thấm ý còn ngần ngại chi
Ru
em giọng nói thầm thì
Đời
vang tiếng gọi xá gì tuổi hoa.
Lời
nào soạn nhạc bài ca
Điệu
nào giao hưởng mượt mà ý thơ
Tiếng
chim vui hót trên bờ
Em
thay áo mới đợi chờ tình nhân.
*
Lê Tuấn
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire