TRƯỜNG CA BỐN MƯƠI TÁM. * Ngô Minh Hằng.

Trích Trường Ca Của Người Vong Quốc  vừa xuất bản TRƯỜNG CA BỐN MƯƠI TÁM.
Bản Trường Ca Bốn Mươi Tám này, trước, xin kính gởi đến tất cả những chiến hữu đã đi chung với tôi đoạn đường dù dài hay ngắn và xin kính gởi đến  tất cả những vị đã không ngại bị lấm áo mà nói lời công đạo cho tôi, cũng như đã đồng hành cùng tôi trong thời gian rất dài trên một số diễn đàn tiếng Việt. Với trang sách nhỏ bé này tôi không thể liệt kê tất cả phương danh của Qúy Vị nhưng chắc chắn rằng tất cả nghĩa cử đẹp của tình người, những lời công đạo của lương tâm, những ân cần chia lửa của tình chiến hữu, những khích lệ đầy thương mến của độc giả từ năm 1990, khi bắt đầu dùng Net để chia sẻ thơ cho đến nay, tôi xin trân trọng ghi nhớ và bài trường ca này là lời cảm ơn chân thành tự trái tim tôi gởi về Qúy Vị.
*  *   *
Tôi xin ghi ơn những người chiến hữu
Đã cùng tôi chung chiến tuyến đấu tranh
Những lúc đạn thù làm lòng nặng trĩu
Ta vẫn bên nhau gian khó, đồng hành
 
Tôi xin tạ ơn những lời công đạo
Của những người không ngại bị phun dơ
Trước bọn cộng thù gian manh trở tráo
Người vẫn mỉm cười, ngạo nghễ cùng thơ
 
Tôi xin nhớ ơn những lời khích lệ
Những tấm lòng đồng cảm mến yêu thơ
Vì Việt Nam đang tang thương dâu bể
Người đã cùng thơ ươm mộng hẹn chờ 
 
Hơn bốn mươi năm sống đời tị nạn
Nhớ thương quê nỗi đắng ủ bên lòng
Tôi xin chân thành biết ơn những bạn
Đã chia hờn bức tử của non sông
 
Và chia cả nỗi sầu bi hài kịch
Kép độc đào thương lão luyện tay nghề
Mấy chục năm dài với bao chứng tích
Phản phúc, bịp lừa, xé nát thêm quê !
 
Nào tranh đấu nào nhân quyền, dân chủ
Nào biểu tình nào tù ngục, lạc quyên
Không ai biết ai cò mồi, thực thụ...
Người nhìn người, e ngại, mất niềm tin!!
 
Mất niềm tin có nghĩa là mất hết
Tan ước mơ, tan khí thế hào hùng
Lòng yêu nước ngút ngàn thành tê liệt
Chí quật cường thành ôm hận lao lung...
 
Bởi có kẻ cầm cờ vàng phất phới
Thì vẫn yên bình, êm ấm, vô can
Còn người chỉ mảnh vải vàng lót gối
Thì cổ lìa mình ở bót công an! *
 
Rồi có kẻ đấu tranh đang tù tội
Mà trong tù phỏng vấn gởi tin ra
Ai bảo đấy là cò mồi, là cuội
Thì đảng bịt mồm gậy đánh, roi tra
 
Ở hải ngoại những lòng còn trăn trở
Còn hờn căm nhìn nước đảng dâng Tầu
Còn nhức nhối viết lên điều thống khồ
Còn nhắc chừng nên phân biệt vàng thau
 
Còn chân thật khuyên đề cao cảnh giác
Bọn lấy cờ vàng che mặt lừa ngon
Thì lập tức lũ nằm vùng gian ác
Và đám tay sai tới tấp ra đòn
 
Chúng vu họ là chống người chống cộng
Chống những nhà tìm dân chủ cho quê!
Kiểu Tăng Sâm, chúng quăng dơ, nói khống
Tung đòn hèn, hèn không chỗ nào chê!
   
Chúng qủy quyệt khác chi loài cộng đỏ
Bỏ lửa tay người, tàn ác, bất nhân
Chúng thế nào chúng vu người thế đó
Miệng lưỡi dối gian, qủy quyệt vô ngần !
 
Và chúng đã chọn tôi làm điểm nhắm
Làm tâm bia cho chúng phóng đòn thù
Kẻ hứng, kẻ tung, tên reo, đạn bắn
Đấu tố triền miên, phun bẩn, hoả mù
 
Biết bao người đã bơi dòng nước ngược
Đem công bằng, lương chính trả cho tôi
Xin cảm phục những lòng cho đại cuộc
Không vì thân mà chính trực, vì đời...
 
Bạn đồng hành đã nói lời thiện đạo
Chẳng ngại đòn thù lấm áo dơ chân
Tôi cũng vậy, đấu tranh dù giông bão
Giữa sài lang, thơ sắt đá tinh thần
* Ngô Minh Hằng
2017

Aucun commentaire: