Dã Tràng Trong Giấc Mơ Biển Của Trịnh Công Sơn. * Huỳnh Tâm.

Một b
ình luận siêu thực về thế giới lung linh, tan chảy của Trịnh Công Sơn.
Chúng tôi viết như thể thế giới của "Dã Tràng Ca" tan chảy vào những giấc mơ, nơi biển biết nói, cát biết thở, và "Dã Tràng" không còn là một sinh vật mà là một ý niệm, một linh hồn lang thang giữa những tầng thực tại. Trịnh Công Sơn để cho ngôn ngữ trôi đi như sóng, không ràng buộc bởi logic, chỉ tuân theo nhịp đập của trực giác và hình ảnh.
Biển đêm nay không ngủ. 
Tôi nghe tiếng biển trở mình dưới lớp sương mỏng, như một người khổng lồ đang cố nhớ lại giấc mơ vừa tan biến. Sóng vỗ vào bờ không phải để xóa cát, mà để đánh thức những ký ức đã bị chôn vùi từ thuở trái đất còn chưa biết gọi tên nỗi buồn.
Ở nơi ấy, dã tràng không còn là dã tràng. 
Nó là một đốm sáng nhỏ, lơ lửng giữa bãi cát, như linh hồn của một ngôi sao rơi xuống trần gian để học cách thở bằng nỗi cô đơn. Mỗi lần nó xe cát, không phải là hành động, mà là một nghi lễ. Một nghi lễ để nối liền hai thế giới: thế giới của những điều có thể chạm vào, và thế giới của những điều chỉ có thể nghe bằng trái tim.

Cát dưới chân nó không phải là cát. 
Cát là những mảnh ký ức vỡ vụn của nhân loại. 
Cát là những câu chuyện chưa kịp kể. 
Cát là những lời hứa chưa kịp giữ. 
Cát là những giấc mơ bị sóng cuốn đi trước khi kịp thành hình.

Và biển - biển không phải là biển. 
Biển là một tấm gương khổng lồ, phản chiếu những điều mà con người không dám nhìn thẳng. Biển biết hết. Biển nhớ hết. Biển giữ trong lòng mình những tiếng khóc không ai nghe, những lời cầu nguyện không ai trả lời, những bước chân đã tan vào hư vô.

Khi dã tràng gọi "Trùng dương ơi…", biển không trả lời. 
Không phải vì biển không nghe. 
Mà vì biển đang bận lắng nghe chính mình.
Trong thế giới siêu thực này, thời gian không trôi. 
Nó tan chảy. 
Như sáp nến. 
Như ánh trăng rơi xuống mặt nước rồi vỡ thành ngàn mảnh. 
Ngày và đêm không còn phân biệt. 
Mưa và nắng đứng cạnh nhau, trò chuyện như hai người bạn cũ. 
Mùa xuân nằm ngủ trong lòng mùa đông. 
Mùa thu trôi lơ lửng như một chiếc lá không biết phải rơi về đâu.

Dã tràng bước đi giữa những tầng thời gian ấy, nhẹ như một hơi thở. 
Mỗi bước chân là một câu hỏi. 
Mỗi hạt cát rơi xuống là một câu trả lời. 
Nhưng câu hỏi và câu trả lời không bao giờ gặp nhau. 
Chúng chỉ lướt qua nhau, như hai linh hồn lạc lối trong một giấc mơ không có cửa ra.

Có lúc, tôi thấy dã tràng đứng trước biển, nhìn vào khoảng không vô tận. 
Nó không buồn. 
Không vui. 
Không tuyệt vọng. 
Không hy vọng. 
Nó chỉ… hiện hữu. 
Như một dấu chấm lửng giữa câu chuyện của vũ trụ.

Và rồi, biển dâng lên. 
Không phải để xóa cát. 
Mà đôm lấy dã tràng. 
Như một người mẹ ôm đứa con bé bỏng sau một ngày dài lang thang giữa những giấc mơ lạ lẫm.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng: 
"Dã Tràng Ca" không phải là một bài hát. 
Không phải là một trường ca. 
Không phải là một câu chuyện.

Nó là một cánh cửa. 
Một cánh cửa mở ra thế giới nơi mọi thứ đều mong manh, nhưng cũng vì thế mà đẹp đến nghẹn lòng. 
Một thế giới nơi nỗi buồn biết bay, tình yêu biết thở, và biển biết mỉm cười trong bóng tối.
Và dã tràng-kẻ xe cát hoài công-chính là linh hồn của thế giới ấy. 
Một linh hồn không bao giờ chết. 
Vì mỗi lần sóng xóa đi công sức của nó, là mỗi lần nó được sinh ra lần nữa.
* Huỳnh Tâm.

Aucun commentaire: