Trịnh Công Sơn Tự Tình Của Dã Tràng. Trên Bãi Cát Hoang Vu, Và Nói Với Chính Mình. * Huỳnh Tâm.

D
ã Tràng Ca như một tùy bút trải lời tâm sự của chính nội tâm Trịnh Công Sơn, như thể Dã Tràng đang ngồi trên bãi cát hoang vu, nhìn biển và kể lại câu chuyện đời mình. Tôi để cho nhân vật nói bằng hơi thở của chính nó, với nỗi buồn dịu dàng và sự kiên nhẫn vô hạn mà Trịnh Công Sơn đã gửi gắm.
- Tôi là Dã Tràng. 
Một thân nhỏ bé giữa bãi cát mênh mông, giữa tiếng biển thở dài không bao giờ dứt. 
Tôi không nhớ mình đã bắt đầu xe cát từ khi nào. Có lẽ từ một buổi chiều rất xa, khi mặt trời rơi xuống biển như một giọt máu đỏ, và gió thổi qua thân tôi một nỗi buồn không tên. Từ đó, tôi cứ xe. Cứ làm. Cứ sống. Cứ yêu. Cứ đau. Cứ hy vọng.
Người ta bảo tôi hoài công. 
Nhưng có công nào trên đời này không hoài công đâu.
Mỗi sáng, khi mặt trời còn chưa kịp mở mắt, tôi đã nghe tiếng sóng gọi. Tiếng gọi ấy không phải để khích lệ, cũng không phải để an ủi. Nó chỉ là tiếng gọi của định mệnh. Một tiếng gọi mênh mang, lạnh lẽo, nhưng cũng dịu dàng như bàn tay của mẹ đặt lên vai đứa con bé bỏng.
Tôi biết, chỉ cần một đợt sóng thôi, tất cả những gì tôi vừa xe sẽ tan biến. 
Nhưng tôi vẫn xe. 
Vì nếu không xe, tôi sẽ tan biến trước cả bãi cát này.
Có những ngày, biển hiền như một người bạn cũ. Sóng vỗ nhẹ, như muốn nói rằng: "Cứ làm đi, ta sẽ đợi."
Nhưng cũng có những ngày, biển nổi giận. Sóng tràn lên, cuốn phăng mọi dấu vết. Tôi đứng nhìn, không trách móc, không oán than. Vì tôi hiểu: biển cũng có nỗi buồn của biển. Biển cũng có những đêm dài không ngủ, những cơn gió lạc đường, những đám mây không biết phải đi về đâu.

Tôi và biển, hai kẻ cô đơn gặp nhau trên bãi cát này.
Có những chiều, tôi nghe tiếng chân người lạ đi ngang qua. Họ nhìn tôi, rồi nhìn biển, rồi lắc đầu. Họ không hiểu vì sao tôi cứ làm một việc vô nghĩa. Nhưng họ đâu biết rằng, chính trong cái vô nghĩa ấy, tôi tìm thấy ý nghĩa của mình.
Tôi xe cát không phải để giữ lại điều gì. 
Tôi xe cát để giữ lại chính tôi.
Có lần, một người khách lạ cúi xuống hỏi tôi: 
"Dã Tràng ơi, sao ngươi không nghỉ ngơi? Sao ngươi không tìm một nơi khác, nơi sóng không xóa được công sức của ngươi? "

Tôi chỉ cười. 
Vì tôi biết, nếu tôi đi khỏi đây, tôi sẽ không còn là tôi nữa. 
Tôi sinh ra để xe cát. 
Biển sinh ra để xóa. 
Và giữa hai chúng tôi là một mối tình buồn bã nhưng thủy chung.
Đêm xuống. 
Gió thổi qua bãi cát lạnh như một lời nhắc nhở rằng đời sống chỉ là một hơi thở mong manh. Tôi nhìn lên bầu trời, thấy những vì sao lấp lánh như những giọt nước mắt của những linh hồn đã đi qua cuộc đời này. Tôi tự hỏi: liệu có ai trong số họ từng là dã tràng như tôi không? Liệu có ai từng đứng trước biển, nhỏ bé và cô đơn, nhưng vẫn kiên trì làm điều mình tin là đúng?

Tôi không biết. 
Tôi chỉ biết rằng, ngày mai, khi mặt trời lên, tôi sẽ lại xe cát. 
Không phải vì tôi hy vọng biển sẽ giữ lại cho tôi một chút gì. 
Mà vì tôi muốn giữ lại cho biển một chút gì của tôi.
Nếu có ai hỏi tôi: 
"Dã Tràng ơi, ngươi có buồn không? " 
Tôi sẽ nói: 
"Có chứ. Nhưng nỗi buồn ấy là bạn đồng hành của tôi. Nó giúp tôi hiểu biển, hiểu gió, hiểu cát, hiểu chính mình. "
Và nếu có ai hỏi tôi: 
"Ngươi có hối tiếc không? "
Tôi sẽ nói: 
"Không. Vì mỗi hạt cát tôi xe đều là một lời thì thầm gửi vào vũ trụ. Sóng có thể xóa, nhưng vũ trụ thì không."
Tôi là Dã Tràng. 
Tôi xe cát. 
Tôi sống trong vô thường. 
Tôi yêu trong mong manh. 
Tôi buồn trong dịu dàng. 
Và tôi tồn tại trong chính sự tan biến của mình.
* Huỳnh Tâm.

Aucun commentaire: