Hội họa phương Đông không chỉ là nghệ thuật của
hình ảnh mà là nghệ thuật của tinh thần. Nó không tìm cách mô phỏng thế giới mà
tìm cách nắm bắt khí vận của thế giới. Không tìm cách tái hiện hình thể mà tìm
cách biểu đạt tâm pháp của người vẽ. Không tìm cách lấp đầy bề mặt mà tìm cách
mở ra khoảng trống nơi vô hạn và hữu hạn gặp nhau.
Để hiểu hội họa phương Đông, ta phải bước vào thế
giới quan của nó: Một thế giới quan nơi thiên nhiên, con người và vũ trụ không
tách rời, nơi hình ảnh là sự tiếp nối của đạo pháp, nơi bút mực là sự vận hành
của khí.
* Khí Vận: Linh Hồn Của
Hội Họa Phương Đông.
- Khí như bản thể của vũ trụ.
Trong triết học Đông Á, vũ trụ được cấu thành bởi
khí một dạng năng lượng sống, vừa vật chất vừa tinh thần.
Khí không chỉ là hơi thở của con người mà là hơi thở của vạn vật.
Hội họa, vì thế, không chỉ ghi lại hình dạng mà ghi
lại khí vận sự vận hành của khí
trong thiên nhiên và trong tâm thức.
- Khí vận trong đường nét.
Một nét mực không chỉ là đường kẻ mà là sự vận động
của khí.
Nét mạnh hay nhẹ, nhanh hay chậm, dứt khoát hay mềm
mại-tất cả đều phản ánh khí vận của người vẽ.
Người xưa nói: "Nét bút là người."
Không phải vì nét mô tả con người, mà vì nét là con người.
- Khí vận và sự sống của
hình ảnh.
Một bức tranh có thể đẹp nhưng vô khí.
Một bức tranh có thể giản dị nhưng đầy khí vận.
Khí vận là tiêu chuẩn cao nhất của hội họa phương
Đông, vượt lên trên kỹ thuật, vượt lên trên hình thức.
* Tâm Pháp: Tinh Thần Của
Người Vẽ.
- Tâm pháp quan trọng hơn kỹ pháp.
Trong hội họa phương Đông, kỹ thuật không phải là
mục tiêu mà là phương tiện.
Điều quan trọng không phải là vẽ giống mà là vẽ
đúng tinh thần.
Tâm pháp-tức trạng thái tâm thức
của người vẽ-quyết định giá trị của tác phẩm.
- Tâm tĩnh thì tranh tĩnh, tâm động thì tranh động.
Người họa sĩ không thể vẽ một bức tranh tĩnh khi
tâm đang loạn.
Không thể vẽ một bức tranh động khi tâm đang trầm.
Hội họa phương Đông là sự phản chiếu trực tiếp của nội tâm.
- Tâm pháp và thiền.
Nhiều họa sĩ phương Đông xem hội họa như một hình
thức thiền.
Mỗi nét bút là một hơi thở.
Mỗi khoảng trống là một khoảnh khắc tĩnh lặng.
Hội họa trở thành con đường tu tập, nơi người vẽ
tìm lại sự hòa hợp với vũ trụ.
* Mỹ Học Của Khoảng Trống.
- Khoảng trống không phải là sự thiếu vắng.
Trong mỹ học phương Đông, khoảng trống là yếu tố
tích cực.
Nó không phải là phần chưa vẽ mà là phần quan trọng
nhất của bức tranh.
Khoảng trống là nơi vũ trụ thở, nơi tâm thức mở
rộng, nơi vô hạn hiện diện.
- Khoảng trống như không gian của tưởng tượng.
Khoảng trống không chỉ tạo nhịp điệu mà còn tạo không
gian cho người xem tham dự.
Người xem không chỉ nhìn tranh mà còn hoàn thành
tranh bằng trí tưởng tượng của mình.
Khoảng trống, vì thế, là nơi người xem trở thành
đồng tác giả.
- Khoảng trống và triết học của vô.
Trong Đạo giáo, vô không phải là hư vô mà là nguồn
gốc của vạn vật.
Trong hội họa, khoảng trống là biểu hiện của vô-một dạng
hiện hữu không hình tướng.
Khoảng trống là nơi hình ảnh trở nên sâu sắc, nơi
cái hữu hình gặp cái vô hình.
* Thiên Nhiên Như Một Hệ
Thống Triết Học.
- Thiên nhiên không phải là đối tượng mà là đạo pháp.
Hội họa phương Đông không xem thiên nhiên như một
cảnh quan để mô phỏng.
Thiên nhiên là đạo pháp là con đường, là chân lý,
là bản thể.
Vẽ thiên nhiên là vẽ đạo, vẽ vũ trụ, vẽ chính mình.
- Con người trong thiên nhiên.
Trong hội họa phương Đông, con người nhỏ bé trước
thiên nhiên.
Không phải vì con người yếu đuối, mà vì con người
là một phần của vũ trụ.
Con người không đứng trước thiên nhiên mà hòa vào
thiên nhiên.
- Thiên nhiên như tâm cảnh.
Hội họa phương Đông không vẽ cảnh mà vẽ tâm cảnh.
Cảnh vật được nhìn qua tâm thức, được thấm nhuần
cảm xúc, được chuyển hóa thành hình ảnh tinh thần.
* Bút Pháp Và Mực Pháp:
Ngôn Ngữ Của Tinh Thần.
- Bút pháp như sự vận động của khí.
Bút pháp không chỉ là kỹ thuật mà là biểu hiện của
khí vận.
Một nét bút có thể chứa cả vũ trụ.
Một đường mực có thể chứa cả tâm trạng.
- Mực pháp như sự chuyển hóa của nước và lửa.
Mực là sự hòa hợp giữa nước và lửa hai yếu tố đối
lập nhưng bổ sung.
Mực đậm như lửa, mực nhạt như nước.
Sự chuyển hóa giữa đậm và nhạt tạo nên chiều sâu
của hình ảnh.
- Sự tối giản như tinh hoa.
Hội họa phương Đông không tìm cách phức tạp hóa
hình ảnh.
Nó tìm cách tinh giản đến mức tối đa, để mỗi nét
đều có ý nghĩa, mỗi khoảng trống đều có tinh thần.
* Kết luận của chương.
Hội họa phương Đông là một hệ thống triết học hoàn
chỉnh.
Nó không chỉ là nghệ thuật của hình ảnh mà là nghệ thuật của khí vận, của tâm
pháp, của khoảng trống.
Nó không chỉ mô tả thế giới mà hòa vào thế giới.
Không chỉ biểu đạt cảm xúc mà biểu đạt đạo pháp.
Ở đây cần mở ra một
thế giới quan nơi hội họa là sự tiếp nối của vũ trụ, nơi hình ảnh là sự vận
hành của khí, nơi khoảng trống là nơi vô hạn hiện diện.
Hướng dẫn chúng ta vào
thế giới của hội họa phương Tây,
nơi hình thể, ánh sáng và cấu trúc lý tính trở thành nền tảng của mỹ học
đa dạng.
*
Họa Sĩ Huỳnh Tâm.

Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire