HỘI HỌA TRIẾT HỌC HIỆN SINH. * Huỳnh Tâm.

Sự Cô Đơn Như Động Lực Sáng Tạo, Và Trách Nhiệm Xã Hội Của Nghệ Sĩ Trong Thời Đại Mới.
Khi hình ảnh trở thành câu hỏi về sự tồn tại thì riết học hiện sinh của Kierkegaard đến Sartre, từ Camus đến Merleau-Ponty, đặt con người vào trung tâm của một thế giới không có bảo chứng tuyệt đối. Con người phải tự tạo ý nghĩa cho đời sống của mình trong một vũ trụ im lặng. Hội họa, trong chiều sâu của nó, chính là một hình thức hiện sinh: Nó không chỉ mô tả thế giới, mà đặt câu hỏi về sự tồn tại.
* Hội họa như một hành vi tự khẳng định.
Khi nghệ sĩ đặt nét cọ đầu tiên lên mặt phẳng, họ không chỉ tạo ra hình ảnh, mà khẳng định sự hiện diện của mình. Đó là một hành vi hiện sinh: "Tôi tồn tại, và đây là dấu vết của sự tồn tại ấy." 
Hội họa trở thành một cách để con người chống lại sự vô nghĩa của đời sống.
* Hội họa như một cuộc đối thoại với sự phi lý.
Camus nói rằng con người sống trong một thế giới phi lý, nơi không có câu trả lời cuối cùng. Hội họa cũng vậy: Nó không giải thích, không kết luận, không đưa ra chân lý. Nó chỉ mở ra những câu hỏi. Một bức tranh trừu tượng có thể là sự đối diện với sự phi lý của thế giới, nơi hình ảnh không còn tuân theo logic quen thuộc.
* Hội họa như một không gian của tự do.
Sartre cho rằng con người bị "kết án phải tự do". Nghệ sĩ cũng vậy: Họ không thể dựa vào quy tắc cố định, không thể dựa vào truyền thống tuyệt đối. Họ phải tự tạo ra ngôn ngữ của mình. Hội họa, theo nghĩa này, là một hành vi tự do triệt để.
* Hội họa như một cách thế của thân thể.
Merleau-Ponty xem hội họa như sự mở rộng của thân thể vào thế giới. Đường nét không chỉ là kỹ thuật, mà là dấu vết của một thân thể đang cảm nhận. Màu sắc không chỉ là thị giác, mà là cảm xúc nhập thể. Hội họa trở thành một cách để thân thể nói lên sự hiện diện của nó trong thế giới.
* Sự cô đơn như động lực sáng tạo: Nơi nghệ thuật được sinh ra.
Không có nghệ sĩ nào sáng tạo trong sự ồn ào. Cô đơn không phải là sự thiếu vắng người khác, mà là một trạng thái tinh thần, nơi nghệ sĩ đối diện với chính mình. Trong sự cô đơn ấy, nghệ thuật được sinh ra.
* Cô đơn như một không gian nội tâm.
Cô đơn mở ra một không gian nơi nghệ sĩ có thể lắng nghe tiếng nói của chính mình. Trong thế giới hiện đại, nơi con người bị phân tán bởi vô số kích thích, sự cô đơn trở thành một điều kiện cần thiết để sáng tạo. Không có cô đơn, không có chiều sâu.
* Cô đơn như một động lực của sự tìm kiếm.
Nghệ sĩ sáng tạo không phải vì họ có câu trả lời, mà vì họ có câu hỏi. Cô đơn khiến họ đặt câu hỏi về bản thân, về thế giới, về sự tồn tại. Những câu hỏi ấy trở thành động lực của sáng tạo. Một bức tranh không phải là lời giải, mà là dấu vết của một cuộc tìm kiếm.
* Cô đơn như một hình thức tự do.
Trong cô đơn, nghệ sĩ không bị ràng buộc bởi kỳ vọng của xã hội, của thị trường, của người xem. Họ được tự do thử nghiệm, tự do thất bại, tự do khám phá. Cô đơn, theo nghĩa này, là không gian của sự giải phóng.
* Cô đơn như một sự chia sẻ thầm lặng.
Điều nghịch lý là: nghệ sĩ sáng tạo trong cô đơn, nhưng tác phẩm của họ lại trở thành nơi người khác tìm thấy sự đồng cảm. Cô đơn của nghệ sĩ trở thành sự chia sẻ của cộng đồng. Một bức tranh có thể nói thay những điều mà người xem không thể diễn đạt.
* Nghệ sĩ và trách nhiệm xã hội trong thời đại mới: Khi sáng tạo trở thành hành vi đạo đức.
Trong thời đại đầy biến động, nghệ sĩ không chỉ là người sáng tạo hình ảnh, mà còn là người mang trách nhiệm xã hội. Không phải trách nhiệm tuyên truyền, mà là trách nhiệm của sự tỉnh thức, của sự nhạy cảm, của sự nhân văn.
* Trách nhiệm của sự quan sát.
Nghệ sĩ là người nhìn thấy những gì xã hội không nhìn thấy. Họ quan sát những vết nứt của hiện thực: Sự bất công, sự cô đơn, sự tổn thương, sự mất mát. Quan sát không phải là hành vi thụ động, mà là một trách nhiệm: nhìn thấy để không làm ngơ.
* Trách nhiệm của sự diễn giải.
Nghệ sĩ không chỉ quan sát, mà còn diễn giải thế giới. Họ biến những hiện tượng phức tạp thành hình ảnh có khả năng chạm đến cảm xúc của con người. Diễn giải là một hành vi đạo đức: nó giúp xã hội hiểu chính mình.
* Trách nhiệm của sự trung thực.
Trong một thế giới đầy giả tạo, nghệ sĩ có trách nhiệm giữ lại sự trung thực. Không phải trung thực với hiện thực, mà trung thực với cảm xúc, với trải nghiệm, với nội tâm. Một tác phẩm trung thực có sức mạnh hơn bất kỳ thông điệp nào.
* Trách nhiệm của sự chữa lành.
Nghệ sĩ không phải là bác sĩ, nhưng tác phẩm của họ có thể chữa lành. Trong thời đại đầy tổn thương, nghệ sĩ có trách nhiệm tạo ra những không gian tinh thần nơi con người có thể tìm lại sự bình an. Một bức tranh có thể là một nơi trú ẩn.
* Trách nhiệm của sự mở đường.
Nghệ sĩ không chỉ phản ánh thời đại, mà còn mở đường cho tương lai. Họ tạo ra những ngôn ngữ mới, những biểu tượng mới, những cách nhìn mới. Trách nhiệm của họ không phải là đi theo xã hội, mà là đi trước xã hội.
* Tổng luận: Hội họa như một hành trình hiện sinh, cô đơn và trách nhiệm.
Hội họa, trong chiều sâu của nó, là một hành trình hiện sinh: Hành trình đối diện với sự tồn tại, với sự phi lý, với tự do. Nó là hành trình của cô đơn: Nơi nghệ sĩ tìm thấy tiếng nói của chính mình. Và nó là hành trình của trách nhiệm: Nơi nghệ sĩ dùng tiếng nói ấy để soi sáng đời sống.
Trong thời đại mới, hội họa không chỉ là nghệ thuật của hình ảnh. Nó là nghệ thuật của sự tỉnh thức, của sự nhân văn, của sự chữa lành. Và nghệ sĩ, với sự nhạy cảm và trí tuệ của mình, chính là người giữ lại phần tinh tế nhất của nhân loại.
* Huỳnh Tâm.

Aucun commentaire: