Học thuật, phù hợp catalogue bảo
tàng và tạp chí nghệ thuật.
Tiêu Đề:
"Hồn Tranh và Bản Thể Của Hình Ảnh:
Một Hệ Mỹ Học Tái Sinh Từ Cấu Trúc Tế Bào".
Dẫn Nhập: Khi hội
họa cần một nền tảng mới.
Triển lãm "Hồn Tranh"
của nghệ sĩ Huynh Tam xuất hiện tại Bruxelles như một câu trả lời mang tính bản thể học:
Hãy trở về với sự sống
không phải sự sống được mô tả, mà sự sống được tái tạo.
* "Hồn Tranh": Từ vi mô đến mỹ học.
Điểm độc đáo nhất của triển lãm này là việc sử dụng tế bào như đơn vị thị giác cơ bản.
"Hồn Tranh" không chỉ là họa phẩm của sự sống, mà là nguồn gốc truyền
thống của thiên nhiên.
Trong tay nghệ sĩ, Hồn Tranh trở thành:
- Hạt giống của hình thể.
- Động lực của nhịp sống.
- Nguồn phát của ánh sáng nội sinh.
Đây
là một sự đảo ngược triệt
để của mỹ học phương Tây, vốn dựa trên mô phỏng thực tại.
* Nhịp sống: Hình thể như một quá trình.
Trong các tác phẩm triển lãm, hình thể không
phải là một đối tượng,
mà là một quá trình.
Nhịp sống được
thể hiện qua:
- Các
vòng đồng tâm.
- Các xoắn ốc.
- Các mảng lan tỏa.
- Các
chuyển động vi mô.
Nhịp sống không được mô tả, mà được tái tạo.
Nó
khiến tranh trở thành một sinh thể không tĩnh, mà động; không đóng, mà mở.
* Ánh
sáng nội sinh: Vượt
khỏi truyền thống mô phỏng.
Ánh sáng trong tranh không đến từ bên ngoài,
mà phát ra từ bên trong.
Đây là một bước chuyển
quan trọng:
Từ ánh
sáng vật lý sang ánh sáng bản thể học.
Ánh sáng nội sinh được tạo
ra bằng:
- Tương tác màu sắc.
- Cấu trúc đồng tâm.
- Sự cộng hưởng của
tế bào.
Kết quả là một không gian thị giác đa tầng, nơi ánh sáng không chiếu rọi hình thể, mà được sinh ra bởi hình thể.
* "Hồn tranh": Linh hồn tự thân của tác phẩm.
Khái
niệm "Hồn tranh"
là trung tâm của triển lãm.
"Hồn tranh"
không phải là ý
nghĩa, không phải là biểu tượng, không phải là cảm xúc được áp đặt.
"Hồn tranh" là sự sống của tác phẩm, một sự sống
tự thân, không vay mượn.
Một bức tranh có hồn khi nó phát ra suy
tư:
- Tự vận động.
- Tự phát sanh.
- Tự tạo nhịp sống.
- Tự đối thoại với người xem.
* Đối thoại với truyền thống triết học.
Triển lãm này không đứng ngoài truyền thống tư tưởng, mà đối thoại với nó:
- Platon: Cái Đẹp tự tính.
- Aristotle: Hình thể như sáng tạo.
- Kant: tính tự nhiên của nghệ thuật .
- Schopenhauer: Nghệ thuật như giải thoát.
- Croce: Biểu hiện như bản thể.
Những tác phẩm dựa trên tế bào không minh họa triết học, nhưng chúng được sinh ra từ cùng một mạch tư tưởng:
Cái Đẹp là sự sống, không phải mô phỏng.
* Người xem: Từ thụ động đến đồng sáng tạo.
Triển lãm này trao quyền cho người xem.
Không
có một cách đọc duy nhất.
Không
có một ý nghĩa cố định.
Không
có một hướng dẫn áp đặt.
Người xem được mời:
- Đến gần.
- Lùi xa.
- Xoay trở.
- Khám
phá, và tự tìm thấy chính mình trong tranh.
Đây là mỹ học của tự
do sáng tạo và tự do cảm thụ.
* Hội họa Việt Nam trong dòng chảy toàn cầu.
Triển lãm này cũng là một tiếng nói của hội họa Việt Nam trong bối cảnh quốc tế.
Không
mô phỏng Đông hay Tây, nghệ sĩ xây dựng một ngôn ngữ riêng, một ngôn ngữ mang tính bản thể học,
nhưng vẫn thấm đẫm tinh thần Á Đông.
Đây là một đóng góp quan trọng cho mỹ học đương đại, và là một minh chứng rằng nghệ sĩ Việt Nam có thể đối thoại bình đẳng với thế giới.
- Tổng luận: Nghệ thuật như hành trình tái sinh.
"Hồn Tranh"
không chỉ là một triển lãm, mà là một tuyên ngôn: Nghệ thuật có thể tái sinh từ bản thể của
sự sống.
Từ một tế bào nhỏ bé, từ một nhịp sống
mong manh, từ một ánh sáng nội sinh, nghệ thuật tìm lại được sứ mệnh
nguyên thủy của mình: Dẫn con người
trở về với cái Đẹp như một trải nghiệm sống.
* Nguyễn Gia Thưởng
- Giám Đốc và Giám Tuyển Centre Culturel Caodai.

Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire