NHỮNG CƠN GIÓ CŨ. * Huỳnh Tâm.

Họa phẩm Đinh Cường

Tr
ên cánh đồng xưa, mây ngủ lại 
Gió chạm vai người, gió thở dài 
Có bước chân ai vừa qua đó 
Để hồn đất gọi mãi không phai.
 
Mặt trời đỏ lửa trong câu hát 
Như máu cha ông gửi tháng ngày 
Như giọt thương yêu còn vương mãi 
Trên từng nhánh cỏ biết sum vầy. 
Quê hương thức dậy sau giông bão 
Mở mắt nhìn nhau bỗng thấy dài 
Một nỗi buồn xưa còn chưa tắt 
Một niềm hy vọng vẫn xanh hoài.
 
Người với người xin đừng xa lạ 
Đừng để chia phôi hóa đắng cay 
Đất nước nhỏ thôi mà thương lớn 
Ôm nhau một chút cũng thành may. 
 
Ai đứng bên hiên nghe ve gọi 
Ai ngồi hong nắng giữa ban ngày 
Ai giữ trong tim lời ru cũ 
Cho hồn quê nhẹ bước quay về. 
 
Cánh đồng hòa bình còn thơm lắm 
Mùi rạ non như mảnh áo ai
Tôi nhặt lên nghe lòng ấm lại 
Thấy mình còn nợ một tương lai.
* Huỳnh Tâm.
 
CÁNH ĐỒNG BAN MAI. * Huỳnh Tâm.
Trên cánh đồng xưa gió thoảng bay
Hồn dân tộc sáng tựa ban mai
Máu mẹ tưới hạt thành nhân ái
Tình cha vun mầm hóa thảo đài
Đất nước đứng lên qua bão trải
Quê hương mở lối giữa tương lai
Xin giữ nghĩa tình đừng cách ngại
Cho màu hòa bình mãi không phai.
* Huỳnh Tâm.
 
VẾT THƯƠNG CÒN ĐÓ. * Huỳnh Tâm.
Có những con đường đi rất dài 
Mà bóng con người chỉ mong một mai 
Trở lại nắm tay nhau lần nữa 
Như cơn gió cũ tìm hình ai.
 
Trên cánh đồng xưa, trời nghiêng xuống 
Hỏi hạt mầm đau đã ngủ chưa 
Hỏi vết thương nào còn chưa khép 
Giữa lòng đất mẹ vẫn âm thừa
 
Ta lớn lên từ bao mất mát 
Từ tiếng thở dài của mẹ cha 
Từ những buổi chiều buồn rụng nắng 
Nhặt hoài không hết nỗi xót xa. 
 
Nhưng cũng từ đây ta hiểu được 
Rằng đời không chỉ có thương đau 
Rằng trong tro tàn còn hơi ấm 
Của người nằm xuống để ta sau. 
 
Hòa bình đến như làn mưa mỏng 
Rơi xuống lòng người một tiếng khơi 
Rửa sạch bụi hờn còn vương lại 
Để ai cũng thấy mình nhỏ thôi. 
 
Nhỏ để biết thương nhau nhiều chút 
Biết cúi đầu nghe tiếng đất run 
Biết nhớ quê hương từng đêm trắng 
Thức cùng phận người giữa bão buồn.
 
Có những điều rồi ta sẽ mất 
Như mây cuối trời lặng lẽ bay 
Chỉ mong giữ lại điều còn quý 
Là chút nhân từ giữa đôi tay.
* Huỳnh Tâm.
 
BÓNG NGƯỜI XƯA. * Huỳnh Tâm.
Gió sớm ru em giữa dặm đường 
Chiều nghiêng bóng núi đổ mênh sương 
Con thuyền lặng lẽ buồn theo sóng 
Cát trắng bâng khuâng nhớ một phương 
Mắt biếc thu xưa còn vọng lại 
Hồn xưa gió cũ vẫn tìm hương 
Ngày em khuất nẻo trời xa vắng 
Biển gọi tên em đến đoạn trường. 
* Huỳnh Tâm.
 
TRÔI THEO DÒNG SÔNG CŨ. * Huỳnh Tâm.
Mùa cũ trôi xa tựa khói hương 
Đêm dài phố vắng gió lên đường 
Bờ lau đứng đợi mòn trăng lặn 
Cánh nhạn bay về rụng nỗi thương 
Sóng vâm thầm như gọi nhớ 
Mây trôi lặng lẽ tựa mang sương 
Em đi để lại chiều nghiêng gió 
Biển hát câu buồn đến vấn vương. 
* Huỳnh Tâm.
 
TRÔI THEO DÒNG ĐỜI. * Huỳnh Tâm.
Một thuở em về gió vấn vương 
Hồ nghiêng bóng nước thấm mùi sương 
Đồi thông gợi nhớ lời xưa cũ 
Bến cũ chờ ai giữa đoạn trường 
Nắng úa bên thềm còn đọng lại 
Mưa xa cuối nẻo vẫn tìm hương 
Em đi để lại trời mây trắng 
Biển đứng trông hoài đến cuối đường. 
* Huỳnh Tâm.
 
DÒNG ĐỜI NÀO CHO NHỮNG AI. * Huỳnh Tâm.
Chiều tím giăng mờ nỗi đoạn trường 
Bờ xa sóng vỗ lạnh muôn phương 
Mây trôi lạc gió buồn theo gió 
Cát trắng hoang tàn nhớ một hương 
Em khuất cuối trời như bóng mộng 
Ta ngồi đợi gió giữa sầu vương 
Ngày mai gót nhỏ chìm trong nắng 
Biển đứng âm thầm gọi cố hương. 
* Huỳnh Tâm.
 
BIỂN VẮNG. * Huỳnh Tâm.
Mưa xuống bên thềm rụng giọt sương 
Hồn xưa vọng lại tiếng tơ vương 
Con đường lá úa còn thương nhớ 
Dốc nhỏ mây mờ vẫn vấn hương 
Em bước xa rồi trời lặng gió 
Ta ngồi đếm bóng giữa đêm trường 
Biển sâu giữ hộ lời em gửi 
Một thuở yêu người đến đoạn vương. 
* Huỳnh Tâm.
 
ĐỒI THÔNG. * Huỳnh Tâm.
Gió cuốn mây trôi giữa dặm đường 
Chiều buồn nghiêng xuống nỗi tha phương 
Đồi thông đứng lặng nghe mưa đổ 
Bến cũ âm thầm gọi chút hương 
Em mất hút rồi trong khói trắng 
Ta còn giữ lại chút tơ vương 
Ngày mai biển nhớ tên em mãi 
Sóng vỗ muôn trùng cũng đoạn trường. 
* Huỳnh Tâm.
 
MƠ HỒ PHỦ LỚP SƯƠNG MAI. * Huỳnh Tâm.
Trời sớm mơ hồ phủ lớp sương 
Bờ lau gió thổi rụng tơ vương 
Em đi bỏ lại chiều nghiêng nắng 
Ta đứng nhìn mây rụng nỗi thương 
Sóng hát âm thầm như gọi nhớ 
Đêm buồn lặng lẽ thấm mùi hương 
Biển rộng mênh mông còn giữ bóng 
Một lần quay gót đã ly hương. 
* Huỳnh Tâm.
 
HỒN AI LẠC BƯỚC. * Huỳnh Tâm.
Ngày cũ trôi xa tựa khói sương 
Hồn ai lạc bước giữa vô thường 
Con thuyền bỏ bến tìm mây trắng 
Cánh nhạn qua trời rụng nỗi thương 
Biển hát âm thầm như gọi bóng 
Mưa rơi lặng lẽ thấm mùi hương 
Em đi để lại chiều nghiêng gió 
Một thuở yêu người hóa đoạn trường. 
* Huỳnh Tâm.
 
LỚP BỤI SƯƠNG CHIỀU  * Huỳnh Tâm.
Mưa phủ chân trời lớp bụi sương 
Đời như cánh mỏng giữa vô thường 
Em đi bỏ lại bờ lau úa 
Ta đứng nhìn mây rụng nỗi thương 
Sóng vâm thầm như nhắc nhớ 
Trăng mờ lặng lẽ tỏa mùi hương 
Thời gian gió cuốn thành tro bụi 
Chỉ có lòng người mãi vấn vương. 
* Huỳnh Tâm.
 
MỘT THOÁN SƯƠNG.  * Huỳnh Tâm.
Gió thổi qua đời một thoáng sương 
Người đi để lại chút tơ vương 
Bờ xa sóng vỗ buồn theo gió 
Đồi cũ mây trôi rụng nỗi thương 
Ta hỏi tháng ngày về lẽ mất 
Trời nghiêng bóng nắng giữa vô thường 
Em như giọt nắng vừa tan vỡ 
Biển giữ trong lòng chút cố hương. 
* Huỳnh Tâm.

THUỞ ẤY. * Huỳnh Tâm.
Thuở ấy em đi gió ngập sương 
Ta ngồi đếm bóng giữa đêm trường 
Câu hát năm nào còn vọng lại 
Hồn xưa một thuở vẫn tìm hương 
Sóng vâm thầm như gọi nhớ 
Mây trôi lặng lẽ tựa mang thương 
Đời như cánh mỏng chìm trong gió 
Biển đứng trông hoài đến cuối đường. 
* Huỳnh Tâm.
 
HỎI AI. * Huỳnh Tâm.
Trời úa bên thềm phủ lớp sương 
Em đi bỏ lại nỗi tha phương 
Đồi thông đứng lặng nghe mưa đổ 
Cát trắng âm thầm giữ chút hương 
Ta hỏi tháng ngày về lẽ nhớ 
Biển buồn sóng vỗ giữa đêm trường 
Một đời gió cuốn thành mây trắng 
Chỉ có yêu người chẳng đoạn vương. 
* Huỳnh Tâm.
 
AI VỪA NẰM XUỐNG. * Huỳnh Tâm.
Anh ngủ giữa chiều gió lặng trôi 
Một đời rong ruổi bỗng xa rồi 
Cỏ úa bên mồ còn giữ bóng 
Mưa rơi cuối nẻo cũng buông thôi 
Bạn cũ đứng nhìn sương phủ lối 
Người thương gọi khẽ giữa đơn côi 
Xin giữ cho anh miền sáng cuối 
Một chút thiên đường ở cuối trời. 
* Huỳnh Tâm.
 
GIÓ NGẬM MÔI. * Huỳnh Tâm.
Anh đã đi rồi, gió ngậm môi 
Trời nghiêng tiếng vỡ giữa mưa rơi 
Đất mở vòng tay đưa anh xuống 
Mây trôi lặng lẽ tiễn anh thôi 
Bạn hữu gọi tên mà gió lặng 
Người thương nhớ lại chỉ hư vô 
Tháng rộng năm dài rồi cũng úa 
Dấu chân anh hóa bụi xa xôi.
* Huỳnh Tâm.
 
CÁNH CHIM CÒN LƯU BÓNG CŨ. * Huỳnh Tâm.
Một thoáng nhân gian khép lại rồi 
Anh đi để lại chút mưa rơi 
Cánh nhạn cuối trời còn vỗ bóng 
Cỏ xanh bên mộ vẫn buông trôi 
Bạn cũ đứng nhìn mà gió tắt 
Người thương nhớ lại chỉ mây thôi 
Xin tiễn anh về miền tĩnh lặng 
Nơi không còn khổ lụy nhân đời
* Huỳnh Tâm.
 
ĐẤT GỌI TÊN NGƯỜI. * Huỳnh Tâm.
Anh ngủ giữa chiều gió lạc rồi 
Hồn như cánh nhạn lẫn trong đồi 
Một đời phiêu lãng thành mây trắng 
Một kiếp rong chơi hóa bụi trôi 
Đất gọi tên anh vào tĩnh lặng 
Trời nghiêng bóng xuống tiễn xa xôi 
Xin giữ cho anh miền sáng cuối 
Một chút an lành giữa cõi đời
* Huỳnh Tâm.
 
CÕI ĐỜI VỐN MỎNG.  * Huỳnh Tâm.
Anh ngủ giữa đời gió cuốn trôi 
Hư vô mở cửa đón anh rồi 
Một thoáng nhân gian thành bóng mỏng 
Một kiếp phong trần hóa bụi rơi 
Trời rộng vô cùng như vỡ tiếng 
Mây buồn vô lượng vẫn buông trôi 
Xin giữ linh hồn vào tĩnh lặng 
Để thấy thiên thu sáng cuối trời. 
* Huỳnh Tâm.
 
TIẾNG GIÓ TRONG CỬA. * Huỳnh Tâm.
Anh bước qua chiều rất nhẹ thôi 
Như mây rời núi lúc tan hơi 
Cõi tạm khép dần trong tiếng gió 
Hư không mở rộng giữa chơi vơi 
Bạn hữu đứng nhìn mà gió lặng 
Người thương gọi khẽ chỉ mây trôi 
Tháng rộng năm dài rồi cũng úa 
Chỉ còn linh ảnh giữa xa xôi.
* Huỳnh Tâm.
 
DẤU CHÂN BÊN MỘ. * Huỳnh Tâm.
Anh đã đi rồi, gió đứng ngồi 
Trời nghiêng bóng xuống phủ mưa rơi 
Cát trắng bên mồ còn giữ dấu 
Sương lam cuối nẻo vẫn buông trôi 
Một thoáng nhân gian thành mộng vỡ 
Một chút yêu người hóa khói phôi 
Xin tiễn linh hồn vào sáng sớm 
Nơi không còn khổ lụy nhân đời.
* Huỳnh Tâm.
 
CHUYỆN NGƯỜI NĂM CŨ. * Huỳnh Tâm.
Anh ngủ giữa chiều gió lạc trôi 
Hồn như cánh nhạn lẫn trong đồi 
Một đời phiêu lãng thành mây trắng 
Một kiếp rong chơi hóa bụi trôi 
Đất gọi tên anh vào tĩnh lặng 
Trời nghiêng bóng xuống tiễn xa xôi 
Xin giữ cho anh miền sáng cuối 
Một chút an lành giữa cõi đời.
* Huỳnh Tâm.

GỬI MỘT NÉN HƯƠNG.  * Huỳnh Tâm.
Anh đã rời xa cõi tạm rồi 
Như sao rụng xuống giữa mưa rơi 
Vũ trụ mở ra ngàn cánh cửa 
Thời gian khép lại một kiếp người 
Bạn cũ đứng nhìn mà gió tắt 
Người thương nhớ lại chỉ mây trôi 
Xin giữ linh hồn vào sáng sớm 
Để thấy thiên đường ở cuối trời. 
* Huỳnh Tâm.
 
MỘT THOÁNG MÂY BAY. * Huỳnh Tâm.
Anh bước nhẹ vào cõi mộng thôi 
Như sương tan biến giữa mưa rơi 
Một thoáng nhân gian thành tiếng thở 
Một kiếp phong trần hóa bụi trôi 
Đất khép âm thầm như giữ bóng 
Trời nghiêng lặng lẽ tiễn xa xôi 
Xin giữ linh hồn vào tĩnh lặng 
Để thấy vô cùng mở cuối trời. 
* Huỳnh Tâm.
 
BƯỚC CHÂN NÀO CHO AI.  * Huỳnh Tâm.
Anh bước khỏi đời rất nhẹ thôi 
Như mây tan giữa cõi hư vô 
Thân xác gửi về miền tĩnh lặng 
Linh hồn bay vượt mấy tầng trời 
Trăng vỡ xuống chiều thành tiếng thở 
Gió mang hơi ấm hóa mưa rơi 
Nhân thế đứng nhìn mà bóng tắt 
Chỉ còn vô lượng giữa xa xôi.
* Huỳnh Tâm.
 
CÕI TẠM CỦA NGƯỜI. * Huỳnh Tâm.
Anh đã đi rồi, gió ngậm môi 
Thời gian khép lại một kiếp người 
Cõi tạm rã dần trong tiếng gió 
Hư vô mở rộng giữa chơi vơi 
Linh ảnh thoát ra ngoài bụi bặm 
Hồn bay qua những nẻo xa xôi 
Xin giữ cho anh miền sáng cuối 
Nơi không còn khổ lụy nhân đời.
* Huỳnh Tâm.
 
ĐỜI THỰC.  * Huỳnh Tâm.
Anh ngủ giữa chiều gió đơn côi
Hồn như cánh nhạn vượt mây trôi 
Một đời gửi lại miền nhân thế 
Một kiếp trao về cõi thảnh thơi 
Đất khép âm thầm như giữ bóng 
Trời nghiêng lặng lẽ tiễn xa xôi 
Xin tiễn linh hồn vào sáng sớm 
Để thấy vô cùng mở cuối trời. 
* Huỳnh Tâm.
 
Ý THỜI GIAN. * Huỳnh Tâm.
Anh bước qua chiều rất nhẹ thôi 
Như sao rơi xuống giữa mưa rơi 
Vũ trụ mở ra ngàn cánh cửa 
Thời gian khép lại một kiếp người 
Bạn hữu đứng nhìn mà gió tắt 
Người thương nhớ lại chỉ mây trôi 
Xin giữ linh hồn vào tĩnh lặng 
Để thấy thiên thu sáng cuối trời. 
* Huỳnh Tâm.
 
THỜI GIAN QUA NHANH.  * Huỳnh Tâm.
Anh đã rời xa cõi tạm rồi 
Như sương tan biến giữa mưa rơi 
Một thoáng nhân gian thành bóng mỏng 
Một chút yêu người hóa bụi trôi 
Đất gọi tên anh vào tĩnh lặng 
Mây đưa linh ảnh vượt xa xôi 
Xin giữ cho anh miền sáng cuối 
Nơi linh hồn gặp lại chính mình. 
* Huỳnh Tâm.
 
GIÓ CUỐN ĐỜI TRÔI.  * Huỳnh Tâm.
Anh ngủ giữa đời gió cuốn trôi 
Hư vô mở cửa đón anh rồi 
Một thoáng nhân gian thành tiếng thở 
Một kiếp phong trần hóa bụi rơi 
Trời rộng vô cùng như vỡ tiếng 
Mây buồn vô lượng vẫn buông trôi 
Xin giữ linh hồn vào sáng sớm 
Để thấy thiên đường ở cuối trời. 
* Huỳnh Tâm.
 
VŨ TRỤ NGHIÊNG MÌNH.  * Huỳnh Tâm.
Anh bước khỏi đời rất nhẹ thôi 
Qua sông thời mộng chảy không lời 
Cánh đồng ánh sáng vừa khai mở 
Vũ trụ nghiêng mình đón một người 
Thân xác gửi về miền tĩnh lặng 
Linh hồn bay vượt mấy tầng trời 
Nhân thế đứng nhìn mà gió tắt 
Chỉ còn vô lượng giữa xa xôi. 
* Huỳnh Tâm.
 
MẸ ÂM THẦM NHÌN CON. * Huỳnh Tâm.
Mẹ đứng bên đời mắt u hoài 
Nhìn bao dâu bể cuốn tương lai 
Đất cháy từng đêm còn vết cũ 
Trời nghiêng mỗi sớm rụng hình hài 
Mẹ dặn con gìn câu thật thà 
Giữ lấy quê hương giữa tháng ngày 
Gia sản mẹ trao không của cải 
Chỉ là giọt lệ chẳng nguôi phai.
* Huỳnh Tâm.
 
Nguôi Phai.  * Huỳnh Tâm.
Mẹ hát ru đời gió thở dài 
Bao mùa tang tóc phủ lên vai 
Đất nước mấy phen chìm lửa đỏ 
Dòng người bao bận mất tương lai 
Mẹ gửi cho con niềm chính nghĩa 
Trao lại quê hương giữa tháng ngày 
Gia sản mẹ trao không vàng ngọc 
Chỉ là nỗi nhớ chẳng nguôi phai. 
* Huỳnh Tâm.
 
Đất Xưa Ghi Dấu. * Huỳnh Tâm.
Mẹ đứng bên chiều gió lạc loài 
Nhìn con phiêu bạt giữa trần ai 
Đất cũ tang thương còn vết máu 
Trời xưa mưa gió rụng tương lai 
Mẹ dặn con gìn câu nghĩa khí 
Giữ lấy quê hương giữa tháng ngày 
Gia sản mẹ trao không của cải 
Chỉ là hồn Việt chẳng nhạt phai.
* Huỳnh Tâm.
 
Mẹ Gói Sương Sa. * Huỳnh Tâm.
Mẹ đứng bên trời gió thở dài 
Ngàn năm ký ức phủ lên vai 
Đất cũ rã rời trong biến động 
Hồn xưa lạc bước giữa trần ai 
Mẹ hóa núi sông gìn bản sắc 
Thành mây che chở những tương lai 
Gia sản mẹ trao không của cải 
Chỉ là linh khí chẳng hề phai.
* Huỳnh Tâm.
 
MẸ HIỀN. * Huỳnh Tâm. 
Mẹ đứng trông đời gió thổi dài 
Bao mùa dâu bể cuốn hình hài 
Đất cũ tang thương còn vết lửa 
Trời xưa mưa gió rụng tương lai 
Dạy con giữ lấy màu da Việt 
Nhắc bước quay về nẻo nhớ hoài 
Gia sản mẹ trao không của cải 
Chỉ là nỗi nhớ một phương trời.
* Huỳnh Tâm.
 
Giữa Trần Ai. * Huỳnh Tâm.
Mẹ khóc giữa chiều gió lạc loài 
Nhìn con phiêu bạt giữa trần ai 
Lịch sử mấy phen chìm lửa đỏ 
Dòng đời bao bận mất hình hài 
Mẹ hóa đất lành nuôi giấc ngủ 
Thành trời che chở những tương lai 
Gia sản mẹ trao không bạc lụa 
Chỉ là nỗi nhớ chẳng nguôi phai.
* Huỳnh Tâm.
 
Hình Hài Của Mẹ. * Huỳnh Tâm.
Mẹ đứng bên đời mắt u hoài 
Nghe trong gió thổi tiếng tương lai 
Đất nước mấy phen chìm giông tố 
Dòng người bao bận rã hình hài 
Mẹ hóa cội nguồn nuôi bản thể 
Thành mưa tưới lại những trần ai 
Gia sản mẹ trao không của cải 
Chỉ là hồn Việt chẳng nhạt phai. 
* Huỳnh Tâm.
 
Linh Ảnh Của Mẹ. * Huỳnh Tâm.
Mẹ hát ru đời gió thở dài 
Như mây che chở những hình hài 
Tiền kiếp vọng về trong tiếng gió 
Hậu sinh mở lối giữa trần ai 
Mẹ hóa đất lành nuôi giấc ngủ 
Thành trời nâng bước những tương lai 
Gia sản mẹ trao không vàng ngọc 
Chỉ là linh ảnh chẳng hề phai. 
* Huỳnh Tâm.
 
HÓA RA ĐỜI CHỈ BỤI TRÔI. * Huỳnh Tâm.
Anh đã đi rồi, gió đứng ngồi 
Cửa vô minh mở giữa mưa rơi 
Một thoáng nhân gian thành bóng mỏng 
Một kiếp phong trần hóa bụi trôi 
Linh ảnh vượt qua vòng luân chuyển 
Hồn bay lẫn với ánh sao rơi 
Xin giữ cho anh miền sáng cuối 
Nơi không còn khổ lụy nhân đời
* Huỳnh Tâm.

Aucun commentaire: